Chương 1: Sống lại, trở về tuổi mười tám
Khi trời gần sáng, một trận mưa to đột ngột kéo đến, tiếng sấm đùng đoàng.
Đúng lúc che đi tiếng kêu thảm thiết chói tai xuyên thủng bầu trời.
Trong một căn nhà bỏ hoang gần bờ biển, Lạc Vân Thanh vô cảm lau đi vết máu bắn tung tóe trên mặt, giọng nói thô ráp, tựa như lưỡi cưa ma sát bên tai: “Bây giờ nói được chưa? Hay là, muốn thử lại xem, con dao này, sắc bén đến mức nào.”
Con dao bén nhọn đẫm máu đâm mạnh qua toàn bộ miệng vết thương.
Tống Tuyết Trần không còn vẻ kiêu ngạo ngang ngược như khi mới vừa bị bắt, đôi môi trắng bệch run lẩy bẩy: “Tao nói, tao nói! Là tao… đẩy Bùi Yếm Ly xuống.”
Tiếng khóc nức nở vang vọng xung quanh, cậu ta vội vàng bào chữa cho bản thân: “Ai bảo hắn cầm mấy hợp đồng đó muốn đi kiện A Hành, A Hành chính là cháu trai ruột của hắn! Tao cũng chỉ là nóng vội trong lúc tình thế cấp bách, không cẩn thận đẩy một chút… A a a!!!”
Đao nhọn cắt thêm một vết trên mặt theo hướng ngược lại.
Miệng vết thương chồng chéo lên nhau, tạo thành một chữ thập lớn màu đỏ.
“Không cẩn thận? Không cẩn thận, đẩy, đẩy từ tầng hai mươi tám xuống à!” Lạc Vân Thanh hung ác nắm tóc cậu ta, lắc qua lắc lại.
Não sắp bật ra ngoài.
Cậu chủ nhỏ nhà họ Tống sống trong nhung lụa hơn hai mươi năm, chưa từng chịu khổ như thế này, cậu ta lập tức đau đớn đến mức gào thét bậy bạ, nước mắt liên tục trào ra, nhưng chẳng nhận được bất kỳ sự thương tiếc nào từ đối phương.
Lạc Vân Thanh tiếp tục vẽ lên khuôn mặt trẻ trung trắng nõn kia.
Hết nhát này đến nhát khác, sâu đến mức có thể thấy cả xương, máu tươi nhuốm đầy cả tay cũng không hề dừng lại.
Cứ tiếp tục như vậy thì cậu ta sẽ chết mất!
Bị thôi thúc bởi ham muốn sống mãnh liệt, Tống Tuyết Trần làm ra một hành động cực kỳ dại dột, cậu ta cắn mạnh vào cổ tay gầy như da bọc xương trước mắt.
Lạc Vân Thanh không nói một lời, ngay cả mắt cũng chẳng chớp, chỉ bình tĩnh dùng chuôi đao đập gãy hai cái răng của cậu ta.
“…Ha ha ha! Ha ha ha ha!!!” Tống Tuyết Trần nhổ răng gãy lẫn máu loãng trong miệng ra, ngã xuống đất cười to một cách điên cuồng, “Lạc Vân Thanh ơi Lạc Vân Thanh, mày làm vậy để làm gì? Hả? Báo thù cho Bùi Yếm Ly à?”
Cậu ta nhúc nhích nửa thân trên bị trói chặt, gào rống dữ tợn: “Mày chẳng qua chỉ là một người tình mà hắn nuôi thôi, có tư cách gì báo thù cho hắn!!!”
“Sai rồi.”
Lạc Vân Thanh lắc lư con dao ngồi xổm xuống.
Quanh cổ có một sợi dây chuyền bạc lóa mắt.
Ngoài ra còn có hai chiếc nhẫn vàng được đeo bên trên, cử động một chút, nhẫn sẽ va vào nhau kêu leng keng.
Đây là những gì tìm được trong lòng bàn tay Bùi Yếm Ly, sau khi anh ngã chết.
Khi khám nghiệm tử thi, pháp y tốn rất nhiều sức lực, gần như gãy hết ngón tay mới có thể lấy ra.
Hai chiếc nhẫn, hai cái tên viết tắt, một bản di chúc được lập từ sớm chuyển nhượng tất cả tài sản cho người yêu Lạc Vân Thanh.
Sao có thể chỉ là người tình được chứ.
Lạc Vân Thanh cố gắng lặp lại từng chữ một: “Không, phải, người tình.”
“Mày thích hắn ta!” Tống Tuyết Trần trố mắt kêu to.
Cậu ta lắc đầu lẩm bẩm không thể nào, rồi đột nhiên như thể đã bị điên, “Nếu mày thích, vậy lúc trước đi liên hôn đi! Nếu lúc đó mày đi liên hôn, chẳng phải sẽ không có chuyện gì hết sao! Nói đi nói lại, tất cả đều tại mày, đều tại mày! Là mày hại chết hắn, là mày!”
Là lỗi của Lạc Vân Thanh.
Đúng vậy, tất cả đều là lỗi của cậu! Nếu không phải cậu…
Mũi đao rơi xuống tròng mắt, đồng tử chợt co lại thành một chấm nhỏ, Tống Tuyết Trần giống như một con gà trống bị siết cổ, nháy mắt im bặt.
Chỉ thấy bàn tay lạnh như băng bóp chặt cổ cậu ta, vuốt ve hai cái trên mạch đập mạnh mẽ, rồi những móng tay cắt tỉa cẩu thả dần dần cắm vào da thịt.
“Mày nói đúng.” Lạc Vân Thanh hối hận kết quả hiện tại hơn bất kỳ ai, “Nếu biết trước là anh ấy, nếu biết… Đáng tiếc, đã quá muộn rồi.”
Bùi Yếm Ly chết rồi.
Đã chết được năm năm.
Mà hôm nay chính là kỷ niệm mười năm cậu và Bùi Yếm Ly quen biết nhau.
Đến lúc kết thúc rồi.
Gương mặt hoàn toàn không thể nhận ra dần dần nghẹn thành màu gan heo. Tống Tuyết Trần “hộc hộc” hai tiếng, liên tục đạp chân, “Mày giết tao, A Hành và anh cả sẽ không, tha cho mày!”
Lạc Vân Thanh: “Tao biết.”
A Hành, Bùi Hành Chi, cháu trai ruột của Bùi Yếm Ly, là bạn thân lớn lên cùng cậu ta từ nhỏ. Anh cả Tống Mặc Diễn sống với nhau nhiều năm, cũng yêu quý cậu ta suốt ngần ấy năm.
Tất cả đều thích Tống Tuyết Trần.
Nếu biết Tống Tuyết Trần bị cậu tra tấn thành thế này, phỏng chừng dù có lột da rút xương cũng khó có thể nguôi ngoai nỗi hận trong lòng bọn họ, cho nên…
Lạc Vân Thanh vất vả từ nhỏ, cho dù gầy như tờ giấy, trên tay cũng có rất nhiều sức, cứng rắn bóp cổ cậu ta xoay qua bên kia.
Đúng vào lúc này, trên không trung ầm một tiếng, tiếng sấm vang lên, cả căn phòng sáng lên trong chốc lát, chiếu sáng hai người đang bị trói cách đó không xa.
Một tên bị treo ngược với đầu gối bị đánh nát, một kẻ bị trói trên ghế bành, bụng dưới vẫn còn đang nhỏ máu.
Đúng là bạn thân thuở nhỏ và anh cả của Tống Tuyết Trần.
“Bọn họ chắc chắn sẽ không bỏ qua cho tao, thế nên, tao đã ra tay trước.” Lạc Vân Thanh kề sát tai cậu ta, thì thầm tựa ác ma: “Hại chết em trai, em gái tao, hại chết viện trưởng và Bùi Yếm Ly. Dựa vào đâu mà mày nghĩ, tao sẽ chỉ tra tấn, một mình mày?”
“Đồ điên, Lạc Vân Thanh mày điên rồi!”
Đúng vậy, cậu điên rồi.
Không còn ai có thể ngăn cản cậu nữa.
“Yên tâm đi, tụi bây không chết đâu, chết rồi thì không còn thú vị nữa. Tao muốn tụi mày, sống cho thật tốt.” Mang theo gương mặt sứt sẹo này, thân thể tàn khuyết không hoàn chỉnh, cả đời sống dưới ánh mắt kỳ lạ của người khác.
Giọt máu chảy xuống tay, Lạc Vân Thanh chán ghét ném người ra xa.
Cẩn thận lau khô tay trước, bật màn hình di động lên, trên giao diện hiển thị “110”, cuộc gọi kéo dài bảy phút.
“Chuyện là như thế, vị trí đã được định vị rồi, tôi sẽ không nói nữa.” Không đợi cảnh sát nói tiếp, Lạc Vân Thanh dứt khoát cúp máy.
Sau đó, cậu cẩn thận cầm chiếc hộp gỗ tử đàn trên bàn lên, bước vào màn mưa to mà không quay đầu lại.
Cách đó không xa chính là vách đá.
Lạc Vân Thanh vừa đi về phía vách đá, vừa ngâm nga một giai điệu chẳng hề phù hợp với tiếng sấm sét ầm ầm, kỳ dị mà êm dịu, yên bình, trong veo và thuần khiết.
Đây là khúc hát ru mà viện trưởng hát khi ôm cậu vào lòng lúc cậu vừa mới vào cô nhi viện, thường xuyên gặp ác mộng vì cha mẹ đã chết trong một vụ hỏa hoạn.
Sau này, mỗi khi trời âm u mưa rào, chân Bùi Yếm Ly cực kỳ đau đớn đến mức ngủ không yên, cậu sẽ vừa mát xa cho người ta, vừa thỉnh thoảng ngâm nga hai câu.
Tựa như bây giờ ——
Đầu ngón tay gầy đét liên tục gõ nhẹ vào hộp gỗ.
“Bùi Yếm Ly… Em đến tìm anh.”
“Đợi em nhé.”
Tiếng còi cảnh sát vang lên.
Lạc Vân Thanh xoay người, như một con bướm trắng gãy cánh, ôm hộp gỗ ngửa đầu rơi xuống vách đá.
…………
…………
Nước biển lạnh thấu xương tràn vào phổi.
Thời gian như bị ấn nút tạm dừng, thanh tiến trình gần đến kết thúc bỗng dưng bắt đầu quay ngược với tốc độ gấp đôi.
Hình ảnh trong cuộn phim như một chiếc đèn kéo quân, từng cảnh được tua lại rồi đưa vào máy chiếu, lần nữa nhấn nút phát lại.
Tiếng ve mùa hè kêu râm ran bên tai, chiếc quạt cũ xưa treo trên đỉnh đầu, cố gắng hoạt động với tiếng vù vù.
Lạc Vân Thanh nhúc nhích lỗ tai, chậm rãi mở mắt ra. Kỳ lạ thật, không gặp phải Vô Thường (*), cũng không thấy Bùi Yếm Ly đã đi trước một bước, trái lại thấy Tống Mặc Diễn đã bị cậu phá hủy của quý.
(*) Hắc Bạch Vô Thường, hay Quỷ Vô Thường, là một loại quỷ trong thần thoại Trung Quốc, phụ trách đưa vong hồn người chết về âm phủ. Họ thường đi theo cặp một đen một trắng, tượng trưng cho một đêm một ngày, cũng tượng trưng cho một âm một dương.
Sao hắn ta lại ở đây?
Không cầm cự được nên cũng chết rồi à?
Không nên chứ, cậu đã cầm máu, bảo đảm người còn sống rồi mới đúng.
Trong phút chốc, Lạc Vân Thanh nhận ra có gì đó không đúng, Tống Mặc Diễn trước mắt còn quá trẻ, cao lắm cũng chỉ 24-25, khóe mắt chẳng hề có nếp nhăn.
Một bộ tây trang được may đo cẩn thận, tóc chải ngược ra sau, tràn đầy khí phách, trên cổ tay là một chiếc đồng hồ nổi tiếng xa xỉ giá trị trăm vạn, mặt đồng hồ màu lục đậm, bên trong khảm kim cương nhỏ tinh xảo.
Cậu đã từng đeo rồi.
Năm ấy mười tám tuổi, sau khi biết cha mẹ ruột là người giàu có, cậu đã mặt dày đòi hỏi.
Chỉ đeo một lần rồi bán.
Sau đó lắp điều hòa cho mỗi phòng trong cô nhi viện, bao gồm cả phòng bếp lớn.
Cậu vẫn nhớ chủ tiệm second-hand nói, đây là phiên bản giới hạn toàn cầu.
Đồng hồ phiên bản giới hạn toàn cầu, vẻ mặt bình tĩnh không gợn sóng của Tống Mặc Diễn hệt như lần đầu gặp mặt… Cậu, đang nằm mơ sao.
Chết rồi cũng nằm mơ được à?
“Tôi biết, mấy năm nay cậu chịu khá nhiều thiệt thòi.”
Không chờ cậu kịp hiểu ra chuyện gì, miệng của Tống Mặc Diễn cứ mở ra rồi đóng lại, “Chúng tôi đã điều tra chuyện năm đó rồi, thật sự chỉ là ngoài ý muốn, càng không liên quan gì đến Tiểu Tuyết. Hiện giờ em ấy cũng rất áy náy, cứ cảm thấy đã chiếm chỗ của cậu, ở nhà ăn không ngon, ngủ không yên…”
Giọng nói như thể vang lên từ phía chân trời xa xăm, xuyên qua lớp kính cách âm rẻ tiền.
Đã từng nghe ở đâu rồi.
Vì để chứng minh cái suy đoán hoang đường đó, Lạc Vân Thanh dùng sức nhéo lên cánh tay phải đang quấn băng gạc, ngay lập tức đau đến mức nước mắt sinh lý trào ra khỏi khóe mi.
Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu sống lại rồi!
Trở lại năm mười tám tuổi, mùa hè sau khi thi đại học.
Năm này, cậu đã hăng hái làm việc nghĩa trên đường đi giao cơm, không màng nguy hiểm cứu mẹ Tống khỏi kẻ bắt cóc đang cầm dao, bản thân thì bị lưỡi dao sắc bén chém ba nhát liền.
Cũng chính vì trời xui đất khiến như thế mới phát hiện cậu đặc biệt giống với mẹ Tống khi còn trẻ được mệnh danh là mỹ nhân đệ nhất Yến Kinh, thế là tiện đường làm giám định ADN ở bệnh viện.
Kết quả có thể đoán được.
Cậu mới là đứa con của gia đình hào môn quyền quý, còn cậu chủ nhỏ được nuông chiều từ bé bị kẻ bắt cóc dọa sợ đến mức chỉ biết ngã phịch xuống đất khóc lóc kia, là hàng giả bị ôm nhầm.
Nhưng dù có là hàng giả, thì cũng đã nuôi mười tám năm, tình cảm không phải thứ cậu có thể dễ dàng sánh được.
Kể từ sau khi biết kết quả, tất cả mọi người đều vây quanh, ở bên cạnh an ủi cậu chủ giả, Lạc Vân Thanh đã hiểu.
Sau đó nữa, trong lúc vô tình ở cửa phòng bệnh nghe thấy nhà họ Tống sắp liên hôn với một gia đình hào môn khác, đối phương là một người tàn phế hai chân sau tai nạn xe cộ.
Con lớn Tống Mặc Diễn là người thừa kế được toàn bộ nhà họ Tống công nhận, hiển nhiên không thích hợp, việc liên hôn tự nhiên rơi xuống đầu con thứ hai.
Vốn Tống Tuyết Trần không muốn, bây giờ lại xảy ra việc này, cái vị phu nhân Tống ôm cậu khóc lóc nói cậu chịu khổ sau khi biết được chân tướng kia, chẳng chút do dự nói: “Tử vi của ông chủ Bùi vốn hợp với Vân Thanh.”
…Chắc có lẽ do cậu ở không quen phòng bệnh VIP, hoặc do điều hòa mở thấp quá, ở chưa được nửa ngày đã bỏ đi.
Cậu không ti tiện như vậy, cũng không ngốc, dưới tình huống biết rõ đối phương chỉ đang lợi dụng mình, còn phải nhân nhượng chỉ vì cái gọi là tình thân.
Cuối cùng, cậu hét giá trên trời (*), dùng 5 triệu(~ 18 tỷ VNĐ)mua đứt hoàn toàn mối quan hệ.
(*) sư tử đại khai khẩu (狮子大开口): công phu sư tử ngoạm, ý chỉ hành động đưa ra yêu cầu quá đáng hoặc đòi giá cao. (theo Baidu)
Tống Tuyết Trần vẫn là cậu chủ nhỏ danh giá của nhà họ Tống, đến chết vẫn thế, còn về chuyện liên hôn, người mà người ta muốn chính là cậu chủ thứ hai nhà họ Tống, liên quan gì đến Lạc Vân Thanh cậu?
Nhưng nếu biết đối tượng liên hôn là Bùi Yếm Ly…
“Tiểu Thanh.”
Giọng nói cực kỳ có sức hút truyền vào tai, Lạc Vân Thanh thoát khỏi hồi ức, lạnh cả người.
Tiểu Thanh, bộ anh ta là Bạch Xà hay gì? (*)
(*)Thanh Xà, Bạch Xà là hai chị em ấy, nên chỗ này ý ẻm là bộ cha này là Bạch Xà hay gì mà kêu Tiểu Thanh, có thân thiết gì đâu =)))))) má ơi, mình ngồi hết 5 phút mới hiểu
“Bây giờ cậu oán trách chúng tôi thì cũng phải thôi.” Lúc này Tống Mặc Diễn không có sự xảo quyệt của mười năm sau, tất cả cảm xúc đều thể hiện trên mặt, hắn ta vô thức vuốt ve đồng hồ, sự kiên nhẫn dần cạn kiệt: “Nhưng cậu cũng nên cho chúng tôi một cơ hội bù đắp, có đúng không?”
Bù đắp?
Nhớ tới kiếp trước, hắn ta cố ý chặn nguồn cung cấp thận chỉ vì muốn cậu liên hôn thay Tống Tuyết Trần, làm hại Tiểu Vũ mắc bệnh thận bẩm sinh bỏ lỡ thời gian điều trị tốt nhất rồi qua đời, Lạc Vân Thanh vô cảm véo mạnh lên miệng vết thương.
Khóe mắt thoáng chốc đỏ bừng, cậu lắp bắp: “Chỉ có một mình anh, anh thôi ạ? Sao ba mẹ, không tới?”
Giọt nước mắt trong suốt đọng lại trên hàng mi, trong sự ngây thơ mang theo chút oán trách và mất mát.
Đáng ra hai người phải xuất hiện, nhưng một người cũng chẳng đến.
Kiếp trước cũng như thế này, vừa muốn nhận lại cậu để cậu thay Tống Tuyết Trần liên hôn, vừa không muốn làm lớn chuyện, dù sao thì một khi công khai ra ngoài, người bị tổn hại thanh danh sẽ chỉ là nhà họ Tống và Tống Tuyết Trần.
Người anh trai này của cậu yêu thương em trai nhất, sao có thể nhẫn tâm để cục cưng của mình bị cuốn vào cơn bão dư luận?
Cách tốt nhất chính là lặng yên không một tiếng động đón cậu về, rồi lặng lẽ đưa đến nhà họ Bùi.
Sao có thể như vậy được?
Nếu phải đi, cậu cũng phải gióng trống khua chiêng, ồn ào ầm ĩ!
…………
Ngón cái trên đồng hồ bỗng dưng dừng lại, Tống Mặc Diễn kín đáo đánh giá người em trai ruột trước mắt.
Mí mắt hơi mỏng cụp xuống, thỉnh thoảng lén liếc nhìn hắn, cực kỳ giống bé mèo bị chủ nhân không cẩn thận bỏ rơi, sau một thời gian dài lưu lạc được tìm về.
Ngay sau khi có kết quả giám định ADN, Tống Mặc Diễn lập tức sai người điều tra quá khứ của cậu.
Vừa hơn năm tuổi, cha mẹ nuôi qua đời trong trận hỏa hoạn, cậu cũng trở nên nói lắp bởi vì sang chấn tâm lý, bị họ hàng tham lam lừa hết tài sản thừa kế rồi vứt qua đá lại, cuối cùng vào cô nhi viện Bầu Trời Xanh này.
Từ bức tường ngoài bong tróc chậm chạp mãi không được tu sửa là có thể nhìn ra, điều kiện của cô nhi viện cũng không tốt, hầu hết trẻ em được thu nhận đều là bị bệnh nặng và bỏ rơi.
Ngoài việc học, Lạc Vân Thanh còn phải đi làm thêm bất kỳ khi nào có thời gian rảnh. Nơi cậu phải đến nhiều nhất là bệnh viện, chi phí lớn nhất là tiền thuốc men và tiền phẫu thuật, thậm chí có khi phải làm liên tục gần hai mươi tiếng một ngày.
Tống Mặc Diễn không thể tưởng tượng nổi cuộc sống sẽ ra sao nếu Tiểu Tuyết của hắn sống trong hoàn cảnh này.
Tuy nói như vậy là không công bằng đối với Lạc Vân Thanh, nhưng cũng may là đã ôm nhầm.
Tiểu Tuyết thật sự quá yếu đuối.
“Cha phải đến công ty tham dự một cuộc họp rất quan trọng, hôm nay mẹ… vốn muốn đến đây, còn chuẩn bị rất nhiều quà cho cậu, chỉ là khi ra ngoài thì Tiểu Tuyết ngã bệnh.” Nghe rất giống như đang viện cớ, Tống Mặc Diễn bèn nói thêm một câu: “Sức khỏe của em ấy luôn không tốt lắm.”
Sức khỏe không tốt?
Xí!
Sao cái lúc vừa tuyên bố yêu đương với Bùi Hành Chi, vừa dây dưa không rõ với hắn, không thấy sức khỏe Tống Tuyết Trần không tốt?
“Hóa ra mẹ là bác sĩ à.” Đầu Lạc Vân Thanh càng cúi càng thấp, giọng điệu tràn đầy cay đắng, “Nếu Tiểu Tuyết bị bệnh, vậy cứ chăm sóc anh ấy trước đi ạ, em, không sao đâu.”
Nói rồi, cậu gác cánh tay phải bị thương lên mặt bàn.
Tống Mặc Diễn làm gì không nhìn ra chút suy nghĩ nhỏ nhoi của cậu, đang ghen tị vì mẹ không tới đây mà.
Đúng là tâm tính trẻ con.
Nhưng cũng không phải chuyện gì xấu.
“Thế này nhé.” Hắn ta suy nghĩ một chút, rồi nói: “Trước tiên cậu cứ dưỡng thương cho tốt đi, hai ngày nữa, tôi sẽ nói mẹ đích thân tới đón cậu, có được không?”
Lạc Vân Thanh ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo sáng bừng: “Thật ạ?”
“Tất nhiên.”
Đang nói, điện thoại của Tống Mặc Diễn reo lên.
Sau khi nhận được tin nhắn, khóe miệng hắn ta thoáng cong lên, rồi vô cùng sốt ruột tỏ vẻ công ty có việc gấp, phải nhanh chóng qua đó.
Lạc Vân Thanh hiểu chuyện gật đầu lia lịa: “Anh đi đi ạ, kiếm tiền, quan trọng hơn!”
Lời nói của cậu thành công chọc cười Tống Mặc Diễn, trước khi đi để lại một chiếc thẻ có hạn mức hai trăm nghìn(~ 730 triệu VNĐ).
Đoán chắc là hắn ta cảm thấy hai trăm nghìn với cậu mà nói là đã nhiều lắm rồi.
Lạc Vân Thanh đứng bên cửa sổ trên lầu hai, nhìn theo bóng dáng lái xe ra khỏi cổng viện, cậu lục túi, lấy ra một chiếc điện thoại second-hand.
Màn hình cảm ứng không nhạy lắm, nhấn nửa ngày mới vất vả click mở được danh bạ điện thoại.
Từ trên xuống dưới danh sách liên hệ có tổng cộng 118 người. Có gần 100 người đều là ông chủ ở những chỗ cậu làm công suốt mấy năm nay, kéo thẳng xuống chữ Y, người đứng đầu chính là Dương Khang (phóng viên của tuần san giải trí Thiên Tượng).
Gọi điện thoại sang, đợi rất lâu.
“Alo?” Một giọng nói lười biếng vang lên qua ống nghe, mang theo tiếng ngáp liên tục, “Dương Khang của Giải trí Thiên Tượng, ngài là ai?”
“Anh Dương, là em, Tiểu Lạc.”
Dương Khang nhắm mắt chợp mắt một lát, nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của thiếu niên, giật mình một cái tỉnh táo lại, lúc này mới nhìn tên người gọi, “Ôi trời, ôi trời! Tiểu Lạc! Không phải em đi giao cơm sao? Sao có thời gian rảnh gọi điện cho anh thế? Sao vậy, nhớ anh à?”
“Đúng vậy.” Lạc Vân Thanh đùa giỡn cười một chút, rồi đi thẳng vào chủ đề: “Tin tức độc quyền đây, anh Dương có muốn, muốn không?”
“Độc quyền à ——“ Dương Khang dài giọng, châm một điếu thuốc, hút một hơi rồi chậm rãi nhả ra, “Còn phải xem là tin gì.”
“Nhà họ Tống ở phía Bắc thành phố.”
“Nhà họ Tống? À! Cái nhà làm giàu nhờ con chip.” Dương Khang kẹp điếu thuốc trên tay, ngồi xuống trước máy tính để bàn, lướt chuột, “Nhà họ… không phải sắp liên hôn với nhà họ Bùi à? Tiểu Lạc Lạc, chuyện này không tính là tin tức lớn gì đâu.”
“Vậy nếu cậu chủ nhỏ nhà bọn họ là giả thì sao?”
“Giả à!” Động tác của Dương Khang khựng lại, nhớ đến cách đây không lâu cậu từng cứu phu nhân Tống, lập tức có hứng thú, “Chuyện không có chứng cứ, anh cũng không thể nói bậy, em nói cậu ta là giả… Vậy người thật đâu?”
“Em.”
“Gì cơ?”
“Em nói em, Lạc Vân Thanh, mới là cậu chủ nhỏ chân chính của nhà họ Tống.”