Người máy của bạn thân

All Rights Reserved ©

Summary

Tác giả: W Tòng Tinh/Tống Nê Nhất Điều Ngư Nhân vật chính: Công bạn thân / Công người máy × Thụ ngốc bạch ngọt Tag: Tương lai, ngắn, 3P, HE, truyện H nhưng nó lạ lắm =)) Độ dài: 12 chương

Status
Complete
Chapters
3
Rating
n/a
Age Rating
18+

1-4

1

Năm 2166, công nghệ chế tạo người máy đã trở nên hoàn thiện.

Giản Tồn chất hành lý lên phi thuyền di động cỡ nhỏ, chuẩn bị khởi hành đi tìm bạn thân Phí Thị mà mình đã quen biết hai mươi bảy năm.

Thành tích của anh chỉ tầm tầm nhưng bạn thân lại là thiên tài có kỷ luật tự giác, từ nhỏ đến lớn luôn đứng nhất.

Phí Thị học tại một trường đại học danh tiếng, năm hai gia nhập dự án nghiên cứu người máy rồi ra nước ngoài trao đổi một năm, sau khi về nước thành lập công ty bán “Người máy bầu bạn”, làm ăn có vẻ rất khấm khá.

Trường đại học của họ cách nhau rất xa nên mấy năm nay hiếm khi gặp mặt, chỉ thỉnh thoảng gặp nhau qua video trí não.

Trong thời gian xa cách hai người đều rất nhớ nhau, anh thường xuyên chia sẻ với bạn thân về cuộc sống của mình, nhưng sau khi đối phương tham gia dự án nghiên cứu khoa học thì cực kỳ bận rộn, rất ít khi trả lời tin nhắn của anh.

Nhưng điều này không có nghĩa là mối quan hệ của họ trở nên phai nhạt.

Cứ vài tháng một lần, Phí Thị lại gửi tặng anh một món quà đắt tiền, tất cả đều được chế tạo tỉ mỉ theo sở thích của anh.

Giản Tồn hay lái phi thuyền du lịch khắp nơi, vì vậy trong lúc Phí Thị phát triển sự nghiệp, hai người cũng chẳng có cơ hội gặp gỡ. Anh có thói quen gửi cho đối phương ảnh mình tự chụp khi đi du lịch, đối phương sẽ vừa nghe anh nói dông dài vừa làm việc, chưa từng chê anh phiền phức.

Anh từng hẹn hò vài người nhưng đều không tiến triển đến mức độ lên giường. Còn Phí Thị mải lo sự nghiệp nên từ đầu tới cuối vẫn độc thân.

Chuyện gì anh cũng chia sẻ với bạn thân, chuyện tình cảm cũng không ngoại lệ, hễ có rắc rối thì lại hỏi ý kiến đối phương.

Mấy năm sau gặp lại, sự nghiệp của Phí Thị đã có thành tựu, còn đứng tên sở hữu một tòa biệt thự nguy nga.

Giản Tồn đi cạnh bạn thân, hai mắt sáng rực nhìn cách trang hoàng trong biệt thự, trầm trồ khen ngợi mấy câu rồi nói đùa: “Phí Thị, cậu chia cho tớ nửa gia tài để tớ cũng được làm người giàu đi.”

Phí Thị nói: “Được.”

Anh thoáng sửng sốt rồi bật cười khoác vai đối phương: “Ầy, tớ chỉ nói đùa thôi, cậu không cần...”

“Tớ không nói đùa đâu.” Phí Thị nhìn anh, “Tớ có chừa cho cậu một phòng, giờ cậu vào ở luôn cũng được.”

Mấy năm nay Giản Tồn rong ruổi khắp nơi nên vẫn chưa có chỗ ở cố định, từ trước đến giờ toàn ở nhà thuê.

Nghe bạn thân nói vậy, anh lập tức vui vẻ đồng ý rồi hớn hở đem hành lý vào ở.

Trong biệt thự của Phí Thị có một người máy làm quản gia, không có tên gọi mà chỉ đeo một tấm thẻ mạ vàng trên cổ áo vest, phía trên khắc hai chữ ”Số 1”.

Khuôn mặt quản gia khá giống anh, dáng người cũng na ná. Nhưng Giản Tồn đang đắm chìm trong niềm vui gặp lại Phí Thị và được ở biệt thự nên cũng chẳng nghĩ nhiều.

Anh tò mò sờ vào làn da mềm mại ấm áp của người máy, nhìn đối phương chẳng khác gì nhân loại, giọng nói hiền hòa, không có chút cảm giác máy móc nào.

Hiệu suất làm việc của quản gia rất cao, mọi yêu cầu của anh đều được đáp ứng nhanh chóng, đối phương cũng vui vẻ nghe anh kể về kinh nghiệm du lịch, khả năng trò chuyện còn cao hơn bạn thân anh mấy bậc.

Phí Thị nhíu mày nói: “Con chip của Số 1 có thể cảm nhận được tâm trạng của tớ thông qua sóng vô tuyến, nếu tớ muốn đối xử tốt với cậu thì hắn sẽ có phản ứng tương tự.”

Cho nên Số 1 chu đáo như vậy thật ra là ý muốn của Phí Thị.

Giản Tồn ôm chầm bạn thân, cảm động nghĩ: Phí Thị không hổ là bạn thân nhất của mình, lúc nào cũng tốt với mình cả.

Ở được một tháng, buổi tối Giản Tồn đi tắm thì phát hiện một cái dương vật giả trong phòng tắm.

Anh trố mắt cầm dương vật giả màu đỏ thẫm này lên ngắm nghía, xúc cảm rất mềm mại, thậm chí còn hơi ấm, cực kỳ chân thực.

Chắc không phải đây là ”đồ chơi” của Phí Thị đấy chứ? Trong đầu Giản Tồn chợt hiện ra ý nghĩ này.

Chẳng lẽ bạn thân anh thích đàn ông sao? Còn thích nằm dưới nữa à?

Nghĩ vậy, Giản Tồn quyết định đem dương vật giả về phòng ngủ nghiên cứu chứ không hỏi thẳng Phí Thị.

Nửa đêm, quản gia gõ cửa hỏi anh có nhặt được linh kiện của mình không.

“Linh kiện gì cơ?” Giản Tồn ngáp một cái rồi ngái ngủ nhìn đối phương.

“Chương trình định vị cho thấy nó đang ở trong phòng ngủ của ngài.” Quản gia dừng lại giây lát, con ngươi màu đen nhạt nhìn anh chăm chú, sau đó nói tiếp: “Đó là dương vật của tôi.”

2

Giản Tồn lập tức tỉnh ngủ.

Anh lấy dương vật giả ra khỏi ngăn kéo, sau khi quản gia cầm lấy thì tụt quần ngay trước mặt anh rồi mau chóng gắn nó lại.

Cảnh tượng này thật khiến người ta kinh ngạc, Giản Tồn ngồi trên giường nhìn trân trối nửa thân dưới của người máy.

“Tối nay tôi rửa nó.” Quản gia giải thích với anh, “Vì ít khi dùng nên tắm xong quên gắn lại.”

Giản Tồn nhịn không được cười: “Vật này của cậu đã phát huy tác dụng gì chưa?”

Quản gia nói: “Ở chế độ quản gia thì chỉ có tác dụng thoát nước thôi.”

“Chế độ quản gia?” Khi quản gia kéo khóa quần lên, Giản Tồn hỏi: “Cậu còn có chế độ khác nữa à?”

“Tôi là người máy lưỡng dụng mà.” Quản gia nghiêm túc đáp: “Thích hợp cho cả công việc và tình dục.”

Giản Tồn trố mắt: “Tình dục?”

Lúc nãy anh cảm thấy mình đã hiểu lầm bạn thân, câu này của đối phương lại khiến anh nảy ra một ý nghĩ kỳ quái.

Lòng hiếu kỳ của Giản Tồn rất mạnh, muốn xem thử chế độ thứ hai nhưng quản gia nói phải có mật mã mới thay đổi được.

“Mật mã...” Giản Tồn thử nói ngày sinh của bạn thân nhưng không mở được. Anh thử mấy mật mã đều không đúng, sốt ruột lầm bầm: “Gợi ý cũng không có thì làm sao đoán ra chứ?”

Quản gia nói: “Là ngày sinh của ngài đấy.”

Giản Tồn không tin lắm, nhưng sau khi anh nói ngày sinh của mình thì đèn báo trên cổ tay quản gia lập tức đổi màu.

Không đợi anh hiểu rõ lý do, quản gia đã quỳ một chân xuống trước mặt anh nói: “Trước mặt ngài tôi không có bí mật gì cả.”

Quản gia kéo khóa quần xuống, Giản Tồn cúi đầu nhìn, phát hiện dương vật đối phương quả thật có thể cương lên như đàn ông bình thường.

Anh đưa tay sờ thử một cái, đầu ngón tay cảm nhận được hơi nóng phát ra từ vật kia. Phí Thị đã dùng chức năng này chưa nhỉ? Giản Tồn nghĩ thầm, trong lòng có một cảm xúc khó tả.

Quản gia nói: “Ngài có thể cài đặt số lần.”

Giản Tồn hỏi: “Số lần gì?”

Giọng quản gia vẫn cung kính ôn hòa như thường lệ: “Số lần chúng ta làm tình.”

Giản Tồn có tật giỡn nhây nên suy nghĩ một lát rồi cười hỏi: “Ừm... cậu có thể làm một đêm bảy lần không?”

Anh không hề nhận ra tính nghiêm trọng trong câu nói này của mình, chỉ muốn đùa giỡn quản gia vài câu rồi đổi lại chế độ bình thường.

“Được chứ.” Quản gia hỏi: “Ngài có sở thích đặc biệt nào không?”

Giản Tồn chỉ mập mờ với người khác chứ không rành chuyện này lắm, lắc đầu nói: “Không có.”

Quản gia nói: “Tôi sẽ làm ngài sung sướng.”

Vật dưới thân quản gia đã nhô cao, anh cúi đầu nhìn rồi cười đẩy đũng quần đối phương: “Được rồi, cậu trở lại chế độ làm việc đi, tôi chỉ đùa với cậu thôi.”

Nhưng đèn báo của quản gia không biến về màu xanh bình thường.

“Chương trình vận hành rồi.” Quản gia bỗng nhiên đè anh xuống giường, nhìn khuôn mặt thất kinh của anh rồi nói: “Không thể dừng sớm được.”

Giản Tồn không ngờ quản gia lại mạnh đến vậy, dốc hết sức lực giãy giụa mà vẫn không thể thoát ra từ dưới thân đối phương. Anh đẩy quản gia không nổi, quần cũng bị kéo xuống, ngón tay thon dài của y cắm vào lỗ hậu chưa từng bị đụng chạm của anh.

“Số 1, dừng, mau dừng lại...” Anh hét ầm lên rồi giãy giụa muốn xuống giường, nhưng đối phương chẳng những không dừng mà còn đánh mấy cái lên bờ mông căng tròn của anh, sau đó tăng tốc đâm rút trong lỗ nhỏ.

Chuyện gì xảy ra vậy, thật đáng sợ... Không muốn...

“Phí Thị, cứu tớ...” Giản Tồn túm chặt chăn mền, khi cửa huyệt chảy ra nước dâm bị dương vật thô to cắm vào, toàn thân anh căng cứng, nhất thời không thở nổi.

Phòng cách âm rất tốt nên không ai nghe được tiếng kêu khóc của anh.

Đau quá, thật khó chịu... Mau rút ra đi...

Cứu mạng... Anh kêu tên bạn thân, mấy lần muốn bò xuống giường nhưng đều bị quản gia túm chân kéo về.

Người máy hoàn toàn không nghe lệnh anh, Giản Tồn vừa xuất tinh xong lại bị đối phương ép lên đỉnh, cái gì cũng không nghĩ được nữa.

Một tiếng, hai tiếng...

Phí Thị đẩy cửa ra, nhìn thấy Giản Tồn bị người máy mình nghiên cứu ôm trong ngực rung lắc điên cuồng, bụng dưới bị đâm phồng lên, hai chân lắc lư trong không khí, trên mặt đầm đìa nước mắt, nước bọt không kịp nuốt chảy xuống khóe miệng, ánh mắt đã mất tiêu cự.

Người máy ngẩng đầu nhìn chủ nhân ngoài cửa, đèn báo trên cổ tay lóe sáng, bình tĩnh nói: “Chưa cài từ khóa an toàn nên trước khi làm đủ số lần thì không thể dừng chương trình được.”

3

Giản Tồn đã bị chịch đến nỗi ý thức tan rã, mơ hồ nghe thấy bạn thân gọi tên mình mới thoáng tỉnh táo lại, thút thít túm tay áo bạn thân cầu cứu.

Anh cũng chẳng đoái hoài gì đến xấu hổ nữa, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi người máy.

“Đừng sợ.” Phí Thị vừa trấn an vừa thử kéo anh ra khỏi tay quản gia.

Nhưng cánh tay quản gia siết chặt eo anh, vừa cảm nhận được anh muốn thoát ra, vật cứng chôn trong cơ thể anh càng đâm rút mạnh hơn.

“Ư, ư a...” Giản Tồn suy yếu nắm ngón tay bạn thân, nhịn không được khóc lên, “Đừng đâm vào đó... Ư, ư ư... Đừng mà...”

Anh không ngờ lần đầu tiên của mình lại làm với người máy, đối phương còn là quản gia của bạn thân mình nữa. Trước kia anh chưa từng làm chuyện này với ai khác, quản gia đã bôi trơn cho anh nhưng lúc mới tiến vào vẫn làm anh đau vì bị căng ra.

Đây là lần đầu tiên của anh nên cảm thấy quản gia va chạm quá mãnh liệt, chưa kịp hoàn hồn thì lại bị đối phương đè dưới người, chỗ bị cắm đã sưng tấy, xương sống thắt lưng mềm nhũn, dưới đáy bị đâm vào phát ra tiếng nước lép nhép.

Quản gia liên tục thu thập dữ liệu trong cơ thể anh, ồ ạt tấn công vào điểm yếu của anh, giữa chừng còn làm anh lên đỉnh ngất đi. Nhưng dù anh có ngất thì người máy vẫn không dừng lại.

Ở chế độ làm việc, quản gia mới phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện.

Còn tiếp tục mạnh bạo như vậy sẽ làm anh bị thương. Phí Thị rút ra cánh tay dưới nách anh rồi cúi đầu hôn lên mí mắt sưng vù vì khóc quá lâu, vừa vuốt tóc anh vừa hỏi quản gia: “Không có cách nào để buộc dừng lại sao?”

Quản gia thở hổn hển như nhân loại nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh: “Buộc dừng sẽ làm hỏng máy móc.”

Người máy vẫn đang đâm rút, lúc tăng tốc tiếng nước cũng lớn hơn. Phí Thị lùi lại một bước, có thể thấy rõ lỗ nhỏ của Giản Tồn bị dương vật khổng lồ vạch ra hết lần này đến lần khác.

Áo Giản Tồn bị vén lên tới ngực, lộ ra núm vú bị chơi sưng tấy và bụng dưới như có thai.

Anh nhắm mắt lại rồi cắn môi khóc nức nở, trong bụng đã bị rót rất nhiều chất lỏng sền sệt —— Sau khi người máy thay đổi chế độ thì có thể tạo ra một chất giống hệt tinh dịch của nhân loại.

“Số 1, sắp xong chưa?” Phí Thị xoa gò má đỏ bừng nóng hổi của Giản Tồn rồi hỏi quản gia, “Còn mấy lần nữa?”

“Tổng cộng bảy lần, giờ là lần thứ tư ạ.” Quản gia nói.

“Ư, ư a... Ưm... Đừng làm nữa...” Giản Tồn cố vớt vát chút lý trí, bị chịch đến nỗi lưỡi thè ra ngoài, cầu khẩn nói: “Đủ, đủ rồi...”

Quản gia không dừng lại mà còn nâng bắp đùi anh lên để anh ngồi xuống sâu hơn, eo bị sự kích thích to lớn này làm co rút, bắp chân cũng kéo căng như sắp rút gân.

Phí Thị cau mày, yết hầu nhấp nhô, ngồi xuống giường rồi cầm dương vật nửa cứng giữa hai chân anh.

Khi lỗ tiểu bị đè ép, anh rùng mình một cái, tiếng kêu khóc trở nên đứt quãng, cổ họng đã khàn đặc.

Phí Thị bảo anh: “Còn ba lần nữa thôi. Thả lỏng một chút, sắp kết thúc rồi.”

Không, một lần cũng không được... Chân Giản Tồn bị quản gia giữ chặt, đối phương ôm ghì anh vào ngực, dịch trắng ồ ạt chảy ra từ chỗ giao hợp.

Phí Thị cũng ngồi lên giường, hôn anh an ủi rồi nói khẽ: “Giản Tồn, cậu tự nhủ mình làm thế này rất sướng đi, sẽ không còn khó chịu nữa đâu.”

Giản Tồn sụt sịt, nghe lời bạn thân, khi sắp chịu hết nổi sẽ tự thôi miên mình ”sướng quá”.

Trong lúc quản gia làm, anh và bạn thân mười ngón đan xen, thở hổn hển nói: “A, ha ha... sướng, tớ sướng quá...”

“Bị cắm vào bụng sướng lắm đúng không?”

Anh co rúm lại, trong bụng tê dại nóng hổi, thất thần nói: “Ừ, sướng lắm...”

4

Suốt đêm Giản Tồn không có cơ hội nghỉ ngơi, cứ cách một lát thì quản gia lại cương cứng, anh đã hôn mê hai ba lần, bụng phồng căng như mang thai, nếu không có bạn thân dỗ dành thì anh đã sụp đổ khóc òa dưới thân quản gia vô cảm.

Nhưng chuyện này sao có thể trách quản gia người máy được? Đều tại anh quá tò mò nên tự tiện thay đổi chế độ của đối phương...

Giản Tồn nắm lấy gối đầu, toàn thân đầm đìa mồ hôi, kêu cũng không ra tiếng, chỉ có thể mấp máy môi thở dốc. Anh cũng chẳng còn lòng dạ nào nói ”sướng quá”, mới tỉnh lại sau cơn hôn mê ngắn ngủi thì lại bị đẩy lên đỉnh.

“Ưm, đủ... đủ rồi...” Anh thất thần ôm bụng dưới phình lên, nước mắt chảy ào ạt.

Trong lòng tự nhủ việc này khiến mình cảm thấy vui sướng, nhưng niềm vui sướng này kéo dài quá lâu khiến anh không thể chịu nổi.

Ý thức anh tan rã nên không để ý Phí Thị vừa trấn an mình vừa nhìn bộ dạng chật vật của mình để xóc lọ.

Ga giường bừa bộn, đến lần thứ sáu quản gia dừng lại mấy phút, anh gắng gượng vịn bạn thân đứng dậy, muốn mau chóng rời khỏi căn phòng này, nhưng vừa xuống giường thì bị bắt lại, sau khi run chân quỳ phịch xuống đất thì quản gia cưỡi lên người anh.

Đầu gối Giản Tồn bầm tím, tuyến tiền liệt lại bị đâm mạnh khiến anh lên đỉnh, thật sự không thể bắn được nữa, bàng quang căng trướng vì sợ hãi, khi quản gia bóp mông anh đâm lút cán, anh vô thức bài tiết không kiềm chế.

Làm trò hề trước mặt bạn thân khiến anh hết sức xấu hổ, nước mắt càng chảy nhiều hơn, khóc đến nỗi nói không nên lời, chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống.

Đừng, đừng nhìn... Thật là mất mặt...

Phí Thị cũng quỳ một chân rồi cầm tay anh, cúi đầu hôn mí mắt sưng vù của anh, nói với anh không sao hết, chờ làm xong quản gia sẽ phụ trách dọn dẹp.

Khi quản gia xuất tinh lần cuối cùng thì trời đã sáng, anh kiệt sức cuộn tròn người lại, rốt cuộc có thể khép chân, toàn thân bủn rủn, vừa động nhẹ thì tinh dịch nhân tạo đậm đặc chảy ra từ cửa huyệt sưng đỏ.

Sau khi hoàn thành bảy lần cài đặt, Số 1 trở về trạng thái ôn hòa thường ngày, lấy khăn giấy lau dương vật mình một cái rồi khom lưng kéo quần lên.

“Mi lấy đồ uống cho cậu ấy đi,” Phí Thị bảo quản gia, “Dọn sạch chỗ này nữa.”

Quản gia ấm giọng hỏi: “Có cần tôi tắm cho phu nhân không ạ?”

Phí Thị cau mày nói: “Ta tự làm được rồi.”

Trong bụng nóng quá, thật căng... Mông đau âm ỉ... Sẽ không bao giờ làm chuyện này nữa...

Khi được Phí Thị bế lên, Giản Tồn mê man nghĩ.

Toàn thân Giản Tồn bủn rủn, ngâm mình trong bồn tắm lớn đổ đầy nước ấm, quản gia bưng tới thức uống nóng. Anh đang nhắm mắt nên không chú ý dịch trắng bên trong, cứ tưởng thứ đặc dính này là ”thuốc bổ” nên uống hết cả ly đầy đồ uống đặc chế.