Chương 1
Chương 1: Trở về
Editor: Gà Say Sữa
Năm Thừa Càn thứ 17, mùa đông đến sớm hơn so với mọi năm.
Tết Trùng Dương vừa qua được mấy hôm, các châu huyện sát gần phía Bắc bèn hứng lấy trận tuyết dày đầu tiên của mùa đông năm nay.
Trước đó một ngày trời vẫn còn trong mát, vừa tới buổi trưa, phía cuối chân trời đã bị bao phủ bởi từng tầng mây đen cuồn cuộn. Sau màn báo hiệu ngắn ngủi, những bông tuyết dày đặc vội vã phủ lấp toàn bộ đất trời. Chỉ mới một đêm mà toàn bộ Yến Châu ở miền Bắc đã hoàn toàn thay hình đổi dáng, lọt vào tầm mắt chỉ toàn là một màu trắng trong thuần khiết.
Trong sương phòng được đốt địa long, Nhậm Dao Kỳ nhắm mắt nằm trên giường lò, chiếc chăn đắp ở trên người có phần nặng nề. Cả cổ lẫn trán nàng đều đã ướt đẫm mồ hôi, gò má cũng bị nhiệt độ của giường lò hun thành đỏ ửng, trong hơi thở tràn ngập hương vị của bạc hà.
Từ sau tấm mành vải dày truyền đến tiếng trò chuyện rì rầm của hai đứa hầu gái.
“Mẫu thêu hoa này đẹp quá , không giống như tự mình phỏng lại, ở đâu ra vậy?”
“Đây là tôi xin của chị Kim Quất bên chỗ dì Phương đấy. Nghe nói mẫu thêu này hiện là mẫu thịnh hành nhất ở kinh thành phía Nam, ngay cả trong thành Vân Dương cũng chưa có đâu.”
“Chị Kim Quất? Cô mà cũng có thể xin đồ từ tay chị ta ấy hả?”
“Hì hì, tôi nói là dùng để giúp cô Năm thêu hài, chị ta lại dám từ chối chắc?”
“Cái con bé xảo trá này, cẩn thận để cô Năm biết được lại bảo dì Phương đuổi cô ra ngoài, gả cho tên sai vặt bây giờ!”
“Á à, được lắm, đồ lẳng lơ này… Xem xem tôi có xé cái miệng ăn mắm dặm muối của cô ra không.”
Hai đứa hầu gái hết trêu đùa lại đuổi đánh nhau xung quanh bàn, bộ đồ trà bị xô đẩy phát ra tiếng động. Mọi âm thanh đột nhiên ngừng bặt lại, song chỉ được chốc lát lại rúc rích nổi lên, nhưng rốt cuộc thì vẫn e dè người nằm trong phòng nên động tĩnh không còn lớn như trước nữa.
Lúc này đột nhiên vang lên một tiếng quát nghiêm nghị –“Các ngươi đang làm cái trò gì thế?”– Là giọng của một người đàn bà hơi lớn tuổi.
Phòng ngoài đột nhiên yên tĩnh lại.
“Vú Chu tha tội, chúng tôi…”– Hai đứa hầu gái vội vàng biện bạch.
Nhưng vú Chu lại có vẻ không mấy kiên nhẫn, cắt ngang hỏi –“Cô Năm đã tỉnh chưa?”
Bà ta chẳng hề đè thấp thanh âm, trong giọng điệu còn xen lẫn vẻ nóng nảy, tuy miệng thì hỏi vậy nhưng chân đã nhanh nhẹn bước vào phòng trong.
“Cô ấy vừa mới uống thuốc, chắc hẳn lúc này vẫn còn đang ngủ say.”– Một đứa hầu nhanh nhảu trả lời, vội vã theo sau, dường như là muốn giúp vú Chu vén rèm lên
“Các ngươi ra ngoài trông nom, không được cho bất cứ ai vào trong.”– Vú Chu cản đứa hầu lại.
“Vâng ạ.”– Cả hai vội vã lui ra ngoài.
Dao Kỳ nhắm mắt nằm trên giường không nhúc nhích, tựa như đang ngủ.
Tấm mành vải dày ngăn giữa gian trong và gian ngoài bị vén lên, hơi lạnh từ bên ngoài tràn vào phòng, khuấy động bầu không khí ngột ngạt.
“Cô chủ? Cô mau tỉnh lại đi.”
Vú Chu nhanh chóng đi tới bên cạnh giường, sau khi gọi mấy tiếng, thấy Dao Kỳ vẫn không có động tĩnh gì bèn đưa tay ra khẽ đẩy cánh tay nàng bên dưới tấm chăn.
Dao Kỳ cuối cùng cũng mở mắt ra, lộ ra vẻ mơ màng ngái ngủ.
“Vú Chu à?”– Giọng nàng hơi khàn, nằm lâu ở trên giường lò nóng bức nên vừa tỉnh lại đã thấy cổ họng khô rát.
“Là tôi đây, cô có muốn uống chút nước không?”– Khuôn mặt tròn trịa của vú Chu lập tức lộ ra nụ cười nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ lo lắng.
Dao Kỳ gật đầu
Vú Chu lập tức bước đến chỗ chiếc bàn thấp dài kê cạnh tường Bắc, trên đó đặt một bộ ấm trà màu trắng, rót lấy một chén rồi quay trở lại. Bà đặt chiếc chén lên giường, đỡ Dao Kỳ ngồi dậy, một tay đỡ ở sau lưng, tay còn lại nâng chén đút cho nàng uống. Có điều động tác hơi vội vàng, Dao Kỳ vừa nghiêng đầu, nước trà lập tức đổ hết xuống chăn, bề mặt gấm xanh hoa vàng lập tức thấm ướt một mảng.
“Khụ, khụ!”
Vú Chu vội vàng đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng vỗ sau lưng Dao Kỳ –“Cô chủ, cô không sao chứ?”
Dao Kỳ đã hoàn toàn tỉnh táo. Nàng đẩy tay vú Chu, liếc bà một cái –“Nước trà lạnh.”
Vú Chu vội vàng cười xòa nói –“Ôi trời, nhất định là do hai đứa hầu kia giở trò lười biếng, quên không thay nước trà nóng. Để lát nữa tôi đi dạy dỗ chúng nó.”
Vú Chu vừa nói vừa cầm chiếc áo kép dày ở bên cạnh, khoác lên bờ vai Dao Kỳ –“Cô chủ, phía bên dì Phương vừa mới nhận được tin, nói là phu nhân và cô Ba đang trên đường trở về phủ. Mặc dù bất ngờ gặp phải trận tuyết lớn, chỉ trong một đêm làm đóng băng đến mấy con đường ngoài thành nhưng may mắn là có kỵ vệ của phủ Yến Bắc Vương mở đường. Xe ngựa chậm nhất có thể vào thành trước khi sẩm tối.”
Dao Kỳ hơi cứng người lại –“Mẫu thân cùng chị Ba về rồi?”
Nàng rũ mắt, không để người ta nhìn rõ ưu tư nơi đáy mắt, đầu ngón tay đang níu lấy vạt áo không kìm được có chút run rẩy.
Giọng điệu của vú Chu rốt cuộc cũng không giấu được vẻ sốt ruột –“Đúng vậy, nghe nói là được xa giá của Yến Bắc lão Vương phi hộ tống trở về. Buổi sáng ngày hôm qua đã từ trong trang xuất phát rồi nhưng sáng sớm nay trong phủ mới nhận được tin tức. Cô chủ à, lần này phải làm thế nào đây?”
Dao Kỳ nhanh chóng chớp mắt, giấu đi ánh nước vừa dâng lên.
Nàng kéo chiếc áo kép trên vai xuống, muốn xỏ tay mặc vào. Vú Chu lập tức lại gần giúp đỡ, còn không ngừng nhắc nhở bên tai Dao Kỳ: –“Cũng không rõ cô Ba đã dùng thủ đoạn gì để thuyết phục Yến Bắc lão Vương phi. Cô chủ à, chờ cô ấy quay về, trong viện Tử Vi này há còn đất cho cô dung thân?”
Dao Kỳ nghe vậy bèn lạnh nhạt liếc nhìn người đàn bà đàng cúi đầu cài vạt áo cho nàng, trong lòng không kìm được cười lạnh. Bắt đầu từ mười mấy năm trước, nhà họ Nhậm quả nhiên đã chẳng thiếu gì yêu ma quỷ quái.
Hai ngày qua, nàng luôn lạnh lùng quan sát, muốn nghiêm túc nhìn cho rõ bộ mặt nhơ nhớp bẩn thỉu ẩn sau lớp da được tô vẽ kỹ càng của đám người này.
Vú Chu không phát hiện ra sự khác thường của Dao Kỳ, sau khi giúp nàng cài chặt vạt áo bèn ngẩng đầu nói tiếp –“Trước nay lão phu nhân vẫn luôn thương cô Ba hơn cô, phu nhân thì chuyện gì cũng nhất nhất nghe theo cô ấy. Trong cái viện này, bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ đều do một mình cô Ba định đoạt, cô ấy lại một mực không ưa cô, làm khó đủ mọi bề khiến cho phu nhân cũng xa cách với cô, chỉ một lòng tin vào lời mê hoặc của cô ấy.”
Nói đến đây, vú Chu lặng lẽ nheo mắt nhìn Dao Kỳ. Nhưng bất ngờ là nàng lại chỉ nghiêng người dựa vào chiếc gối tựa đỏ thẫm thêu hoa văn phương thắng, lẳng lặng nhìn bà ta, ánh mắt trong suốt như ngọc lưu ly thượng hạng, tĩnh lặng mà thấu triệt.
Theo trí nhớ của Dao Kỳ thì vào mùa thu năm Thừa Càn thứ 16, Dao Hoa vì đẩy Ích Hồng ngã vào hồ sen nên bị lão phu nhân phạt tới thôn trang hối lỗi. Mẹ của bọn họ, Tam phu nhân nhà họ Nhậm từng đi cầu xin lão phu nhân tha thứ nhưng lại bị chặn lại ở ngoài viện, cuối cùng đành cùng với Dao Hoa tới thôn trang, để lại đứa con gái chín tuổi là nàng ở lại Nhậm gia.
Mẹ nàng, Lý thị, là một người phụ nữ nhu nhược. Sự nhu nhược ấy không chỉ bắt nguồn từ nỗi khổ sống trôi dạt đó đây từ thủa bé mà còn đến từ một nguyên nhân khác.
Năm Khánh Long thứ 47, bà được gả vào nhà họ Nhậm, hai năm đầu không thấy tin tức, đến năm thứ ba thì sinh hạ được một đứa con gái nhưng chưa tròn trăm ngày đã chết yểu, năm thứ năm lại hạ sinh thêm một đứa con gái nữa. Lúc bấy giờ lão phu nhân họ Nhậm vô cùng bất mãn với cô con dâu này, may mà sau khi đứa con gái thứ hai được một tuổi thì Lý thị lại mang thai. Nhưng tiếc là số bà đã định vô duyên với con trai, cái thai thứ ba này cũng là con gái, chính là cô Năm của nhà họ Nhậm, Nhậm Dao Kỳ.
Nhậm lão phu nhân cũng vì vậy mà hoàn toàn lạnh nhạt với Lý thị. Sau khi Dao Kỳ ra đời được ba ngày, bà liền tự mình làm chủ, nạp một đứa con gái dòng lẽ của nhà em gái mình cho con trai làm quý thiếp. Quý thiếp Phương thị sau khi vào cửa được nửa năm liền lập tức mang thai, sau mười tháng hạ sinh một đôi long phượng, tự mình đứng vững gót chân trong nhà họ Nhậm.
Còn sự xuất hiện của Dao Kỳ không chỉ khiến cho địa vị của Lý thị ở Nhậm gia thêm lung lay mà còn làm cho Nhậm lão phu nhân thêm ghét bỏ. Nguyên do là vì lúc Lý thị mới mang thai Dao Kỳ, Nhậm lão phu nhân từng hết sức kỳ vọng vào cái thai này. Bà ta mời cao tăng đắc đạo đến tính mệnh, tìm một bà đỡ có nhiều kinh nghiệm đến sờ thai, thậm chí còn tìm cả thầy đồng đến gieo quẻ. Mười người thì cả mười như một đều nhất trí nói cái thai này là một bé trai cho nên Nhậm lão phu nhân cũng tin chắc như vậy. Vì thế mà khi Dao Kỳ sinh ra, Nhậm lão phu nhân mới khăng khăng cho rằng đứa cháu gái này là yêu nghiệt, cướp mất vị trí vốn có của cháu trai bà.
Ngược lại, cô Ba Dao Hoa, bởi vì dáng dấp có mấy phần giống với Nhậm lão phu nhân thời trẻ, lại lanh lợi thông minh cho nên rất được yêu chiều.
“Cô chủ?”– Vú Chu thấy Dao Kỳ chỉ chằm chằm nhìn mình không nói lời nào, cho rằng nàng vẫn còn ngái ngủ liền thử đẩy nhẹ người nàng, thầm nghĩ không biết có nên rót thêm một chén trà lạnh hay không.
Ánh mắt Dao Kỳ khẽ lướt qua bàn tay vú Chu đang đặt trên cánh tay mình.
Vú Chu hơi cứng người lại, trong lòng nổi lên chột dạ bèn nâng tay vuốt nhẹ tóc mai, cười nói –“Cô chủ à, dì Phương nói bệnh của cô hiện giờ đã khá hơn rất nhiều, nếu vẫn cứ dùng phương thuốc cũ thì e rằng dược tính quá mạnh nên đợi lát nữa sẽ mời đại phu đến phủ, bắt mạch kê đơn lại một lần nữa.”
Dao Kỳ chỉ ừm một tiếng, không phản đối.
Trong lòng vú Chu thầm than thở, vì cớ gì mà hai ngày nay cô Năm lại cư xử lạ thế nhỉ? Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mới tròn mười tuổi nhưng trong đôi mắt trầm tĩnh kia thi thoảng lại lộ ra thần sắc làm cho người ta cảm thấy hoảng hốt?
Kỳ thực Dao Kỳ không có mấy ấn tượng với đám nha hoàn, hầu già bên cạnh bởi vì ai cũng chỉ hầu hạ nàng một đoạn thời gian ngắn, chẳng mấy mà bị đuổi ra ngoài, nhưng vị vú Chu này thì nàng lại nhớ rõ. Trong ấn tượng của nàng năm đó, vú Chu là một bà vú vô cùng hiền lành thân thiết, giúp nàng bày mưu tính kế, cũng xem như là một tâm phúc. Nàng nhớ nàng thậm chí còn vì người này mà cãi nhau với Dao Hoa một trận, cuối cùng thiếu chút nữa là động tay động chân.
Nhưng hôm nay, bằng vào sự từng trải của mình, Dao Kỳ lại chưa nhìn ra vị vú Chu này có điểm nào đáng để khen ngợi.
Người này hầu hạ không chu đáo, quản giáo kẻ dưới qua loa, ngoài miệng thì có vẻ như tất cả đều vì cô chủ là nàng nhưng thực chất lại tìm đủ mọi cách để chia rẽ quan hệ giữa nàng và chị gái. Tính tình của Dao Hoa vốn ngang ngạnh cương liệt, còn nàng thủa bé lại luôn bướng bỉnh tùy hứng. Hai chị em với hai cá tính khác biệt, bên cạnh chỉ cần có kẻ có lòng nổi lửa quạt gió thì viện Tử Vi sao còn có được ngày tháng bình yên?
Lần này nàng nhất định sẽ không cho phép kẻ khác ngấm ngầm lợi dụng chia rẽ bọn họ nữa.
Cha… Mẫu thân…
Dao Kỳ lẩm bẩm thì thầm trong lòng, kiếp này, hai người nhất định phải sống lâu trăm tuổi!