Người trong lòng đến thăm cỏ trên mộ ta

All Rights Reserved ©

Summary

Tác giả: Trường Yên Couple chính: Mộ Dung Diễn x Cố Lang (Thái tử công x Hộ vệ thụ) Couple phụ: Khuất Phong Vân x Nguyễn Niệm Tag: Cung đình, hài, ngọt sủng, 1v1, HE Số chương: 74 Sau khi Mộ Dung Diễn chết, đàn em kể ngày nào người trong lòng hắn cũng đến trước mộ hắn khóc lóc. Hắn mừng rỡ lén đi xem thử, ai ngờ phát hiện người trong lòng không hề khóc mà chỉ đứng im trước mộ. Hắn ấm ức nên dịch dung đi thăm dò người trong lòng. Mộ Dung Diễn: Ngày nào ngươi cũng đến thăm hắn, có phải vì nhớ hắn không? Người trong lòng: Ta đến xem cỏ trên mộ hắn cao bao nhiêu thôi. Mộ Dung Diễn: ...

Status
Complete
Chapters
7
Rating
n/a
Age Rating
13+

1-3

Chương 1: Y tới thăm mộ ngươi

Mộ Dung Diễn chết rồi, vì bị kẻ thù ngầm hãm hại nên trọng thương mà chết.

Chuyện này do Nhị đương gia Tôn Phóng của sòng bạc Sơn Hà nói. Hắn đầm đìa nước mắt nước mũi đốt tiền giấy trước linh đường của Đại đương gia Mộ Dung Diễn, không ngừng khóc rống.

Lúc đó Cố Lang mặc đồ hộ vệ đen tuyền, tay áo quấn chặt, vóc dáng cao gầy, đứng trước quan tài Mộ Dung Diễn, lặng lẽ nhìn gương mặt tái nhợt của người nằm bên trong.

Thật lâu sau y mới đưa tay thăm dò hơi thở của người trong quan tài.

Không còn thở nữa.

Tôn Phóng đang khóc nức nở thì thấy Cố Lang quay người băng qua linh đường đầy tiếng khóc than đi thẳng một mạch.

Không khóc sao? Tôn Phóng hơi thất vọng, chuyện này biết ăn nói với Đại đương gia thế nào đây?

Đại đương gia của họ theo đuổi Cố hộ vệ lâu lắm rồi, từ khi Cố Lang canh gác hoàng cung đến khi làm hộ vệ cho Đông Cung tới giờ đã hơn một năm. Nhưng Cố hộ vệ lòng dạ sắt đá, mấy chục tháng như một ngày, lạnh lùng vô tình.

Tôn Phóng thở dài rồi tiếp tục gân cổ lên khóc.

*

Ba ngày sau, Tôn Phóng giả vờ đi cúng Mộ Dung Diễn lại gặp Cố Lang trước mộ.

Cố Lang vẫn không nói gì, thấy Tôn Phóng tới thì khẽ gật đầu xem như chào hỏi, sau đó lập tức bỏ đi.

Tôn Phóng hết sức mừng rỡ. Đại đương gia, chẳng những Cố hộ vệ không đốt pháo mà còn tới thăm mộ ngươi nữa kìa!

Trước khi Mộ Dung Diễn giả chết, Tôn Phóng trái lương tâm nói với hắn Cố hộ vệ chắc chắn sẽ đau lòng đến chết.

Mộ Dung Diễn bịt vết thương trên bụng, tự giễu cười nói chắc y còn muốn đốt pháo ăn mừng ấy chứ.

Bây giờ pháo không đốt mà người còn tới thăm mộ nữa, Tôn Phóng vỗ đùi, suýt nữa đã đào mộ Mộ Dung Diễn lên.

Sau đó Tôn Phóng gặp Cố Lang thêm mấy lần trước mộ. Thế là một tháng sau, Mộ Dung Diễn cải tử hoàn sinh chữa lành vết thương lén về sòng bạc Sơn Hà, nghe Tôn Phóng kích động nói Cố Lang ngày ngày đến trước mộ hắn khóc lóc.

Mộ Dung Diễn đứng cạnh bờ ao, một tay nắm hờ phía sau, tay kia cầm mồi câu, nghe vậy thì tay run lên một cái, suýt nữa làm đổ hết mồi.

“Không thể nào,” hắn vừa nhìn cá dưới ao vừa nói: “Tính tình y thế nào chứ, đừng nói khóc mà ngay cả đỏ mắt ta cũng chưa thấy bao giờ”.

Tôn Phóng: “Thật mà, y khóc dữ lắm, người gầy rộc cả đi.”

Mộ Dung Diễn vẫn không tin, hắn không thể nào tưởng tượng ra dáng vẻ rơi lệ của Cố Lang.

Nhưng hắn không nhịn được nên lén đi xem thử.

Đúng là hắn trông thấy Cố Lang trước mộ mình.

Hình như người kia gầy đi thật, vòng eo dưới áo càng nhỏ hơn.

Nhưng không hề khóc.

Y lặng lẽ nhìn ngôi mộ của Mộ Dung Diễn, trên mặt chẳng có biểu cảm gì.

Tên khốn Tôn Phóng này, Mộ Dung Diễn tức giận nghĩ phải may miệng hắn lại mới được!

Hắn đang chửi thầm Tôn Phóng thì thấy Cố Lang đột nhiên ngồi xuống nhổ cỏ trên mộ mình.

Mộ Dung Diễn: “...”

Sao phải nhổ cỏ chứ?

Cố Lang chỉ nhổ mấy cây rồi thôi, không nói tiếng nào mà bỏ đi.

Mộ Dung Diễn từ trong góc tối đi ra đứng ở chỗ Cố Lang vừa đứng.

Một ngôi mộ thì có gì đáng xem chứ? Hắn nghĩ có phải mình bị chôn thật đâu.

Đêm đó Tôn Phóng quỳ gối cạnh ao cá, gió thổi lạnh buốt. Ngắm trăng với cá suốt cả đêm.

*

Cố Lang bị điều tới Đông Cung đã hơn một tháng.

Y vốn phụ trách canh gác tường cung, nhưng nghe nói hộ vệ Đông Cung không đủ nên điều động thêm mấy người, y là một trong số đó.

Nhưng đến Đông Cung lâu như vậy mà y chưa gặp Thái tử lần nào.

Nghe lính gác đêm Ngô Lục nói Thái tử mê tu tiên vấn đạo, cả ngày nhốt mình trong tẩm điện hiếm khi ra ngoài. Hắn đã đến Đông Cung cả năm mà cũng chưa từng thấy Thái tử.

Thái tử một lòng tu tiên là chuyện cả triều đình đều biết. Nếu không phải Hoàng đế Đại Diên có cả bầy công chúa mà chỉ sinh được mỗi đứa con trai này thì e là cũng chẳng đến lượt hắn làm Thái tử.

Hiện giờ Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử không lo chính sự, việc lớn việc nhỏ trong triều đều do Thừa tướng xử lý.

“Mấy ngày nữa là Tết Trung Nguyên, những năm trước Thái tử đều đến Thái Miếu tế bái, lúc đó chắc sẽ gặp được thôi.” Ngô Lục hớn hở nói: “Thái tử đẹp lắm, gọi là gì nhỉ... À, ngọc thụ lâm phong, phong thần tuấn lãng, càn khôn rực rỡ...”

Cố Lang: “...”

Thái tử đẹp hay không thì Cố Lang không biết, cũng chẳng có hứng thú. Chỉ là y chợt nhớ tới ngôi mộ ngoài thành kia.

Tết Trung Nguyên? Y thầm tự hỏi không biết người kia có sống lại được không.

Chương 2: Y đang dỗi ta

Ký ức của Cố Lang về Tết Trung Nguyên là hồi bé mẹ ôm y rúc trong chăn, nói vào ngày này đường Hoàng Tuyền sẽ mở, những người đã chết sẽ rời địa phủ trở lại nhân gian. Người thân của họ sẽ thắp một chiếc đèn thả xuống sông để soi sáng đường về nhà cho vong hồn.

Cố Lang từng thả đèn trên sông sáu năm nhưng cha mẹ y chẳng về thăm y lấy một lần.

Y nghĩ có lẽ Cố phủ đã sớm hoang tàn đổ nát, cha mẹ không có nhà để về nên có thả bao nhiêu đèn cũng vô ích.

Vậy sòng bạc Sơn Hà có tính là nhà Mộ Dung Diễn không?

Cố Lang không biết. Thật ra y cũng không hiểu rõ Mộ Dung Diễn, chỉ biết người kia là Đại đương gia của sòng bạc Sơn Hà, trước mặt người khác thì thoải mái tùy hứng nhưng trong bụng toàn ý xấu. Trước kia hắn trèo tường vào cung lúc nửa đêm bị Cố Lang phát hiện, hai người đánh nhau từ tường cung tới đầu phố làm phu canh đi ngang tưởng mình gặp ma.

Mộ Dung Diễn đánh mệt bỏ chạy bị Cố Lang đuổi theo, cuối cùng chặn lại ở góc đường mờ tối.

Mộ Dung Diễn vừa thở vừa cười, nói hộ vệ tường cung từ lúc nào lại giỏi võ như vậy?

Cố Lang nhíu mày hỏi: “Ngươi là ai?”

Mộ Dung Diễn hời hợt đáp: “Ăn trộm.”

Hắn nói mình lẻn vào cung để trộm dạ minh châu, còn nói nếu Cố Lang chịu thả hắn đi thì tiền bán dạ minh châu sẽ chia cho y một nửa.

Cố Lang im lặng cầm đao từ từ tới gần, chợt nghe sau lưng vang lên một tiếng “choang”.

Y quay đầu nhìn, lại là phu canh kia.

Nửa đêm lờ mờ, lúc nãy phu canh đã bị một phen giật mình, giờ lại thấy hai bóng người đen thui thì trong lòng hoảng hốt, sợ đến nỗi làm rơi cả mõ, ú ớ kêu lên: “Ma!”

Cố Lang đang định lên tiếng thì Mộ Dung Diễn nói với phu canh: “Không phải ma đâu, chúng ta là vợ chồng ăn trộm mà.”

Cố Lang: “...”

Phu canh nơm nớp lo sợ: “Vợ... vợ chồng ăn trộm?”

Mộ Dung Diễn: “Đúng vậy, nhưng vợ ta đang dỗi muốn giết ta.”

Cố Lang xụ mặt vác đao chém tới.

“Ngươi thấy chưa, lại cáu nữa rồi.” Mộ Dung Diễn vừa tránh vừa tiếp tục nói nhảm: “Ngươi mau đi đi, đừng để mình bị thương... Ôi, phu nhân, cẩn thận một chút kẻo động thai bây giờ...”

Cố Lang run tay chém hụt một nhát, Mộ Dung Diễn quay lại tung chưởng rồi thừa cơ Cố Lang tránh đòn để xoay người bỏ chạy.

Phu canh cũng vội vàng chạy trốn, vừa chạy vừa nói với theo Mộ Dung Diễn: “Ai có thai cũng nóng tính vậy đấy, hồi xưa vợ ta cũng thế, hễ nghe một câu không lọt tai thì lập tức nổi nóng với ta, khó hầu hạ lắm... Ngươi phải chiều nàng mới được...”

Cố Lang vung đao chém nát bức tường trên phố.

*

Mười lăm tháng Bảy hôm đó, Cố Lang cầm một chiếc đèn thả sông đến sòng bạc Sơn Hà đưa cho Tôn Phóng.

Tôn Phóng chẳng hiểu ra sao: “Đèn thả sông? Xưa nay ta có thả đèn xuống sông đâu.”

Cố Lang trầm mặc giây lát rồi nói: “Hôm nay là mười lăm.”

Tôn Phóng: “Ta biết chứ, Tết cô hồn mà. Cố hộ vệ, đêm nay ngươi ngủ sớm một chút, đừng để cô hồn dã quỷ lôi đi nhé.”

Cố Lang: “...”

Trong Thái Miếu, Thái tử đang thắp hương tế bái bỗng nhiên hắt hơi một cái.

Thừa tướng Từ Chi Nghiêm ân cần hỏi thăm: “Thái tử điện hạ không sao chứ?”

Thái tử lắc đầu: “Không sao.”

Từ Chi Nghiêm lo lắng nói: “Giờ Hoàng thượng đang không khỏe, điện hạ phải tuyệt đối bảo trọng nhé.”

“Từ tướng đừng lo, bản vương chỉ bị cảm lạnh thôi.” Thái tử nắm tay Từ Chi Nghiêm nói: “Từ tướng bận việc nước, dạo này gầy đi không ít, bản vương thật sự áy náy lắm.” Hắn lấy cái chai nhỏ trong tay áo rồi đổ ra một viên đan dược: “Cái này do bản vương luyện chế ba ngày ba đêm, có tác dụng dưỡng khí bổ huyết, Từ tướng uống một viên đi, xem như lòng thành của bản vương.”

Mí mắt Thừa tướng giật một cái: “Lão thần sợ là...” Hắn còn chưa dứt lời thì Thái tử bỗng nhiên trượt chân bổ nhào tới trước, nhét thẳng đan dược vào miệng hắn.

“Khụ khụ...” Thừa tướng vội vàng móc họng nhưng đan dược kia vừa vào miệng lập tức tan ra lọt xuống bụng.

Thái tử vỗ lưng hắn: “Bản vương nhất thời sơ ý, mong Từ tướng tha lỗi. Đan dược này bổ lắm, Từ tướng đừng khách sáo với bản vương.”

Thừa tướng: “...”

Đêm khuya thanh vắng, Thừa tướng chạy tới chạy lui nhà xí, hai chân như muốn nhũn ra, mặt mày xây xẩm, chỉ hận không thể chặt Thái tử thành tám khúc.

Khi Cố Lang về Đông Cung thì đêm đã khuya. Hôm nay vốn là ca trực của Ngô Lục nhưng ban ngày hắn tham ăn, lại uống say bí tỉ nên đành đổi ca với Cố Lang.

Cố Lang đi qua tẩm cung của Thái tử, chợt nghe thấy một tiếng động nhỏ trên nóc nhà.

Y lập tức ngẩng phắt lên.

Chương 3: Có phải nằm mơ không

Cố Lang vừa ngẩng đầu lên thì trông thấy một bóng đen bay vút qua nóc nhà.

Y sầm mặt nhảy lên đuổi theo.

Bóng đen kia cũng phát hiện ra y, hình như hơi kinh ngạc nên đột ngột đứng lại, suýt nữa thì bị Cố Lang rút đao chém bị thương.

Người kia mặc đồ dạ hành, mặt cũng bịt kín nhưng không hiểu sao Cố Lang vẫn thấy hơi quen. Y chợt nhớ tới chiếc đèn thả sông đưa cho Tôn Phóng. Tôn Phóng nói trên đèn phải viết chữ nên đưa bút cho y.

Y do dự hồi lâu vẫn không biết nên viết gì, cuối cùng chỉ để lại hai chữ “Mộ Dung”.

Người áo đen kia quay lưng bỏ chạy, Cố Lang lao theo chặn lại rồi đánh nhau với hắn. Nhưng người kia có vẻ không muốn đánh mà trốn tới trốn lui, một lòng chỉ muốn chạy.

Cố Lang từng bước ép sát, trong lúc đao giơ lên hạ xuống vẫn không quên xé miếng vải đen trên mặt hắn. Người kia lùi rồi lại lùi, hết lần này tới lần khác né tránh bàn tay vươn tới của Cố Lang.

Lùi đến sát nóc nhà, người áo đen bị trượt chân suýt rơi xuống. Hắn vội ổn định thân mình, nhưng khi ngẩng đầu lên thì Cố Lang đã áp sát, trong nháy mắt lột miếng vải đen trên mặt hắn.

Cố Lang vừa giật miếng vải đen ra, chưa kịp thấy mặt thì người kia bất ngờ túm lấy hai tay y rồi đè y xuống nóc nhà, thuận thế vùi mặt vào cổ y.

Cố Lang: “...” Đây là chiêu thức gì vậy?

Tay chân Cố Lang bị giữ chặt, đang định húc đầu thì bị người kia cắn một cái vào cổ.

“Hừ... Buông ra!” Cố Lang tức điên, tay chân vùng vẫy loạn xạ, sắp sửa thoát ra thì đột nhiên bị vật gì giống như hòn đá nhỏ đập trúng, trong nháy mắt hôn mê bất tỉnh.

Thấy y nằm im, người đang đè y từ từ ngẩng mặt lên, chính là Mộ Dung Diễn nằm dưới mộ được Cố Lang nhổ cỏ.

Một người có bộ dạng như công công nhẹ nhàng đáp xuống nóc nhà, trìu mến nhìn Mộ Dung Diễn cười nói: “Điện hạ cứ tiếp tục đi, lão nô không thấy gì hết.”

Mộ Dung Diễn bất lực nói: “Trần công công, ngài xem náo nhiệt hơi lâu rồi đấy.” Hắn sợ bị Cố Lang nhìn ra mánh khóe nên chỉ đỡ chứ không dám đánh, thế mà ông lão kia còn thản nhiên đứng xem náo nhiệt, mãi không chịu ra tay giúp đỡ.

Trần công công cười tủm tỉm: “Điện hạ thứ tội, lão nô già rồi nên đi đứng hơi chậm.”

Mộ Dung Diễn lười tán gẫu với ông, quay đầu ôm Cố Lang hôn mê vào lòng rồi hỏi: “Tối nay sao y lại trực?”

“Vốn dĩ bạn cùng phòng Ngô Lục của y gác đêm,” Trần công công nói: “Nhưng ban ngày Ngô Lục uống say nên họ đổi ca...”

Ông còn chưa dứt lời thì Mộ Dung Diễn đã nhíu chặt mày: “Cùng phòng? Y ở chung phòng với người khác sao?”

Trần công công: “... Hộ vệ Đông Cung đều là hai người một phòng mà.”

Lông mày Mộ Dung Diễn càng nhíu chặt hơn, Trần công công vội nói: “Ngày mai lão nô sẽ chuyển Ngô Lục đi ngay.”

Mộ Dung Diễn bế Cố Lang đứng dậy: “Y ở đâu?”

*

Sáng hôm sau, khi Cố Lang tỉnh lại thì phát hiện mình nằm trên giường như mọi ngày khác.

Ngô Lục đang thu dọn đồ đạc, thấy y thức giấc thì hớn hở nói y biết mình được điều đi canh gác Ngự thư phòng.

Cố Lang gật đầu rồi khó hiểu nói: “Ta... về đây bằng cách nào?”

“Hả? Sao cơ?” Ngô Lục như lạc vào sương mù: “Chẳng phải ngươi tự về à? Lúc ta ngủ dậy thì ngươi đã ở đây rồi.”

Cố Lang: “Trong cung không xảy ra chuyện gì sao?”

Ngô Lục: “Không, có thể xảy ra chuyện gì chứ?”

Cố Lang trầm ngâm nói: “Nhưng đêm qua ta đã thấy một kẻ áo đen ở gần tẩm điện Thái tử...”

Ngô Lục thất kinh hỏi: “Kẻ áo đen? Sau đó thì sao?”

Cố Lang lắc đầu: “Có kẻ đánh lén, sau đó ta chẳng biết gì nữa.”

“Nhưng giờ ngươi đâu bị gì, còn yên lành nằm đây nữa, cũng không nghe nói trong cung xảy ra chuyện gì.” Ngô Lục suy nghĩ giây lát rồi nói: “Chắc không phải ngươi nằm mơ đấy chứ? Đêm qua ta cũng mơ thấy mình bị một con quỷ chín đầu bóp cổ làm ta sợ muốn chết, tỉnh lại mới biết là mình tự bóp...”

Cổ? Cố Lang đưa tay sờ cổ, quả nhiên sờ thấy một dấu răng.

Sau đó Ngô Lục thấy Cố Lang xụ mặt đi rửa cổ.

*

Sau khi Ngô Lục đi, trong phòng Cố Lang lại có hộ vệ khác chuyển vào.

Ngoại hình người kia bình thường, nhưng đôi mắt sáng ngời có thần nhìn rất đẹp.

“Ta là huynh trưởng của Ngô Lục.” Hắn nói với Cố Lang, giọng hơi khàn khàn: “Ta tên Ngô Thất.”

Cố Lang: “...” Huynh trưởng của Ngô Lục chẳng phải nên gọi là Ngô Ngũ hoặc Ngô Tứ sao?