Cúp điện tôi bị bạn cùng phòng hôn trộm

All Rights Reserved ©

Summary

Tác giả: Tổng Thị Khai Hội Đích Tiểu Đao Tag: Ngắn, hiện đại, hài, ngôi thứ nhất, vườn trường, 1v1, HE Số chương: 34 Cúp điện tôi bị bạn cùng phòng hôn trộm. Nhưng tôi không biết là đứa nào trong phòng, vì vậy tôi nhắn tin cho cả đám. Tin nhắn là: “Cậu hôn dở thật đấy.” Để xem tôi có tìm ra tên gay chết toi nhà cậu không.

Status
Complete
Chapters
10
Rating
n/a
Age Rating
18+

1-4

Chương 1

1

Tôi, thân là trai thẳng, thế mà bị một tên con trai hôn!!

Chuyện đạo đức suy đồi nhân tính vặn vẹo này vừa xảy ra ở...

2

Trước khi ký túc xá cúp điện, tôi ngồi trước máy tính mải mê làm bài tập nhóm, có thể nói là hết sức tập trung nên những người khác làm gì tôi hoàn toàn không biết.

Đúng lúc này, điện tự dưng cúp ngang, tài liệu tôi cố gắng soạn cả đêm cũng biến mất theo màn hình máy tính đen thui.

Tức giận, tuyệt vọng, đau khổ tràn ngập cõi lòng nhưng tôi cũng chẳng oán trách một lời, cả ký túc xá đều vì cúp điện mà than trời trách đất, kêu rên khắp nơi, đâu đến lượt tôi lên tiếng.

Sau khi chìm vào bóng tối, tôi tự nhủ phải mau tìm điện thoại để có chút ánh sáng mới được.

Nhưng còn chưa mò đến điện thoại thì tay tôi đã bị người khác sờ soạng!

Tôi mờ mịt quay đầu, phát hiện trước mặt mình có một bóng người, khi tôi định hỏi cậu ta muốn làm gì, cậu ta là ai.

Thì người này không nói không rằng đưa miệng tới chặn lại đôi môi hơi nhếch lên của tôi, tôi cứ tưởng đây chỉ là vô tình, trong bóng tối mọi người không thấy đường nên miệng đụng miệng chẳng phải bình thường lắm sao?

Nhưng sau khi người này đụng miệng tôi còn luồn đầu lưỡi vào điên cuồng càn quét khắp khoang miệng, tôi hết sức khinh thường hành động không có kỹ thuật này, vì vậy tôi đưa tay đẩy cậu ta ra.

Cũng may đẩy một hồi, người kia bỏ đi thật.

Còn tôi vì kinh sợ quá độ nên chết sững tại chỗ.

3

Đến khi tôi hoàn hồn lại, những người khác đã lấy điện thoại ra chiếu sáng ký túc xá.

Lúc này tôi nhìn bốn người bọn họ ngồi ở chỗ riêng của mình, ai nấy đều tỉnh bơ như chẳng có gì xảy ra, tôi đưa tay sờ miệng rồi đăm chiêu suy nghĩ.

Đệt.

Nếu không phải trên môi còn tê dại và hơi ẩm ướt, chắc tôi đã nghĩ lúc nãy mình chưa hề đánh mất nụ hôn đầu đời rồi!

Tiên sư bố nó chứ, rốt cuộc thằng chó nào đã hôn trộm tôi hả?!

4

Đêm đó tôi mở mắt trao tráo.

Tôi thật sự không ngờ bạn cùng phòng nhìn thì bình thường mà lại làm chuyện vô sỉ bỉ ổi này.

Hơn nữa tôi còn đoán không ra rốt cuộc ai đã hôn mình.

Lúc ấy bóng tối bao trùm, môi mềm chạm nhau, chỉ biết đối phương thở gấp, tim đập rộn ràng, kỹ thuật hôn vụng về.

Nhưng chắc chắn người kia cao hơn tôi, từ manh mối quan trọng này tôi có thể loại trừ...0 người.

Thật đáng tiếc, người ở ký túc xá đều cao hơn tôi cả.

5

Sau một đêm xoắn xuýt, rốt cuộc sáng hôm sau tôi nghĩ ra một cách hay.

Buổi sáng tôi không phải lên lớp, vì tối qua cúp điện nên tôi vội vàng chạy tới thư viện trường làm tiếp bài tập nhóm.

Trong lúc đó, tôi mở Wechat ra nhắn tin cho cả bốn người trong ký túc xá.

【Ninh Nhiên 】: Cậu hôn dở thật đấy.

Tới đi, để xem tôi có tìm ra tên gay chết toi nào hôn trộm mình không.

6

Gửi xong tôi vừa làm bài tập nhóm vừa chờ hồi âm.

Chẳng bao lâu sau đã có người nhắn lại.

【 Cố Dương 】: O.O Anh em mình chưa hôn nhau bao giờ mà, sao anh biết em hôn thế nào chứ?

Cố Dương là sinh viên năm nhất khoa mỹ thuật, ngoại hình đẹp như idol, miệng cũng rất ngọt, hay bám lấy tôi gọi anh.

Nhìn câu trả lời của Cố Dương không giống đang nói dối, nhưng tôi chưa vội trả lời ngay vì muốn chờ bọn họ trả lời xong rồi tính.

7

Tin nhắn thứ hai là của trưởng ký túc xá Đoàn Lâm Trạch.

【 Đoàn Lâm Trạch 】: Hả? Kỹ thuật hôn của anh thật sự kém vậy sao?

Khi thấy tin nhắn này, mắt phải của tôi bắt đầu giật liên hồi, mẹ, sao người này đáng nghi thế.

Vì ký túc xá của chúng tôi thuộc dạng hỗn hợp nên mọi người đều học khác lớp khác khóa.

Đoàn Lâm Trạch là đàn anh khóa trên đang học kiến trúc năm thứ ba, còn là chủ tịch hội sinh viên, tính tình khôn khéo, ngoại hình cũng đẹp trai, bất kể làm gì cũng hoàn hảo như hình mẫu lý tưởng vậy.

Bình thường tôi rất sùng bái hắn, nếu thật sự là hắn...

Thì tôi đếch thèm sùng bái hắn nữa.

8

Tin nhắn thứ ba là của Tề Dật Minh giường bên cạnh.

【 Tề Dật Minh 】: Gì thế?? Nhắn nhầm à?

Tề Dật Minh là sinh viên thể thao, cao to vạm vỡ, cơ bụng tám múi, khi cười lên hết sức đẹp trai, bình thường làm việc toàn dùng cơ bắp.

Tôi nghĩ chắc không phải hắn đâu, nhìn hắn còn giống trai thẳng hơn tôi nữa kìa.

9

Người cuối cùng trả lời tất nhiên là Văn Tự đối diện giường tôi.

【 Văn Tự 】: ?

Dấu chấm hỏi này quả nhiên là phong cách của hắn, tích chữ như vàng.

Thật ra ban đầu tôi không định nhắn cho Văn Tự, nghĩ thôi cũng biết không thể nào là hắn nhưng vì nhắn cho cả nhóm nên vô tình bao gồm cả hắn.

Văn Tự cũng là sinh viên năm hai ngành khoa học máy tính như tôi nhưng khác lớp, hắn là thủ khoa của thành phố A, siêng năng cần cù khỏi phải bàn.

Hơn nữa hắn còn có một gương mặt siêu đẹp trai, vừa vào trường đã được săn đón như hotboy, nhưng người này quanh năm lạnh lùng khó gần, ở ký túc xá tôi và hắn chẳng nói với nhau mấy câu, vì vậy có nghĩ thế nào cũng không thể là hắn được.

10

Đọc xong tin nhắn của bọn họ, tôi suy tư một lát rồi bắt đầu trả lời từng người.

Chương 2


11

Tôi không hỏi thẳng ra có phải tối qua bọn họ hôn trộm tôi không.

Một là tôi không muốn làm rùm beng lên, hỏi vậy có khác nào cho cả ký túc xá biết tối qua tôi bị bạn cùng phòng hôn đâu?!

Hai là tôi nghĩ nếu giờ hỏi vậy thì thằng chó hôn trộm mình sẽ tưởng tôi đã biết “hung thủ” chính là hắn, lỡ chó cùng rứt giậu chơi thêm cú nữa thì toi.

Hơn nữa nghe tôi chê hắn hôn dở thể nào cũng cãi lại cho mà xem.

Ha ha, không hổ là tôi mà.

12

Người tôi trả lời đầu tiên là trưởng ký túc xá Đoàn Lâm Trạch, dù sao giờ hắn cũng là đối tượng khả nghi nhất trong mắt tôi.

Ninh Nhiên 】: Ừm, thật sự không giỏi lắm đâu...


【 Ninh Nhiên 】: Xin lỗi anh, có phải em thẳng thắn quá không.

Giờ vẫn chưa thể ngả bài được, phải nói kiểu giấu đầu hở đuôi này mới có thể đối phó với trưởng ký túc xá lòng dạ thâm hiểm.

13

Người thứ hai tôi trả lời là đàn em Cố Dương.

【 Ninh Nhiên 】: Chúng ta chưa hôn lần nào à?

Mặc dù tôi cảm thấy Cố Dương không nói dối nhưng bình thường hắn quá bám tôi, lỡ tình anh em thật sự biến chất, đàn em ngây thơ lộ nguyên hình là một tên gay quỷ kế đa đoan thì phải làm sao đây!

Thế nên vẫn phải thăm dò mới được.

14

Kế đến là Tề Dật Minh, thật ra tôi không nghi ngờ hắn lắm vì trước đây tôi từng thấy hình nền điện thoại của hắn là một nữ MC rất xinh, nếu là gay thì đâu để hình nền đó đúng không?

Nhưng tên này từng nói tôi và nữ MC kia hơi giống nhau.

...

Chuyện này không ổn chút nào.

Vì vậy tôi nhắn lại mấy chữ.

【 Ninh Nhiên 】: Ồ, cậu nghĩ tớ nhắn nhầm sao?

Để xem cậu trả lời thế nào!

15

Về phần Văn Tự, tôi cau mày gõ nhanh mấy chữ trên điện thoại, nhắn sang một câu:

【 Ninh Nhiên 】: Xin lỗi, nhắn nhầm.

Tốt lắm, cậu đã bị loại.

16

Trả lời tin nhắn xong, tôi nhận được điện thoại đòi mạng của trưởng nhóm, hắn nói chỉ còn mình tôi chưa nộp bài nên giục tôi nhanh lên.

Biết sao được, tôi đành tắt tiếng điện thoại rồi tập trung làm bài.

May mà tôi cũng kịp làm xong bài tập gửi đi trước giờ ăn trưa.

17

Đến lúc ăn cơm ở căn-tin, tôi mới rảnh mở điện thoại xem.

Điều bất ngờ là trưởng ký túc xá chưa trả lời tin nhắn của tôi, còn ba người khác đều đã nhắn lại.

【 Cố Dương 】: Anh đang nói gì thế? Chẳng lẽ anh mơ thấy hai đứa mình hôn nhau à? 0.0

【 Tề Dật Minh 】: ... Tớ thấy chắc cậu nhắn nhầm rồi đó, không có việc gì thì tớ đi tập trước đây.

【 Văn Tự 】: Vậy cậu nhắn cho ai?

Nhắn xong câu này, 23 phút sau Văn Tự lại nhắn thêm một câu:

【 Văn Tự 】: Đâu rồi?

18

Tôi cảm thấy có thể loại trừ Tề Dật Minh, lâu như vậy hắn mới nhắn một câu qua loa chứng tỏ chẳng mấy để tâm chuyện này, nếu không đâu thể bình tĩnh vậy được.

Vì vậy tôi không trả lời hắn.

19

Còn Văn Tự tôi cảm thấy hơi lạ, với tính cách của hắn thì thấy tôi nói nhắn nhầm phải cho qua mới đúng.

Tôi suy nghĩ một lát rồi trả lời hắn.

【 Ninh Nhiên 】: Chuyện này đâu cần nói với cậu chứ. [Emoji thẹn thùng]

20

Về phần Cố Dương, tôi cảm thấy hắn có vẻ thật sự không biết tôi đang ám chỉ điều gì, tôi cũng không rõ đây là ngây thơ thật sự hay đóng kịch quá siêu nữa.

Nghĩ vậy tôi gửi đi một câu.

【 Ninh Nhiên 】: Tiểu Dương, lúc nãy anh chơi thua người ta nên bị phạt, đừng để ý câu kia làm gì.

Thôi, tôi đành chọn tin tưởng hắn vậy.

Cố Dương trả lời rất nhanh.

【 Cố Dương 】: Ha ha ha thì ra là vậy, em còn tưởng anh bị hack nick nữa chứ! Làm em lo sáng giờ QAQ!

Sau đó tôi vừa ăn cơm vừa hàn huyên câu được câu không với Cố Dương.

21

Buổi trưa tôi không về ký túc xá mà chạy đi mua quần sịp, không hiểu sao dạo này tôi bị mất hai cái liền, cũng chẳng biết nhét vào xó xỉnh nào nữa, giờ tôi đã sắp hết quần sịp để mặc rồi.

Thế nên giữa trưa mới phải chạy ra siêu thị để bổ sung hàng gấp.

22

Buổi chiều có tiết học chung của lớp tôi và lớp 1, vừa vào giảng đường tìm chỗ đã thấy ngay Văn Tự nổi bật nhất đám nhìn tôi bằng ánh mắt khó tả làm tôi hơi rén, vội vàng tìm chỗ sau lưng hắn ngồi xuống.

Vì tối qua mất ngủ cả đêm, trưa nay còn phải hộc tốc làm bài tập, cộng thêm giọng giảng viên quá êm tai nên chẳng bao lâu sau tôi đã chìm vào mộng đẹp.

Ngủ một mạch đến khi chuông tan học reo lên, tôi khoan khoái vươn vai một cái rồi sửa soạn về ký túc xá.

23

Sau khi về phòng, thấy không có ai nên tôi định tắm trước, đang tìm đồ thay thì tôi phát hiện ra một chuyện kinh hoàng!

Đó là… một cái quần sịp của tôi lại mất tích rồi!

Đệt! Còn là cái tôi thích nhất nữa chứ!

Rốt cuộc là tại sao hả?!

Mặc dù bình thường tôi hơi cẩu thả nhưng trước đây chưa bao giờ bị mất nhiều quần sịp trong thời gian ngắn như vậy cả.

Xem ra phải kiếm cái túi chuyên đựng quần sịp rồi.

Cũng may nhờ sự nỗ lực của mình, cuối cùng tôi cũng tìm được một cái mặc tạm.

Tuy vừa mua thêm mấy cái nhưng tôi có thói quen giặt trước rồi mới mặc.

24

Tắm xong ra ngoài, tôi đang cầm khăn lau tóc thì thấy Đoàn Lâm Trạch hùng hổ trở về.

Vừa thấy hắn, tim tôi giật thót một cái.

Còn hắn thấy tôi thì nở nụ cười rồi đi tới chỗ tôi nói: “Tiểu Nhiên, em tắm xong rồi à?”

Tôi ngại ngùng gật đầu: “Vâng...”

Đoàn Lâm Trạch càng lúc càng áp sát khiến tôi vô thức lui lại, cho đến khi đụng lưng vào vách tường cứng.

Mẹ, lần này hết đường lui rồi.

Đoàn Lâm Trạch đưa tay gảy gảy tóc ẩm của tôi rồi dịu dàng nói: “Tiểu Nhiên, em chê anh hôn dở đúng không? Hay là giờ tụi mình hôn nhau để em xem kỹ thuật của anh có thật sự kém vậy không nhé?”

“...”

Tên gay chết bầm này, xem ra đúng là hắn rồi.

Tôi vội vàng né tránh, đang định nói không cần làm thế thì chợt nghe sau lưng Đoàn Lâm Trạch vang lên một giọng nam trầm thấp, người kia hỏi: “Các cậu đang làm gì thế?”


Chương 3

25

Người vừa lên tiếng là Văn Tự.

Hắn sải đôi chân dài đi từ cửa tới chỗ bọn tôi.

Tên cáo già Đoàn Lâm Trạch này phản ứng rất nhanh, quay đầu bảo hắn: “Có gì đâu, chỉ là anh thấy mùi dầu gội của Tiểu Nhiên thơm quá nên đang hỏi cậu ấy dùng hiệu gì thôi.”

Tôi cũng phụ họa theo hắn nói bừa một nhãn hiệu dầu gội.

Nhưng Văn Tự lại nhíu mày lộ ra vẻ mặt hơi kỳ quái, chẳng biết có phải vì lúc nãy nhìn thấy gì không nữa.

Nhưng tôi cũng chẳng để ý lắm.

Bởi vì giờ phút này chuyện quan trọng nhất với tôi là nghĩ xem phải làm thế nào để đề phòng trưởng ký túc xá hữu hiệu nhất.

Lúc nãy tôi hoàn toàn chắc chắn người hôn trộm mình tối qua chính là Đoàn Lâm Trạch!

Đệt, cứ nghĩ lúc cúp điện mọi người đều có mặt, trong tình huống đó mà hắn vẫn dám hôn tôi, giờ tôi chỉ cảm thấy mông mình sắp gặp nạn đến nơi rồi.

Sau này nhất định phải trốn hắn mới được!

26

Quyết định xong, tôi lấy áo ấm trong tủ ra mặc để che kín người mình.

Đoàn Lâm Trạch thấy tôi mặc vậy còn quan tâm hỏi tôi bị sao, có phải bị cảm rồi không.

Trời nắng chang chang thế này ai lại đi mặc áo ấm chứ.

Thấy hắn đi tới, tôi vội vàng lắc đầu nói không sao.

Sau đó ngồi xuống lấy máy sấy ra thổi khô tóc.

27

Sấy tóc xong, tôi nghe tiếng chuông báo tin nhắn Wechat vang lên, mở ra xem thì thấy Văn Tự nhắn.



【 Văn Tự 】: Tin nhắn kia của cậu vốn định gửi cho Đoàn Lâm Trạch à?

Tôi băn khoăn quay đầu nhìn Văn Tự đối diện, lúc này hắn đang ngồi trước máy tính quay lưng về phía tôi, ngón tay gõ tạch tạch trên bàn phím, nhìn giao diện có vẻ như đang viết lập trình, bộ dạng chăm chú hoàn toàn khớp với hình tượng sinh viên xuất sắc của hắn.

Thật sự nhìn không ra hắn đang vụng trộm nhắn tin Wechat cho bạn cùng phòng ở giường đối diện.

Chậc.

Cơ mà hắn cũng hóng hớt ghê, thật không giống phong cách của hắn chút nào.

28

Đương nhiên tôi không thể nói thật với Văn Tự được.

Vì vậy tôi suy nghĩ một lát rồi trả lời.

【 Ninh Nhiên 】: Dĩ nhiên không phải rồi, cậu nghĩ nhiều quá.

Nhắn xong tôi định để điện thoại xuống, không ngờ bên kia lại nhắn tiếp.

【 Văn Tự 】: Vậy sao lúc nãy các cậu đứng gần nhau thế.

【 Ninh Nhiên 】: Chẳng phải đã nói rồi à?

【 Ninh Nhiên 】: Thì tại... dầu gội của tớ thơm quá làm anh ấy mê mẩn thôi.


Gửi xong câu này, một lát sau thấy Văn Tự chưa trả lời, tôi để điện thoại xuống rồi lấy hộp sữa trong tủ ra uống.

Nhìn đồng hồ cũng sắp đến giờ cơm, buổi trưa ăn ở căn-tin hơi ngán, thôi gọi đồ ăn ngoài vậy.

Tôi vừa uống sữa vừa mở app đặt đồ ăn, đang nghĩ xem nên ăn món gì thì chợt cảm thấy sau lưng có người tới gần...

Tưởng là Đoàn Lâm Trạch nên tôi lập tức quay phắt lại trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu.

Ai ngờ người sau lưng lại là Văn Tự.

Hắn cúi đầu đối diện với ánh mắt tôi hai giây rồi trở về chỗ ngồi của mình.

Chậc, người này đang làm gì thế.

Nhưng thắc mắc này được giải đáp rất nhanh.

Văn Tự nhắn tin cho tôi qua Wechat.

【 Văn Tự 】: Ừ, tớ mới ngửi thử rồi, đúng là thơm lắm.

【 Ninh Nhiên 】: ...

Tôi cạn lời.

Hóa ra lúc nãy hắn đứng sau lưng tôi chỉ để ngửi xem dầu gội của tôi có thơm không à?

29

Chờ tôi đặt xong đồ ăn thì Cố Dương cũng về tới ký túc xá, vừa đặt bảng vẽ xuống hắn đi tới hỏi tôi ngay: “Ca, sao anh mặc nhiều áo thế? Không nóng à?”

“Không, hôm nay em vẽ gì thế? Cho anh xem với.” Tôi vội lảng sang chuyện khác.

Cố Dương cũng không nghĩ nhiều mà cầm bảng vẽ lên cho tôi xem tác phẩm của mình.

30

Tôi đang tấm tắc khen tranh của Cố Dương thì Tề Dật Minh mở cửa, vừa vào đã la lối sao trời nóng quá, ngay khi nhìn thấy tôi, hắn hỏi oang oang: “Ê Ninh Nhiên, cậu nhắn tin trên Wechat chê tớ hôn dở quá là sao hả?”

Hắn vừa dứt lời thì cả phòng im lìm đầy chết chóc.

Còn tôi, nhân vật chính của vụ việc này, giờ này khắc này chỉ muốn lao mình ra khỏi ký túc xá cao tầng.

Sau đó cùng nhau hủy diệt đi!

Phắc!


Chương 4


31

Thằng quỷ Tề Dật Minh này!

Nếu không phải sợ đánh không lại hắn thì tôi đã thụi cho hắn một đấm rồi!

Có còn để tôi sống nữa không, cả ký túc xá đều biết tôi gửi tin nhắn kia khắp nhóm rồi còn gì!

32

Tôi không dám nhìn phản ứng của mấy người khác mà chỉ biết xấu hổ cười trừ, kiên trì giả ngu nói: “Ha ha, cậu nói gì thế.”

“Hả? Thì là tin nhắn này nè.” Như chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, Tề Dật Minh lấy điện thoại mở Wechat ra rồi giơ khung chat lên trước mặt tôi.

Cố Dương cách tôi gần nhất chồm tới xem, sau đó nói ngay: “Chà, thì ra anh Nhiên cũng nhắn cho anh Dật nữa à.”

Giọng nói kia ngây thơ hồn nhiên như trẻ con vậy.

Ai ngờ bên này chưa xong thì Đoàn Lâm Trạch bên kia còn đổ thêm dầu vào lửa: “Trùng hợp ghê, anh cũng nhận được tin nhắn Wechat y chang.”

Giọng nói sặc mùi cà khịa.

Tôi: “...”

Lần này thì xong đời thật rồi, tôi còn biết nói gì đây, hay là bỏ chạy nhỉ.

Đúng lúc tôi đang có ý định này thì Tề Dật Minh đột nhiên vỡ lẽ, nhẹ nhõm nói: “Đệt, thì ra là nhắn cho cả nhóm, vậy Văn Tự cũng nhận được đúng không!”

Cho xin đi anh Hai, cậu im lặng giùm tôi với! Đừng có quậy nữa!

33

Nghe câu này của Tề Dật Minh, ánh mắt mọi người đồng loạt chuyển sang Văn Tự đang nghiêm túc học hành.

Chỉ thấy ngón tay gõ bàn phím của Văn Tự dừng lại, môi mỏng hé ra không nhanh không chậm nói: “Có.”

Một chữ này làm trái tim bé nhỏ của tôi giật thót, hay là... xin đổi ký túc xá khác nhỉ.

Ngay khi tôi tưởng mọi người sắp xúm lại tra hỏi mình thì Cố Dương lại nói: “Đương nhiên là có rồi, lúc đó anh Nhiên chơi game thua nên bị phạt, vì vậy mọi người đều nhận được tin nhắn này mà, các anh không biết sao?”

Thanh âm này hệt như thiên sứ cứu vớt tôi ra khỏi nước sôi lửa bỏng.

Thì ra còn có thể giở chiêu này, nãy giờ căng thẳng quá làm tôi quên dùng cách này để lừa gạt qua cửa.

Cố Dương, cậu đúng là huynh đệ tốt của anh mà.

“Đúng đúng, tại tớ chơi game thua đấy, mọi người bỏ qua đi nhé!” Tôi vội vàng níu lấy cái cớ này.

“Mẹ, thằng nhóc Ninh Nhiên cậu sao không nói sớm hả, làm hôm nay tớ sợ gần chết!” Tề Dật Minh vỗ vai tôi nói.

“Thì muốn làm cậu sợ mà, chẳng phải tớ đã đạt được mục đích rồi sao?” Tôi đùa.

Sau khi sự việc được giải quyết, mọi người cũng giải tán.

Nhưng ở đây ngoài tôi ra còn có một người biết rõ không phải tôi chơi thua bị phạt mà là đang thăm dò hắn.

Đó chính là Đoàn Lâm Trạch!

34

Chậc, tôi vừa nghĩ đến Đoàn Lâm Trạch thì hắn đã nhắn tin Wechat cho tôi.

Đoàn Lâm Trạch 】: Thì ra đó là nhắn chung à, anh còn tưởng em đột nhiên có hứng thú với anh nữa chứ.


Ninh Nhiên 】: ...

【 Ninh Nhiên 】: Anh biết tỏng tại sao em gửi cho cả nhóm mà.

【 Đoàn Lâm Trạch 】: Hả? Tại sao cơ?

【 Đoàn Lâm Trạch 】: Không phải vì em chơi thua nên mới nhắn cho cả nhóm à?

Đọc hai câu này của Đoàn Lâm Trạch, tôi lâm vào trầm tư.

Sao hắn lại phản ứng như thế, nhìn không giống đang giả bộ mà thật sự tưởng tôi chơi thua nên mới gửi tin nhắn kia.

Chẳng lẽ...

Tôi tìm nhầm người rồi sao?

35

Không để tôi kịp nghĩ thêm, shipper đã gọi điện bảo tôi xuống lấy đồ ăn.

Tôi đành phải cởi áo khoác đi xuống lầu rồi ra cổng sau trường nhận hàng.

Lấy xong tôi đi vội lên lầu.

Trở về phòng, Tề Dật Minh và Đoàn Lâm Trạch đều không còn ở đó, hỏi Cố Dương thì hắn nói Tề Dật Minh đang tắm còn trưởng ký túc xá ra ngoài rồi.

Tôi “ờ” một tiếng rồi để đồ ăn lên bàn, tối nay tôi gọi cơm chiên hải sản của một quán dạo này đang nổi như cồn.

Khi tôi lấy hộp cơm ra khỏi túi thì thấy bên cạnh có một cuốn sổ rất lạ, nhìn qua giống như mới mua.

Tôi mở ra xem, phát hiện đây là sổ chép bài cấu trúc dữ liệu.

Đúng lúc hai tiết học chiều nay tôi ngủ chính là môn cấu trúc dữ liệu.

Nét chữ sắc sảo ngay hàng thẳng lối, hình vẽ quả thực chẳng khác gì sách in, thứ này... tuyệt đối không phải của tôi.

Tôi quay đầu định hỏi Cố Dương ai đặt cuốn sổ trên bàn mình, không ngờ hắn đi ra ngoài nghe điện thoại.

Không còn cách nào, tôi đành phải hỏi Văn Tự đang chuyên tâm học hành, “Văn Tự, cậu có biết ai để cuốn sổ trên bàn tớ không?”

“Tớ để đấy.” Văn Tự nói ngay.

“Hả??” Tôi sợ ngây người.

Lúc này Văn Tự đột nhiên đứng dậy bảo tôi: “Tớ thấy cậu ngủ đến trưa mà hai tiết này rất quan trọng nên chép bài giùm cậu đấy.”

Vốn dĩ tôi đang cúi đầu, vì hắn đột ngột đứng lên nên tôi buộc lòng phải ngẩng đầu nói chuyện với người cao gần mét chín kia, “Vậy... Cảm ơn cậu nhé...”

“Đừng khách sáo.” Nói xong Văn Tự lại ngồi xuống.

Tôi bối rối ôm cuốn sổ, lúc sắp sửa quay đi thì Văn Tự nói tiếp: “Nếu cậu không hiểu chỗ nào thì có thể hỏi tớ.”

“À à, được rồi...”

36

Tôi về chỗ ngồi của mình, không ngờ Văn Tự lại nhiệt tình chép bài giùm tôi như vậy, quả thực không thể tin nổi mà!

Chẳng lẽ hai mạch Nhâm Đốc của Văn Tự đột ngột đả thông nên bắt đầu quan tâm tới bạn cùng phòng ư?

Nhìn cuốn sổ được ghi chép hết sức tỉ mỉ, tôi sâu sắc cảm nhận được tình huynh đệ tốt đẹp này.

37

Cảm động đến lúc sắp đi ngủ tôi mới đột nhiên thấy sai sai.

Khoan đã, sao Văn Tự lại biết tôi ngủ hai tiết chứ?!

Tôi nhớ rõ ràng lúc ấy mình ngồi sau hắn mấy hàng, nếu không ngoái đầu lại thì còn lâu hắn mới biết tôi ngủ.

Cộng thêm hành vi khác thường của Văn Tự hôm nay.

Đủ loại dấu hiệu, chẳng lẽ...

Thật ra người tối qua hôn trộm tôi chính là hắn?

38

Cũng không phải không có khả năng.

Trước đó tôi đều vô thức loại trừ hắn nên không nghĩ đến hành vi khác thường của hắn.

Hơn nữa hắn còn là người quan tâm nhất đến tin nhắn tôi gửi hôm nay.

Đệt, không phải chứ, hắn mới là tên gay kia sao?

39

Cơn buồn ngủ của tôi bị ý nghĩ này làm bay sạch, xem ra ngày mai phải tìm cách thăm dò hắn mới được.

Nhưng phải dùng cách gì cho hay đây.

Tôi nghĩ ngợi rồi lấy điện thoại ra gõ dòng này vào phần mềm tìm kiếm.

【Làm sao để biết một chàng trai có thích bạn không】


Gõ xong tôi không xem mấy nội dung về xu hướng tính dục nam nữ mà nhấp vào bài đăng hot nhất trên diễn đàn gay, dù sao cũng phải kê toa đúng bệnh mới được.

Đọc sơ qua có vẻ ổn, thế mà tổng hợp được bao nhiêu là cách, tôi phải từ từ chọn ra thôi.

【 Cách 1】: Nói với anh ta bạn thích một chàng trai khác xem anh ta có buồn không.

Chậc, cách này không ổn lắm đâu, tôi là trai thẳng cơ mà.

Thế là tôi đọc tiếp xuống dưới.

【 Cách 2】: Ngủ chung với anh ta, quan sát xem anh ta có thở gấp, tim có đập mạnh không.

【 Cách 3】: Hỏi anh ta có muốn tắm chung với bạn không, nếu anh ta do dự hoặc không từ chối thì bảo đảm anh ta thích bạn rồi đấy.

【 Cách 4】: Ngồi lên đùi anh ta xem anh ta có cương lên không.

“...”

Cái quỷ gì thế.