Dây dưa

All Rights Reserved ©

Summary

Tác giả: W Tòng Tinh Nhân vật chính: Sở Liễn x Sở Hộc Tag: Cổ đại, 3P, loạn luân, linh dị thần quái, có H, sinh con Số chương: 41 Tóm tắt: Hoàng tử lên núi cầu phúc không may bị yêu ma quấn thân...

Status
Complete
Chapters
8
Rating
n/a
Age Rating
18+

1-5

1

Đêm đã khuya, côn trùng kêu rả rích trong sân, mơ hồ nghe thấy tiếng nước chảy.

Trong miếu rất yên tĩnh nhưng Sở Liễn cứ mãi trằn trọc trên giường, không cách nào yên giấc. Nửa đêm y choàng tỉnh vì lạnh, bên cạnh không còn thị nữ như trước kia nên đành phải lục túi hành lý của mình lấy thêm mấy cái áo đắp lên người.

Dung mạo y xinh đẹp, trên mặt toát ra khí chất thư sinh, vóc dáng mảnh khảnh, mái tóc đen mượt buông xõa sau lưng, nhìn là biết con nhà quyền quý.

Sở Liễn là hoàng tử bị đuổi ra khỏi cung.

Khi mẫu thân được sủng ái, phụ hoàng còn định lập y làm Thái tử. Nhưng về sau chẳng biết đạo sĩ nào tính quẻ cho phụ hoàng, nói y là tai tinh sẽ mang đến tai họa.

Hôm đó phòng luyện đan trong cung bốc cháy.

Chuyện này vốn chẳng dính dáng gì đến y, vì một câu phán của đạo sĩ kia mà tai họa đổ hết lên đầu y.

Sở Liễn chẳng những không được làm Thái tử mà còn suýt bị nhốt vào địa lao.

Rơi vào đường cùng, mẫu thân phái hai người hầu đưa y đến ngôi miếu trên núi này để cầu phúc, quỳ lạy tụng kinh mấy tháng, đợi vận xui trên người tan hết rồi về.

May mà không cạo trọc đầu y.

Đây là chuyện tốt duy nhất.

-

Ban ngày Sở Liễn đã cảm thấy trong miếu này có ai đó theo dõi mình nhưng không tìm ra, đám hòa thượng kia cả ngày cúi đầu tụng kinh, chẳng ai ngẩng đầu lên nói chuyện với y.

Y cảm thấy nét mặt tượng Phật trong sảnh chính hơi đáng sợ nên không dám nhìn, trong lòng bồn chồn bất an.

Chẳng lẽ người trong cung muốn nhân cơ hội này diệt trừ y sao? Sở Liễn nghĩ thầm.

Y gầy gò ốm yếu, trong cung chỉ toàn đọc sách, không giỏi cưỡi ngựa bắn tên, cũng không thích cảnh máu me. Giờ bên cạnh y không có thị vệ, nếu ai đó muốn y chết thì có thể dễ dàng ra tay trong âm thầm.

Đắp áo nằm trên giường, y hà hơi vào hai bàn tay lạnh buốt của mình, sắp sửa thiếp đi thì chợt cảm thấy vật gì đó lạnh như băng quấn quanh bắp chân.

Sở Liễn rùng mình, mở mắt ra định ngồi dậy nhưng lại bị một sức mạnh vô hình đè nghiến trên giường.

Y chẳng nhìn thấy gì, tim suýt vọt ra khỏi lồng ngực.

Không, không phải người...

Y sắp bị yêu ma giết chết ngay trong miếu này!

Cổ y bị bóp chặt nên không thể kêu ra tiếng, chỉ cảm thấy vật gì đó đang kéo dây lưng mình, thứ lạnh buốt kia từ lòng bàn chân bò lên chân y rồi giật phăng chiếc quần dưới áo y ném xuống đất.

Lạnh quá!

Xúc cảm lạnh buốt lan đến giữa mông y, ép y banh chân ra, y trợn mắt ú ớ kêu cứu, cảm thấy yêu ma này đang mò mẫm phía dưới.

Giây lát sau, Sở Liễn chợt cảm thấy lỗ hậu mình bị thứ gì đó vừa lạnh vừa mềm vạch ra, lông mày y nhíu chặt vì đau, há to miệng vẫn không phát ra được âm thanh nào, ngón tay nắm lấy tay áo nhăn nhúm.

Đây là cái gì!?

Sở Liễn đang tỉnh táo nên càng khó chịu hơn, y chưa từng trải qua chuyện này, chỉ cảm thấy vật mềm như có sinh mệnh kia chui vào sâu hơn, hai chân y lơ lửng trong không khí, banh rộng hết cỡ, nhưng y hoàn toàn không thấy được thứ đang làm chuyện này!

Ngón chân y quặp lại vì đau, lỗ hậu bị vật bí ẩn kia vạch ra, vật mềm chui vào chỗ sâu liên tục mút thành ruột mềm nóng của y, khi mút chỗ thịt mềm có thể khiến toàn thân Sở Liễn run rẩy, hình như nó rất khoái chí nên càng thêm hăng hái trêu đùa chỗ kia.

Sau khi làm Sở Liễn thất thần bắn ra, vật mềm mới chịu dừng lại một lát.

Đừng, rút ra đi mà... Sở Liễn bị nó lật người lại, vật mềm cắm trong lỗ hậu to lên rất nhiều, y cảm thấy dưới người như sắp nứt toạc nhưng chỉ đau chứ không chảy máu.

Chẳng biết bị giày vò bao lâu, rốt cuộc y đã nói lại được, thở hổn hển hỏi đối phương: “Ngươi là yêu hay ma...”

Vật mềm đột nhiên bắn ra rất nhiều chất nhầy nóng hổi vào lỗ hậu, Sở Liễn túm chặt chăn rồi nhắm mắt kêu rên.

Y cũng chẳng trông cậy gì thứ kia trả lời mình, chỉ mong sự tra tấn này sớm kết thúc.

Nếu để mẫu thân biết y bị làm nhục như vậy, chắc chắn bà sẽ bỏ mặc y...

Y quan sát một hồi, cảm thấy yêu ma này không có sát tâm, chẳng biết có nên nói trong cái rủi có cái may không nữa.

“Là yêu hay ma thì liên quan gì?” Thứ vô hình kia thế mà trả lời y thật.

Giọng nam tử trẻ trung này không khó nghe lắm nhưng ngữ điệu hơi kỳ quái.

Sở Liễn hít sâu một hơi rồi hỏi: “Ngươi không giết ta đâu... đúng không?”

“Chúng ta vừa động phòng,” nam tử kia nói: “Ngươi đã là nương tử của ta, sao ta lại giết ngươi được chứ?”

2

Còn chưa thành thân mà sao đã nói chuyện động phòng chứ?

Sở Liễn nhìn sắc trời dần sáng ngoài cửa sổ, cứ tưởng yêu ma này sẽ thu tay lại nhưng vật mềm kia vẫn đang giao hợp với y, nước dâm bên trong bị khuấy động phát ra tiếng lép nhép. Đồng thời còn có vật gì đó chui vào miệng y, rót chất lỏng ​​ngọt ngào nóng hổi vào cổ họng làm bụng y hơi phồng lên.

“Ưm, a...” Khó khăn lắm y mới thở được một hơi, vừa há miệng thì có vật gì đó giống như hạt châu lọt vào thực quản, chỉ giây lát sau đã tan ra trong bụng.

“Nương tử, lần này ta chưa chuẩn bị sính lễ đàng hoàng,” nam tử kia bảo y: “Nên tạm thời chia cho ngươi nội đan này, lát nữa ngươi sẽ thấy được ta.”

Sở Liễn ngã xuống giường, toàn thân đau nhức, không thể động đậy.

Yêu vật đen thui đáng sợ đang nằm đè trên người y dần hiện hình trước mắt, Sở Liễn chịu đựng thứ không ngừng đâm rút bên dưới, kích thích điểm nhạy cảm của y, giữ vững tinh thần để nhìn kỹ yêu vật này, trong lòng càng thêm ghê tởm.

Những thứ quấn quanh tay chân y đều mọc ra từ người yêu vật, thứ cắm trong lỗ hậu là đoạn to nhất. Xúc tu siết chặt bẹn đùi còn cắn chỗ mềm mại nhất làm y vừa đau vừa tê dại, nước mắt trào ra liên tục.

Lúc nãy chưa biết hình dáng yêu vật này, trong lòng chỉ thấy hoang mang sợ hãi.

Sau khi nhìn thấy thì càng nhục nhã hơn.

Thật quá hoang đường.

“Ta và ngươi không thù không oán... Sao lại đối xử với ta như vậy...” Sở Liễn hỏi. Trước kia y sống an nhàn sung sướng, lúc được sủng ái không ai dám làm trái ý mình, sao có thể chịu được nỗi nhục này chứ.

Khóe mắt y đỏ lên, nước mắt tí tách rơi xuống như mưa xuân.

“Nương tử sợ tướng mạo ta vậy sao?” Yêu vật hỏi y, giọng điệu không hung ác như động tác trên giường mà khá ôn hòa.

Sở Liễn quay mặt đi, trên má đầm đìa nước mắt, run rẩy nói: “Chẳng lẽ có ai không sợ hình dạng này của ngươi à?”

“Vậy thì,” yêu vật cười, “Ngươi chịu được ta giày vò cả đêm, thật không hổ là nương tử của ta.”

Sở Liễn kìm lại nước mắt rồi nói: “Ta không phải... Ta không phải nương tử của ngươi!”

Còn lâu y mới chịu làm chuyện hoang đường này với yêu vật!

Y bị chơi đùa suýt ngất mấy lần, nhưng lại sợ sau khi hôn mê sẽ xảy ra chuyện khủng khiếp hơn nên đành phải cố giữ tỉnh táo. Khi y mệt mỏi không chịu nổi, yêu vật sẽ tạm thời buông y ra rồi vuốt ve mặt y bằng vật mềm đen thui kia.

“Nếu nương tử không thích thì ta sẽ thay đổi hình dạng.” Yêu vật quấn y trong đám xúc tu đen mềm, sau khi lau sạch nước mắt cho y thì thân hình khổng lồ từ từ thu nhỏ, Sở Liễn quay đầu nhìn, phát hiện thứ nắm vai mình đã biến thành bàn tay nam tử bình thường.

Tóc dài của nam tử kia cũng xõa tung, quấn vào tóc y.

Rốt cuộc Sở Liễn đã có thể cử động tay chân, y túm chặt vạt áo, không muốn yêu vật vuốt ve ngực mình bằng bàn tay lạnh buốt kia.

Vật mềm trong lỗ hậu cũng rút ra ngoài, nhưng chất nhầy bắn vào thật sự quá nhiều, sau khi vật kia rút ra hậu môn vẫn chưa khép lại được, chất lỏng màu trắng đục thi nhau tràn ra.

Tại sao... Tại sao y lại bị đuổi tới ngôi miếu đổ nát này? Phụ hoàng thà tin đạo sĩ ma quỷ kia chứ không tin y, nếu không nhờ mẫu thân cầu xin thì y đã bị đánh mấy chục trượng rồi mới được thả ra khỏi cung.

Y cứ tưởng đến đây sẽ tạm thời được yên ổn, ai ngờ lại bị yêu vật này đeo bám, hành hạ tới lui cả đêm.

Y càng nghĩ càng thấy khổ sở, mặt bị yêu vật xoay lại, đầu lưỡi luồn vào cũng lạnh ngắt, yêu vật ngậm lấy môi y, phát ra tiếng nước dâm đãng.

Sở Liễn bị ép chịu đựng chuyện này, y miễn cưỡng mở mắt ra, mượn ánh nắng sáng sớm nhìn mặt yêu vật, trong lòng bỗng nhiên chấn động, ú ớ kêu lên.

Đây, đây là...

Thái tử sao!?

3

Biến cố này khiến Sở Liễn chấn động đến nỗi lưng toát mồ hôi lạnh, y há hốc miệng nhìn mặt yêu vật, mọi từ ngữ nghẹn lại trong cổ, không thốt ra được lời nào.

Đây là... Đây là Sở Hộc, đệ đệ cùng cha khác mẹ của y...

Không, không đúng, đây chỉ là yêu ma hóa thành Sở Hộc mà thôi.

Yêu vật cũng chẳng quan tâm trong lòng y đang nghĩ gì, thò ngón tay dài nhọn vào miệng y rồi nắm lưỡi y chơi đùa, khuôn mặt tuấn mỹ nở nụ cười: “Trong lòng nương tử đang nhớ gương mặt này đúng không?”

Sở Liễn kẹp chặt hai chân, không cho yêu vật chèn đầu gối vào giữa đùi mình, run rẩy túm lấy cánh tay yêu vật rồi cắn mạnh ngón tay hắn.

Nhưng hình như đối phương không cảm nhận được đau đớn mà tiếp tục liếm cắn cổ y: “Sao lại hoảng lên thế, lúc nãy ta sợ nương tử chịu không nổi nên mới thu nhỏ lại mà.”

“Ngươi không phải Sở Hộc...” Sở Liễn run rẩy nói: “Sao ngươi lại tới tìm ta? Ta hoàn toàn không biết ngươi.”

Yêu vật bừng tỉnh đại ngộ: “Thì ra người này tên Sở Hộc.”

Hắn lật Sở Liễn lại, ngắm nghía khuôn mặt thanh tú yếu đuối này rồi cười nói: “Ngươi sợ ta thế mà khi động phòng lại không khóc nhỉ.”

Sở Liễn nhìn gương mặt giống hệt Thái tử của yêu vật, cố giữ bình tĩnh nói: “Ngươi đừng lấy mặt hắn nữa.”

“Ngươi thích hắn à?” Yêu vật nói: “Dù sao ta không tên không họ, ngươi gọi ta là Sở Hộc cũng được.”

Nói xong yêu vật lại thô bạo nhấc chân Sở Liễn lên, dương vật phía dưới đột ngột đâm vào lỗ hậu đỏ ửng của y.

Sở Liễn bị đau nhắm mắt quay đi chỗ khác, cảm thấy vật kia gần như đâm xuyên bụng mình, eo vô thức ưỡn lên, trong bụng căng trướng, dương vật trái ý muốn dựng đứng lên, bị yêu vật nắm trong lòng bàn tay thô ráp xoa nắn.

Yêu vật mặc áo gấm của Sở Hộc, y túm chặt tay áo thêu hình chim phượng bằng tơ vàng kia rồi nức nở cầu xin: “Dừng, dừng lại được không? Ta chịu không nổi...”

Sở Liễn đã sắp bài tiết không kiềm chế nhưng nỗi xấu hổ khiến y kìm lại, hai chân ẩm ướt mồ hôi, cực kỳ khó chịu.

Y rất hiếm khi nói ra ý nghĩ của mình, trong cung luôn có tai vách mạch rừng, ngay cả khi ở tẩm cung cũng phải thận trọng hết mức.

Mẫu thân một lòng muốn dựa vào y để leo lên địa vị cao, y cũng chăm chỉ học hành như mẫu thân mong muốn, thận trọng từ lời nói đến việc làm để người khác không thể bắt lỗi mình...

Y...

Y căm thù Thái tử.

Nếu y là Thái tử thì mẫu thân đâu phải chịu những lời xúc xiểm của lũ tiểu nhân kia, cũng đâu phải nhẫn tâm đưa y đến đây. Y tin chắc Sở Hộc đã nhúng tay vào vụ dàn dựng này, thế mà trước kia y thật sự xem Sở Hộc là đệ đệ tốt của mình, còn chịu đòn thay đối phương.

Giờ người ta vinh hoa phú quý cẩm y ngọc thực, còn y thì sao? Ở trong miếu này bị yêu ma biến thành Sở Hộc cường bạo, chẳng ai đến cứu y cả!

Đương nhiên yêu vật sẽ không dừng lại, hắn còn kéo vạt áo Sở Liễn trùm lên dương vật rỉ nước của y rồi xoa bóp.

Sở Liễn khóc lên, thực sự không thể nhịn được nữa, tự tôn của y không cho phép y làm chuyện này, nhưng y đang cố kìm lại thì hai chân bị banh ra rộng hơn, yêu vật thúc mạnh vào người y rồi bắn đầy dịch nhờn trong lỗ hậu làm bụng y phồng căng.

Thứ này khác với tinh dịch của người, nóng đến nỗi Sở Liễn chảy ra nhiều nước dâm hơn.

“Nương tử khóc hay thật,” yêu vật nắm chân y, hôn lên xương quai xanh trần trụi của y rồi nói: “Khóc nữa đi, vi phu thích nghe lắm.”

4

Dù yêu vật này biến thành người thường thì vẫn mạnh hơn y rất nhiều.

Ngón tay Sở Liễn bủn rủn, cái gì cũng nắm không được, vạt áo bị yêu vật giật ra, đầu ngón tay lạnh buốt ấn vào núm vú làm y rùng mình, khàn giọng nói: “Đừng đụng vào ta, đừng đụng vào ta...”

Hai ngón tay yêu vật nắm núm vú y kéo ra ngoài, bắn tinh vào trong lần nữa làm bụng y nóng bừng, sau khi nam tử buông eo y ra, y bủn rủn nằm phịch xuống, rã rời nắm lấy cánh tay yêu vật.

Không được... Y còn phải quỳ trước tượng Phật cầu phúc, lỡ lát nữa có người đến tìm y thì sao...

Da Sở Liễn trắng hơn người bình thường, vì làm tình mà ửng đỏ, mồ hôi trên trán không ngừng chảy ra. Tinh dịch nóng hổi của yêu vật liên tục bắn vào lỗ hậu khiến toàn thân y nóng bừng, nhưng thân thể yêu vật này lại lạnh buốt...

“Khóc đi,” yêu vật hôn vành tai y rồi nói: “Đám hòa thượng đang ngủ như lợn chết, chỉ có vi phu mới nghe thấy tiếng khóc của nương tử thôi.”

Sở Liễn bị yêu vật ôm ghì, đôi mày thanh tú nhíu chặt, đau đớn ngồi xuống khiến đoạn dương vật to hơn nhồi vào lỗ hậu.

Y giẫm chân định đứng dậy, yêu vật kia cũng không cản mà ngắm y bất lực giãy giụa, còn cười tít mắt liếm cổ y rồi nói: “Nương tử sợ vi phu mệt nên muốn tự nhún à.”

“Ngươi đừng gọi ta là nương tử nữa...” Sở Liễn bị lời nói của yêu vật chọc giận, nhưng tính y vốn trầm lặng nên không bao giờ thốt ra những lời cay nghiệt.

Y bị nhốt trong vòng tay nam tử, đôi chân dài của đối phương kẹp chân y, ôm y vào lòng như trẻ con, khi y nhịn không được khóc lên thì yêu vật đặt y xuống rồi rút dương vật ra.

Sở Liễn nằm trên giường khóc thút thít, chậm chạp kéo kín vạt áo hở rộng của mình. Yêu vật nâng eo y lên, ngón tay lạnh như băng vạch mở chỗ kia để tinh dịch từ từ chảy ra.

Yêu vật hôn lên đầu gối y rồi chồm tới định hôn má y, Sở Liễn nhắm mắt quay đầu đi chỗ khác: “... Đừng hôn ta bằng mặt của Sở Hộc!”

“Được thôi...” Yêu vật nói: “Vậy ta, ta sẽ biến về hình dạng cũ...”

Khi Sở Liễn mở mắt ra thì yêu vật lại biến thành quái vật khổng lồ đen thui nhớp nhúa lúc nãy, vô số xúc tu vươn tới quấn quanh người y, cái nhỏ nhất trườn qua cổ rồi đảo quanh môi y, còn định luồn vào miệng quấn lấy lưỡi y.

Y đờ đẫn nghĩ hình như nhìn thứ xấu xí này và nhìn Sở Hộc cũng chẳng có gì khác nhau, tóm lại đều không tốt cho y...

“Ngươi... Ngươi có thể biến thành người khác à?” Sở Liễn quay mặt né tránh xúc tu nhỏ kia rồi hỏi.

“Mặc dù có thể,” yêu vật lẩm bẩm, “Nhưng vì phu... vi phu chưa tu được hình người nên chỉ có thể biến thành người nương tử nghĩ đến thôi.”

Sở Liễn không ngờ yêu vật này thật sự dừng lại để nói chuyện với mình, trong rủi có may nghĩ: Ít nhất yêu vật này cũng không biến thành phụ hoàng hoặc mẫu thân của y...

Y cảm nhận được xúc tu phía dưới đang mút bẹn đùi mình, nhân lúc có thể nói chuyện, y thử nài nỉ: “Ta hơi đau, ngươi cho ta nghỉ ngơi một lát được không?”

Vật mềm vuốt ve mặt y lại biến thành bàn tay lạnh lẽo của nam tử, đầu ngón tay thô ráp cọ xát mí mắt y.

Hai cánh tay kia lại ôm lưng y, Sở Liễn nghe thấy yêu vật này vui vẻ hỏi mình: “Đang nũng nịu với vi phu đấy à?”

5

Yêu vật này nhét bộ phận sinh dục vừa to vừa lạnh vào lỗ nhỏ của Sở Liễn rồi tham lam hút dâm dịch ngọt ngào tiết ra từ thành ruột. Nó cũng biết con người yếu đuối hơn yêu vật, khi Sở Liễn khóc thành tiếng nó sẽ chậm lại một chút, mấy xúc tu phụ xoa bóp cặp mông trắng nõn xem như an ủi nương tử.

Sở Liễn không biết yêu vật này bắn bao nhiêu lần, mỗi lần y chịu không nổi đối phương sẽ buông y ra rồi banh rộng hai chân y, xoa nắn bụng y để tinh dịch chảy ra, tránh làm y vỡ bụng.

Thắt lưng của y bị ném dưới giường, áo quần xộc xệch, trên ngực chi chít vết đỏ, núm vú bị mút sưng tấy, mới đầu y định gỡ xúc tu bám trên ngực ra, nhưng sức y quá yếu nên đối phương cứ tưởng y nghiện mà còn ngại, trái lại càng thêm hưng phấn.

Y đường đường là hoàng tử Đại Sở mà...

Khi một xúc tu mảnh như cây kim vạch lỗ tiểu của y ra rồi chui thẳng vào trong, y chợt bừng tỉnh, thực sự không nhịn được nữa nên bật khóc rấm rứt.

“Bộ dạng này của nương tử đáng yêu thật...” Giọng yêu vật trầm thấp, lộ ra sự thỏa mãn vui vẻ: “Vi phu thích lắm.”

Sở Liễn khóc, cổ tay bị trói bằng dây mềm hằn lên vết đỏ. Thật ra đối với yêu vật lực đạo này rất nhỏ, chỉ là Sở Liễn được nuôi trong cung nên da mịn thịt mềm, chỉ đụng nhẹ một cái sẽ lập tức ửng đỏ.

Quái vật ghì chặt Sở Liễn trong lòng mình, nó thích ngắm Sở Liễn thút thít rơi lệ nên cúi đầu xuống nhìn kỹ mặt y, càng nhìn càng thích, lúc ở đại sảnh nó đã cảm thấy Sở Liễn đẹp mắt, trên giường vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.

Gò má Sở Liễn đầm đìa nước mắt và mồ hôi, thút thít cầu xin nó: “Ta không muốn chết, tha cho ta, tha cho ta đi...”

Yêu vật nghiêm túc nói: “Vi phu sẽ có chừng mực, không để nương tử bị thương đâu.”

Xúc tu dài mảnh của nó chui vào trong dương vật Sở Liễn, y cố giãy giụa, nước mắt không kìm được rơi xuống.

Dương vật y căng trướng như mắc tiểu, đầu xúc tu kia chứa đầy chất lỏng kích dục, y trướng đến phát đau, bên trong nóng hổi nhưng lỗ tiểu bị bịt kín nên chẳng tiết ra được gì.

“Ta, ta không chịu nổi, ngươi thả ta ra đi...”

Rốt cuộc yêu vật cũng chịu thả y ra, xúc tu mềm mại linh hoạt bôi dâm dịch khắp người y, Sở Liễn nằm nghiêng trên giường gỗ, hai mắt nhắm nghiền, trên mi còn đọng giọt nước óng ánh.

Y run rẩy túm chặt vạt áo mình, cố kìm lại tiếng thút thít, không muốn khóc theo ý muốn của yêu vật này.

Nhưng khi xúc tu rút ra, y vẫn rên rỉ mấy tiếng, toàn thân run rẩy, lại bắn ra trên chăn.

Y chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phát ra tiếng rên rỉ dâm đãng như vậy, hồi bé y từng bắt gặp một thị vệ tư thông với cung nữ trong cung, y nấp sau cây cột nghe nửa khắc đồng hồ, cả khuôn mặt đỏ bừng, trong lòng nghĩ thầm sao bọn họ lại vô liêm sỉ thế chứ?

Nhưng giờ y lại bị yêu vật đè ở đây... Đáng hận là trong nỗi đau đớn nhục nhã này, y lại cảm nhận được chút khoái cảm của tình dục, y không muốn thừa nhận khoái cảm này, y...

“Nương tử không muốn gọi ta là Sở Hộc,” yêu vật vuốt ve tấm lưng mịn màng của y rồi ôn hòa nói: “Vậy... nương tử đặt tên cho ta theo ý mình đi.”

Sở Liễn quay mặt đi, khàn giọng nói: “Ta không đặt.”

Yêu vật hào hứng nói: “Vậy cứ gọi ta là phu quân đi!”

Sở Liễn: “...”

Y nắm chặt gối, lặng lẽ đưa tay lau nước trên khóe mắt rồi nói: “Ngươi có thể biến thành người khác, thế gian muôn người muôn mặt, vậy ta sẽ gọi ngươi là Thiên Diện.”