Văn án
Thiên hạ mắng hắn là hôn quân bạo ngược, dùng máu bá tánh xây lầu vàng, đốt quốc khố chỉ để mua vui cho một người.
Thiên hạ rủa y là yêu nghiệt họa quốc, thân là đấng nam nhi đại trượng phu lại cam tâm gãy cánh làm chim trong lồng, mê hoặc quân vương.
Nhưng chẳng ai biết, năm xưa trong đêm tuyết lạnh giá, chính y là người duy nhất đưa tay kéo đứa trẻ bị cả thế giới ruồng bỏ ấy lên, sưởi ấm cho hắn bằng một chiếc áo choàng đỏ rực.
Hoàng Tinh cả đời điên cuồng, cố chấp. Hắn nói: "Giang sơn này trẫm có thể vứt bỏ, đạo lý này trẫm có thể chà đạp. Nhưng kẻ nào dám cướp ngươi khỏi tay trẫm, kẻ đó phải chết!"
Khâu Đỉnh Kiệt cả đời trung nghĩa, bao dung. Y đáp: "Thần đã hứa bảo vệ Bệ hạ một đời. Nếu người là minh quân, thần phò tá người trị vì thiên hạ. Nếu người là hôn quân, thần dùng mạng này để trả nợ thay người."
Ngày quân khởi nghĩa phá nát cổng thành, lửa cháy rực trời Lạc Dương.
Vị Tướng quân lừng lẫy một thời không chọn đầu hàng, không chọn bỏ trốn. Y rút thanh kiếm khắc tên hai người, tự vẫn giữa ba quân để giữ trọn tôn nghiêm cho người y yêu.
Hoàng đế ôm xác người tình trong biển lửa, mỉm cười điên dại: "Đỉnh Kiệt, đi chậm thôi. Cầu Nại Hà gió lạnh, trẫm đến với ngươi ngay đây."
Kiếp này lỡ dở mộng đế vương. Hẹn kiếp sau làm đôi phu thê nông dân, sáng cày ruộng, tối dệt vải, bạc đầu chẳng chia ly.