1-4
01
Dạo này đất phong của Kính Vương vô cùng náo nhiệt.
Đây là lần đầu tiên rộn ràng tưng bừng như vậy kể từ lần trước Vương phi bị treo lên cổng thành, vì tiểu thế tử phủ Kính Vương đầy tuổi nên vương phủ đãi tiệc linh đình ba ngày liền, ngay cả cổng thành cũng giăng đèn kết hoa để dân chúng cả thành cùng hòa vào bầu không khí vui tươi.
Vì dịp trọng đại này nên gần đây quan lại và giới quyền quý nối đuôi nhau kéo tới không dứt, chỉ nhìn dãy xe ngựa lộng lẫy thôi cũng đủ làm dân chúng hoa mắt.
Nhưng cũng không tránh khỏi chút sự cố.
Giữa dòng người tấp nập có đứa bé không hiểu sao bị lạc mất người nhà nên đứng bơ vơ giữa đường oa oa khóc lớn, đúng lúc đó một chiếc xe ngựa sơn son thiếp vàng chạy qua cổng thành không kịp né tránh.
Tám con ngựa kéo xe đều cực kỳ to khỏe, nếu tông trúng đứa bé này thì kiểu gì cũng tan xương nát thịt.
“Ôi!” Cũng may không gặp nguy hiểm gì, xe ngựa dừng lại cách đứa bé hơn một trượng rồi màn gấm bị kéo ra, một thanh niên mặt tròn mắt to bước xuống.
Y mặc áo gấm thượng hạng nhưng trên mặt chẳng có vẻ gì là kiêu căng hống hách.
Y xuống xe ngựa, không nhìn dân chúng đứng xem chung quanh mà đi tới ngồi xổm xuống trước mặt đứa bé rồi hỏi.
“Tiểu hài, sao ngươi lại khóc?”
Đứa bé nhìn y nửa ngày, thấy y hiền hòa thân thiện nên khóc thút thít nói không thấy cha mình đâu nữa.
Thanh niên bế nó tới gánh hàng rong bên cạnh mua mứt quả rồi nhờ một hộ vệ đưa nó về nhà.
Thu xếp xong cho đứa bé y lại leo lên xe ngựa, vừa bước vào thì nghe thấy nam nhân ngồi trên ghế chính hừ lạnh nói.
“Chậm chạp lề mề, có chút chuyện rắm thúi mà cũng lâu lắc!”
Người này mặc mãng bào màu chàm, tướng tá uy phong bệ vệ, rõ ràng bộ dạng oai hùng nhưng nói năng lại hết sức thô lỗ, đúng là sỉ nhục văn hóa.
Cũng may thanh niên mặt tròn nghe mãi thành quen nên chỉ cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết nhìn vừa dễ gần vừa đáng yêu.
“Bẩm Vương gia, con ai cũng như con mình. Chính vì Vương gia yêu dân như con nên tiểu nhân mới làm vậy đó ạ.”
“Hừ!” Vương gia liếc y một cái, rốt cuộc tiếng hừ lạnh đã không còn mang vẻ cáu kỉnh: “Giải quyết xong rồi còn chưa đi nữa à! Lề mà lề mề.”
“Vâng.” Thanh niên vén màn cửa lên bảo người đánh xe: “Mau đến phủ Kính Vương đi.”
Tôn Đại Phật đệ đệ ruột của Kính Vương tới rồi đây!
Còn không mau vấn an!
02
“Vĩnh Vương giá lâm!”
Hôm nay phủ Kính Vương có vị tôn Đại Phật ghé thăm.
“Mau mời Vương gia tới bên này đi.”
Gã sai vặt lanh lợi khom lưng chào khách quý.
“Các chủ tử nhà ta ở sân sau đợi ngài lâu lắm rồi đấy ạ!”
Vĩnh Vương xụ mặt không lên tiếng, thanh niên mặt tròn đi cạnh hắn vội ra mặt chào hỏi, còn lấy từ trong tay áo ra một túi tiền bằng gấm đưa cho gã sai vặt tiếp đón họ rồi nói khéo.
“Làm phiền tiên sinh, đây là chút tâm ý của Vương gia nhà ta, xin vui lòng nhận cho.”
Y tươi cười đon đả chẳng có điểm nào chê được, nhờ vậy dù Vương gia nhà y có sầm mặt như Diêm Vương thì vẫn không làm mất lòng người ta.
Gã sai vặt của Kính Vương gia vui vẻ nhận lấy rồi hai người lại tâng bốc nhau một hồi.
Vĩnh Vương lườm hai người hừ lạnh, đang định mở miệng đá đểu thì bị thanh niên mặt tròn âm thầm đạp cho một cước, Vương gia bĩu môi rồi nuốt xuống lời sắp nói, trên mặt lộ ra vẻ không cam tâm.
“... Chỉ giỏi diễn trò.”
——————
Đại ca Kính Vương của Vĩnh Vương năm xưa cũng là sát thần nổi tiếng âm hiểm tàn nhẫn, nhiều lần đính hôn đều không thành, khó khăn lắm mới lấy được vợ, lúc đó ai cũng nói với tính nết này của Kính Vương e là thành thân chưa đầy hai năm đã bị vợ bỏ.
Ai ngờ Kính Vương và Kính Vương phi mới gặp đã vừa mắt nhau, yêu đến chết đi sống lại.
Chẳng những sinh hai bé con mà trước đó còn diễn một vở kịch Vương phi thật giả treo cổng thành, không chỉ làm dân chúng ở đất phong say mê mà còn nổi tiếng ra bên ngoài, ngay cả đất phong của Vĩnh Vương cũng nghe thấy, gánh hát còn dựng thành kịch.
Nhưng Vĩnh Vương quả thực không tin ca ca âm hiểm xảo trá kia của hắn thật sự đổi tính vì một ca nhi.
Hôm nay Vĩnh Vương lặn lội đường xa đến dự tiệc thôi nôi của cháu mình, một là để chúc mừng, hai là để tìm hiểu hư thực về ca ca hắn.
“Vĩnh Vương điện hạ, thứ lỗi không thể tiếp đón từ xa.”
Vừa bước vào sân sau thì có một ca nhi tuấn tú bồng đứa bé bụ bẫm kháu khỉnh ra cửa.
Dáng dấp y xinh đẹp động lòng người, vừa xuất hiện thì cảnh vật chung quanh lập tức bừng sáng.
Vĩnh Vương nhướn mày, quả nhiên trông thấy đại ca hắn theo sát phía sau, bộ dạng xun xoe hết sức mất mặt.
“Chắc đây là tiểu thế tử điện hạ nhỉ!” Thanh niên mặt tròn lên tiếng khen ngợi: “Còn nhỏ mà đã mày rậm mắt to thế này nhất định mai sau sẽ có triển vọng lắm đây!”
Đáng tiếc Vương gia nhà y cực kỳ phá đám, không chỉ hừ lạnh một tiếng mà còn nói giễu trước mặt mọi người.
“Lông còn chưa mọc đủ thì nhìn ra cái trứng gì.”
Thanh niên mặt tròn và Kính Vương phi đứng ngây tại chỗ, chỉ biết nhìn nhau cười gượng.
Kính Vương điện hạ không chịu lép vế lên tiếng.
“Sao hiền đệ lại nói vậy, chắc không phải cô đơn lâu quá làm thân thể mất cân bằng ảnh hưởng đầu óc rồi đấy chứ.”
Nhìn hai huynh đệ quả là thân thiết hòa thuận.
03
Kính Vương và Vĩnh Vương là cặp song sinh của đương kim Thái hậu và tiên đế, đệ đệ ruột của đương kim thiên tử, thiên hoàng quý tộc danh chính ngôn thuận, dưới một người trên vạn người.
Kính Vương ra đời trước Vĩnh Vương mười phút, từ lúc sinh đến khi được phong vương xây phủ có thể nói hai huynh đệ như hình với bóng, chỉ là cách thể hiện tình cảm hơi khác người, hai vị Vương gia này từ nhỏ đã thích chọc phá nhau, thời còn đi học tường xuyên mách tội đối phương, đến giờ cũng chẳng khá hơn là bao.
“Ngu huynh nói sai rồi.” Vĩnh Vương tìm từ đặt câu rất có thâm ý: “Nam nhi tốt chí ở bốn phương, sao có thể dễ dàng bị nhi nữ tình trường làm vướng chân được.”
Kính Vương phi suýt phì cười, quả nhiên trông thấy nam nhân nhà mình trán nổi gân xanh, nghiến răng nghiến lợi có vẻ cay cú lắm.
“Bỉ đệ ngu ngốc.” Kính Vương hiếm khi bị chọc tức như vậy: “Nhà mình không quét thì lấy gì quét thiên hạ, hiện giờ bỉ đệ phòng không chiếc bóng e là chưa hiểu hết diệu dụng trong đó đâu.”
Không sai, cũng như Kính Vương trước kia mang tiếng xấu bên ngoài nên định hôn lần nào hỏng lần nấy, Vĩnh Vương điện hạ cũng chẳng ai thèm lấy.
Hắn từng định hôn ba lần nhưng người có hôn ước đều xảy ra chuyện.
Lần thứ nhất chết bệnh, lần thứ hai chết đuối, khó khăn lắm đến lần thứ ba không bị bệnh không gặp nạn nhưng đối phương lại đi tu.
Tin đồn Vĩnh Vương có số khắc vợ cứ thế lan rộng, mọi người đều cho rằng không có lửa sao có khói, bởi vậy những người có gia thế tốt đến tuổi lập gia đình đều không dám bén mảng tới phủ Vĩnh Vương bàn hôn sự.
Quả nhiên Vĩnh Vương điện hạ bị chọc trúng chỗ đau nên lập tức sầm mặt.
“Đường Cảnh Văn!”
Trong thời khắc mấu chốt nhờ có Kính Vương phi đại nghịch bất đạo gọi thẳng tên Kính Vương mới phá vỡ cục diện bế tắc.
Kính Vương lập tức xìu xuống, quay lại đáp với vẻ không vui.
“Gì thế ái phi?”
“Bánh Trôi của chúng ta sắp tan học rồi, mau đón nó về đi.”
Đường Nguyên là con đầu lòng của Kính Vương, tiểu ca nhi phấn điêu ngọc trác này vừa tròn bảy tuổi nên mỗi ngày đều theo tiên sinh học chữ.
Lúc này Kính Vương mới chịu đình chiến rồi cáo từ đi đón con.
Kính Vương đi xong Vĩnh Vương cũng không còn hùng hổ dọa người như gà chọi nữa, Kính Vương phi bồng tiểu thế tử hàn huyên với hắn một hồi.
“Nào, bảo bối làm quen với hoàng thúc thúc của con đi.”
Tiểu thế tử là nghé con mới đẻ không sợ cọp, cười nắc nẻ với Vĩnh Vương đang lạnh mặt, khoe hai cái răng sữa mới nhú rồi vui vẻ duỗi tay nhỏ ra.
“Ôi.” Thanh niên mặt tròn nãy giờ yên lặng làm phông nền lúc này mới cười nói: “Tiểu thế tử gan thật, muốn Vương gia ôm một cái kìa.”
Kính Vương phi cũng nói.
“Điện hạ có muốn bế Kỳ Kỳ không?”
Hai người này bị sao vậy chứ!
Vĩnh Vương gồng mình ôm cục bột kia, đôi tay thường xuyên kéo cung bắn tên chém người giờ lại hơi run.
Mẹ, mềm thế này có khi nào bị hắn ôm hỏng không.
Vĩnh Vương rén.
04
Tuy chỉ mừng con thôi nôi nhưng phủ Kính Vương mở tiệc hết sức linh đình.
Khách khứa nối đuôi nhau đến chúc mừng không dứt, còn hoàng thúc thúc tôn quý nhất của tiểu thế tử là Vĩnh Vương và tùy tùng được sắp xếp nghỉ lại trong một sân riêng.
Ca ca hắn ba ngàn con sông chỉ múc một gáo, cả vương phủ to như vậy mà chủ nhân thật sự chỉ có hắn, Vương phi và hai đứa con nên phòng trống nhiều không kể xiết, dành một chỗ cho Vĩnh Vương ở tạm quả thực dễ như trở bàn tay.
Phòng không dùng đến dù sao cũng hơi sơ sài, tuy phủ Kính Vương đã sai người quét dọn nhưng vẫn chưa đâu vào đâu.
Thuở thiếu thời Vĩnh Vương từng hành quân đánh trận nên nhà dột hầm nứt gì mà chưa từng ở qua, cực kỳ dễ nuôi, vừa vào cửa đã đặt mông ngồi phịch xuống ghế ra vẻ chẳng thèm quan tâm.
Có lẽ số hắn đã định không được hưởng thụ sung sướng.
“Phiền Vương gia nhấc chân lên giùm.”
Vĩnh Vương nhíu mày.
“Phiền Vương gia đứng dậy cho.”
Vĩnh Vương líu lưỡi.
“Phiền Vương gia đừng chắn cửa.”
Vĩnh Vương đứng phắt lên!
“Đường Khoai Môn!”
Thanh niên đang quay mòng mòng đứng im tại chỗ.
“Gia?”
Thật ra Đường Khoai Môn cũng không phải tên Đường Khoai Môn thật, mười năm trước y vào vương phủ, sau khi ký văn tự bán mình thì không thể giữ tên cũ mà phải theo họ Đường của chủ, vì tên cũ của y có một chữ “Ngọc” nên gọi là Đường Ngọc, nhưng Vĩnh Vương đáng ghét này cứ nhất định phải gọi Khoai Môn mới chịu.
“Ngươi không yên tĩnh một lát được sao?” Vĩnh Vương cáu kỉnh: “Lặn lội đường xa gần nửa tháng mà ngươi không mệt à?”
“Bẩm gia, chỗ ở Kính Vương điện hạ sắp xếp đương nhiên rất tốt. Nhưng tiểu nhân cũng phải quét dọn mới ở thoải mái được chứ ạ.” Đường Ngọc nói xong định đi gánh rương gỗ đỏ đang đặt tạm trong sân.
“Ngươi định để mình bị thương rồi vu cho bản vương cay nghiệt với người hầu đúng không?” Vĩnh Vương tức giận mắng: “Đám nô tài các ngươi mắt để đâu thế hả, đây là việc quản gia phải làm à!”
Các nô bộc đứng xa không dám tới gần lúc này mới xúm nhau đi làm việc để quản gia Đường Ngọc chỉ có thể ngồi uống trà với Vương gia.
Dáng vẻ Đường Ngọc vô cùng ngoan hiền, nhìn như củ Khoai Môn ngọt ngào, chỉ có Vĩnh Vương mới biết tên nhóc này ghê gớm cỡ nào.
“Gia.”
Đường Ngọc mỉm cười nhìn Vĩnh Vương.
“Có rắm mau thả.”
Đường Ngọc tập mãi thành quen nên thản nhiên nói tiếp.
“Gia và Kính Vương điện hạ cùng một mẹ sinh ra, lại là huynh đệ song sinh nên tất nhiên phải có điểm chung!” Đôi mắt hạnh của Đường Ngọc đảo quanh: “Giờ Kính Vương điện hạ và Vương phi đầm ấm hạnh phúc, theo tiểu nhân thấy thì đây là cơ hội tốt cho gia quan sát học hỏi. Tháng sau ma ma sẽ thu xếp tuyển phi cho gia đấy ạ...”
“Chó lại bắt chuột.”
Khóe miệng Đường Ngọc cong lên, bưng chén trà uống một hớp.
“Ta chỉ lo cho chuyện hệ trọng cả đời của gia thôi mà.”
Không biết tốt xấu, hừ.