Phương pháp tỏ tình bạn thân

Summary

đọc r bít

Status
Complete
Chapters
1
Rating
n/a
Age Rating
13+

Chapter 1

“Logarit cơ số a của a = 1”

Shinazugawa Sanemi đang phải lòng một người... ngốc nghếch nhất trên đời.

Hắn khẽ thở dài, xoay cây bút trong tay. Sanemi đang ngồi trong thư viện trường đại học — một khung cảnh có phần không hợp với hắn. Thân hình cao lớn, mái tóc trắng rối bù, đôi mắt tím sắc lẹm cùng những vết sẹo chằng chịt trên mặt, cánh tay và cả ngực... trông hắn giống người của băng đảng hơn là một sinh viên chăm chỉ.

Gã tóc trắng rên khẽ, chống đầu vào tay. Những người xung quanh nhìn hắn bằng ánh mắt cảm thông, tưởng rằng hắn đang vật lộn với bài tập khó nhằn nào đó.

Chỉ có hắn biết... vấn đề thật sự là gì.

Sanemi đáng lẽ phải đang học hành, nỗ lực để lấy bằng sư phạm, mơ về một ngày đứng lớp dạy toán. Nhưng thay vào đó, hắn lại đang âm thầm lên kế hoạch tỏ tình với người con trai chiếm trọn tâm trí mình.

Tomioka Giyuu.

Điềm tĩnh, xinh đẹp, khó đoán... và cực kỳ ngây thơ.

Sanemi từng nghĩ “yêu từ cái nhìn đầu tiên” là thứ nhảm nhí. Thậm chí, hắn còn chẳng tin vào tình yêu, cho đến ngày hôm đó...

“Chết tiệt.”

Hắn bị ai đó va phải từ phía sau, làm rơi sách. Hắn quay người lại trong cơn giận dữ, môi nhếch lên thành một tiếng gầm gừ.

“Xin lỗi nhé, tôi mải nhìn bức tường mới nên không thấy cậu.” Gã cao ráo với bộ đồ quá lòe loẹt vỗ vào lưng hắn rồi lao về phía một người đàn ông tóc vàng hoe ở đằng xa. “Rengoku, đợi đã.”

“Xì... đồ phiền phức.”

Sanemi lầm bầm, quay lại nhặt sách — nhưng khựng lại khi thấy có người đã nhặt giúp.

Tim hắn đập mạnh khi người kia đứng dậy, đưa sách cho hắn.

Đẹp.

Làn da trắng như sứ, vài đốm tàn nhang trên má, mái tóc đen buộc nửa, buông nửa và đôi mắt xanh sâu thẳm, đôi mắt đẹp nhất mà hắn từng thấy.

“Cậu có sao không?”

“Hả?”

“Uzui có làm cậu bị thương không?”

Uzui...? À, cái tên ban nãy.

Sanemi còn đang ngơ ra thì cảm nhận được một lực chạm nhẹ nơi bụng. Hắn cúi xuống, chết tiệt... sách của mình. Cậu ấy đang cố trả lại sách cho hắn.

“Tôi ổn!” Hắn gắt lên, chộp lấy những cuốn sách rồi bỏ chạy. Mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch.

Hắn chạy trốn sau một tòa nhà gần đó, thở hổn hển. Sanemi chậm rãi nhìn quanh góc tường. Người con trai xinh đẹp ấy vẫn đứng ở chỗ hắn vừa rời đi với vẻ mặt ngơ ngác, rồi cậu bật cười khẽ.

Đôi mắt cong lại, má lúm đồng tiền hiện ra và đầu óc Sanemi như muốn ngừng hoạt động.

Ngay khoảnh khắc đó, hắn biết.

Hắn sẽ cưới người con trai này.

_______

Và vấn đề duy nhất là—

Sanemi rên lên lần nữa, nhìn chằm chằm cuốn sách toán trước mặt mà chẳng đọc nổi chữ nào vì tình thế khó xử của mình.

Làm thế quái nào để hắn mời Tomioka đi chơi đây?

Không... phải là—

Làm thế nào để mời cậu ấy đi chơi theo cách mà cậu hiểu được?

Sanemi chưa bao giờ giỏi che giấu cảm xúc. Sau lần gặp thảm họa đầu tiên đó, hắn lấy hết can đảm ngồi cạnh cậu trong một tiết học chung. Mở đầu có hơi gượng gạo, nhưng chỉ sau vài tháng, hai người đã trở nên thân thiết đến mức không thể tách rời.

Hai năm qua, Sanemi gần như chiều chuộng cậu hết mức.

Chuẩn bị thêm một phần cơm để cậu ăn uống đầy đủ. Đưa đón cậu về ký túc xá. Mang đồ ăn, nước uống đến mỗi buổi học chung. Thậm chí còn xách đồ, nấu ăn cho cậu.

Hắn... lún sâu đến mức không cứu nổi.

Vậy tại sao cả hai vẫn còn độc thân?

Hắn còn phải làm gì nữa đây?

Gã tóc trắng tạng gõ bút vào cằm, mắt đảo quanh khi nghe thấy hai cô gái nói chuyện ở bàn bên cạnh. “Tôi biết. “Viết thư tay tỏ tình... lãng mạn ghê. Kiểu yêu thầm ấy.”

Ồ...

Viết thư tình.

Ý tưởng không tệ.

Sanemi nhếch môi, rút sổ từ trong cặp ra.

Không cần phải viết thứ gì cầu kỳ cả. Chỉ cần một chút lãng mạn, một lời tỏ tình đơn giản là được.

“Tomioka

Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy cậu, tôi đã biết mình muốn cậu. Cậu xinh đẹp, tốt bụng, và đôi mắt cậu sáng như bầu trời, như đại dương... khiến tôi nhớ đến những ngày hè trên biển.

Từ hôm đó, tôi luôn dõi theo và thích cậu.

Sự mạnh mẽ thầm lặng, vẻ tập trung của cậu, cách khóe môi cậu cong lên thành nụ cười nhẹ khi ăn những món ăn yêu thích. Những lúm đồng tiền nhỏ xuất hiện khi cậu cười. Trí thông minh sắc sảo và vẻ mặt hờn dỗi đáng yêu của cậu. Kể cả sự hiện diện điềm tĩnh.

Tôi yêu cậu, Tomioka. Đã từ rất lâu rồi.

Nếu cậu muốn biết tôi là ai, hãy gặp tôi lúc 8 giờ tối trước thư viện.

Người thầm thương cậu.”

Sanemi cười tươi.

Cuối cùng... cuối cùng hắn cũng sẽ làm được. Nói ra tình cảm của mình. Mời Tomioka đi hẹn hò.

Hắn đã có thể tưởng tượng ra cảnh đó rồi. Tomioka chớp mắt nhìn hắn bằng đôi mắt tuyệt đẹp, sâu lắng ấy. Má ửng hồng xinh xắn. Thì thầm rằng cậu ấy cũng đã giấu kín tình cảm của mình suốt thời gian qua. Cười ngượng ngùng khi Sanemi cúi xuống để hôn lên đôi môi hồng ngọt ngào ấy...

Tít. Chuông báo thức trên điện thoại reo lên. Chết tiệt, đến giờ ăn trưa rồi.

Sanemi vội nhét đồ vào balo, bước nhanh đến chỗ quen thuộc, tay vô thức xoa sau gáy. Làm sao hắn có thể đưa lá thư cho Tomioka khi cả đám đang ở đó chứ?

____

“Shinazugawa.”

“Chào.”

Hắn tiến đến bàn quen thuộc của họ. Uzui Tengen, Rengoku Kyojuro, Kocho Shinobu và Tomioka đã ở đó. Iguro và Mitsuri hôm nay học khác lịch.

Sanemi ngồi phịch xuống ghế bên cạnh Tomioka.

“Chào cậu, Shinazugawa.” Cậu nói khẽ, nở một nụ cười nhẹ.

“Ừ. Đây.” Hắn đẩy hộp cơm qua, má nóng bừng lên như mọi khi. “Ăn đi. Lấy sức.”

“Cảm ơn nhé.”

“Thế khi nào tôi mới được ăn mấy hộp cơm xịn xò của cậu đây?” Uzui chớp mắt nhìn hắn.

“Tự đi mà nấu.”

“Thôi nào, Uzui.” Rengoku cười lớn. “Ai cũng biết bữa trưa đặc biệt chỉ dành riêng cho Tomioka thôi mà!”

Rengoku gần như hét lên, khiến mấy học sinh quay về phía họ. Sanemi hơi rụt người lại trên ghế, mặt đỏ bừng.

“Ôi chao” Shinobu cười đầy ẩn ý. “Cậu chăm sóc Tomioka chu đáo thật nhỉ. Đúng là một người bạn tốt.”

Uzui cười khúc khích. Sanemi giơ ngón tay giữa về phía bọn họ. Bọn khốn này biết hắn yêu cậu mà.

Tomioka nghiêng đầu, hai má phồng lên vì nhai. Vụn thức ăn dính cả lên mặt.

Sanemi thở dài, rút khăn giấy lau cho cậu. “Trời ạ... ăn như con nít vậy.”

Sau khi nuốt xong, cậu mỉm cười với hắn. “Cảm ơn cậu, Shinazugawa. Cậu đúng là người bạn tốt nhất của tớ.”

...Bạn thân.

Sanemi cau mày. Hắn ghét cái từ đó chết đi được. Nhưng không quan trọng nữa. Sau khi đọc lá thư đó và gặp nhau tối nay, hắn hy vọng mình sẽ không bao giờ bị xếp vào loại đó nữa.

“À Tomioka, cho tôi mượn ghi chép buổi trước được không?” Uzui cười. “Tôi mải vẽ nên không nghe gì cả.”

Shinobu liếc xéo gã. “Sao cậu vẫn qua môn được vậy?”

“Nghe này, đây là môn học bắt buộc đối với tất cả giáo viên. Tôi đâu có dùng nó cho các lớp học mỹ thuật của mình đâu.”

“Dù vậy, cậu nên tập trung hơn nữa.” Rengoku gật đầu, khoanh tay trước ngực. “Thật bất công khi phớt lờ những giáo viên cần cù.”

Uzui thở dài. “Rồi rồi, lần sau tôi hứa sẽ nghe mà. Cho tôi mượn lần này nữa thôi nhé?”

Sanemi trìu mến nhìn cậu trong khi Uzui reo lên đắc thắng. Khoan đã... đây là cơ hội của hắn.

“Để tôi lấy giúp cậu nhé, Tomioka. Tôi biết cuốn nào mà.”

May mà hai người đó chỉ có một môn chung. Tomioka nhìn hắn rồi lại gật đầu.

Hắn cười khúc khích. Người con trai này nhất quyết không chịu nói chuyện trong khi ăn. Hắn cúi xuống kéo ba lô về phía mình, khéo léo giấu lá thư vào trong các trang giấy.

Hắn biết Uzui sẽ mở cuốn sách ngay lập tức. Viết nguệch ngoạc những gì có thể để không lãng phí quá nhiều thời gian trong buổi tối hào nhoáng của mình.

“Đây này.” Sanemi lười biếng đưa cuốn sổ cho gã.

“Cảm ơn nhé.”

Đúng như dự đoán, Uzui mở ra sổ ra ngay.

“Ê Tomioka, cái này quan trọng không?”

Tomioka đang ăn miếng cuối, Sanemi lại đưa tay lau mặt cho cậu.

Thật sự, không hiểu sao lần nào cậu cũng làm được như vậy? Tomioka hầu như không phản ứng gì nữa, chấp nhận nó.

“Tôi không biết.” Cậu nói khẽ, vẻ mặt đầy bối rối. “Để tôi xem.”

Uzui nhún vai, đưa lại.

Bên ngoài, Sanemi cố tỏ ra thờ ơ, nhưng bên trong thì như muốn nổ tung.

“Giyuu!”

Tomioka giật mình khi Sabito chạy tới ôm chầm từ phía sau.

Lá thư tuột khỏi tay cậu và bị gió cuốn đi.

Tên Sabito khốn kiếp!

“Để tôi lấy nó.” Hắn gắt lên, bật dậy khỏi ghế để đuổi theo.

“Shinazugawa. Không sao-.”

Không sao cái gì chứ. Đó là cả trái tim hắn viết ra. Là lời tỏ tình dành cho người hắn sẽ cưới... cuối cùng thì cũng sẽ cưới thôi. Không đời nào hắn để nó bay mất. Sanemi càu nhàu khi suýt đâm sầm vào một nhóm học sinh.

“Xin lỗi.” Hắn hét lên, xoay người né tránh. Kia rồi! Cuối cùng nó cũng đáp xuống đất, khẽ xào xạc.

“Chết tiệt!”

Chết tiệt! Sanemi dừng lại, thở hổn hển nhìn chằm chằm vào những gì còn sót lại của lá thư. Giờ thì nó đã bị phủ kín bởi cà ri.

“Tôi rất xin lỗi, Shinazugawa.” Murata run rẩy, mắt mở to. Anh không nhìn đường đi và vấp phải bậc thang. Dù đã kịp giữ thăng bằng nhưng lại không giữ được bữa trưa của mình.

“Không sao đâu.” Sanemi lẩm bẩm. “Chỉ là vài ghi chú thôi.”

Murata xin lỗi thêm lần nữa, nhưng hắn chẳng nghe thấy gì.

Hắn đã nghĩ mọi thứ cuối cùng cũng suôn sẻ.

Rằng Tomioka... cuối cùng sẽ thuộc về hắn.

______________

“sin^2(x)+cos^2(x)+1=2”

Một tháng đã trôi qua kể từ “sự cố lá thư“, và Sanemi... vẫn y nguyên tình trạng cũ.

Vẫn hết lòng vì cậu bạn thân của mình.

Hắn thở dài, vô tình bắt gặp Tomioka đang nhìn mình.

Chết tiệt.

Sanemi vội giả vờ ngáp, rồi nháy mắt một cái. Tomioka mỉm cười, quay lại tập trung vào bài giảng.

Đây là một trong số ít những lớp mà cả hai học chung. Tất cả giáo viên đều phải học các môn bắt buộc bên cạnh chuyên ngành của mình.

Sanemi ghi lại vài ý chính. Dù bực bội đến đâu, hắn vẫn luôn nghiêm túc với việc học. Hắn muốn làm tốt... muốn gia đình tự hào...

Và... có lẽ là để người chồng tương lai của hắn cũng tự hào.

Hắn cần một cách khác để tỏ tình.

Sanemi đã từng chuẩn bị lá thư thứ hai, nhưng chỉ một ngày sau, khi Tomioka đang xem những ghi chú của hắn trong lúc học bài và lẩm bẩm về nét chữ độc đáo của hắn. Sanemi chớp mắt còn cậu thì cười khúc khích. “Chữ viết của cậu. Nó trông như đang giận dữ. Tớ có thể nhận ra nó ở bất cứ đâu.”

Thế là kế hoạch “người bí mật” coi như toang hoàn toàn.

Giờ hắn lại quay về tình huống khó xử cũ—

Làm thế nào để tỏ tình với đứa bạn thân... không hiểu chuyện tình cảm của mình đây?

Sanemi viết thêm vài ý trước khi vẽ vài hình nguệch ngoạc nhỏ. Một con chim, một con chó. Chẳng có gì đặc biệt, chỉ để giết thời gian.

Hắn từng nghĩ đến việc hỏi bạn bè, nhưng—

Uzui chắc chắn sẽ biến nó thành một màn trình diễn hoành tráng với đèn nhấp nháy và thu hút đám đông, mà Tomioka thì ghét đám đông.

Rengoku thì tốt bụng thật đấy, nhưng cái miệng thì quá to.

Còn Iguro...

À, tên đó cũng thảm không kém hắn.

Sanemi nhìn cách bạn mình chăm sóc Kanroji — giống hệt cách hắn đối xử với Tomioka.

Cả hai đều nhận ra nỗ lực của nhau... nhưng ngầm hiểu sẽ không bao giờ nói về những lần thất bại đó.

“Đến đây là hết buổi học. Chúc các em buổi chiều tốt lành.”

Sanemi thu dọn đồ đạc, liếc nhìn Tomioka làm điều tương tự.

Mọi cử động của cậu đều nhẹ nhàng, thanh thoát. Cậu ấy đẹp đến chết người.

“Đi nào Tomioka. Tôi sẽ đưa cậu về ký túc xá.”

“Ừm.”

Hai người cùng rời đi, vai thỉnh thoảng chạm nhau, vừa đi vừa trò chuyện về bài học, về gia đình... Chỉ đơn giản là tận hưởng việc ở cạnh nhau.

Nhưng họ đến kí túc xã của cậu quá nhanh.

“Cảm ơn cậu, Shinazugawa. Mai ăn trưa cùng nhé?”

“Tất nhiên rồi. Không thì cậu lại ăn mấy cái bánh rẻ tiền đó.” Hắn gắt lên.

Tomioka mỉm cười rồi bước vào trong.

Sanemi đứng lại, đợi đến khi cậu quay lại vẫy tay từ cầu thang, rồi mới quay về phòng mình.

Hắn cần một cách tỏ tình khác.

Ting.

Có tiếng chuông báo tin nhắn trong túi. Hắn lấy điện thoại ra, mỉm cười khi thấy tin nhắn đến từ mẹ mình. Đúng rồi. Hắn nhanh chóng gọi cho mẹ.

“Nemi à, con sao rồi?”

“Con ổn, mẹ ạ. Mẹ với mấy đứa kia sao rồi?”

Bà cười. “Mọi người đều ổn. Genya vẫn đang khoe với mọi người sau này khi con làm giáo viên, nó sẽ học trường của con.”

Sanemi khịt mũi. “Thế thì bảo nó học toán cho tốt vào.”

Họ nói chuyện thêm vài phút nữa trước khi hắn đề cập đến chủ đề chính.

“Mẹ... làm sao để tỏ tình với ai đó?”

Im lặng một giây—

Rồi tiếng hét vang lên từ đầu dây bên kia.

“Con trai mẹ cuối cùng cũng định tỏ tình với Tomioka rồi à?!”

Hắn lắp bắp. “Hả?! Sao mẹ biết là cậu ấy?!”

Mẹ hắn hừ nhẹ. “Ngày nào con cũng nhắc đến nó, lại còn chăm sóc nó như vậy nữa.” Bà thở dài. “Thằng bé đẹp trai lắm. Hai đứa rất hợp nhau mà.”

Sanemi đỏ mặt, vò tóc.

“Cảm ơn mẹ...”

“Về chuyện tỏ tình, con cứ mua một bó hoa thật đẹp. Nói với cậu ấy rằng cậu ấy là tất cả của con, rồi hỏi cậu ấy có muốn làm người yêu con không.”

“...Chỉ vậy thôi ạ?”

“Con yêu, Tomioka rất trầm tính và dường như cậu ấy chỉ thích ở bên cạnh những người mà cậu ấy yêu thương. Tin mẹ đi, cậu ấy sẽ thích những món quà giản dị và xuất phát từ trái tim.”

_________

Thứ bảy đó, Sanemi đến tiệm hoa.

Hắn đứng nhìn các bó hoa khác nhau, phân vân. Chọn một bó thật rực rỡ nhỉ? Làm người ta vui là được mà... dù sao cũng chỉ là hoa thôi, đâu có ý nghĩa gì đặc biệt.

“Shinazugawa?”

Chết rồi.

Hắn quay lại, nhăn mặt. “Kanae? Tôi không biết cậu làm ở đây.”

Người phụ nữ khúc khích cười. Kocho Kanae là chị gái của Shinobu và là bạn thân thời trung học. Tuy nhiên, sau này cô ấy học ở một trường đại học khác.

“Ừ, bắt đầu từ hai tháng trước. Tớ hy vọng sẽ thành lập một câu lạc bộ thực vật học khi trở thành giáo viên nên tớ nghĩ rằng học hỏi càng nhiều càng tốt là điều cần thiết. Cậu đang tìm kiếm điều gì đặc biệt à?”

“Không, không, chỉ là một thứ gì đó tươi sáng thôi. Cho một người bạn.”

Kanae mỉm cười. “Ồ, vậy thì mình sẽ chọn hoa hồng vàng. Tặng hoa hồng vàng cho bạn bè thì không lệch đi đâu được.”

“Tuyệt. Lấy cái đó.”

______

Sanemi nhìn bó hoa hồng vàng, mỉm cười.

Sáng rực và xinh đẹp. Hoàn hảo để tỏ tình.

Hắn nhắn tin hỏi Giyuu đang ở đâu, và phấn khích khi biết cậu đang ở công viên gần đó.

Hắn tăng tốc khi nhận thấy mái tóc đuôi ngựa quen thuộc ở đó ... rồi khựng lại.

Sao Shinobu với Mitsuri cũng ở đây vậy?!

Chết tiệt.

Hắn quay lại. Nếu hắn rời đi bây giờ, họ sẽ không biết hắn đã ở đây.

“Shinazugawa!”

Giọng Mitsuri vang lên như một chiếc chuông báo động, to đến mức cả công viên chắc cũng nghe thấy.

...Xong rồi.

Sanemi thở dài, gượng cười bước tới.

Thầm cầu mong hai cô kia biến mất vì lý do nào đó.

Đời hắn đúng là xui xẻo.

Hắn đi đến, hơi cứng nhắc, rồi nhét bó hoa vào tay Tomioka.

Cậu chớp mắt, mắt mở to và tay nhẹ nhàng nhận lấy bó hoa.

“Cảm ơn cậu, Shinazugawa.” Tomioka nở một nụ cười dịu dàng. Tim Sanemi đập loạn nhịp. Hạnh phúc dâng trào như một quả bóng... “Tớ cũng rất vui vì chúng ta là bạn. Để tớ mời cậu ohagi để cảm ơn nhé.”

Và quả bóng nổ tung.

“...Hả?”

Tiếng cười khúc khích vang lên.

“Ôi chao Shinazugawa.” Shinobu cười. “Thật đáng yêu khi cậu tặng Tomioka hoa tượng trưng cho tình bạn. Bọn tôi cũng có phần chứ?”

Đầu Sanemi quay cuồng.

Những lời hắn nói với Kanae dội lại—

“Cho một người bạn...”

Hắn... mua hoa tượng trưng cho tình bạn...

Chết tiệt cuộc đời!

Từ khi nào hoa lại có ý nghĩa phức tạp vậy chứ?!

Mitsuri thì đang đung đưa chân, mắt sáng lên.

“Ôi, tớ cũng muốn hoa tình bạn!”

Sanemi lầm bầm gì đó kiểu sẽ mua cho tất cả sau. Hắn quyết định phớt lờ nụ cười nhếch mép của Kocho... chỉ vì Tomioka vẫn đang vui vẻ với món quà của hắn.

__________________

“9^1/2=3”

Đồ ăn!

Đó chính là con đường dẫn đến trái tim Tomioka. Sanemi cười toe toét khi khuấy nồi sô cô la cuối cùng. Hắn đã chọn ba hương vị mà hắn biết Tomioka thích. Sô cô la đen với bạc hà, sô cô la sữa với caramel mặn và mẻ cuối cùng gần hoàn thành, sô cô la trắng với quả mâm xôi.

Nhà bếp ký túc xá thường rất đông, nhưng hôm nay hắn đã đặt chỗ từ sớm. Những khuôn đầu tiên đã được chuyển vào tủ lạnh mini trong phòng hắn. Không đời nào hắn để những chiếc khuôn đặc biệt đó gần mấy đứa cùng phòng

Iguro thì đang đi cùng Kanroji và Kocho để chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay.

Cơ hội hoàn hảo.

Sanemi mỉm cười, tắt bếp rồi đổ nguyên liệu vào những khuôn cuối cùng.

Có hai loại khác nhau. Chữ cái và ngôi sao. Mặc dù hắn cũng mang theo loại hình trái tim, nhưng cuối cùng hắn quyết định không dùng. Hơn nữa, ý tưởng dùng các chữ cái để ghép thành cụm từ “hẹn hò với tôi” đúng là quá đỉnh.

Mẹ hắn đúng là thiên tài.

Hắn còn gửi về cho mẹ một hộp socola lớn để cảm ơn. Loại đặc biệt dành riêng cho mẹ, còn mấy đứa nhỏ thì phần đơn giản hơn.

Hắn vẫn chưa sẵn sàng mua hoa lần nữa.

Sanemi khẽ ngân nga, cất những khuôn cuối vào tủ lạnh, rồi lấy mẻ làm từ trước ra. Hắn gom chúng vào một hộp lớn, trừ phần dành riêng cho Giyuu.

Phần đó hắn để riêng trong một hộp nhỏ.

Hắn cẩn thận xếp chữ, xung quanh trang trí bằng mấy viên hình ngôi sao cho đẹp mắt.

Hắn sẽ đợi đến lúc yên tĩnh để đưa thứ này cho Tomioka trong khi những người khác đang tập trung vào việc khác.

Được rồi, giờ là lúc tắm rửa và chuẩn bị. Quần jeans đơn giản và một trong những chiếc áo sơ mi đẹp của hắn. Không cần quá cầu kỳ cho buổi tối xem phim của họ.

________

“Yo Shinazugawa! Chào mừng đến nhà tôi!”

Uzui cười toe, kéo hắn vào. “Cậu là người đến cuối cùng đấy.”

“Ừ, xin lỗi. Bận chút việc.”

Ánh mắt hắn lập tức đổ dồn về phía Tomioka khi hắn bước vào bếp. Người con trai đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu ở quầy, tay cầm lon bia. Ánh mắt cậu sáng lên khi nhìn thấy hắn.

“Chào Shinazugawa. Cậu uống bia không?”

“...Ừ. Được đó, cảm ơn.” Hắn lẩm bẩm, mặt đã bắt đầu nóng.

Uzui nhìn Tomioka tiến đến lấy một trong những món Sanemi thích nhất từ ​​thùng đá.

“Thật đấy anh bạn. Cậu cần phải tỏ tình đi chứ. Tôi chịu hết nổi sự căng thẳng này rồi.”

Sanemi đỏ bừng. “Im mẹ mồm đi. Tôi đang làm đây.”

“Làm nhanh lên. Người đẹp như vậy không độc thân mãi đâu.”

Nếu Tomioka không quay lại đúng lúc đó thì hắn đã đá vào ống chân gã rồi. “Đây.”

“Cảm ơn. Hôm nay trông cậu đẹp đấy...” Chết tiệt. “Trông đỡ mệt hơn. Ngủ ngon hơn chứ?”

Hắn thấy Uzui đảo mắt và giơ ngón tay cái xuống. Hắn liền đáp trả bằng ngón giữa khiếm nhã.

“Ừm. Tớ đã ngủ một giấc ngắn trước khi đến đây để có thể tỉnh táo.”

“Thế thì tốt. Tôi mong buổi này lắm.”

“Tôi tưởng cậu không thích phim kinh dị?” Kocho bước ra, tay lấy vài cái đĩa để đựng pizza sắp được mang đến.

Tomioka nghiêng đầu, vẻ mặt khó hiểu. “Nhưng Shinazugawa luôn đi xem phim kinh dị mới với tôi mà.”

Cậu nhìn hắn, vẻ mặt hơi buồn. “Cậu... không thích à?”

Sanemi suýt đứng hình. “Không phải! Tôi thích mà. Không thích thì đi làm gì.”

Tomioka chớp mắt, rồi mỉm cười nhẹ. “Tớ rất vui. Tớ thích những buổi tối xem phim của chúng ta.”

Đời hắn đúng là khốn khổ.

Hắn quay người vờ bận rộn lấy vài cái bát và đồ ăn vặt, hy vọng không ai nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của mình. Không phải là hắn ghét phim kinh dị, chỉ là chúng làm hắn giật mình... rất nhiều. Tuy nhiên, Tomioka lại cực kỳ thích chúng, nên Sanemi đành chịu đựng và đi.

Đó là một phần quen thuộc của họ.

Chắc chắn là việc Tomioka kéo mặt Sanemi vào cổ và xoa lưng mỗi khi hắn bắt đầu hoảng sợ không liên quan gì đến lý do hắn đi cả... Chắc chắn là vậy!

Kocho thở dài, lắc đầu. “Vậy chắc tôi nhầm rồi.”

____

Sau khi ăn pizza, cả nhóm bắt đầu chuẩn bị đồ ăn vặt. Uzui là chủ tiệc nên gã lo phần pizza, còn lại mỗi người góp đồ uống và snack.

Ban đầu Sanemi thấy không công bằng, nhưng Uzui chỉ cười, vì nhà gã giàu. Căn hộ này đã trả xong từ lâu, mấy bữa ăn như vậy chẳng đáng là gì.

Sanemi quay lại bếp, chuẩn bị phần của mình.

Hắn đặt hộp nhỏ sang một bên, rồi lấy hộp lớn ra. Cẩn thận xếp socola lên đĩa, viết dòng chữ “movie night”. Một cái cớ hoàn hảo kiểu như: “Ê nhìn này, ăn vui ghê ha.”

Một cách thú vị để ăn sô cô la và che giấu lý do thực sự mà hắn dùng những chữ cái đó. Hắn mỉm cười. Chúng trông ngon tuyệt.

“Nhanh lên Shinazugawa.”

“Ừ, đến đây.” Hắn cầm lấy đĩa và quay trở lại phòng khách. Bạn bè hắn reo lên về những viên sô cô la và rất hào hứng muốn thử. Họ biết hắn nấu ăn rất giỏi.

“Tôi đi vệ sinh chút rồi quay lại.”

“Ừ.”

Khi xong việc, hắn nghe thấy giọng của Rengoku. “Tôi đi lấy đá cho đồ uống.”

Sanemi cười khẽ. Vậy thì sắp có cocktail rồi. Tomioka rất thích cocktail. Mặt hắn đỏ nhẹ. Hắn đỏ mặt và đi rửa tay. Vừa hồi hộp vừa phấn khích. Hắn định rủ cậu lẻn ra ngoài một lát, đưa cho cậu cái hộp... chết tiệt! Hắn để quên cái hộp ở trong bếp. Trong cái bếp chết tiệt đó.

Hắn lao qua cửa, chạy vội vào phòng khách... và cảm thấy tim mình như ngừng đập. Rengoku vừa nói chuyện rôm rả vừa mở hộp nhỏ và đổ thẳng lên đĩa. Thông điệp bị phá hỏng khi những viên sô cô la rơi ra, xáo trộn hết mọi thứ.

“Shinazugawa! Ngon quá nên tôi đổ hết ra luôn cho tiện!” Rengoku cười lớn.

“Đúng đó! Ngon lắm luôn! Cậu giỏi thật đó!” Mitsuri reo lên.

Sanemi cố cười, cảm ơn mọi người vì những lời khen trong khi hy vọng trong lòng hắn vỡ vụn.

Hắn ngồi phịch xuống ghế cạnh Tomioka. Người con trai nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ trước khi kéo hắn lại gần và đắp chăn lên người cả hai. “Tớ đã chuẩn bị vài bát đồ ăn để chúng ta cùng ăn cho đỡ buồn chán.”

“Tuyệt. Cảm ơn.” Hắn thì thầm.

“Dĩ nhiên rồi. Cậu là bạn thân nhất của tớ mà.”

Sanemi rất muốn ném cái gì đó.

Nhưng thay vào đó, hắn chỉ dựa vào người Tomioka.

Để hơi ấm từ cậu...

Xoa dịu nỗi đau thất bại thêm một lần nữa.

____________________

“Lần nữa”

Sanemi đứng trước gương, nhìn chính mình.

Hôm nay là ngày đó. Một trong những ngày đáng sợ nhất năm— Lễ Tình Nhân.

Hắn chỉnh lại tóc một chút. Trên người là quần tây xám, áo sơ mi cài cúc bó sát vừa vặn. Tay áo xắn lên tới khuỷu, vài cúc trên mở ra, để lộ cẳng tay rắn chắc và phần ngực.

Sau thảm họa lần trước, Sanemi đã quyết định nhờ đến người giỏi nhất mà hắn biết—

Mẹ hắn - Shizu đã lập tức nhận nhiệm vụ với sự quyết tâm cao độ. Bà quyết định dốc toàn lực để chuẩn bị cho lời tỏ tình ngày Valentine. Bà nghiên cứu về các loại hoa trong khi Sanemi lên kế hoạch cho buổi hẹn hò, đảm bảo không một người bạn nào của hắn có thể can thiệp. Sau khi bà gửi cho hắn danh sách những loài hoa đẹp nhất, hắn đã đặt hàng trước. Không gì có thể phá hỏng chuyện này.

“Nemi, xong chưa con?”

“Rồi ạ.”

Sanemi đặt lược xuống. Hắn đã về nhà từ tối qua để chuẩn bị những khâu cuối cùng.

Mẹ và các em của hắn cùng nhau làm thêm một mẻ sô cô la nữa. Lần này họ chỉ dùng khuôn hình trái tim. Sanemi xếp những viên sô cô la đẹp nhất của mình vào một chiếc hộp hình trái tim xinh xắn. Hắn dùng các vách ngăn để chúng được xếp gọn gàng. Số còn lại là cho các em vì đã làm việc chăm chỉ.

Hắn rời khỏi phòng tắm, bước ra phòng khách. Gia đình hắn đang đợi hắn, ai nấy đều tươi cười nói rằng hắn trông rất tuyệt.

Mẹ hắn bước lại, đưa cho hắn một bó hoa xanh trắng. Cô đã lấy chúng cho hắn sáng nay khi hắn đang chuẩn bị. Một sự kết hợp giữa hoa lan tượng trưng cho sự ngưỡng mộ, hoa hồng trắng tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu và hoa lưu ly tượng trưng cho tình yêu sâu sắc và lòng trung thành.

“Con làm được mà, Sanemi. Mẹ tin Tomioka sẽ đồng ý.”

Bà mỉm cười rồi hắn cúi xuống hôn nhẹ lên má bà.

“Cảm ơn mẹ.”

Hắn nhận quà và đi ra xe.

Tomioka đã rủ hắn đi xem phim mới của The Conjuring, và Sanemi lập tức đồng ý chớp lấy cơ hội. Hắn đề nghị xem tối nay và nói rằng: “Sao lại không chứ? Chúng ta đâu có kế hoạch gì khác.”

Họ hẹn gặp nhau bên ngoài rạp chiếu phim. Hắn đã đặt vé ở một trong những rạp chiếu phim có ghế tựa để hai người có chỗ ngồi riêng. Xa khỏi những người khác, nơi hắn có thể cất hoa và sô cô la một cách an toàn. Hắn thậm chí còn đặt trước combo pizza hình trái tim và cocktail trái cây nhân dịp Lễ Tình nhân. Mấy thứ sến súa và đắt đỏ, nhưng Tomioka xứng đáng với tất cả.

Họ đã là bạn bè gần ba năm trời, và Sanemi khao khát được nhiều hơn thế. Được nắm tay cậu ấy, kéo cậu ấy vào lòng, hôn cậu ấy, làm tình... mặt hắn đỏ bừng. Hắn lái xe vào bãi đỗ xe, kiểm tra điện thoại và mỉm cười khi thấy tin nhắn rằng Tomioka đang đợi bên trong. Tuyệt vời.

Sanemi hít một hơi thật sâu. Hắn vẫn cực kỳ hồi hộp. Nếu Tomioka nói không, đây sẽ là khoảnh khắc xấu hổ nhất trong đời hắn. Chắc chắn hắn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt Tomioka khi pizza được mang ra. Không. Sanemi sẽ làm được. Hắn bước tới với vẻ mặt quyết tâm. Hắn bước vào cửa, mắt lập tức tìm kiếm mái tóc đuôi ngựa quen thuộc.

“Shinazugawa.”

Sanemi suýt đứng hình.

Tomioka... đẹp đến nghẹt thở.

Quần tây đen ôm gọn, áo sơ mi đậm màu, tay ngắn để lộ cẳng tay săn chắc. Tóc buộc cao gọn gàng thành bím nhỏ hai bên, gáy trắng lộ ra tinh tế.

Một chút eyeliner, môi bóng nhẹ—

Chết tiệt.

“Có... quá không?” Tomioka khẽ hỏi một cách lo lắng, tay vân vê gấu áo. “Kocho bảo tôi nên ăn mặc đẹp một chút...”

Điều đó khiến hắn thoát khỏi trạng thái mơ màng. Hắn chậm rãi tiến lại, gần đến mức trán hai người gần như chạm nhau.

“Trông cậu không chỉ xinh thôi đâu. Trông cậu thật lộng lẫy.” Tomioka mỉm cười ngại ngùng và Sanemi biết đã đến lúc. “Tomi... không, Giyuu. Mấy năm qua là những năm hạnh phúc nhất đời tôi vì tôi được ở bên cậu.”

Đôi mắt xanh mở to với vẻ kinh ngạc.

“Tôi yêu khuôn mặt xinh đẹp và đôi mắt sâu thẳm, quyến rũ của cậu. Yêu cả nụ cười hiếm có của cậu, nhưng khi cậu cười, chẳng ai có thể rời mắt. Tôi yêu cái nhíu mày nhỏ trên trán cậu khi tập trung hay cái nghiêng đầu đáng yêu khi bối rối.” Hắn đưa những món quà. “Tôi yêu cậu, Giyuu. Tôi đã yêu cậu từ khi chúng ta gặp nhau. Làm người yêu của tôi nhé.”

Giyuu chớp mắt, tay run run khi nhận lấy bó hoa và sô cô la. Cậu mỉm cười rạng rỡ, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Sanemi đưa tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt ấy, và Giyuu dựa vào cái chạm ấy. “Shina... Sanemi. Tớ đã yêu cậu từ rất lâu rồi.”

Khoan đã. Cái gì cơ?

Người con trai dụi má vào lòng bàn tay hắn. “Tớ đã rất sợ cậu không có cùng cảm xúc với tớ, và tớ không thể mạo hiểm đánh mất cậu.”

“Giyuu.” Sanemi thì thầm, giọng run run vì kinh ngạc. Ngón tay cái của hắn vuốt ve gò má mềm mại của cậu. “Cậu sẽ không bao giờ mất tôi. Tôi luôn luôn là của cậu mà.”

Sanemi nghiêng người lại gần và Giyuu ngẩng mặt lên để trao nhau một nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào. Môi họ chạm nhau thật hoàn hảo, và Sanemi khẽ ngân nga vì cảm giác mềm mại và êm ái.

Hắn lùi lại, liếm môi. Ồ, vị dâu tây. Lần sau hắn nhất định phải nếm thử Giyuu kỹ hơn. Nhưng bây giờ, hắn chỉ mỉm cười. “Vậy là cậu đồng ý rồi chứ?”

Giyuu đỏ mặt, cắn môi một lúc. Cậu liếc nhìn xuống đất, khẽ nói “ừ”.

Trước khi Sanemi kịp tận hưởng chiến thắng, họ đã bị bao vây bởi tiếng reo hò và vỗ tay.

Chết tiệt.

Mặt hắn nóng bừng, chỉ muốn biến mất ngay lập tức. Hắn hoàn toàn quên mất những người khác. Giyuu vẫn hơi đỏ mặt, nhưng cậu cười khúc khích và dựa vào hắn. “Khi xấu hổ trông cậu dễ ​​thương lắm.”

“Im đi!” Hắn gắt lên, rồi xông ra lấy vé xem phim. Hắn lẩm bẩm với mọi người rằng suất chiếu đã kết thúc khi xếp hàng. Hắn quay lại nhìn Giyuu. “Cậu có đi không?”

Giyuu gật đầu, nhanh chóng thu hẹp khoảng cách. Cậu hoàn toàn phớt lờ mọi người xung quanh và dựa vào người Sanemi. Sanemi tặc lưỡi nhưng vẫn vòng tay ôm lấy eo Giyuu. Mặt hắn vẫn đỏ bừng.

“Tôi đi lấy bắp rang. Biết là cậu không thể xem phim mà thiếu nó được mà.”

Giyuu khẽ “ừm”, tựa đầu lên vai hắn trong khi chờ đợi.

“Tớ thật may mắn khi có bạn trai chu đáo như vậy.”

Chẳng hiểu sao đầu óc Sanemi lại khựng lại.

Bạn trai.

Không phải bạn thân.

Rồi hắn nhếch môi, siết chặt vòng tay hơn.

“Đúng vậy. Giờ cậu là của tôi rồi.”

Hắn không thể chờ đợi tương lai phía trước của mình.

Bởi vì người hắn yêu từ cái nhìn đầu tiên...

Cuối cùng—

Đã thuộc về hắn.

____________________

đúng là đồ ngốc xít, mò được con mã quá ưng luôn akkk

mời cả nhà bữa khuya

bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, bấm vào link để ủng hộ tác giả nhé, link dự phòng vẫn ở A nha.

https://archiveofourown.org/chapters/208517171?show_comments=true&view_full_work=false#comment_1185089126