(Hoàn/Edit) Sau Khi Tái Giá, Long Ngạo Thiên Trở Về Rồi - Thanh Cơ Lệnh

All Rights Reserved ©

Summary

Hán việt:Cải giá hậu long ngạo thiên hồi lai liễu Tác giả:Thanh Cơ Lệnh Editor:Dieter Thể loại:Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Xuyên thư, Trạch đấu, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Pháp hôi, Duyên trời tác hợp, 1v1, Mất trí nhớ, Vạn nhân mê, Si tình, Chiếm hữu dục, Mỹ thụ. Giới thiệu: Khương Tuyết Thanh đã tái giá. Cậu mệnh khổ, xuyên thành một ca nhi xinh đẹp nơi thôn quê hẻo lánh. Đêm tân hôn, phu quân bị bắt ra chiến trường, chẳng bao lâu truyền về tin tử trận, cậu bị nhà mẹ đẻ ép gả cho một gã đồ tể. Tưởng rằng đời này cứ thế trôi qua, nào ngờ cậu lại nằm mơ một giấc mộng kỳ lạ. Trong mơ, thế giới này là một quyển tiểu thuyết nam chủ “Long Ngạo Thiên” đầy tình tiết máu chó, nam chính Cố Chấp mất trí nhớ, lưu lạc tới sơn thôn, bị ép cưới một ca nhi quê mùa. Nhưng nhờ bản lĩnh xuất chúng, hắn từ tầng đáy xã hội từng bước trèo lên, cuối cùng trở thành Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã. Với một nhân vật ưu tú như vậy, sao có thể thật lòng ở bên một ca nhi quê mùa? Trong sách, Cố Chấp mở hậu cung trải khắp thiên hạ, còn người vợ cũ vì tham vinh hoa mà tái giá thì bị nhốt vào ngục, bị chuột cắn cho đến chết. Tỉnh mộng thì đã muộn, hôn sự tái giá đã định, mà hôm nay Long Ngạo Thiên đã trở về! Khương Tuyết Thanh vừa căng thẳng vừa kích động: chỉ cần cậu cung cấp đúng các điểm mấu chốt của cốt truyện, lập công chuộc tội rồi xin làm tiểu đệ cho nam chính, cũng không tệ. Nào ngờ Long Ngạo Thiên quả đúng là nam chính ngựa đực chính hiệu, thấy ai cũng có thể yêu. Vừa mới gặp mặt, chưa kịp làm tiểu đệ, cậu đã... khóc lóc quay lại gả tiếp. Và thề rằng nhất định phải giở trò đủ đường, khiến Long Ngạo Thiên chán ghét cậu đến tận xương tủy. ***

Genre
Lgbtq
Author
Dieter
Status
Complete
Chapters
65
Rating
n/a
Age Rating
16+

Chương 1

Hán việt:Cải giá hậu long ngạo thiên hồi lai liễu

Tác giả:Thanh Cơ Lệnh

Editor:Dieter

Thể loại:Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Xuyên thư, Trạch đấu, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Pháp hôi, Duyên trời tác hợp, 1v1, Mất trí nhớ, Vạn nhân mê, Si tình, Chiếm hữu dục, Mỹ thụ.

Giới thiệu:

Khương Tuyết Thanh đã tái giá.

Cậu mệnh khổ, xuyên thành một ca nhi xinh đẹp nơi thôn quê hẻo lánh. Đêm tân hôn, phu quân bị bắt ra chiến trường, chẳng bao lâu truyền về tin tử trận, cậu bị nhà mẹ đẻ ép gả cho một gã đồ tể.

Tưởng rằng đời này cứ thế trôi qua, nào ngờ cậu lại nằm mơ một giấc mộng kỳ lạ.

Trong mơ, thế giới này là một quyển tiểu thuyết nam chủ “Long Ngạo Thiên” đầy tình tiết máu chó, nam chính Cố Chấp mất trí nhớ, lưu lạc tới sơn thôn, bị ép cưới một ca nhi quê mùa. Nhưng nhờ bản lĩnh xuất chúng, hắn từ tầng đáy xã hội từng bước trèo lên, cuối cùng trở thành Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã.

Với một nhân vật ưu tú như vậy, sao có thể thật lòng ở bên một ca nhi quê mùa? Trong sách, Cố Chấp mở hậu cung trải khắp thiên hạ, còn người vợ cũ vì tham vinh hoa mà tái giá thì bị nhốt vào ngục, bị chuột cắn cho đến chết.

Tỉnh mộng thì đã muộn, hôn sự tái giá đã định, mà hôm nay Long Ngạo Thiên đã trở về!

Khương Tuyết Thanh vừa căng thẳng vừa kích động: chỉ cần cậu cung cấp đúng các điểm mấu chốt của cốt truyện, lập công chuộc tội rồi xin làm tiểu đệ cho nam chính, cũng không tệ.

Nào ngờ Long Ngạo Thiên quả đúng là nam chính ngựa đực chính hiệu, thấy ai cũng có thể yêu.

Vừa mới gặp mặt, chưa kịp làm tiểu đệ, cậu đã... khóc lóc quay lại gả tiếp. Và thề rằng nhất định phải giở trò đủ đường, khiến Long Ngạo Thiên chán ghét cậu đến tận xương tủy.

***

Cố Chấp từ nhỏ tính tình lạnh lùng cứng rắn, dù có một gương mặt tuấn mỹ nhưng nổi tiếng vô tình, cả kinh thành ca nhi theo đuổi hắn đều bị ngó lơ. Ra chiến trường, hắn được gọi là Ngọc Diện Diêm Vương, giết cho quân địch khiếp sợ.

Lần duy nhất phá lệ trong đời, là rước người ca nhi đã tái giá về lại phủ.

Cố Chấp tự nhủ mình rõ ràng, hắn không yêu ai cả, chỉ cần một “nhược điểm trên danh nghĩa” để đặt trong phủ, diễn vai sủng ái giả tạo.

Thế nhưng ca nhi kia lại quá mức xinh đẹp mỏng manh dễ vỡ, sợ dơ sợ đụng sợ đau sợ chết, miệng thì tham ăn lại hay bắt nạt người khác, mà khóc lên thì hoa lê đẫm mưa.

Tướng quân nhẫn lại tính tình mà chăm sóc, từ xoa bóp điều dưỡng đến đút thịt mặc đồ, rồi vô tình lại phá lệ lần nữa, nâng cậu lên làm cáo mệnh phu nhân.

Lúc nhận ra tình cảm của mình thì... cả kinh thành đều biết Khương Tuyết Thanh là nhược điểm của hắn – mà hắn, lại bắt đầu hối hận rồi.

***

Khương Tuyết Thanh nỗ lực giở trò, cuối cùng cũng sống sót đến ngày nam chính đăng đỉnh quyền lực, trở thành Nhiếp chính vương. Cậu lập tức để lại thư hòa ly, gói ghém hành lý cười ha hả rời phủ.

Đại nghiệp đã thành, nam chính không cần nhược điểm nữa, cậu rốt cuộc cũng có thể sống tự do tự tại!

Nào ngờ thuyền vừa cập Giang Nam đã bị người chặn lại.

Khương Tuyết Thanh ngơ ngác bước ra khỏi khoang, liền thấy Cố Chấp mặc giáp bạc, một thân chiến khí uy nghiêm, giống như vô số lần trước, quỳ gối trước mặt cậu, đôi mắt đỏ ửng vì kiềm chế, khàn giọng đến gần như nói không nên lời.

“Thanh Thanh... phải làm sao mới khiến em tin ta yêu em thật lòng?”

Hả?

Khương Tuyết Thanh lập tức cười gượng xua tay:nam chính nhập vai hơi sâu rồi đấy, đi lừa người khác thì được chứ đừng lừa cả chính mình.

Long Ngạo Thiên sao có thể thật lòng yêu một người chứ?

Editor: Truyện này t edit sơ sai, chủ yếu là để bản thân đọc thôi nhá. Nên chất lượng sẽ ko cao đâu.

Tui chuyển nhà từ Wattpad sang á, về sau sẽ đăng cả truyện ở đây. Cảm ơn mọi người đã đọc❤️

Chương 1:Người chồng đã chết trở về

Mùa hạ, sâu trong núi.

Sau bữa trưa, Khương Tuyết Thanh mặc bộ đồ ngắn màu xanh non tơ, ôm giỏ giặt đi trên con đường làng. Tâm trạng cậu có vẻ rất tốt, miệng khẽ ngân nga một giai điệu không tên, đến cả chim chóc cũng thích bay lại gần.

Cậu vốn là góa phụ nhỏ duy nhất trong thôn.

Sau khi trượng phu tử trận, luôn có đám đàn ông tơ tưởng đến cậu, ngày đêm không yên ổn. Nhưng giờ thì cậu đã thoát khỏi cái danh đó rồi, vì hôm qua cậu đã tái giá.

Trên đường đi, các ca nhi gặp cậu đều nhiệt tình chào hỏi, Lưu ca nhi nhà bên thậm chí còn đổi cách gọi từ “góa phụ nhỏ” thành “Khương ca nhi” như cũ. Cậu mỉm cười đáp lại từng người, sau đó rời xa đám đông, vòng ra bờ sông sau núi để giặt quần áo.

Nước suối trong vắt mát lạnh thấu tim, xung quanh là núi xanh nước biếc, đối diện còn có một thác nước nhỏ, hơi nước không ngừng bắn lên người cậu, xua tan cái nóng oi ả của mùa hè.

Khương Tuyết Thanh cúi người giặt giũ, dùng chày đập “bốp bốp” vào chiếc áo khoác đơn giản, người cậu nhanh chóng ướt sũng. Nhưng ánh mắt cậu không dán vào quần áo mà thỉnh thoảng lại nhìn về phía xa, có chút lơ đãng.

Nam chính bao giờ thì về đây?

Khương Tuyết Thanh đã xuyên đến thế giới này tròn một năm. Một năm trước, cậu vẫn là một sinh viên đại học vô ưu vô lo, vừa từ chối lời mời của hai công ty quản lý, mua chiếc bánh kem bơ yêu thích về ký túc xá để ăn. Thế mà chưa kịp ăn một miếng nào đã chớp mắt biến thành ca nhi cùng tên cùng diện mạo đang chờ gả ở thôn núi.

Ban đầu cậu vẫn rất mong đợi, có lẽ cậu đang nắm giữ kịch bản Long Ngạo Thiên làm ruộng phản công cũng không chừng. Ai ngờ, ca nhi căn bản không có tư cách tham gia bất cứ công việc lao động nào, không thể lộ mặt. Thôn làng lại hẻo lánh, ít khi giao tiếp với người ngoài. Món ăn ngon duy nhất cậu giỏi hoàn toàn không thể phát huy, thậm chí chỉ có thể ngày ngày gặm bánh ngô, gặm đến người gầy đi một vòng lớn.

Trong thời gian này, một người đàn ông thẳng thắn như cậu lại buộc phải kết hôn hai lần. Hôm qua là ngày trọng đại cậu tái giá. Để sau này có thể ăn chút thịt, cậu đã từ chối một loạt thanh niên si tình nghèo khổ, chuyên môn chọn đồ tể chuyên mổ heo trong thôn làm trượng phu mới.

Trượng phu mới tối qua trong đêm động phòng bị cậu chuốc say, ăn quá nhiều rượu, nằm lăn ra ngủ thiếp đi. Khương Tuyết Thanh vừa kinh hồn bạt vía vừa ăn hết ba đĩa thịt luộc trắng, một đĩa chân giò nướng và hai cái đùi gà. Cậu ăn đến no căng bụng, vừa ăn vừa vui vẻ, cuối cùng mới cảm thấy mình sống lại rồi.

Còn về người chồng đã mất một năm trước... cũng vì nhà có nhiều thịt nên cậu mới chọn.

Ấn tượng sâu sắc nhất của Khương Tuyết Thanh về người chồng đã mất là hắn rất giỏi săn bắn. Trên mái hiên treo ken đặc thịt hun khói, cực kỳ thơm ngon. Trong nhà sạch sẽ gọn gàng không một hạt bụi, kho và hầm chứa đầy gạo trắng, bột mì và thịt bò. Dù chồng mới là đồ tể nhưng lượng thịt trong nhà không thể sánh bằng người chồng đã mất.

Khi ấy, vừa bái đường xong thì người chồng đã mất bị gọi đi lính ra chiến trường, không lâu sau tin tử trận truyền về. Họ thậm chí còn chưa gặp mặt một lần. Khương Tuyết Thanh đã rất ít khi nhớ đến hắn. Cứ tưởng cuộc đời này sẽ kết thúc tại cái thôn nhỏ này, ai ngờ tối qua trong mơ đột nhiên đón chào một bước ngoặt lớn.

Thế giới này quả nhiên không tầm thường, không chỉ là một cuốn sách mà còn là một cuốn tiểu thuyết sảng văn nam chủ Long Ngạo Thiên.

Nam chính Cố Chấp ban đầu mất trí nhớ, lưu lạc đến thôn núi, còn được ân nhân trước khi chết sắp xếp cho cưới một ca nhi quê mùa. May mắn thay, hắn dũng mãnh mưu lược, trên chiến trường lập công lớn, được phong làm tướng quân thống lĩnh hình phạt, khôi phục trí nhớ trở về Hưng Long Hầu phủ, rất nhanh sau đó đã quyền khuynh triều đình trở thành một đời Nhiếp Chính Vương kiêu hùng.

(*昌隆候府dịch sát là Xương Long Hầu phủ

昌 (xương): hưng thịnh, phát đạt隆 (long): thịnh vượng, cao quý候府: phủ của một vị hầu gia)

Một nam chính ưu tú như vậy tự nhiên không thể thật sự xứng với một ca nhi quê mùa. Trong tiểu thuyết, ca nhi quê mùa là một hồ ly tinh tham hư vinh, thừa lúc nam chính nghi ngờ đã tử trận thì lén lút tái giá. Ai ngờ, ngay ngày thứ hai sau khi tái giá, nam chính đã đại thắng trở về. Người trong thôn hoang mang lo sợ. Khi nam chính về thôn, thấy ca nhi quê mùa đang cãi cọ om sòm với dân làng, rồi lại trăm phương ngàn kế quyến rũ hắn.

Nam chính là Long Ngạo Thiên đương nhiên sẽ không ăn cỏ cũ, phiền không tả nổi liền tống tất cả vào đại lao, ra lệnh thuộc hạ điều tra. Ngay đêm đó, ca nhi quê mùa bị lũ chuột trong đó cắn chết.

Ca nhi này trong toàn bộ tác phẩm chỉ có hai tác dụng: một là vả mặt kẻ phản bội, thông qua kết cục bi thảm để thể hiện định luật “kẻ nào chọc giận Long Ngạo Thiên đều phải chết”; hai là khi chôn xác, tình cờ đào được binh khí do phe cánh Thái tử đương triều giấu, đặt nền tảng quan trọng cho việc lật đổ Thái tử trong tương lai.

Sáng nay sau khi tỉnh dậy, Khương Tuyết Thanh đã so sánh rất lâu. Mặc dù cậu rất hy vọng mình là nam chính sảng văn, nhưng thật không may, cậu xem thế nào cũng thấy mình là ca nhi quê mùa chết sớm gây vướng bận kia.

Cậu cảm thấy cực kỳ cạn lời về điều này. Chịu khổ một năm trời chỉ để đợi điều này ư? Bị chuột cắn chết nghĩ sao cũng thấy thật kinh tởm.

Khương Tuyết Thanh không thể ngồi yên chờ chết. Ngay lập tức, cậu lợi dụng lúc chồng mới còn chưa tỉnh, cầm quần áo giả vờ ra giặt. Trong nguyên tác, nam chính dường như đã đi ngang qua đây.

Cơ hội sống sót duy nhất của cậu bây giờ chính là số vũ khí bị Thái tử giấu. Nam chính là một người nghiện công việc điển hình, lần này đích thân về thôn phần lớn là để tìm vũ khí. Nếu cậu có thể giúp hắn một việc lớn như vậy, chuyện tái giá rất có thể sẽ không bị hắn để tâm. Cậu có thể nhân cơ hội này đòi một khoản tiền lớn để ra ngoài mở cửa hàng nhỏ, có tướng quân phủ che chở thì cuộc sống chắc chắn sẽ rất tự tại.

Còn về việc gả cho hắn... Khương Tuyết Thanh chưa từng nghĩ đến, không thể và không được phép. Chưa nói đến việc nam chính Long Ngạo Thiên chắc chắn sẽ không cần một ca nhi đã mất trinh tiết, chỉ cần nhìn nguyên tác là biết nam chính luôn gặp nguy hiểm trùng trùng, không chỉ có những âm mưu tranh đấu trong triều đình, mà còn vô số ong bướm vây quanh. Nam chính sẽ không bảo vệ cậu, gả vào đó chết lúc nào cũng không hay.

Hơn nữa, nam chính kia trong chuyện đó đặc biệt mạnh, trong nguyên tác hậu cung rộng lớn vẫn không thể thỏa mãn. Khương Tuyết Thanh gả cho người bán thịt còn có thể dùng hết sức để chống đỡ, gả cho hắn thì thật sự bó tay.

Nhìn mặt trời, bây giờ nam chính chắc sắp đến rồi. Người này bản tính đa nghi, không thể để hắn nhìn ra điều gì. Thế là Khương Tuyết Thanh xắn tay áo, cặm cụi giặt giũ tiếp, lần này giặt đặc biệt nghiêm túc.

Bên trong là quần áo của cậu, cậu cũng chỉ giặt đồ của mình, một việc thừa thãi cũng không làm. Bình thường động một tí là giả vờ ngất, cũng vì thế mà trong thôn cậu có cái danh là mỏng manh yếu ớt.

Nhưng cơ thể không được ăn thịt thì quả thật yếu thật. Quần áo thời cổ đại quá cứng, cậu giặt một lúc đã mệt, mắt tối sầm lại không thể không nghỉ ngơi trước. Khương Tuyết Thanh cầm ấm nước nhắm mắt uống một ngụm, tóc đen ẩm ướt dính trên má, môi đỏ khát nước hơi hé mở, cánh tay nhỏ trắng nõn có giọt nước nhỏ xuống, rơi trên bộ đồ ngắn kiểu đã có chồng.

Là góa phụ duy nhất và xinh đẹp nhất trong thôn, cậu có vẻ ngoài giống hệt hồ ly tinh được miêu tả trong sách, nhất cử nhất động đều mang theo một vẻ quyến rũ non nớt. Vì vậy, tác giả mới sắp xếp cậu trở thành vợ cũ pháo hôi đầu tiên trên danh nghĩa của Long Ngạo Thiên. Ngay cả ở thời hiện đại cũng có vô số công ty và đoàn làm phim mời cậu đi đóng phim, nhưng đều bị cậu từ chối.

Vì khả năng diễn xuất của cậu tệ hại.

Cứ như bây giờ, Khương Tuyết Thanh uống nước xong định tiếp tục giả vờ cần cù, nhưng vừa nghĩ đến việc lát nữa phải chạy đến trước mặt Long Ngạo Thiên nói cho hắn biết vị trí chôn giấu vũ khí mà không bị nghi ngờ, đột nhiên cậu đã thoát vai, “phì” một tiếng bật cười.

Tiếng cười này dường như đã khởi động lại thế giới đang tạm dừng. Cậu đột nhiên nghe thấy tiếng động từ rừng cây đối diện, giống như tiếng bước chân vội vã chạy xa và vòng qua, liền vội vàng ngẩng đầu.

Ánh nắng bên bờ sông quá chói mắt khiến cậu không nhìn rõ, chỉ lờ mờ thấy trong rừng cây hình như có một bóng đen rất cao, tay cầm một thanh kiếm phản quang, vừa dài vừa sáng loáng. Quả thật giống hệt như miêu tả trong nguyên tác, đứng xa như vậy cũng có thể cảm nhận được sự lạnh lùng nghiêm nghị của nó. Xem thế nào cũng là Trường Uyên Kiếm của nam chính không nghi ngờ gì nữa.

Cuối cùng cũng đến rồi, Khương Tuyết Thanh mắt sáng rực định đứng dậy gọi hắn, ai ngờ cát dưới chân cậu lại sụt xuống.

Khối cát mà cậu ngồi lâu như vậy vẫn vững vàng, giờ phút này lại như nước chảy xuống. Khương Tuyết Thanh không kịp trở tay cứ thế cả người lẫn đất cùng lún xuống.

“Ùm!”

Con sông này nhìn có vẻ cạn nhưng thực ra lại sâu đến vậy. Khương Tuyết Thanh buộc cái chày giặt ở eo nặng trĩu, kéo cậu không ngừng chìm xuống. Vốn dĩ cậu bơi rất kém, mỗi lần đi bể bơi đều bị người ta nhìn chằm chằm nên sau này cậu không dám đi nữa. Bây giờ lại càng hoảng loạn không ngừng, căn bản không nổi lên được, cả người vùng vẫy trong nước, sợi dây thừng thế nào cũng không cởi ra được.

Xong rồi.

Cậu muốn kêu cứu cũng không nhô đầu lên được, mà xui xẻo thay, gần đây chỉ có một mình nam chính lạnh lùng vô tình này, hắn đâu có thời gian rảnh lo chuyện bao đồng.

Khương Tuyết Thanh vừa sợ hãi vừa cạn lời. Sức mạnh của cốt truyện quá mạnh mẽ, dù cậu cố gắng thay đổi cũng sẽ tự động điều chỉnh đẩy cậu vào ngõ cụt. Xem ra cái danh ca nhi quê mùa này là phải chết không nghi ngờ gì nữa.

“Ục ục...” Chút không khí còn lại trong phổi cũng bị đẩy ra ngoài.

Ngay khi cậu tuyệt vọng đến không chịu nổi, một cánh tay thon dài, mạnh mẽ vươn xuống sông, túm lấy cái chày giặt và kéo cậu lên bờ.

Thân thể mềm nhũn của Khương Tuyết Thanh được đặt trên một tảng đá lớn. Sau chuyện này, quần áo của cậu đã xộc xệch không ra hình thù gì. Vải vóc ướt sũng hoàn toàn, dính chặt vào thân hình, một mảng da trắng nõn ở eo lộ ra, thậm chí một chiếc giày vớ cũng mất.

Cậu ho sặc sụa một ngụm nước, mơ màng thấy nam chính quay người bỏ đi, chỉ để lại một bóng lưng lạnh lẽo đã lội qua sông.

Đừng đi mà.

Khương Tuyết Thanh khó nhọc mở miệng, muốn nói nhưng lại chỉ phun ra nước bọt, ho không ngừng.

Ngẩng đầu nhìn về phía xa, dòng sông sâu không thấy đáy bị nam chính lội qua như chơi. Hắn vậy mà không đi thẳng, mà lại đi vài bước về phía thác nước chảy xiết. Thanh kiếm dài vung một cái trong thác nước, trên thanh Trường Uyên Kiếm bảo vật chí tôn thiên hạ mà vô số người muốn chiêm ngưỡng trong sách, đột nhiên treo một chiếc giày vớ trắng như tuyết.

Trước khi lên ngựa, chiếc giày vớ ổn định rơi xuống bên cạnh Khương Tuyết Thanh.

*

Khương Tuyết Thanh ướt sũng, dựng lửa trại bên bờ sông để sưởi ấm một lúc.

Nam chính quả không hổ là Long Ngạo Thiên, giúp người giúp đến cùng, đưa Phật đến tận Tây Thiên. Đối xử với một ca nhi đã kết hôn xa lạ vô cùng lịch sự, không trực tiếp dùng tay chạm mà dùng chày giặt kéo lên. Biết ca nhi không thể để lộ thân thể còn giúp cậu lấy lại giày vớ trong thác nước, toàn bộ quá trình cũng tránh nhìn thẳng vào cậu. Chẳng trách lại thu hút nhiều hậu cung và tiểu đệ nối tiếp nhau.

Nhưng sau kiếp nạn này, cậu cần thay đổi kế hoạch.

Việc gặp gỡ nam chính sớm và báo cho hắn biết vị trí binh khí là không khả thi. Bây giờ nam chính đang tìm kiếm binh khí trong núi, cách cậu khá xa. Nếu cậu lại tình cờ gặp hắn thì quá cố ý, sẽ gây nghi ngờ. Tuy nhiên, bây giờ trong thôn chắc hẳn đã biết tin nam chính trở về, ước chừng đang tìm kiếm cậu khắp nơi.

Khương Tuyết Thanh bất lực, chẳng lẽ lại phải đi theo con đường cũ trong sách, cãi cọ trước mặt Long Ngạo Thiên sao?

Nghĩ đến đây, cậu dần nảy ra ý tưởng. Chỉ cần cậu về trước, chọc giận dân làng, đợi khi Long Ngạo Thiên đến vừa lúc thấy cậu bị dân làng bắt nạt. Vì vừa cứu cậu ở bờ sông, Long Ngạo Thiên chắc sẽ nghe cậu nói thêm vài câu. Lúc này, cậu tìm cách nói ra vị trí binh khí của Thái tử sẽ dễ dàng hơn nhiều, ít nhất là không thể vào đại lao nữa.

Nói là làm, Khương Tuyết Thanh cầm giỏ giặt quay về.