nhà họ vương
Nhà họ Vương
“Ding doong”
Quản gia trong nhà mở cửa đã thấy Lâm An mang theo hộp y tế đứng đợi.
“Bác sĩ Lâm để rồi, bà chủ đang đợi cậu trên phòng”
“Để tôi lên xem sao”
Lâm An đang làm bác sĩ riêng cho các hộ gia đình đang thuê cậu, thỉnh thoảng cậu sẽ đến thăm khám sức khỏe cho các thành viên trong nhà, còn lại thì họ sẽ gọi cậu đến nếu có việc. Hôm nay nhà họ Vương gọi cậu đến.
“Ôi bác sĩ đến rồi, nãy chị bị sốt đến hoa mắt chóng mắt xém tí là ngã cầu thang, cậu xem chị có bị gì nghiêm trọng không”
Vừa mở cửa bà Vương đã vội vàng vẫy cậu lại, ngồi bên giường là ông Vương đang bóp tay cho bà.
Nhìn sắc mặt bơ phờ của bà, cậu vội ngồi vào ghế cạnh giường lấy dụng cụ ra chuẩn bị khám.
Lúc này ông Vương cũng lấy thêm một cái ghế ngồi bên cạnh cậu, giọng nói hiền hòa an ủi vợ: “Bác sĩ Lâm đến rồi, em đừng lo quá”
Bà Vương nằm trên giường nghe vậy an tâm cười gật đầu với lão, bà nào biết cánh tay của chồng mình đang từ từ di chuyển ra sau mông bác sĩ Lâm, mò mẫm nắn bóp thưởng thức độ đàn hồi căng mọng.
Hôm nay cậu mặc một chiếc váy công sở ôm sát dài gần đầu gối, có kéo khóa đằng sau, lão chỉ cần kéo nó xuống là có thể thò tay vào. Cậu còn mặc cả áo khoác dài che đi trang phục xộc xệch phía trước.
Lâm An chỉ khựng lại một chút rồi giả vờ không có gì tiếp tục khám, nhưng mông cậu đã khẽ nhấc một chút đủ để nhưng bàn tay kia tiến vào bên trong.
Các ngón tay được đà di chuyển xuống, vuốt ve từ lỗ nhị hoa đến lỗ l.ồn khô ráo căng mọng. Hai đầu ngón tay khẽ ấn rồi xoay tròn xung quanh lỗ l.ồn, ngón dài hơn còn khảy một cái búng lên hột le khiến tay cậu hơi run nhẹ.
Nếu bà Vương tỉnh táo một xíu sẽ nhận ra ngay hai người trước mặt đang làm gì, chỉ tiếc là bà mệt đến nỗi không buồn mà mở mắt.
Hành hạ hột le vài cái, lỗ l.ồn đã trở nên ướt át hơn, nước d.âm như chất bôi trơn hỗ trợ cho những ngón tay di chuyển dễ hơn.
Ngón tay ông Vương đã bắt đầu từ từ đâm thọc vào lỗ l.ồn của cậu, ngoài mặt bình thản của Lâm An có phần thở dốc một chút, ông Vương biết điểm sướng của cậu ở đâu liền không ngừng chọc ngoáy ấn vào nó.
Khoái cảm đến liên tục khiến Lâm An đứng ngồi không yên, cậu nhanh chóng đứng lên lắp nước biển lên giá truyền rồi nói:
“Chị bị sốt cao quá, em cho chị truyền nước một xíu rồi lát em lên kiểm tra lại, chị nghỉ ngơi đi”
Xưng hộ chị em thế thôi chứ hai vợ chồng họ Vương còn lớn hơn cậu vài chục tuổi.
“Em nghỉ ngơi đi, anh dẫn bác sĩ Lâm xuống phòng khách uống trà”
Thấy bà Vương gật đầu, cả hai cùng ra khỏi phòng, vừa đi được vài bước, ông Vương đã đè cậu vào tường hôn tới tấp, hai tay không ngừng nắn bóp bầu ngực to sau lớp áo sơ mi mỏng.
“Đ.ĩ d.âm, sao mấy ngày nay không sang nhà anh”
Lão vừa nói vừa tháo cúc sơ mi cho đến khi phơi bày bầu ng.ực bị bó căng trong chiếc áo lót. Lão hấp tấp không thèm tháo nút cài mà trực tiếp vạch áo lót xuống, đầu v.ú đỏ mọng ngon mềm bật ra trước mặt như mời gọi lão mút.
Ông Vương một tay gảy đầu v.ú, miệng bú mút liên tục đầu v.ú bên kia. Lâm An được bú mà sướng rên, cậu thở dốc ôm cổ lão trả lời: “Em còn phải làm việc nữa chứ, hôm nay em bù cho anh”
Đúng là làm việc thật, mấy ngày nay cậu qua những hộ gia đình khác quấn quýt với vài lão già.
Lúc này, tiếng bước chân dưới cầu thang vang lên, là người hầu riêng của bà Vương, cả hai vội chỉnh lại trang phục rồi đi xuống.
Ông Vương nhắc nhở cô người hầu: “Lên chăm sóc cho phu nhân đi, không được rời phu nhân nửa bước cho đến khi bác sĩ Lâm lên”
“Vâng”. Người hầu đáp rồi lên phòng. Trong nhà, cả người hầu lẫn quản gia đều biết quan hệ của lão và bác sĩ Lâm nhưng không dám lên tiếng, chỉ riêng cô người hầu kia luôn đi theo bà Vương, cũng không ai dám nói cho cô biết vì sợ bị đuổi việc.
Cả hai ra phòng khách thưởng trà, khi quản gia bưng trà đến thì Lâm An đã ngồi trên đùi ông Vương, lưng áp vào chiếc bụng phệ của lão, đối mặt trước tivi đang bật tiếng lớn.
Thân trên của cậu bị lột sạch, một bên v.ú được lão nắn bóp nhiệt tình, bên dưới là chiếc váy công sở bị kéo cao lên tận bụng, tay còn lại của lão liên tục day vào hột le cương cứng khiến cơ thể cậu giật nảy liên hồi, nước dâ.m chảy ướt đùi lão.
Ông Vương thèm khát hôn mút lên cổ, lên vai người trước mặt, Lâm An thở hổn hển tựa đầu vào người lão, hột le bị lão trêu trọc làm cậu ngứa ngáy vô cùng, cọ xát miệng l.ồn vào đùi lão.
“Đâm vào nhanh lên…ưm… em hết chịu nổi rồi…ha”
“Anh vào ngay đây cục cưng”
Ông Vương lúc này mới lôi ra con hàng nóng căng tím tái nãy giờ, đầu c.ặc cọ qua cọ lại miệng l.ồn đang mấp máy thèm khát muốn nuốt chửng.
Lâm An bị đùa giỡn mất hết kiên nhẫn, cúi xuống đỡ lấy c.ặc to rồi nhấp một phát, đầu c.ặc như muốn đâm vào tử cung, cậu rên la vì sung sướng rồi tiếp tục nhấp.
“A….c.ặc to quá,…sướng chết mất…ưm…ha…”
Ông Vương thở hổn hển suýt nữa là bắn ra, mấy ngày liền ông chưa đ.ụ có phần hấp tấp, hai tay lão ôm lấy vòng eo nhỏ dùng lực cùng nhấp nhô với cậu.
Những âm thanh dâ.m đãng kì lạ bị tiếng tivi nhấn chìm, người hầu xung quanh chỉ biết đỏ mặt tránh đi, để lại hai con người trần truồng điên cuồng nhún trên sopha.
Lâm An nhún một lúc đã thấm mệt, chúi người úp vào bàn trà trước mặt, chổng mông cong về phía ông Vương, lão cũng biết ý nửa quỳ xuống thảm tiếp tục đâm vào miệng l.ồn.
Nước dâ.m chảy từ sopha rồi lại chảy xuống chiếc thảm lông đắt tiền, bàn trà rung lắc liên tục kéo dài đến tận hai tiếng mới kết thúc. Cả hai mặc lại quần áo rồi mới lên phòng kiểm tra cho bà Vương.
Quản gia tiễn Lâm An ra về, để lại ông Vương đóng vai người chồng tốt trên phòng.
Khi cả hai người đi đến vườn nơi có những cây to, cậu liếc mắt một cái rồi hỏi quản gia:
“Quản gia nhìn vậy mà không thèm sao?”
Lúc này, khuôn mặt bình tĩnh của lão quản gia biến mất, chỉ còn nụ cười dâ.m tà nhìn cậu.
“Sao mà không thèm được, biết sao giờ, ông chủ đ.ụ hăng say quá”
Lão quản gia vừa nói vừa ép cậu vào một thân cây rộng lớn, thò tay vào chiếc áo sơ mi đã bị nhăn nheo túm lấy đầu v.ú mà day.
Cơn nứn.g của Lâm An lại tới, cậu không nói gì mà nhìn theo bàn tay đang se đầu v.ú trong áo, một bàn tay khác thô bạo đẩy hết áo lên, phơi bày bầu ngự.c to ra ngoài, lão thòm thèm chúi đầu vào mà bú mút.
Xung quanh vườn đều không có ai đi ngang qua, nếu vợ chồng họ Vương mà có hứng thú nhìn ra cửa sổ sẽ thấy bác sĩ Lâm đang áp vào thân cây, chổng mông ra cho quản gia đâm c.ặc liên tục.
Bọn họ đều không dám làm lâu, đến khi quản gia bắn ra thì Lâm An mới chính thức được tan làm.