1
Thụ là kiểu người thoạt nhìn không có gì nổi bật, dở thể thao nhưng rất chăm chỉ, điểm số luôn nằm trong top đầu của lớp. Vì cơ thể hơi khác nam sinh bình thường nên khung xương của cậu không to lắm, còn hơi kén ăn, bởi vậy nhìn càng gầy hơn.
Các bạn học đều cảm thấy cậu lầm lì ít nói, nhưng điều bất ngờ là cậu khá thân với các hotboy trong trường, thường xuyên cặp kè với họ, buổi trưa ăn cơm chung, sau khi tan học lại cùng nhau về nhà.
Cậu không chơi bóng rổ với họ, cũng không tụ tập tán gẫu, phần lớn thời gian chỉ ngồi cạnh đọc sách.
“Nhìn họ đâu có vẻ gì hợp nhau?”, “Sao cậu ấy lại chơi chung với mấy người kia được nhỉ?” Thỉnh thoảng cậu lại nghe người khác xì xầm sau lưng mình.
Thị trấn không lớn nên các cư dân đều quen biết nhau, nhà thụ hơi xa, trên đường về phải đi qua nhà hầu hết bạn học. Cậu thường quan sát những người xung quanh, ghi nhớ thói quen của họ rồi lợi dụng điểm này để tiếp cận họ.
Hồi tiểu học, cậu từng đâm thủng lốp xe đạp của công một để có cớ bắt chuyện với hắn trên đường. Khi ngồi xuống kiểm tra lốp xe, tay hai người chạm nhau.
Nắng chiều rọi vào người họ, những bụi lúa vàng óng đung đưa ven đường, công một vừa đẩy xe vừa hờ hững nói chuyện với cậu, khi nhà công một đem đồ nghề tới, hai người còn hợp tác vá lại lốp xe.
“Nhà cậu ở đâu?” Công một hỏi cậu.
Sau khi nghe cậu nói địa chỉ, nam sinh tỏ vẻ đăm chiêu, cầm xà beng gõ nhẹ lốp xe rồi quay sang cười với cậu: “Nhà cậu xa quá nhỉ, muốn ở lại đây ăn cơm không? Cậu có thể lấy điện thoại nhà tớ gọi về nói với cha mẹ cậu một tiếng.”
Thụ từng gặp cha mẹ công một trong buổi họp phụ huynh, đối phương sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, ngoại hình điển trai, tính cách cởi mở, được các bạn học yêu mến, sau khi làm lớp trưởng cũng rất có trách nhiệm, hầu như không bao giờ từ chối yêu cầu của bạn học, tốt bụng quá mức cần thiết.
Là một đối tượng lý tưởng để dựa dẫm.
Cậu cầm điện thoại lên rồi giả bộ bấm số: “Mẹ ơi, con ở lại nhà bạn ăn cơm nên sẽ về trễ ạ.”
Ở nhà chẳng có ai nên không cần gọi thật.
Cha mẹ công một rất thân thiện, đồ ăn cũng rất ngon. Ăn cơm xong, công một thấy trời đã tối nên bảo cậu: “Để tớ đưa cậu về.”
“Cảm ơn cậu, cơm ngon lắm.” Cậu đeo ba lô rồi cúi đầu cảm ơn đối phương: “Tớ tự về được mà.”
Công một tiễn cậu ra cửa: “Không cần tớ đưa về thật sao?”
“Mai gặp lại nha.” Cậu kiễng chân ôm hắn một cái rồi quay người chạy về phía góc phố không có đèn đường.
Qua hôm sau, cậu tính thời gian công một ra khỏi nhà, đi được nửa đường thì xuống xe buýt, cố tình đi thật chậm. Đi được hai phút, cậu nghe thấy công một gọi tên mình sau lưng.
“Trùng hợp ghê.” Công một dừng xe đạp lại, nhìn khuôn mặt trắng nõn của cậu rồi thân thiện mỉm cười: “Đằng nào cũng tới trường, lên xe tớ chở đi.”