Âm mưu

All Rights Reserved ©

Summary

Tác giả: W Tòng Tinh Nhân vật chính: Đại hiệp x Ma đầu Tag: Cổ đại, ngắn, 1v1, hài bựa Số chương: 9

Status
Complete
Chapters
2
Rating
n/a
Age Rating
13+

1-5

| 1

Nghe đồn trên giang hồ có một ma đầu (nam) đẹp tuyệt trần, luyện công tẩu hỏa nhập ma nên buộc lòng phải tìm mấy đại hiệp tiếng tăm lừng lẫy giang hồ để giao hoan.

Sau khi đám đại hiệp giao hoan với y xong thì sinh lòng thương nhớ đêm xuân này, có lẽ trúng cổ độc gì của y nên từ đó về sau chỉ có dục vọng với y, vì vậy đại hiệp phong lưu cách mấy cũng sẽ hồi tâm.

Một hôm nọ, đại hiệp phong lưu nhất nghe kể chuyện này thì không tin mình sẽ vì một mỹ nhân mà bỏ hết mọi bụi hoa, thế là quyết tâm lấy thân mình ra thử, đặt bẫy dụ ma đầu tới để xem rốt cuộc công phu trên giường của mỹ nhân này lợi hại cỡ nào.

Ma đầu bị hắn dụ đến thật.

Quả là một mỹ nhân có dung mạo tuyệt trần.

Trong lúc đánh nhau, đúng như những người kia nói, ma đầu sẽ tung thuốc mê tình để hắn nảy sinh dục vọng.

Đại hiệp không tránh đi mà còn hít một hơi thật sâu.

Hôm nay hắn mặc đồ dễ cởi để lúc mụ mẫm có thể lâm trận mau chóng.

Thuốc phát tác rất nhanh làm chân hắn bủn rủn, bụng dưới nóng bừng, ngã phịch xuống đất.

Ma đầu cười lạnh nhìn hắn.

Đại hiệp ngồi dậy dựa vào cột, ra vẻ phẫn uất trừng ma đầu: “Ngươi thế mà... thế mà hạ xuân dược cho ta!”

Hắn ngập ngừng một hồi, chuẩn bị hùng hồn nói mình sẽ không khuất phục đâu.

Ma đầu nói: “Ha ha, ai thèm hạ xuân dược cho ngươi.”

Đại hiệp: “Ngươi là đồ vô liêm...”

Còn chưa nói hết thì ma đầu đã ngắt lời.

Ma đầu: “Ta hạ thuốc liệt dương nên không bắt ngươi làm gì đâu, yên tâm chưa?”

Đại hiệp ngẩng phắt lên: “?”

Ma đầu khoanh tay đứng trước mặt hắn, rũ mắt nhìn hắn rồi khinh thường nói: “Ta luyện công bị tẩu hỏa nhập ma nên tổn thương căn cơ, chướng mắt các ngươi ăn chơi đàn đúm, chi bằng liệt dương hết đi, có vậy ta mới vừa lòng.”

Đại hiệp trố mắt: “Không phải chứ, ngươi...”

Thì ra đám đại hiệp kia nói chỉ chung thủy với ma đầu không phải vì hồi tâm hay trúng cổ mà là không tìm được cách giải độc, lại xấu hổ không dám nói mình bị liệt dương nên mới viện cớ này để che giấu.

Đại hiệp tức tối nhắm mắt lại chửi: “Đụ má!”

Ma đầu nói: “Đừng đụ, ngươi không đụ được nữa đâu.”

| 2

Tóm lại là đại hiệp không được nữa.

Ma đầu còn trộn thêm thuốc tê liệt vào thuốc liệt dương nên lúc đó hắn không thể túm đối phương đánh một trận.

Thế là ban đêm không thể đi dạo thanh lâu nữa.

Bởi vì hắn không được.

Đại hiệp uể oải mấy ngày, đóng cửa nhốt mình trong nhà, chỉ thỉnh thoảng ra sân chém người gỗ. Vì không được nên hắn thấy nửa thân dưới của người gỗ có một cái sừng thì trong lòng hết sức phẫn uất, lập tức rút kiếm chém đứt chỗ kia của người gỗ.

Bạn thân tới nhà thấy cảnh này thì khuyên hắn: “Mỗ huynh, chúng ta đến thanh lâu chơi đi! Ngươi cứ ru rú trong nhà mãi sớm muộn gì cũng bệnh thôi!”

Đại hiệp hoài nghi đối phương đến sỉ nhục mình nên trả lời: “Đi thanh lâu làm gì, chán chết!”

Bạn thân nói: “Thì tới ngắm mỹ nhân rồi tán gẫu.”

Chỉ tán gẫu thôi thì có ích gì!

Đại hiệp đứng vững lại, do dự nói: “Chẳng lẽ các ngươi đã có cách...”

Bạn thân chỉ cười bí hiểm chứ không giải thích.

Dù sao tất cả mọi người đều trúng thuốc liệt dương, mình có bất lực cũng không mất mặt. Đại hiệp nghĩ thầm ngu gì không đi, thế là nhận lời mời của bạn thân.

Đến lúc đó.

Phát hiện mỹ nhân là giả, tán gẫu là thật.

Trong phòng toàn là các đại hiệp tuyên bố mình yêu ma đầu thắm thiết.

Vừa bước vào cửa, đại hiệp đã mở miệng hỏi: “Các ngươi có cách chữa rồi à?”

Bạn thân rót trà cho hắn rồi nói: “Tai vách mạch rừng, huynh đừng nói to thế chứ.”

Đại hiệp nhịn xuống, im lặng nghe bọn họ bàn đối sách.

Ngồi nửa ngày vẫn không nghe thấy cách giải quyết mà chỉ nghe đám người lập hội trà đạo, hội đánh cờ, hội câu cá.

Bạn thân còn khuyên hắn đã đến thanh lâu thì chi bằng chơi cờ tán gẫu, nâng cao phẩm chất văn hóa của mình, tu thân dưỡng tính, phong lưu dễ gây phiền toái, nói chuyện giang hồ vẫn thú vị hơn nhiều...

Đại hiệp: “?”

Khá lắm tiểu tử, đám người này đều chấp nhận hiện trạng.

Hắn không chấp nhận.

Thế là hắn lại đi tìm ma đầu kia.

Trên mái hiên, hắn cầm kiếm chỉ vào lưng ma đầu, lạnh lùng nói: “Độc này của ngươi... không có thuốc giải thật sao?”

Ma đầu cười lạnh: “Có chứ.”

Đại hiệp: “Mau nói đi!”

Ma đầu: “Cách thì có nhưng phải xem ngươi có can đảm không đã.”

Xưa nay đại hiệp luôn cảm thấy mình dũng cảm, giờ phút này cũng không hề sợ hãi, hắn nói: “Ta chưa bao giờ thiếu can đảm cả!”

Ma đầu khen: “Tốt lắm!”

Đại hiệp: “Ngươi nói đi!”

Ma đầu: “Chặt đi thay cái khác!”

| 3

Cái này tất nhiên không được rồi! Giờ hắn chỉ không dùng được thôi, nếu chặt đi chẳng phải mất luôn sao!

Đại hiệp hoài nghi ma đầu lừa mình, lạnh lùng nói: “Nếu đã có cách thì sao ngươi không chữa đi!”

Ma đầu cười nói: “Ta đâu bị trúng độc, cách này tất nhiên không có tác dụng với ta rồi.”

Đại hiệp: “...”

Đại hiệp: “Vậy có ai thử cách này chưa?”

Ma đầu: “Trước ngươi chưa ai có can đảm thử cả.”

Đại hiệp: “...”

Mẹ, hắn cũng chẳng dám can đảm kiểu này đâu!

“Có mất mới có được,” ma đầu lắc đầu nói, “Ngươi không chịu từ bỏ cái mình đang có thì làm sao có cái tốt hơn được.”

Đại hiệp cứ thấy sai sai nhưng nghe lại rất thuyết phục. Chỉ là cách này thực sự quá nguy hiểm, chưa biết chừng còn mất mạng nữa, hắn tuyệt đối không thể hành động bộp chộp được.

Hắn không cứng nổi nên cũng không thể thả ma đầu đi.

Ma đầu không phản kháng mà còn đòi đi với hắn, nói muốn cùng nhau tìm cách chữa liệt dương.

Tạm thời hắn chưa có cách nào nên đành phải nghe theo ma đầu.

Ma đầu đeo mặt nạ da người, giả làm huynh đệ của hắn rồi bắt đầu bôn ba giang hồ với hắn.

Vì hai người đều không có dục vọng nên ban đêm buồn chán sẽ đánh đàn thổi sáo, người tung kẻ hứng hết sức ăn ý.

Về sau bọn họ cần tìm một loại thảo dược nào đó nên trà trộn vào một nhóm thương nhân, khi đến quán trọ nghỉ chân, đột nhiên có kẻ gian hạ độc vào nước trà của bọn họ.

Nhờ ma đầu cản lại nên đại hiệp không uống nước trà kia.

Khi những người khác lảo đảo ra nghênh chiến với kẻ địch, ma đầu đứng dậy nói: “Các vị đừng sợ, ta có thuốc giải đây!”

Uống thuốc hắn cho, quả nhiên đám người đều khỏe lại, chẳng mấy chốc đã đuổi bọn trộm kia đi.

Ánh mắt đại hiệp phức tạp, nói với ma đầu: “Không ngờ ngươi còn tốt bụng thế cơ đấy.”

Ma đầu cười: “Ờ.”

Nửa đêm đại hiệp đang ngủ bỗng nhiên bừng tỉnh, mở mắt nhìn ma đầu ngồi thiền bên cạnh.

Đại hiệp hít một hơi khí lạnh: “Chẳng lẽ ngươi...”

Ma đầu rũ đôi mắt đẹp nhìn hắn rồi cười nói: “Mỗ huynh, giờ bọn họ cũng liệt rồi... Chúng ta đều là người chung cảnh ngộ.”

| 4

Đại hiệp nghĩ thầm: Đệt, cái tên này thật độc ác.

Hèn gì người giang hồ đều gọi ma đầu kia là mỹ nhân rắn rết.

Bị con rắn độc này cắn không nguy hiểm tính mạng nhưng lại liệt dương.

Rõ ràng hắn nên khiển trách ma đầu, nhưng trong lòng hắn chợt cười nhạo những kẻ trúng chiêu kia, không hiểu sao còn hơi hả hê nữa.

Hắn ngồi dậy nhìn sâu vào đôi mắt cười của ma đầu, cảm thấy về mặt đạo nghĩa mình vẫn nên khiển trách đối phương.

Ma đầu nói: “Mỗ huynh, trên mặt ngươi đang cười kìa.”

Đại hiệp: “...”

Hắn lập tức sờ mặt mình, phát hiện khóe môi đúng là thất đức nhếch lên, vội ho một tiếng rồi nghiêm nghị nói: “Ngươi nói muốn đi tìm thuốc giải với ta, thế mà giờ lại càng hại nhiều người hơn, rốt cuộc ngươi có ý đồ gì hả!”

Ma đầu cũng không sợ hắn mà chỉ nói: “Mỗ huynh, trong thiên hạ càng nhiều người bị liệt dương thì càng có nhiều người đi tìm cách chữa, chẳng lẽ không tốt sao?”

Lời này nghe còn rất có lý!

Đại hiệp suy nghĩ một lát rồi đi theo ma đầu.

Trước khi những người khác phát hiện, bọn họ phải rời xa chỗ thị phi này.

Nghe nói trong rừng sâu có một vị đại sư rất am hiểu dược lý.

Bọn họ mai danh ẩn tích, đi theo một nhóm người giang hồ khác vào rừng.

Kết quả đại sư bày mê hồn trận khiến mọi người bị nội tâm tham lam vây hãm trong mộng.

Đại hiệp nhìn thấy mỹ nhân.

Rất nhiều mỹ nhân vây quanh hắn.

Nhưng trong lòng hắn không hề dao động, thân thể cũng chẳng có cảm giác gì.

Ánh mắt hắn rơi vào một chỗ, đứng đó là ma đầu mỹ nhân hại hắn lâm vào tình cảnh này, ma đầu mặc áo đỏ, dây lưng mảnh thắt quanh eo thon, nhìn hắn bằng đôi mắt ẩn chứa tình cảm.

Giọng ma đầu vang lên cách đó không xa, khẽ cười hỏi hắn: “Ngươi ở đây chẳng phải để chơi ta sao?”

Khi ngón tay lạnh buốt của đối phương chạm vào mặt hắn, hắn đột ngột rút kiếm chém tan huyễn cảnh này.

Trong nháy mắt tất cả mỹ nhân tan thành mây khói, tiếng sáo trúc cũng im bặt, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

“Mỗ huynh,” ma đầu ngồi giữa đám người giang hồ hôn mê, đôi mắt mang theo ý cười nhìn hắn, “Ngươi có thể thoát khỏi mộng đẹp thật không dễ gì.”

Cổ họng đại hiệp nóng ran, khóe miệng ứa ra máu tanh. Hắn cũng không để ý mà phá lên cười: “Ma đầu, chẳng phải bây giờ ta không chơi ngươi được sao?”

| 5

Đại hiệp quả thực không cam lòng, mặc dù hắn không được nhưng trong huyễn cảnh vẫn sẽ thấy ma đầu quyến rũ mình.

Ma đầu nhìn hắn chằm chằm, đôi mắt đẹp sau lớp mặt nạ da người tựa như cười mà không phải cười.

Những người khác đều hôn mê, đại hiệp hờ hững lau máu trên khóe miệng rồi lạnh lùng nói: “Ngươi cứ tiếp tục như vậy, không sợ ngày nào bị người giang hồ hợp sức tấn công à?”

“Lòng tham và dục vọng luôn tra tấn con người,” ma đầu nói, “Không có hai thứ này sẽ sống thanh thản hơn đúng không? Ta chặt đứt tục căn của các ngươi, chẳng lẽ các ngươi không biết ơn ta sao?”

Đại hiệp nhận ra ma đầu không chỉ giỏi dùng thuốc mà miệng lưỡi còn rất trơn tru.

Nghe hai chữ “chặt đứt”, chỗ không cứng nổi của hắn bỗng nhiên đau âm ỉ.

“Chẳng phải dạo này giang hồ bớt phân tranh hơn nhiều à? Rời xa tình yêu nam nữ, tập trung luyện võ, đánh đàn thổi sáo hoặc làm việc lớn vì nước vì dân, như vậy không tốt hơn sao?” Ma đầu nói, “Mỗ huynh, tầm nhìn của ngươi còn hạn hẹp lắm.”

Đại hiệp nhíu mày.

Hắn phong lưu bao năm nhưng chưa bao giờ nghe cách nói này cả.

Người sống trên đời mà không có tình yêu chẳng phải sẽ nhàm chán lắm sao.

Ma đầu: “Mỗ huynh, ngươi lại hẹp hòi rồi.”

Lúc y đứng dậy, chuông trên áo bị gió thổi kêu leng keng, tóc dài cũng bay lên, dáng vẻ thanh tao phóng khoáng.

Đại hiệp: “Ngươi nói ta hẹp hòi à?”

“Giữa ngươi và ta đâu có tình yêu đúng không?” Ma đầu nhếch môi cười, “Chẳng lẽ ngươi không thấy mấy ngày nay vui vẻ lắm sao?”

Đại hiệp: “...”

Cái khác thì không nói nhưng thời gian này đúng là rất vui, tên này hát khá hay, nói chuyện cũng thú vị, dung mạo dưới mặt nạ cũng rất hợp nhãn hắn.

Nhưng khi nghe ma đầu nói không có ý gì với mình, trong lòng đại hiệp hơi hụt hẫng.

Hắn nhẫn nhịn một lát rồi hỏi ma đầu: “Vậy tình bạn giữa hai chúng ta gọi là gì? Tình huynh đệ thuần khiết à?”

Ma đầu nhìn khu rừng phía xa, suy tư nửa khắc rồi lắc đầu nói: “Là tình tỷ muội mới đúng.”