Chen chân

All Rights Reserved ©

Summary

Tác giả: W Tòng Tinh Nhân vật chính: Mạnh Tân x Trần Ôn Tầm, Liêu Thâm Tag: Truyện H, tình nhân thành tình địch, 3P Số chương: 22  

Status
Complete
Chapters
4
Rating
n/a
Age Rating
18+

1-5

Chương 1

1.

Mạnh Tân, 22 tuổi, mới ra trường năm nay, có ít tiền lận lưng, sở thích hiện tại là đi du lịch đây đó.

Cậu thuê một căn homestay khá xinh, một tầng có ba phòng ngủ.

Hai anh chàng đẹp trai ở hai phòng còn lại hình như quen biết nhau nhưng quan hệ không tốt lắm, thỉnh thoảng Mạnh Tân còn nghe thấy họ cãi nhau trong phòng. Cậu không tiện hỏi nhiều, cũng chưa từng trò chuyện với họ.

2.

Thật ra hai người kia là một cặp tình nhân.

Người có gương mặt đẹp dịu dàng tên là Trần Ôn Tầm, tóc dài đen nhánh, trên tai xỏ hai chiếc khuyên.

Người còn lại tên Liêu Thâm, khuôn mặt góc cạnh, mày rậm môi mỏng, lúc nào cũng tỏ vẻ nghiêm nghị, nhìn hơi dữ.

Để giải quyết mâu thuẫn và hàn gắn tình cảm rạn nứt, họ quyết định cùng đi du lịch, tìm lại cảm xúc của mối tình đầu.

3.

Mạnh Tân kém thông minh, là trai thẳng nên không nhìn ra quan hệ giữa họ.

Homestay có phòng khách, trong phòng khách đặt một chiếc sofa rộng.

Đôi tình nhân đang chiến tranh lạnh, mỗi người ngồi một đầu, chẳng ai nói năng gì.

Mạnh Tân vào bếp làm ít bánh ngọt đơn giản, nghĩ ăn một mình không hay lắm nên tiện thể làm cho hai người kia luôn.

Cậu không hề nhận ra bầu không khí vi diệu trong phòng khách mà đặt mông ngồi giữa hai người, sau đó mở ti vi xem phim hài.

Xem đến đoạn buồn cười, cậu còn vỗ vai Liêu Thâm bên cạnh, rủ đối phương cười chung với mình.

Liêu Thâm liếc cậu, chẳng những không cười theo mà còn quay đầu đi chỗ khác, muốn tránh xa cậu một chút.

4.

Trần Ôn Tầm ăn bánh Mạnh Tân đưa cho.

Ngon thật. Y vừa liếm môi vừa nghĩ thầm.

Bộ phim thú vị hơn mong đợi.

Y xem một lát, cũng không nhịn được cười.

Nghe tiếng cười của Trần Ôn Tầm, sắc mặt Liêu Thâm càng khó coi hơn, không ăn gì mà đứng dậy bỏ về phòng.

5.

Lộ trình của ba người giống nhau nên lúc ra ngoài chơi, Mạnh Tân luôn đi chung với đôi tình nhân này.

Cậu rất giỏi bắt chuyện, có thể làm những việc không ai làm được, biết cách làm mọi người vui vẻ.

Mạnh Tân vô tri nên không hề nhận ra hai người kia là tình nhân.

Trên đường đi hai người kia lại cãi nhau om sòm, Trần Ôn Tầm tức giận rẽ sang hướng khác, Mạnh Tân không yên tâm lắm nên đi theo, trông thấy đối phương vấp phải hòn đá dưới đất, hình như bị bong gân.

Cậu vội vàng đi tới đỡ Trần Ôn Tầm dậy, sau khi xem xét tình hình thì hăng hái khom lưng ngồi xuống nói: “Nếu anh đi không được thì để em cõng cho.”

Trần Ôn Tầm cười, gõ nhẹ đốt ngón tay lên vai cậu hỏi: “Cậu cõng tôi nổi không?”

Mạnh Tân cho đối phương xem cánh tay rắn chắc của mình rồi nhe răng cười: “Anh đừng xem thường em nhé, em khỏe lắm đấy.”

6.

Từ đó trở đi, quan hệ giữa Mạnh Tân và Trần Ôn Tầm trở nên thân thiết hơn.

Tần suất Trần Ôn Tầm tán gẫu với cậu dần tăng lên, thỉnh thoảng còn cố ý đụng chạm cậu (Nhưng cậu cũng chẳng thấy có gì lạ).

Ban đêm trời mưa, Trần Ôn Tầm mặc đồ ngủ đến tìm cậu, tóc dài xõa tung, nút áo trên cùng để hở, lộ ra xương quai xanh và cần cổ thanh tú.

“Tụi mình ngủ chung nhé?” Sắc mặt Trần Ôn Tầm hơi tái, mỉm cười bảo cậu, “Anh sợ sét lắm.”

7.

Khi có người chen chân vào giữa một đôi tình nhân, sự ghen tuông chẳng những không giúp họ hiểu lòng nhau mà còn khiến vết nứt ngày càng rộng hơn.


Chương 2

8.

Mạnh Tân không nghĩ nhiều, cũng chẳng nhận ra Trần Ôn Tầm đang cố ý quyến rũ mình.

Đối với cậu, Trần Ôn Tầm là một anh chàng đẹp trai, chỉ có điều tính tình hơi xét nét và cầu toàn, lúc đi chơi luôn chê bai những chuyện nhỏ nhặt, trách móc Liêu Thâm không chuẩn bị chu đáo.

Cậu rất dễ ngủ nên trò chuyện với Trần Ôn Tầm chưa được mấy câu đã ngủ thiếp đi.

Trần Ôn Tầm nằm nghiêng nhìn cậu ngủ rồi bất lực cụp mắt cười khẽ. Mạnh Tân không có hứng thú với đàn ông hay không có hứng thú với y vậy? Trước khi tới đây y đã soi gương mấy lần, cảm thấy bề ngoài của mình rất hiền lành đáng yêu, chưa biết chừng có thể dựa vào sự yếu đuối này để rút ngắn khoảng cách với Mạnh Tân.

Kết quả Mạnh Tân cứ thế ngủ thiếp đi.

9.

Trời mưa, bọn họ đến thăm hai điểm tham quan trong nhà.

Mạnh Tân mang ủng đi mưa in hình vịt, mỗi lần giẫm lên vũng nước sẽ phát ra tiếng òm ọp.

Cậu đến cạnh một pho tượng kỳ quái rồi dừng lại, bắt chước vẻ mặt xấu xí của pho tượng.

Liêu Thâm liếc mắt lầm bầm: “Có phải con nít đâu.”

Hắn tưởng Trần Ôn Tầm sẽ hùa theo mình, dù sao cả hai đều trầm tính nên không bao giờ cố ý làm mặt xấu để chọc người khác cười như Mạnh Tân.

Nhưng khi quay đầu sang, hắn phát hiện Trần Ôn Tầm đang cười, còn cầm điện thoại chụp mặt xấu của Mạnh Tân.

Hắn và Trần Ôn Tầm cài mật khẩu điện thoại là ngày sinh của nhau, hôm qua hắn mở album ảnh của Trần Ôn Tầm, phát hiện bên trong toàn hình chụp Mạnh Tân, chỉ có lác đác mấy tấm ảnh chụp chung của bọn họ.

“Chụp cậu ấy mới thú vị,” Trần Ôn Tầm hời hợt nói: “Chụp cậu có gì thú vị đâu?”

Liêu Thâm tức mà không nói được, bởi vì lời Trần Ôn Tầm nói là sự thật.

Tính tình hắn không tốt lắm, cũng chẳng giỏi ăn nói, đã vậy bạn trai còn là người nhạy cảm, lời nói như có gai, mỗi lần tức giận hai người lại trách móc nhau, không ai chịu nhường ai.

Lẽ ra bọn họ chỉ đặt một phòng, nhưng vì đang chiến tranh lạnh nên trước khi đi đã đổi thành hai phòng đơn.

Vốn định đi du lịch hâm nóng tình cảm, ai ngờ lại bị bóng đèn siêu to Mạnh Tân này chen vào, mỗi giây mỗi phút đều tỏa sáng rực rỡ giữa bọn họ.

Liêu Thâm giận Trần Ôn Tầm, cũng giận cả Mạnh Tân.

Hắn nghĩ Mạnh Tân làm bóng đèn thực sự quá chói mắt, thế mà thu hút hết sự chú ý của Trần Ôn Tầm.

10.

Nhưng trên thực tế Liêu Thâm không thể nào ghét được Mạnh Tân.

Lần trước ở cửa hàng, hắn nhìn trúng một món đồ chơi trẻ em, rất muốn chơi thử nhưng sợ mất mặt nên không dám tới. Trần Ôn Tầm không thích đồ chơi, cũng chẳng có hứng thú gì với mấy thứ này, hắn không thể bộc lộ suy nghĩ ấu trĩ được.

Mạnh Tân hoàn toàn trái ngược với hắn, hệt như trẻ con thích gì làm nấy, cậu muốn chơi nên kéo họ vào tiệm, chẳng mấy chốc đã hòa nhập với lũ trẻ trong đó.

Khi Mạnh Tân có chỗ không hiểu, Liêu Thâm “miễn cưỡng” chỉ cho cậu.

Mạnh Tân cười với hắn, để lộ hàm răng trắng như sữa, khoa trương nói: “Anh, không ngờ anh siêu vậy đó!”

Trở về xe, Liêu Thâm ngồi phía sau, cảm thấy Mạnh Tân nhét thứ gì đó vào túi mình.

Hắn mất tự nhiên nhích người, sau khi biết chắc Trần Ôn Tầm ngồi ở ghế phụ đang nhìn ra cửa sổ thì mới cúi đầu xuống, phát hiện đó là vật trang trí nhỏ xinh mà lúc nãy hắn đã ngắm rất lâu trong cửa hàng đồ chơi.

Hắn nhìn sang Mạnh Tân, cậu nháy mắt với hắn rồi giơ ngón tay lên môi làm động tác kéo khóa.

11.

Mười một giờ đêm, Liêu Thâm gõ cửa phòng Mạnh Tân.

Chương 3

12.

Mạnh Tân thích đi du lịch và sưu tầm quà lưu niệm khắp nơi, trên ba lô gắn đủ thứ huy hiệu kỳ quái. Cậu thường đăng những bức ảnh độc đáo lên blog cá nhân để ghi lại cuộc sống của mình, còn tích lũy được một nhóm fan nhỏ.

Thỉnh thoảng cậu cũng chơi game nhưng không giỏi lắm, chỉ thích chơi mấy trò đơn giản không cần động não.

“Siêu thật!” Mạnh Tân ngồi xếp bằng cạnh Liêu Thâm, nhìn đối phương dễ dàng giúp mình vượt qua cấp độ mà lâu nay mình mắc kẹt, nhịn không được mở to mắt khen ngợi.

Liêu Thâm vốn định nói “Tại cậu ngốc quá thôi”, nhưng hai người chưa thân nhau đến mức có thể nói những lời như vậy, hắn suy nghĩ một lát rồi mím môi, vẫn tỏ thái độ lạnh lùng với Mạnh Tân như trước.

Khi nhét lại tay cầm vào tay Mạnh Tân, hắn mới mở miệng: “Sao lại đưa tôi cái đó?”

Mạnh Tân hỏi: “Cái nào ạ?”

Nói xong cậu gãi cổ, sực nhớ ra vật trang trí nhỏ mình đưa cho Liêu Thâm, bừng tỉnh đại ngộ nói: “À... Anh nói cái kia hả! Em thấy anh có vẻ rất thích, cũng chẳng đắt lắm nên lúc về tiện tay mua luôn.”

Liêu Thâm cãi lại: “Tôi có thích đâu.”

Mạnh Tân nhún nhường xin lỗi hắn rồi chắp tay trước ngực, nhắm mắt nói: “Xin lỗi xin lỗi, lúc nào em cũng tự cho mình là đúng hết, nhưng em lỡ mua rồi, anh nhận giùm em nha!”

13.

Nếu trong một cặp tình nhân có một người khẩu thị tâm phi, người kia lại nhạy cảm thì mối quan hệ này sẽ trở thành thảm họa.

Trước kia Liêu Thâm và Trần Ôn Tầm là bạn học khác lớp.

Thời trẻ lý do yêu đương rất đơn giản, thường không cần tình cảm sâu nặng. Lúc đó mẹ Trần Ôn Tầm mới qua đời nên y đang ở giai đoạn chênh vênh nhất, đúng lúc được Liêu Thâm theo đuổi, thế là đồng ý ngay.

Lý do Liêu Thâm thích Trần Ôn Tầm rất nông cạn. Trần Ôn Tầm có ngoại hình đẹp, thành tích cao, còn được các bạn học gọi đùa là hoa khôi của lớp. Nhìn bề ngoài, Trần Ôn Tầm là một thiếu niên xinh đẹp hiền lành, trên người toát ra khí chất đặc biệt của con nhà gia giáo.

Cũng như các đôi tình nhân khác, lúc mới hẹn hò hai người rất tình tứ, mỗi khi đi học Liêu Thâm luôn đeo ba lô giùm Trần Ôn Tầm. Lúc đó họ chưa sống chung, rất nhiều chuyện đều giữ kín trong lòng, thỉnh thoảng cũng cãi nhau nhưng chẳng kéo dài bao lâu.

Một tháng trước khi đi du lịch, họ cãi nhau một trận nảy lửa, mâu thuẫn lớn đến mức chiến tranh lạnh vẫn chưa kết thúc.

Trần Ôn Tầm cắn răng nghiến lợi mắng hắn, đập bể bình hoa trong nhà rồi đòi chia tay lần nữa.

Hai người không ai chịu cúi đầu xin lỗi.

Liêu Thâm không biết cách xin lỗi, còn Trần Ôn Tầm quá tự cao.

14.

Liêu Thâm không cảm ơn nhưng Mạnh Tân cũng chẳng giận.

Cậu vừa tiễn Liêu Thâm đi xong thì Trần Ôn Tầm đến.

“Liêu Thâm đến phòng em làm gì vậy?” Trần Ôn Tầm lau tóc rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường cậu hỏi.

Mạnh Tân vừa lấy máy sấy ra khỏi ngăn kéo vừa nói: “Em có trò chơi không qua ải được nên nhờ anh ấy chơi giùm ạ.”

Nghe vậy Trần Ôn Tầm cũng chẳng nghi ngờ gì mà nói: “Cậu ta nói chuyện hơi khó nghe, em đừng để bụng nhé.”

Mạnh Tân cười: “Không sao đâu ạ.”

Trần Ôn Tầm cúi đầu chờ Mạnh Tân sấy tóc cho mình. Tất nhiên là thiếu niên đồng ý, chậm rãi sấy tóc cho y, miệng còn ngâm nga bài hát thiếu nhi nào đó.

Y thản nhiên nhờ Mạnh Tân giúp mình, Mạnh Tân kiên nhẫn cẩn thận, chưa từng cằn nhằn, có vẻ rất thích chăm sóc người khác. Y hỏi thăm mấy câu, quả nhiên Mạnh Tân là con lớn trong nhà, trước kia còn phải phụ bố mẹ chăm em.

“Anh ngủ lại đây được không?” Trần Ôn Tầm hỏi.

Trên mặt Mạnh Tân lộ ra vẻ nghi hoặc.

Hôm nay đâu có mưa.

Trần Ôn Tầm che miệng cười khúc khích, nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt rồi nói: “Ngủ một mình anh cứ trằn trọc mãi, nhưng lần trước ngủ chung với em lại ngủ rất ngon.”

Mạnh Tân nói: “Nhưng tướng ngủ của em xấu lắm...”

Lần trước tỉnh dậy, cậu phát hiện mình đang gác chân lên bụng Trần Ôn Tầm, xấu hổ gần chết.

Trần Ôn Tầm nói: “Coi như em đồng ý rồi nhé.”

Chương 4

15.

Mạnh Tân không để ý chuyện hai người ngủ chung giường.

Ở nhà cậu cũng rất ít khi ngủ một mình, hồi bé các em luôn ngủ quanh cậu như chim non.

Bình thường nhắm mắt chưa bao lâu cậu đã ngủ ngay, nhưng hôm nay thì khác.

Bởi vì Trần Ôn Tầm nắm tay cậu.

Nhiệt độ cơ thể đối phương truyền sang từ lòng bàn tay, lông mi cậu chớp nhẹ, không chắc hành vi này có vượt quá giới hạn hay không.

“Mạnh Tân...” Dường như Trần Ôn Tầm muốn nói gì đó, nhưng y chỉ gọi khẽ tên cậu rồi mau chóng thu tay lại, trở mình quay lưng về phía cậu, không lên tiếng nữa.

Mạnh Tân không thích suy nghĩ nên cũng chẳng phức tạp hóa hành vi của Trần Ôn Tầm, ngáp một cái rồi vô tư ngủ thiếp đi.

16.

Trần Ôn Tầm giống mẹ, dung mạo xinh đẹp thanh tú, từ đầu đến chân chẳng có tì vết nào, hệt như một món đồ thủ công tinh xảo dễ vỡ.

Y từng nhận được vô số thư tình, sau khi hẹn hò Liêu Thâm thì cuộc sống ở trường mới yên bình lại. Y thông minh, thành tích xuất sắc, tương lai tươi sáng, nhìn qua chẳng có chút khuyết điểm nào.

Gai của y mọc ngược vào trong nên người ngoài không dễ nhìn thấy.

Mẹ mất chưa đầy nửa tháng, cha đã dẫn một phụ nữ trẻ tuổi về nhà, nửa năm sau y có thêm đứa em trai.

Khỏi cần nghĩ cũng biết chuyện gì xảy ra.

Từ đó y bắt đầu có thói quen ném đồ mỗi khi không vừa ý, còn học được nhiều câu mắng chửi cay nghiệt từ bà ngoại để đối phó với mẹ kế và cha mình.

Trần Ôn Tầm rất cần một người giúp mình thoát khỏi khốn cảnh này.

Liêu Thâm là lựa chọn tốt nhất.

Y và Liêu Thâm chìm đắm trong tình yêu cuồng nhiệt.

Họ nghiêm túc lên kế hoạch cho tương lai, đến lúc đó y sẽ quên đi gia đình cũ và có một gia đình mới của riêng mình.

Nhưng mọi chuyện không dễ dàng như họ nghĩ.

Tháng đầu tiên sống chung với Liêu Thâm sau khi tốt nghiệp, họ đã không chịu nổi thói quen của nhau, những trận cãi vã như cơm bữa dần mài mòn tình cảm, trong chuyện tình dục cũng không tìm được tiếng nói chung.

Có lẽ vì ở quá gần nên mới lộ rõ khuyết điểm.

Liêu Thâm nấu ăn dở tệ, cũng rất ghét nấu ăn.

Y đa nghi nhạy cảm, Liêu Thâm không hiểu tại sao y giận dỗi, nói ra những lời vô tâm khiến y càng thêm điên tiết.

Tình cảm giữa hai người đã vỡ vụn nhưng quá khứ ngọt ngào vẫn ràng buộc họ với nhau.

17.

Trần Ôn Tầm và Liêu Thâm đã ngủ riêng từ lâu.

Thần kinh y vốn yếu nên không chịu được tiếng thở của người khác.

Đương nhiên đó chỉ là cái cớ mà thôi.

Trần Ôn Tầm chán cãi nhau nên muốn có không gian của riêng mình. Nhưng y chưa muốn chia tay Liêu Thâm vì không chịu nổi cô đơn.

Hôm nay y muốn đến một quán ăn đặc sản nổi tiếng.

Khi xe bị kẹt giữa đường, Liêu Thâm ngồi trên ghế phụ chợt cảm thấy quá xa, nói đến đó ăn mất quá nhiều thời gian, thà vào quán gần đó ăn đại một bữa cho rồi.

Trần Ôn Tầm sắp nổi nóng thì bị Mạnh Tân cắt ngang, kéo góc áo y rồi nói đã đặt sẵn bàn ba người ở quán kia, lát nữa họ có thể mua tạm ít đồ ăn vặt lót dạ.

Sau đó thiếu niên vừa cười đề nghị: “Anh, mất thời gian cũng đâu có sao, em nghiên cứu kỹ rồi, cảnh đêm ở đó siêu đẹp luôn, ăn xong tụi mình cùng đi ngắm cảnh nhé.”

18.

Hình như Liêu Thâm còn muốn nói gì đó.

Mạnh Tân nháy mắt rồi ra hiệu cho hắn im lặng.

19.

Cảnh đêm đúng là rất đẹp.

Trần Ôn Tầm dựa vào thành cầu ngẩn người nhìn ra xa, Mạnh Tân bỗng chìa bàn tay nắm chặt tới trước mặt y rồi thần bí hỏi: “Đố anh em bắt được gì nè?”

Trần Ôn Tầm nghĩ ngợi: “Ừm...”

“Tèn tén ten!” Mạnh Tân xòe tay ra để y nhìn thấy vầng trăng khuyết nãy giờ bị che khuất rồi cười hì hì, “Là trăng đó!”

Chương 5

20.

Mạnh Tân tỉnh dậy, phát hiện tư thế ngủ của mình lần này càng tệ hơn.

Cả người cậu gần như nằm đè lên Trần Ôn Tầm, cánh tay vắt qua ngực đối phương, mặt áp sát cánh tay y, may mà không chảy dãi, nếu không chắc cậu phải tìm cái lỗ nào để chui vào trốn mất.

Có lẽ Trần Ôn Tầm đã dậy từ lâu, nhưng bị cậu đè nên không dậy được.

Trần Ôn Tầm ngồi dậy, vuốt mái tóc ngắn rối bù của cậu rồi cười nói: “Em chẳng nặng chút nào hết, tại anh muốn ngủ nướng thôi.”

Mạnh Tân nhìn chằm chằm vết đỏ trên cánh tay Trần Ôn Tầm do mình gây ra, sau khi biết chắc mình không làm phiền Trần Ôn Tầm mới vươn vai một cái rồi loạng choạng xuống giường mặc quần thể thao.

Lúc mặc đồ cậu cũng không tránh Trần Ôn Tầm, cùng là đàn ông cả mà, thành phần cơ bản đều như nhau nên chẳng có gì phải care.

Nhưng Trần Ôn Tầm lại không nghĩ vậy.

Lúc ngủ chung với y, nửa người dưới của Mạnh Tân chỉ mặc mỗi quần lót.

Y biết Mạnh Tân sẽ không quay đầu lại nên dán mắt vào cặp mông bị quần lót bốn góc bao bọc của cậu. Nhìn Mạnh Tân khá giống vận động viên, cơ bắp săn chắc, đùi cũng có thịt, lúc khom người quần lót kéo căng khiến cặp mông càng mẩy hơn.

“Anh muốn ăn gì?” Mạnh Tân ngồi xuống giường, vừa mang tất vừa nói: “Trong tủ lạnh có trứng gà, bánh mì vẫn còn... À phải rồi! Hôm qua em nói chuyện với bà cụ dưới lầu mới biết gần đây có quán điểm tâm ngon bổ rẻ, hay là tụi mình tới đó thử đi!”

Trần Ôn Tầm kéo chăn che lại chỗ nổi lên phản ứng, nghe giọng Mạnh Tân, trong lòng y vừa vui vẻ vừa áy náy.

Mạnh Tân hệt như mặt trời rực rỡ bên ngoài. Chỉ cần ở bên Mạnh Tân, y đã thấy lòng mình vui phơi phới.

21.

Mạnh Tân mở cửa phòng ngủ, vừa bước ra ngoài vừa quay đầu nói chuyện với Trần Ôn Tầm trên giường, thế là va trúng cằm Liêu Thâm đang đứng lù lù ngoài cửa như cây cột.

Liêu Thâm che cằm lùi lại một bước, yên lặng nhìn cậu chốc lát rồi hỏi: “Ôn Tầm ở phòng cậu à?”

Mạnh Tân không hề nhận ra vấn đề mà trả lời: “Dạ.”

22.

Sau khi chia phòng, Trần Ôn Tầm nói với Liêu Thâm từ giờ trở đi mình sẽ khóa trái cửa phòng, sau mười một giờ đừng gõ cửa quấy rầy mình, có chuyện gì cứ gọi điện là được rồi.

Liêu Thâm nghĩ mối quan hệ giữa họ hình như còn xa cách hơn cả bạn thuê chung nhà nữa.

Trần Ôn Tầm là mối tình đầu của hắn.

Hắn từng thề sau này không thích thêm bất kỳ ai khác, còn thề sẽ bảo vệ Trần Ôn Tầm cả đời.

Lúc yêu nhau say đắm, những lời thề non hẹn biển đều xuất phát từ chân tâm thật ý, chỉ là bọn họ còn quá trẻ nên không biết lời thề cũng có hạn sử dụng.

Làm vệ sĩ của Trần Ôn Tầm rất dễ, làm người yêu lại rất khó.

Chẳng ai chỉ cho hắn cách cứu vãn một mối quan hệ thất bại, hắn ngày càng kiệm lời, bởi vì chỉ cần hắn mở miệng trước mặt Trần Ôn Tầm thì sẽ nổ ra cãi vã, mặc dù hắn vốn không có ý đó.

23.

Người yêu nói sau mười một giờ sẽ khóa cửa phòng đi ngủ giờ lại nằm trên giường người khác.

Liêu Thâm cố tìm ra manh mối gì đó từ Mạnh Tân nhưng không có.

Cả người Mạnh Tân bám đầy mùi hương của Trần Ôn Tầm, còn làm như không có chuyện gì xảy ra cụng tay với hắn rồi cười nói: “Anh Liêu Thâm, lát nữa ăn sáng ở quán dưới lầu nhé, em dẫn đường cho hai anh.”

24.

Sau khi Mạnh Tân đi vệ sinh, Trần Ôn Tầm mới ngồi dậy.

Màn cửa kéo ra, ánh nắng bị cửa sổ chia thành mấy ô vuông rọi xuống sàn gỗ.

Y dựa vào thành giường, chẳng những không biện minh mà còn cười với Liêu Thâm, cho hắn xem ảnh chụp Mạnh Tân đang ngủ trong điện thoại của mình rồi hỏi: “Dễ thương nhỉ?”