1-8
01
Tháng Bảy thời tiết trở lạnh, ban đêm biên cương cũng dần lạnh xuống.
Nhưng trong lều của đại tướng quân Hoa Hiểu Tư đóng quân ở biên cương vẫn còn điên loan đảo phượng, binh sĩ canh gác bên ngoài cũng nhịn không được đỏ mặt.
“Đã ba canh giờ rồi, e là tiểu mỹ nhân trong kia chịu không nổi giày vò đâu ha ha.”
Mới đây tân hoàng lên ngôi, thiên hạ thái bình. Chiến sự lắng lại, biên cương yên ổn, thần kinh các binh sĩ cũng không còn căng thẳng như mấy ngày trước mà cả gan trêu chọc tướng lĩnh.
“Coi chừng miệng chó của ngươi đấy, ai cho ngươi gọi tiểu mỹ nhân hả?” Một người khác thì thầm trách móc, “Tướng quân của chúng ta luôn giữ mình trong sạch, đã chiếm thân thể người ta thì nhất định sau này sẽ rước về phủ làm phu nhân. Ngươi không cần mạng chó của mình nhưng ta còn muốn về nhà cưới vợ đấy nhé.”
“Cũng đúng cũng đúng. Không biết ca nhi mà Dư phó tướng tìm về là thần thánh phương nào mà có thể giải kỳ độc của tướng quân thế nhỉ.”
“Suỵt!” Binh sĩ cốc đầu đồng nghiệp một cái, “Giờ tướng quân không làm gì được chúng ta nhưng Dư phó tướng còn đang chờ trong lều, ngươi chán sống rồi hay sao mà mỉa mai y hả?”
Người bị đánh rụt cổ lại, không dám hó hé nữa mà im thin thít như chim cút.
Nên nhớ Dư phó tướng nhìn giống thư sinh yếu đuối nhưng có thể cầm đao thiến người nhanh như chớp.
Đáng sợ cực kỳ.
——————
“Bé ngoan, đợi đại quân khải hoàn về triều, ngươi cùng ta kết duyên nhé.”
Thế tử Hầu phủ nay là đại tướng quân Hoa Hiểu Tư ôm người trong lòng hứa hẹn.
Nhưng người mới nãy vừa thân mật với hắn chỉ yên lặng đưa tay vuốt ve đôi mắt bị khăn thuốc bịt kín của hắn, giống như đau lòng, lại giống như quyến luyến.
Người trong lòng không lên tiếng nhưng Hoa Hiểu Tư đã quá quen thuộc, cầm ngón tay đối phương lên hôn một cái.
“Ta biết trong lòng ngươi có ta mà, ta cũng vậy.”
Nghe câu này, ngón tay đối phương run lên, vẫn không nói gì nhưng lại yên lặng hôn hắn, tựa như vô cùng trân trọng.
Lời nam nhân trên giường sao có thể tin được chứ.
Y chỉ vui vì được dỗ dành thôi.
02
Từ năm mười lăm tuổi Hoa Hiểu Tư đã dẫn binh đóng quân ở biên cương, bao năm nay chinh chiến không ngừng, cuối cùng mới giữ được biên cương yên ổn.
Giờ tân hoàng đăng cơ, đến lúc hắn khải hoàn về triều nhận thưởng rồi.
Hắn vốn xuất thân từ giới quý tộc, là thế tử Hầu phủ cao quý, hồi bé còn làm thư đồng của tân đế, giờ về hoàng đô chưa biết sẽ kim tôn ngọc quý cỡ nào.
Nhưng một đại tướng quân vinh quang vô thượng như thế tỉnh lại sau giấc ngủ lại không thấy người bên gối đâu.
Hoa Hiểu Tư vừa được gỡ thuốc cao dán trên mắt, toàn thân còn lưu lại dấu răng và vết cào, đối tượng triền miên cả đêm lại biến mất tăm.
——————
“Cá ngốc!”
“Có ti chức.” Dư phó tướng bị gọi là Cá ngốc thoăn thoắt dọn dẹp bông băng thuốc cao, trên mặt chẳng có biểu cảm gì, “Tướng quân có gì sai bảo ạ?”
“Ta trúng độc bao lâu rồi?”
Trong trận chiến quyết liệt lần trước, Hoa Hiểu Tư nhất thời sơ ý trúng “Du Hoan Tán” của kẻ địch, tuy đã lấy đầu tên đại tướng kia nhưng mình cũng suýt mất mạng.
Sau khi trúng thứ này, huyết mạch toàn thân đảo ngược, máu như sôi trào, hai mắt nứt ra, thất khiếu chảy máu, không có vật cực hàn thì không cách nào giải được.
Cũng may Dư phó tướng ngoài tài năng bài binh bố trận còn tinh thông y dược, lý thuyết y học, nhờ vậy mới cứu được người từ Quỷ Môn Quan về.
Nhưng loại độc này thật sự rất dâm tà, uống thuốc không thể trị hết mà phải giao hợp với người khác. Tội nghiệp đại tướng quân của chúng ta, đành phải trao thân hoàng hoa đại khuê nam của mình cho một người câm không biết mặt.
“Bẩm tướng quân, đã hơn ba tháng rồi ạ.”
“Hơn ba tháng, hơn ba tháng rồi mà vẫn không muốn đối mặt với bản tướng sao?”
Hoa Hiểu Tư hết sức cáu kỉnh.
Độc của hắn tái phát ba ngày một lần, những ngày này hắn đều qua đêm với giai nhân. Thậm chí lúc độc tính trầm trọng, hắn còn làm đối phương bị thương.
Nếu một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa thì giờ ân tình của bọn họ đã sâu như biển rồi, sao vẫn cách nhau một lớp giấy mỏng thế này.
Dù hôm trước đêm xuân trướng ấm thế nào thì hôm sau tỉnh lại vẫn chỉ có Dư phó tướng ở cạnh với vẻ mặt như gặp kẻ địch.
“Tướng quân bớt giận.”
——————
Dư phó tướng tên chỉ có một chữ Dục, là Nhị công tử nhà Thượng thư, hồi bé cũng là thư đồng của đương kim Thánh thượng nên đương nhiên cùng lớn lên với Hoa Hiểu Tư.
Ngoại hình y nhã nhặn tuấn tú, lời nói của y cũng rất có trọng lượng trong lòng Hoa Hiểu Tư.
“Ca nhi hèn mọn, được phân ưu với tướng quân đã là may mắn lắm rồi, đâu dám vọng tưởng được ngài rước về.”
Hoa Hiểu Tư tức giận đến nỗi lồng ngực phập phồng liên tục, càng tăng thêm vẻ uy vũ anh tuấn: “Ta đã nói khải hoàn về triều sẽ rước người vào phủ mà vẫn không tin sao?”
Dư phó tướng không dám trả lời, chỉ biết cúi đầu xuống thấp hơn.
Hoa Hiểu Tư nhìn chằm chằm búi tóc người trước mắt, tức giận nghiến răng.
“Thôi bỏ đi!”
Tướng quân dỗi.
03
“Dư phó tướng, chúng ta đem lương thảo tới rồi ạ.”
“Tốt lắm.”
“Dư phó tướng, chúng ta cắt hết cải trắng nhà mình trồng khiêng lên xe rồi ạ.”
“Tốt lắm.”
“Dư phó tướng, nồi niêu thau chậu đều đem đủ rồi ạ!”
“Tốt lắm.”
...
Mới ứng phó xong cấp trên nóng tính, Dư Dục vừa ra khỏi lều thì tướng sĩ xúm lại báo cáo không ngớt.
Chỉ tại dáng dấp y vừa đẹp vừa bình dị gần gũi chứ không xa cách như Hoa Hiểu Tư. Mọi việc lớn nhỏ trong quân doanh đám người đều chờ y gật đầu, đưa ra chủ ý.
Giờ nhổ trại về triều, tất nhiên cũng có đủ thứ việc linh tinh để dặn dò.
Y ở ngoài xử lý cả buổi, cuối cùng mới về lều phó tướng của mình.
“Ui!”
Dư Dục ngã vật xuống giường trải da thú, nhịn không được xuýt xoa vì đau.
Tên súc sinh heo chó này lần nào cũng chơi y suýt tan ra từng mảnh.
Nếu không phải y mạnh mẽ bẩm sinh, e là xuống giường cũng không nổi.
Trong lòng Dư Dục chửi xối xả, chửi một hồi đột nhiên cười khổ.
Kết duyên gì chứ, ngay cả thân phận ca nhi y cũng không thể công bố với thiên hạ thì nói chi đến chuyện gả cưới.
——————
Y tốt số sinh ra trong phủ Thượng thư, cha mẹ hòa thuận.
Tiếc là năm xưa mẹ y đau buồn vì mất đi con trưởng, để an ủi mẫu thân, phụ thân giấu kín thân phận ca nhi của Nhị công tử này từ lúc ra đời rồi nuôi như tiểu tử, dần dà người biết chuyện này đã ít lại càng ít hơn.
Y là con trai độc nhất của phủ Thượng thư, là cận thần dưới tay thiên tử, chỉ có vị trí phu nhân của tướng quân Hoa Hiểu Tư là không thể làm.
Dư Dục nhắm mắt lại, từ nhỏ theo học danh y nên y thuật cũng xem như đầy đủ. Mặc dù “Du Hoan Tán” này buộc người ta giao hợp nhưng thật ra cũng không phải không còn cách nào khác.
Nếu không phải y từng chết một lần thì sẽ không bao giờ dám làm chuyện táo tợn như thế.
04
Kiếp trước y chết vì động đất.
Đất đá sụp đổ chỉ trong nháy mắt.
Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, y chỉ kịp đẩy mạnh ai đó ra, sau đó hôn mê chẳng biết gì nữa.
Khi tỉnh lại thì vật đổi sao dời, trùng sinh vào lúc Hoa Hiểu Tư trúng độc.
Lúc ấy trong lòng y đau đớn, chỉ hận mình kiếp trước không chịu thổ lộ tâm ý, cứ thế vô duyên vô cớ mất mạng.
Trong nhà y còn có hai đệ muội chăm sóc cha mẹ.
Đương kim Thánh thượng cũng chẳng thiếu một phó tướng nho nhỏ như y.
Tiếc nuối duy nhất là đến tận lúc chết vẫn chưa thân mật với người trong lòng lần nào.
Kết quả là đầu y nóng lên, bỏ đi mấy vị thuốc vốn có tác dụng khử nhiệt dương rồi lấy thân nuôi hổ.
Chỉ nhất thời ham vui mà kéo theo hai ba bốn năm lần, nhiều không đếm xuể.
Hoa Hiểu Tư này chẳng biết kiềm chế là gì, ăn tủy biết vị làm xương cốt y như vỡ vụn.
May mà lần nào y cũng dùng châm bạc tạm phong bế huyệt câm, nếu không chắc đã bại lộ từ lâu.
——————
Dư Dục thở dài rồi buồn rầu leo vào thùng tắm.
“Nói dễ nghe thật, nếu hắn biết tiểu tình nhân là mình e là sẽ trở mặt ngay tại chỗ thôi.”
Trong lòng y hiểu rất rõ.
Y thích Hoa Hiểu Tư bao nhiêu thì Hoa Hiểu Tư phiền chán y bấy nhiêu.
Không còn cách nói nào khác.
Ai bảo y cứng nhắc cố chấp, ương ngạnh bướng bỉnh, suốt ngày làm vướng chân vướng tay Hoa đại tướng quân.
Không cho hắn làm cái này cái kia, ban đêm không rửa chân thúi cũng đòi kiểm tra.
Y chính là tai mắt Hoàng thượng phái tới, là đối thủ một mất một còn mà Hoa Hiểu Tư hận đến nghiến răng, là sao chổi gây họa.
Kiếp trước y chết bất đắc kỳ tử, chẳng biết người ta mừng đến mức nào nữa.
Biết đâu sẽ lập tức về phủ khua chiêng gõ trống, đốt pháo ba ngày ba đêm, đàn hát ăn mừng cũng nên.
Ăn mừng vì mình đã thoát khỏi kẻ đáng ghét là y.
Nghĩ tới đây Dư Dục không khỏi bi thương.
Dù sao Hoa Hiểu Tư cũng thích người tươi sáng phóng khoáng, chẳng có chút liên quan nào với y.
Lần này trở về hoàng đô e là không còn cơ hội tiếp tục mối duyên ngắn ngủi này nữa.
Cũng đến lúc tỉnh dậy khỏi giấc mộng hoàng lương của y rồi.
05
Đoạn đường này gập ghềnh hơn một tháng.
Chất độc còn sót lại trong người Hoa Hiểu Tư đã được trừ sạch nên không cần trị liệu nữa.
May thật, nếu không Dư Dục biết đi đâu tìm người tình câm cho hắn đây.
Quả nhiên lời nam nhân nói không đáng tin chút nào, chẳng phải lần trước còn hứa hẹn bên nhau cả đời sao?
Lâu nay không nghe hắn nhắc đến “bé ngoan” nữa, Dư Dục tức mà không biết trút vào đâu, chỉ có thể phụng phịu một mình.
Vả lại dù không băn khoăn chuyện này thì Hoa Hiểu Tư cũng đủ phiền rồi.
Bình thường toàn cưỡi ngựa mà giờ lại đòi ngồi xe ngựa. Ngồi thì ngồi đi, nào là đòi nệm êm, nào là đòi uống trà.
Cũng may bây giờ thái bình thịnh thế, hắn lại là vương hầu quý tộc nên hưởng lạc một chút cũng không sao.
Nếu không chỉ sợ chân trái vừa bước vào vương thành thì chân phải đã bị quan văn dâng tấu vạch tội.
“Cá ngốc.”
Dư Dục đang dò từng chữ trong tấu chương diện thánh của Hoa Hiểu Tư thì bị nhét cho một khay trái cây.
“Đừng đọc nữa, coi chừng đui mắt bây giờ, ăn mấy quả đi, ta ăn không hết, mất công phải đem vứt nữa.”
Dư Dục cúi đầu, trong ngực là táo xanh thơm ngát và sơn trà vàng óng.
Ăn không hết phải vứt?
Đây đều là quả ngon mà ở biên cương không bao giờ thấy được, Hoa đại tướng quân đúng là phung phí của trời mà.
Dư Dục thầm bĩu môi rồi há miệng ăn ngon lành.
Tên ngốc cục mịch này thật chẳng biết thưởng thức gì cả.
——————
Càng đến gần vương thành thì đường phố càng náo nhiệt.
Chỗ nghỉ ngơi của đại quân cũng đổi từ màn trời chiếu đất sang dịch trạm quán rượu.
Cũng may Hoa đại tướng quân kỷ luật nghiêm minh, mấy người ngủ chung một giường, không nhận xu nào từ dân chúng, chưa từng ức hiếp nam nữ.
Trên đường nếu đi ngang nhà mình còn có thể vào thăm người thân, tùy ý về nhà.
Hoa Hiểu Tư là tấm gương sáng nên không hề xa xỉ, ngay cả giường cũng nằm chung với phó tướng.
“Cá ngốc, ngươi còn mặc áo giáp làm gì? Mau ngủ đi, sáng mai còn phải lên đường nữa.”
“Tướng quân ngủ trước đi ạ.”
Dư Dục không thoải mái lắm, tuy trước kia hành quân đánh trận với Hoa Hiểu Tư cũng thường xuyên ngủ chung nhưng sau khi tiếp xúc da thịt thì lại khác.
“Ti chức muốn chỉnh sửa tấu chương dâng lên Thánh thượng... Á!”
Hoa Hiểu Tư trực tiếp bế người lên.
Thúi mày thúi mắt.
Giả vờ giả vịt, toàn chữ vớ vẩn có gì đáng xem đâu.
Thà đi ngủ với hắn còn hơn.
Hừ.
06
Cá ngốc quả nhiên là Cá ngốc.
Miệng thì nói tam trinh cửu liệt, quyết không cùng giường chung gối với hắn.
Nhưng hắn vừa bế người lên giường, cởi áo ngoài, lau mặt lau chân, dân ca ru ngủ cũng chưa hát được mấy câu mà con cá ngốc này đã ngủ bất tỉnh nhân sự.
Chỉ sợ bị vác đi bán cũng không biết.
Hoa Hiểu Tư nhìn Dư Dục ngủ say, tức đến nỗi bật cười.
Con cá ngốc này thế mà xem hắn là đồ khốn thật.
Y tưởng chỉ cần bịt mắt hắn lại thì hắn sẽ không biết người trong ngực là ai sao?
Hắn đâu giống lão cha dâm dục hơn cả sắc quỷ của mình, ai đến cũng không từ chối, ai cũng có thể thân mật.
Thử tìm bừa một ca nhi miền núi về xem thân thể ngàn vàng của hắn có chịu đụng vào không.
——————
E là Dư Dục đã quên hai người họ cùng ăn cùng ở từ nhỏ, thời niên thiếu cùng học ở Đông Cung, ngay cả cưỡi ngựa bắn cung cũng học chung một thầy, nói trắng ra là trên lòng bàn tay Dư Dục có mấy ki hốt rác mấy cái sọt, mấy vết chai mấy vết sẹo mấy nốt ruồi hắn đều biết rõ.
Đừng nói chỉ tạm thời mất đi thị giác, dù y có trói tay chân hắn lại rồi nín thở, chỉ cần răng môi kề nhau thì hắn vẫn biết Tiểu Ngư này nặng mấy cân.
Lại còn giả câm với hắn vì sợ hắn biết đối tượng cùng giường chung gối là mình.
Chỉ nghĩ thôi đã làm người ta tức điên.
Hành quân gian khổ, trước kia chẳng có cách nào, giờ chiến sự đã ngừng nên Hoa Hiểu Tư cũng cố gắng để Dư Dục sống thoải mái một chút.
Rõ ràng là công tử da mịn thịt mềm mà cứ khăng khăng lội bùn với hắn làm gì.
Mắng không được, đánh không được, đuổi cũng không đi, đúng là phiền chết người.
——————
“Đồ ngốc nhà ngươi, tưởng ta cũng ngốc như ngươi chắc?” Hoa Hiểu Tư véo mũi Cá ngốc, “Không chịu thành thân với ta thì cả đời này đừng hòng thành thân nữa.”
Xưa nay hắn luôn nhẫn tâm.
Mặc kệ trong lòng Dư Dục xem hắn là tướng lĩnh hay huynh trưởng.
Đã chui vào chăn của hắn thì phải làm vợ hắn.
Muốn chạy à, nghĩ cũng đừng có nghĩ nữa.
Tướng quân cười lạnh.
07
Sau khi về kinh thời gian qua rất nhanh, mỗi ngày nếu không vào diện thánh thì cũng có đủ thứ việc vặt phải xử lý.
Phủ tướng quân của Hoa Hiểu Tư chỉ có mình hắn mà còn bận túi bụi, nhà ở hoàng đô như Dư Dục lại càng thảm hơn.
“Tiểu Ngư, con nhìn tập tranh này xem, có người nào từng gặp chưa?”
Mấy ngày nay khó khăn lắm y mới đi thăm hết người thân bạn bè, kết quả chưa kịp thở phào thì lại bị mẹ y kéo đi xem mắt.
Mấy công tử tiểu thư này đương nhiên là tốt, nhưng y đã sớm có người trong lòng thì còn xem mắt gì nữa.
“Mẫu thân… Con chỉ mới về nhà mấy ngày thôi mà, ngài tội gì hành hạ con chứ.”
“Xem con nói kìa, vi nương cũng chỉ lo cho con thôi mà.” Thượng thư phu nhân năm xưa là tiểu thư nhà giàu nhưng lại đòi gả cho tú tài một nghèo hai trắng. Cũng may bà có mắt nhìn người, chọn phu quân vừa có chí tiến thủ vừa trân trọng mình, ngoại trừ con trưởng mất sớm cũng chẳng có gì tiếc nuối.
“Đứa thứ hai của đệ đệ con năm nay đã biết gọi mẹ rồi, chỉ có con còn ru rú trong phủ thôi.”
Năm nay Dư Dục hai mươi tám, trong nhà có ba người con, dưới y còn có đệ đệ và muội muội.
Đệ đệ là ca nhi nhỏ hơn y ba tuổi, thành thân từ bảy năm trước, giờ đã có hai đứa con.
Muội muội là con út trong nhà, nhỏ hơn y mười tuổi nên vẫn chưa vội tìm chồng.
Chỉ có y là nan giải, mấy năm trước viện cớ biên cương bất ổn để trì hoãn đến giờ.
Nay biên cương yên bình, y cũng chẳng còn lý do nào để thoái thác nữa.
Cũng may cha y đã cứu y ra khỏi dầu sôi lửa bỏng.
“Con trai không quan tâm nhi nữ tình trường là tốt chứ sao, nam nhi chí ở bốn phương. Thánh thượng đang cần dùng người, chưa biết sẽ phái đi đâu nữa.”
“Phụ thân!”
Dư thượng thư vuốt râu, dáng vẻ tiên phong đạo cốt. Dư Dục thấy ông như gặp được cứu tinh.
“Đúng đúng, chưa biết sẽ phái tới đâu.” Thượng thư phu nhân bừng tỉnh đại ngộ, “Vậy càng phải tranh thủ mới được, lỡ bị phái đến nơi thâm sơn cùng cốc chẳng phải càng khó cho con mình hơn sao.”
“Nương...”
“Con đừng trách vi nương thúc giục.” Thượng thư phu nhân nhíu mày, “Ngay cả thằng bé Hiểu Tư kia mấy ngày trước cũng thu xếp việc chung thân đại sự rồi, còn con vẫn chẳng có ai, sao vi nương không lo được chứ.”
“Cái gì?!”
Dư Dục bàng hoàng.
08
Gã sát thần Phủ Quân đại tướng quân này thế mà sắp sửa thành hôn.
Theo lý mà nói Hoa Hiểu Tư là con trưởng Hầu phủ, lại là đại tướng quân do bệ hạ khâm định, tuy mẹ đẻ mất sớm nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến thân phận kim tôn ngọc quý.
Càng khỏi nhắc đến chiến công hiển hách của hắn, dựa vào sức mình để được phong hầu bái tướng cũng chỉ là chuyện sớm muộn, e là còn mạnh hơn cả Hầu phủ cha hắn.
Vì vậy mấy năm trước Hoa Hiểu Tư vừa làm tướng quân, trong hoàng thành có không ít người nghe ngóng hôn sự của hắn, muốn gả con mình cho hắn.
Kết quả thế nào?
Kết quả là Hoa Hiểu Tư dẫn từng đối tượng xem mắt đi sát sinh.
Ai thèm ngồi cả đêm với ngươi ở ngoại ô, sau đó giơ đao chém chết một con sói rồi chặt đầu cầm chơi hả.
Cái này còn xem mắt gì nữa!
Mấy quý tử quý nữ ở hoàng thành ngày thường ngay cả gà chết vịt chết cũng chưa từng thấy, ai nhìn nổi cảnh này chứ.
Dọa ba bốn người ngất xỉu một lượt, về phủ phải uống canh an thần mấy tuần.
Ai có gan làm phu nhân của tướng quân này e là ngày tân hôn đầu cũng bị giắt lên lưng quần.
Cũng may Hoa Hiểu Tư chẳng mấy bận tâm chuyện này, xem mắt không có kết quả thì thôi, mấy ngày sau lại thu dọn hành lý đến biên cương, tiếp tục làm Phủ Quân đại tướng quân của hắn.
Cứ thế đến tận bây giờ, Hoa Hiểu Tư bằng tuổi đương kim Thánh thượng, Hoàng đế bệ hạ đã thành thân gần mười năm mà Hoa Hiểu Tư vẫn còn độc thân.
Một tên lưu manh như hắn mà giờ cũng sắp kết hôn sao?
Làm trò cười cho thiên hạ!
——————
“Chắc đây chỉ là tin đồn ngoài phố thôi.” Sắc mặt Dư Dục khó coi, “Trước đây tướng quân đâu có ý định thành gia.”
Không, hắn từng có.
Mấy ngày trước hắn còn ôm tiểu tình nhân hứa hẹn cả đời nữa cơ.
Vẻ mặt Dư Dục phức tạp, trên đường đi Hoa Hiểu Tư không hề nhắc đến chuyện chung thân đại sự, đâu có vẻ gì là muốn kết hôn.
“Xem con nói kìa, con và Hiểu Tư là bạn nối khố, con không biết thì làm sao vi nương biết được?”
Nhưng y hoàn toàn chẳng biết gì cả.
Ngư Ngư ấm ức.