Phóng đãng thoát tục

All Rights Reserved ©

Summary

Tác giả: W Tòng Tinh Nhân vật chính: Càn Nhược An (Hòa thượng công trong sạch thoát tục chính trực) x Triệu Tuyển (Công tử thụ trẻ trung phóng đãng háo sắc) Tag: Ngắn - Cổ đại - HE - Bánh ngọt - 1v1 Số chương: 17 Nếu ngươi không vương vấn hồng trần thì sao không dám nhìn ta?

Status
Complete
Chapters
3
Rating
n/a
Age Rating
18+

1-6

Chương 1

Thiếu gia Triệu gia là Triệu Tuyển lỡ quen một đám bạn xấu, chẳng làm gì mà chỉ trốn học vào thanh lâu uống rượu, thường xuyên về nhà với mùi son phấn nồng nặc trên người.

Bị cha đánh mấy trận nhưng thiếu gia chẳng những không biết hối cải mà hôm sau còn ra đường chọc gái nhà lành, quyết tâm làm một thiếu gia ăn chơi vô học.

Tuy Triệu lão gia chẳng trông mong con mình sẽ thành người xuất chúng nhưng cũng không muốn tiểu tử này phong lưu phóng đãng ăn chơi trác táng. Ban đêm ông và phu nhân vắt óc nghĩ cách để con mình hồi tâm chuyển ý, chăm chỉ học hành đỗ đạt công danh.

Thế là họ quyết định gửi con vào chùa để tụng kinh ăn chay theo các hòa thượng, khi nào bỏ được sắc dục thì về.

Đương nhiên Triệu thiếu gia không chịu nhưng vẫn bị trói gô đem đi.

Hòa thượng dẫn y có mày rậm mũi cao, tuấn tú trắng trẻo, khi im lặng nhìn cực kỳ nghiêm khắc.

Triệu Tuyển bị trói quỳ trên bồ đoàn với đối phương, y buồn chán nhìn tượng Phật tỏa ánh vàng rực rỡ trên cao rồi hỏi hòa thượng: “Sao ngươi lại xuất gia thế?”

Hòa thượng nhắm mắt gõ mõ: “Chẳng vì sao cả.”

Triệu Tuyển nói: “Ta nghe đồn các ngươi đều thích nói tứ đại giai không gì đấy, nhưng trên đời nhiều món ngon và thú vui như vậy, làm người sao có thể cắt đứt tạp niệm được chứ.”

Hòa thượng nói: “Tụng kinh phải tĩnh tâm, ngươi đừng nghĩ đến chuyện khác nữa.”

Triệu Tuyển không nghe khuyên bảo mà vẫn lẩm bẩm: “Ta đã từng tuổi này rồi mà cha vẫn không chịu nạp thông phòng cho ta, ta thèm nữ nhân quá nên mới đến thanh lâu gặp cô nương xinh đẹp cho đỡ thèm đấy chứ.”

Hòa thượng mở mắt ra rồi chậm rãi quay sang nhìn y: “...”

Hòa thượng nói: “Miệng nói lời ô uế, ngươi tạ lỗi với Phật Tổ đi.”

Chương 2

Hầu hết thời gian hòa thượng này đều tụng kinh chứ chẳng đoái hoài gì tới Triệu Tuyển.

Triệu Tuyển có lải nhải bao nhiêu cũng không được đáp lại, bị ép đi theo hòa thượng quỳ bồ đoàn và ăn chay mấy ngày.

Y đoán chắc mình cũng không phải ở lâu trong chùa này, ráng nhịn thêm chút nữa là được rồi. Biết đâu hôm sau cha mẹ cảm thấy trong nhà vắng y quạnh quẽ quá sẽ gọi người đem kiệu tới đón y về cũng nên.

Nhiều nhất là nửa tháng sau y sẽ được trở về những ngày tháng chơi bời thỏa thích.

Mỗi sáng y đều bị hòa thượng gọi dậy với mỹ danh là muốn y “tu hành”.

Hòa thượng xách hai thùng nước to, y theo sau gặm bắp ngô.

Hòa thượng chẻ củi, y ngồi trên cọc gỗ ăn bánh hấp.

Hòa thượng ngồi thiền tụng kinh, y ngồi cạnh gục đầu ngủ gà ngủ gật.

Hòa thượng chắp tay quay sang nhìn Triệu Tuyển, nhất thời không nói nên lời: “...”

Triệu Tuyển ngáp dài rồi vươn vai một cái, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn hỏi hòa thượng: “Nhiều người đến chùa các ngươi cầu Phật cầu Bồ Tát như vậy, thắp nhang xong có thể ước gì được nấy thật à?”

Hòa thượng đẹp trai A Di Đà Phật một tiếng rồi nói: “Thành tâm thì linh, không tin thì không.”

Triệu Tuyển lấy ra một nén bạc nhỏ giấu trong tay áo, dời bồ đoàn của mình đến cạnh hòa thượng rồi thì thào: “Vậy cho ta xin mấy nén nhang đi.”

Hòa thượng nhíu mày, nhưng thấy Triệu Tuyển có vẻ thật tâm nên cũng chiều ý thiếu gia này.

Chạng vạng tối sau khi khách hành hương về hết, Triệu Tuyển cầm nhang quỳ trước tượng Bồ Tát lẩm nhẩm: “Bồ Tát ơi Bồ Tát, cho con một cô nương thật đẹp nhé ạ, một người là đủ rồi, con cũng chẳng tham lam đâu... Đương nhiên nếu ngài thấy con đẹp trai thì cho con thêm mấy người cũng được...”

Hòa thượng đứng sau lưng y: “...”

-

Nửa đêm Triệu Tuyển bực bội ngồi dậy trên giường, thầm nghĩ hòa thượng này thật kỳ quái, thế mà trả lại bạc cho y, quyết không để y dâng hương cho Bồ Tát.

Sao người khác có thể cầu duyên còn y thì không chứ?

Hôm sau nghe y nói thế, khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo của hòa thượng lộ vẻ lạnh lùng: “Các thí chủ khác là cầu duyên, còn ngươi chỉ là háo sắc thôi.”


Chương 3


Triệu Tuyển đọc sách không vào, y ôm mõ của hòa thượng ngáp một cái rồi hỏi: “Ta thấy sau chùa các ngươi có rừng trúc, ngươi đã bao giờ thấy tinh quái chưa?”

Hòa thượng không có mõ để gõ nên đành lần chuỗi hạt gỗ trong tay: “Chưa.”

Triệu Tuyển cười gian tà: “Trong thoại bản hay kể nửa đêm yêu tinh sẽ chạy vào chùa tìm hòa thượng trẻ...”

Y nói câu này quá mạo phạm khiến hòa thượng lộ vẻ tức giận, chắc hẳn lại muốn bắt y xin lỗi Phật Tổ.

Nhưng một mình y thật sự rất buồn chán, phải trêu chọc hòa thượng này mới tìm được chút niềm vui.

Bị y chọc tức, hòa thượng chẳng thèm ngó ngàng đến y nữa.

-

Ban đêm Triệu Tuyển đi rửa mặt, đột nhiên nảy ra một kế.

Y xõa tóc dài rồi chọn một bộ đồ trắng mặc vào, thừa dịp trời tối mò tới phòng hòa thượng kia, quyết tâm dọa hòa thượng cứng nhắc này một phen.

Cửa không khóa nên y vừa đẩy đã mở, cũng chẳng phát ra tiếng động gì.

Trong phòng hòa thượng thoang thoảng mùi đàn hương.

Thấy dáng người đắp chăn mỏng nằm trên giường, Triệu Tuyển cười thầm rồi rón rén đi tới áp bàn tay lạnh buốt của mình lên cổ đối phương, uốn giọng nói: “Tiểu sư phụ, thiếp đây thích dung mạo tuấn tú của chàng lắm, hôm nay ngày tốt cảnh đẹp, chi bằng chàng và thiếp...”

Y còn chưa dứt lời thì đột nhiên trời đất quay cuồng trước mắt, khi định thần lại đã bị nam tử trẻ tuổi kia túm lên giường đè dưới thân mình.

Hòa thượng véo má y lạnh lùng nói: “Miệng đầy ô ngôn uế ngữ, Triệu Tuyển, thú vị lắm sao?”

Chương 4


Triệu Tuyển bị hòa thượng trói gô ném lên giường.

Đối phương bị y đánh thức nửa đêm cũng không ngủ nữa mà ngồi nghiêm chỉnh tụng kinh bên cạnh.

Giọng hòa thượng trầm thấp, vừa ôn hòa vừa có từ tính như tiếng nước chảy róc rách qua những tảng đá sâu trong thung lũng.

Mới đầu Triệu Tuyển còn tỉnh táo nhưng nghe tụng kinh quả thực làm người ta buồn ngủ rã rời, mí mắt y nhanh chóng trĩu xuống, nghe hòa thượng tụng đến chỗ thành kính còn ngáp dài.

Hòa thượng cầm cây gõ mõ đập lên đầu y một cái không nhẹ không nặng, y buồn ngủ đến nỗi mắt mở không ra, mơ màng nói: “Được rồi, xin lỗi Phật Tổ xin lỗi Phật Tổ...”

Hòa thượng lắc đầu chắp tay nhìn y một hồi, thầm nghĩ công tử phóng đãng này nói xin lỗi mà cũng qua loa như vậy, quả nhiên là kẻ không tim không phổi.

Đợi Triệu Tuyển ngáy khò khò, hòa thượng mới tháo dây lưng trói tay y rồi thở dài, cảm thấy có lẽ Phật Tổ phái tên này tới để thử thách mình.

Khi hắn ngồi lại chỗ cũ tiếp tục thiền định, Triệu thiếu gia đột nhiên trở mình nắm ngón tay trái của hắn.

Triệu Tuyển ngủ ngon lành, chắc mơ thấy gì hay ho nên khuôn mặt thanh tú nở nụ cười ngây ngô.

Hòa thượng đoán tên này lại mơ thấy nữ nhân nữa rồi.

Hắn đang định rút tay ra thì lại nghe Triệu Tuyển cười ngốc trong mơ: “Tiểu sư phụ, đi theo thiếp đi mà...”

Hòa thượng nghĩ thầm, a, đang sỉ nhục người xuất gia như hắn đây mà.

Triệu Tuyển gục đầu xuống, chóp mũi cọ vào mu bàn tay hơi lạnh của hòa thượng, tiếp tục nói mớ: “Như Lai đâu có đẹp bằng mỹ nhân, sao ngươi không thích mỹ nhân chứ...”

Chương 5


Triệu Tuyển ngủ ngon lành nhưng lại hại hòa thượng ngồi suốt đêm.

Tất nhiên hòa thượng không thể so đo với y nhưng hôm sau vẫn cắt giảm một quả trứng gà trong chén y, bắt y vác củi hôm qua nhặt được trong rừng về mới được ăn.

Vác củi chẳng có gì khó cả.

Nhưng Triệu Tuyển có tính thiếu gia nên cực kỳ lười, vác củi đi mấy bước lại muốn nghỉ chân, còn rảnh rỗi đuổi ong bắt bướm.

Hòa thượng bí mật quan sát một hồi, tự hỏi chừng nào thiếu gia này mới có thể xuống núi, ngày nào cũng ở đây quấy nhiễu hắn thật chẳng đàng hoàng chút nào.

Hắn nhìn chằm chằm, phát hiện Triệu Tuyển đặt củi xuống rồi ngồi cạnh bờ ao thò chân khuấy nước tung tóe.

Hòa thượng: “...”

Nhìn thêm một lát, trong rừng xuất hiện một thiếu nữ có nụ cười duyên dáng. Nàng không chú ý tới hòa thượng mà chỉ lo đến gần Triệu Tuyển, phía sau kéo lê đuôi rắn thật dài.

Hắn đã tu hành ở đây bao năm mà chưa bao giờ thấy tinh quái, Triệu Tuyển mới vào rừng lần đầu đã bị nhìn trúng. Hòa thượng lắc đầu, định tiến tới đuổi yêu tinh đi, nào ngờ thấy Triệu Tuyển quay sang vui vẻ hàn huyên với yêu tinh kia.

Hòa thượng nhíu mày dừng lại.

Xà nữ cũng chẳng làm gì xấu, sau khi trò chuyện với Triệu Tuyển thì cười duyên quay người vào rừng.

Lúc này Triệu Tuyển mới vươn vai một cái rồi đứng dậy vác củi về chùa với vẻ mặt vui phơi phới.

Hòa thượng cất tràng hạt trong tay rồi lạnh mặt bước đi thật nhanh, mất công Triệu Tuyển phát hiện hắn ở đây lại nói mấy câu kỳ quái.

Nửa đêm giả làm yêu tinh vào phòng hắn, còn ban ngày thì cười đùa với yêu tinh thật.

Hòa thượng nghĩ: Đúng là chẳng biết phép tắc gì cả.

Đi mấy bước, chẳng hiểu sao hắn càng thấy bực bội hơn.

Tên Triệu Tuyển này đã không biết phép tắc mà còn không biết xấu hổ nữa!

Chương 6


Ngày thường Triệu Tuyển toàn nói nhảm, thế mà lúc về hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện gặp yêu trong rừng, hòa thượng nhịn từ lúc mặt trời treo cao đến khi bóng chiều ngả về Tây, nhịn đến khi trăng lên đầu cành, cuối cùng nhịn không được gọi Triệu thiếu gia vào phòng mình, cau mày hỏi: “Ngươi có biết mình gây ra rắc rối gì chưa?”

Triệu Tuyển chắp tay sau lưng đi quanh phòng hắn, chớp mắt nói: “Ta luôn an phận ở trong chùa thì có thể gây ra rắc rối gì chứ?”

Hòa thượng nhìn chằm chằm Triệu Tuyển không nói lời nào, Triệu Tuyển dừng lại sờ mặt mình, tuy hơi băn khoăn nhưng vẫn không biết xảy ra vấn đề gì.

Y... Y lén xuống núi mua giò heo rồi nấp trong kho củi gặm bị hòa thượng phát hiện rồi sao?

Hay là y thả gà rừng vào phòng lão phương trượng bị tiểu sa di khai ra!? Rõ ràng đã nói mọi người đều là châu chấu trên một sợi dây, đứa nhỏ này đúng thật là!

Mới đầu y hết sức thản nhiên, nhưng bị hòa thượng nghiêm túc nhìn chằm chằm hồi lâu cũng trở nên căng thẳng, tới đứng cạnh hòa thượng nói: “Tại ta, ta thấy ở đây chán quá nên mới tìm thú vui thôi mà!”

Lại còn tìm thú vui nữa à?

Cơn giận vô cớ của hòa thượng lại bùng lên, lạnh mặt nói: “Ngươi mà gây ra họa lớn ta cũng chẳng bảo vệ nổi ngươi đâu!”

Nếu hôm nào thiếu gia này tự mò tới hang ổ yêu tinh rồi bị ăn thịt thì hắn cũng không thấy bất ngờ lắm!

Triệu Tuyển ngồi xổm xuống nắm tay hòa thượng ấm ức nói: “Có nghiêm trọng vậy không? Ta chỉ thèm ăn thôi mà...”

Y chỉ muốn ăn giò heo và trêu chọc hòa thượng thôi, sao hòa thượng này lại hung dữ thế chứ...

Hừ, thèm ăn!

Hòa thượng cười lạnh một tiếng rồi tụng kinh, không muốn ngó ngàng đến Triệu Tuyển nữa.

Triệu Tuyển nói thêm mấy câu, thấy hòa thượng không nhìn mình thì càng thêm lo sợ, cầm tay thanh niên chặt hơn rồi nói: “Nếu ngươi nghĩ ta có lỗi thì đánh ta mấy cái đi, tiểu sư phụ, ngươi đừng làm ngơ ta mà.”

Hòa thượng nghĩ một hồi lại bực mình, chỉ muốn đi lấy chày cán bột quất mông Triệu Tuyển.

Đánh tới chừng nào thiếu gia này không dám đi tìm yêu tinh nữa mới thôi.

Triệu Tuyển nghe hắn nói muốn lấy chày cán bột thì mở to mắt lắp bắp: “Không, không đến mức đó chứ? Đánh mấy cái chẳng phải ta sẽ quy tiên luôn sao?”

Hòa thượng xụ mặt nói: “Da mặt ngươi dày vậy chắc chỗ khác cũng dày lắm.”

Triệu Tuyển tưởng tượng ra cảm giác gậy đánh vào người thì lập tức hít sâu một hơi, kéo tay hòa thượng đặt lên mông mình với vẻ mặt cầu khẩn: “Đại sư, ngươi muốn đánh thì đánh bằng tay là được rồi, đừng lấy gậy mà.”