Chương 1
Khi tiểu thư Eleanor Ruskin lần đầu chấp thuận kết hôn cùng Ngài Langston - vị Thủ tướng tương lai đầy triển vọng, mẹ nàng đã cảnh báo rằng “người tình” thực sự của Henry chính là nước Anh, và mãi mãi sẽ là như vậy. Khi ấy Eleanor chỉ bật cười đáp: “Vậy thì tốt nhất ngài ấy nên dứt tình với cô nhân tình ấy, vì con không đời nào chịu chia sẻ ngài ấy với bất kỳ ai.”
Giờ đây, sau một năm chung sống, nàng đã thấm thía lời cảnh báo sáng suốt của mẹ… và cả sự ngây dại của chính mình. Một người đàn ông như Henry không bao giờ vì một điều nhỏ nhặt như hôn nhân mà buông bỏ trách nhiệm. Điều xa xỉ nhất nàng có thể mong đợi chỉ là được kề vai giúp anh hoàn thành nghĩa vụ lớn lao ấy.
Thật khốn khổ thay, nàng lại yêu anh sâu đậm đến mức gần như mê muội.
Eleanor đưa mắt nhìn người chồng lịch lãm đang múc thìa kem đặt xuống đĩa bằng những cử động gọn ghẽ, điềm tĩnh - phong thái mà nàng đã ngưỡng mộ ngay từ buổi đầu gặp gỡ. Henry là bậc thầy trong nghệ thuật tận dụng từng phút giây, và anh cũng dạy nàng làm điều tương tự. Thế nhưng, dù luôn sát cánh bên anh trong mọi sự kiện công chúng, những hoạt động cải cách hay các buổi họp chính trị, nàng vẫn có cảm giác mình chỉ đứng bên rìa cuộc đời anh. Thực tế, phải sau tròn hai tuần, họ mới lại có dịp cùng nhau dùng bữa tại nhà vào tối nay.
Liệu anh có nhớ rằng chỉ còn hai ngày nữa là đến kỷ niệm ngày cưới của họ không? Hiểu rõ Henry, nàng đoán chắc anh chẳng hề để tâm. Ngay cả sinh nhật nàng cũng đã trôi qua trong lặng lẽ, không một lời chúc mừng. Nàng tự tìm đủ mọi lý lẽ để biện hộ cho anh, nuốt ngược nỗi thất vọng vào trong và tiếp tục tiến bước như một người lính tận tụy. “Tiếp tục hành quân” dường như đã trở thành kỹ năng thuần thục nhất của nàng.
Anh bắt gặp ánh mắt nàng rồi mỉm cười rạng rỡ đáp lại - nụ cười luôn khiến nàng tan chảy, dù anh cũng hào phóng dành nó cho bất kỳ ai lọt vào tầm mắt mình. “Hôm nay em đã thể hiện rất tốt tại buổi lễ khánh thành bệnh viện. Các giám đốc đều chúc mừng anh vì có một người vợ tận tụy và thông minh đến thế.”
“Chưa kể đến vẻ đẹp làm say lòng người nữa chứ,” nàng lẩm bẩm, nhớ lại diện mạo có phần nhạt nhòa của mình khi đứng cạnh những phu nhân khác, với mái tóc cứng đầu khó vào nếp và gương mặt chẳng mấy nổi bật.
Câu mỉa mai ấy hoàn toàn không lọt vào tai Henry. Nàng chẳng biết điều gì tệ hơn: việc Henry không nhận ra nàng kém nổi bật về nhan sắc lẫn gu ăn mặc, hay việc anh thực ra chẳng hề bận tâm. Suy cho cùng, anh kết hôn với nàng đâu phải vì dung mạo, mà vì những mối quan hệ - chức Bộ trưởng Nội vụ của cha nàng và dòng dõi quý tộc hiển hách của mẹ nàng.
“Nhân tiện, anh có một điều bất ngờ dành cho em,” anh nói.
Mắt nàng bỗng sáng lên: “Ngài đã nhớ ra rồi sao!”
Anh thoáng lộ vẻ bối rối: “Nhớ? Anh phải nhớ điều gì sao?”
Một cơn đau thắt lại nơi lồng ngực. Nàng phớt lờ nó, gượng gạo nở một nụ cười: “Không có gì đâu. Bất ngờ của ngài là gì vậy ạ?”
“Vì hầu gái của em vừa nghỉ việc để đi lấy chồng, nên anh đã tìm được người thay thế - một cô nàng tên Babette thì phải. Cô ta là người Pháp, được Ngài Waveney hết lời tiến cử. Ông ấy bảo cô ta sẽ khiến chúng ta ngạc nhiên bởi những tài năng khá kỳ lạ - dù anh cũng chẳng rõ ý ông ấy là gì - nhưng ông ấy khẳng định cô ta rất thạo việc. Cô ta sẽ bắt đầu làm việc ngay từ sáng mai.”
Eleanor khó mà giữ được vẻ bình thản: “Ngài thuê một phụ nữ người Pháp mà không hề hỏi ý kiến em sao? Thậm chí cũng không cho em cơ hội gặp mặt cô ta trước?”
Nỗi bực dọc của nàng dường như không hề ảnh hưởng đến Henry. “Dạo này cả hai chúng ta đều bận rộn đến mức khó thở, nên khi Ngài Waveney nhắc đến người phụ nữ này, anh nghĩ em sẽ không phản đối nếu anh lập tức nắm lấy cơ hội ấy.”
Nàng nuốt ngược câu phản bác sắp buột ra: “Vâng, dĩ nhiên là không rồi ạ.”
Cái mà Henry gọi là “nắm bắt cơ hội”, nàng lại xem đó là một sự can thiệp áp đặt, nhưng nàng thường ngại phải giải thích điều ấy với anh. Dẫu sao anh cũng đâu buồn lắng nghe. Mà vì sao anh phải nghe chứ? Ở tuổi ba mươi, anh đã giành được sự kính trọng và ngưỡng mộ không chỉ của nàng mà của phân nửa giới quyền lực tại nước Anh. Còn nàng, ở tuổi hai mươi tám, ngay cả sự chú ý của anh cũng khó lòng giữ nổi, nói gì đến kính trọng hay ngưỡng mộ.
Chẳng mấy ngạc nhiên khi anh đặt khăn ăn xuống bàn rồi đứng dậy: “Anh có một bản đề xuất dài của Fox và Grenville cần đọc tối nay, nên phải bắt tay vào việc ngay. Em tự tìm chút khuây khỏa cho mình được chứ?”
Ôi, dĩ nhiên rồi, em vốn là bậc thầy trong việc đó mà, nàng thầm nghĩ, nhưng vẫn kìm lại những lời cay nghiệt. Giờ đây anh sẽ tự nhốt mình trong phòng làm việc - nơi không ai, kể cả nàng, có chìa khóa - và làm việc cho tới tận khuya. Phòng làm việc chính là thánh địa riêng của anh, và khốn cho kẻ nào dám cả gan làm phiền khi anh đang ở trong đó. Nàng đã sớm học được bài học ấy ngay từ những ngày đầu.
“Eleanor?” anh lên tiếng, kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ, nhắc rằng anh vừa hỏi nàng điều gì đó.
“Vâng, em tự tìm niềm vui cho mình được mà,” nàng đáp một cách máy móc.
Anh bước vòng qua bàn, cúi xuống đặt một nụ hôn thoáng qua lên trán nàng. “Ngoan lắm. Hẹn gặp em vào bữa sáng mai.”
Vào bữa sáng. Nàng lặng lẽ nén lại nỗi hụt hẫng. Tối nay là thứ Ba, và Henry chỉ ghé qua giường nàng vào tối thứ Tư. Nàng nhìn theo bóng anh rời đi, mái tóc đen bóng ánh lên dưới ánh nến, đôi chân rắn rỏi ẩn trong chiếc quần chẽn ôm sát, lòng khẽ nhói lên. Nếu không vì lịch trình dày đặc của anh, hẳn nàng đã tin rằng anh thật sự có nhân tình bên ngoài. Với vẻ ngoài ấy, việc chinh phục bất kỳ người phụ nữ nào đối với anh cũng quá dễ dàng.
Nhưng không, mẹ nàng rốt cuộc vẫn nói đúng. Người tình duy nhất của Henry chính là nước Anh. Và nước Anh đang chứng tỏ mình là đối thủ đáng gờm hơn bất kỳ người phụ nữ nào trên đời.
Sáng hôm sau, bình minh ló dạng rực rỡ đến chói mắt đối với một người phụ nữ đã trằn trọc gần nửa đêm một mình trên giường. Khi tiếng gà vừa cất lên, Eleanor uể oải gượng dậy. Những ngày thiếu nữ với những buổi khiêu vũ thâu đêm rồi ngủ nướng đến tận trưa giờ đã lùi vào dĩ vãng. Giờ đây nàng đã kết hôn với một Thủ tướng tương lai. Muốn theo kịp nhịp sống của anh đồng nghĩa với việc nàng phải tập quen với những giấc ngủ ngắn ngủi.
Nàng hoàn tất các bước vệ sinh buổi sáng rồi thay váy ngủ bằng một chiếc áo lót dài. Nhưng khi bước vào phòng thay đồ, nàng suýt nhảy dựng lên vì giật mình, bởi ở đó người hầu gái Pháp mà Henry đã thuê - người mà nàng gần như quên bẵng - đang ngồi đợi sẵn. Eleanor hoàn toàn không nghe thấy tiếng người phụ nữ ấy bước vào phòng - chẳng lẽ nàng đã ngủ say đến thế sao?
Hay đơn giản là người phụ nữ này mang một vẻ nhẹ nhàng gần như thoát tục, đúng như diện mạo của mình? “Babette gì-đó” sở hữu nét đẹp thanh tao của một tinh linh - mái tóc vàng bạc, những đường nét thanh tú và thân hình mảnh mai quấn trong lớp vải muslin mỏng như tơ. Trái tim Eleanor chùng xuống khi nàng tự giải thích cho mình lý do Henry thuê người phụ nữ này mà không hề hỏi ý kiến nàng. Có người đàn ông nào lại không thích một vẻ đẹp như thế ở quanh mình, nhất là khi vợ anh ta lại… kém sắc?
“Bonjour (Xin chào), thưa lệnh bà,” người phụ nữ giống như một thiên thần ấy lên tiếng. “Tên tôi là Babette Lebeau, và tôi là…”
“Ta biết cô là ai rồi,” nàng đáp cộc lốc.
“Tôi hy vọng phu nhân không phiền vì sự đường đột của tôi khi đợi phu nhân ở đây, nhưng tôi không muốn làm vướng chân các gia nhân khác trong dinh cơ của người.” Babette chỉ tay về phía chiếc ghế trước gương. “Mời phu nhân lại đây. Xin hãy ngồi xuống và để tôi vấn tóc cho phu nhân.”
Kỳ lạ thay, giọng điệu quả quyết của người phụ nữ này lại khiến những nghi ngại trong lòng Eleanor dịu xuống. Tiếng Anh của Babette thuần thục một cách đáng kinh ngạc, và giọng cô ta có vẻ từng trải hơn nhiều so với diện mạo trẻ trung của mình. Eleanor làm theo lời cô ta bảo, dần dần thả lỏng dưới những nhịp chải tóc nhẹ nhàng của Babette.
“Chỉ cần chịu khó một chút thôi,” Babette nói thêm, “chúng ta hoàn toàn có thể khiến phu nhân trở nên xinh đẹp trong sáng nay. Phu nhân muốn vậy, phải không?”
“Phải.” Eleanor cau mày nhìn hình ảnh giản dị đến tẻ nhạt của chính mình với mái tóc nâu xỉn trong gương. “Nhưng sự cố gắng ấy sẽ tốn nhiều thời gian hơn mức ta có thể dành ra. Ngay cả khi ta thực sự làm được điều đó đi chăng nữa.”
Babette nở một nụ cười đầy bí ẩn. “Phu nhân sẽ không bao giờ biết được nếu chưa thử. Xin đợi tôi một lát, thưa lệnh bà,” cô nói rồi bước nhanh ra khỏi phòng.
Một lúc khá lâu trôi qua và Eleanor bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Babette,” nàng gọi vọng ra, “ta đã hứa với Henry rằng mình sẽ sẵn sàng lên đường lúc chín giờ, mà giờ đã tám giờ rưỡi rồi.”
“Tôi muốn cho phu nhân xem một thứ,” Babette nói từ phía ngoài phòng thay đồ. Rồi cô ta bước vào, và Eleanor không kìm được mà thốt lên kinh ngạc.
Vẻ đẹp thanh tú như tiên nữ lúc nãy đã hoàn toàn biến mất. Bằng cách thay đổi kiểu tóc, khoác thêm một chiếc khăn choàng đen, và Chúa mới biết bằng mẹo vặt nào khác, Babette đã tự biến mình thành một người hầu dọn dẹp lam lũ. Mái tóc vàng bạc giờ trông xơ xác, đôi mắt xanh lấp lánh trở nên xám xịt vô hồn, và gương mặt không còn nụ cười càng khiến cô ta trông tiều tụy hơn.
Babette nhìn nàng bằng ánh mắt chân thành. “Người thấy đấy, thưa lệnh bà, để khơi dậy vẻ đẹp của một người phụ nữ đôi khi cần khá nhiều công sức, nhưng để xóa sạch nó thì lại chẳng mất bao nhiêu.” Cô ta tiến lại gần nàng. “Vì vậy tôi xin hỏi phu nhân, chúng ta có nên thử hay không? Hay phu nhân định tiếp tục buông xuôi và đứng nhìn Huân tước lướt qua cuộc đời mình?”
Nàng chớp mắt trước sự táo bạo đến mức gần như xấc xược của người phụ nữ này. Làm sao Babette lại đoán được những rắc rối giữa nàng và Henry? Người phụ nữ này không thể nào biết được, bởi cô ta mới đặt chân đến đây. Còn Henry thì đời nào lại đem chuyện riêng tư ấy ra nói, vì ngay cả anh cũng chưa từng nhận ra giữa họ có điều gì bất ổn.
Nàng cố xua đi cảm giác bất an rằng cô hầu gái Pháp mới này đang đọc được suy nghĩ của mình. Thật nực cười. Babette chắc hẳn chỉ phỏng đoán bừa, và tình cờ lại đoán trúng mà thôi.
Dù vậy, một người phụ nữ có trực giác nhạy bén và tài năng kỳ lạ như thế biết đâu lại có thể thành công trong việc cải thiện vẻ ngoài của Eleanor, nơi mà mọi cố gắng trước đây đều thất bại. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, nàng cho phép mình hy vọng, và phó mặc bản thân vào tay cô hầu gái Pháp mới của mình.
-o0o-
Henry vừa toan bước ra khỏi cửa thì chợt nghe tiếng bước chân vọng xuống từ đầu cầu thang. Anh quay ngoắt người lại. “Chết tiệt, Eleanor, anh đã bảo…”
Anh bỗng khựng hẳn lại khi một người phụ nữ từ từ hiện ra trước mắt anh khi nàng bước xuống. Không, không phải người lạ, mà chính là vợ anh! Hay ít nhất anh tin là vậy. Anh chưa từng thấy Eleanor trong dáng vẻ này, trông nàng khác lạ đến mức khó tin, nhưng đâu đó vẫn hoàn toàn là chính nàng. Anh không thể chỉ ra chính xác điều gì đã thay đổi, nhưng dường như nàng đang… bừng sáng. Phải, chính là cảm giác ấy. Từng tấc da thịt trên người nàng đều rạng rỡ, từ làn da trong trẻo như phát sáng đến mái tóc nâu sô-cô-la bóng mượt. Và từ lúc nào đôi bàn tay vốn quen với công việc của nàng lại trở nên thanh tú, nhỏ nhắn đến vậy? Sao trước đây anh lại chưa từng nhận ra chi tiết nhỏ bé ấy?
Đó là chưa kể đến một điều mà lẽ ra một quý ông không nên chú ý đến - sự đầy đặn rõ rệt hơn nơi… ừm… vòng ngực của nàng. Hay là anh chỉ tưởng tượng? Hay đột nhiên vợ anh lại sở hữu một đôi gò bồng quyến rũ đến thế?
Anh chỉ chợt nhận ra mình đang nhìn nàng chằm chằm khi một nụ cười chậm rãi, gần như khiêu khích uốn cong trên đôi môi nàng. Điều đó thiêu đốt các giác quan của anh - và cả những bản năng sâu kín hơn, khiến anh không khỏi sững sờ trước chính phản ứng của mình.
Eleanor xưa nay chưa bao giờ giống những người phụ nữ khác - những người luôn trang điểm, ăn diện để thu hút anh, mong chờ những lời khen về xiêm y hay tìm cách khiến anh phải hao tâm chiều chuộng họ. Eleanor luôn đem lại cảm giác dễ chịu, hiền hòa và dễ chiều, và chưa từng đòi hỏi điều gì. Đó cũng là một trong những lý do anh cưới nàng, bởi nàng sẽ không khiến anh xao lãng khỏi sự nghiệp.
Dĩ nhiên còn những lý do khác nữa - những mối quan hệ chính trị của cha nàng, tình giao hảo lâu đời giữa hai gia tộc, và một linh cảm chắc chắn rằng nàng sẽ trở thành một người vợ tốt. Anh thực sự có thiện cảm với nàng. Nhưng anh chưa từng nghĩ đến Eleanor bằng cảm xúc của đam mê hay khao khát cháy bỏng.
Không, điều đó cũng không hoàn toàn chính xác. Có những đêm khi anh đắm mình trong vòng tay nàng, anh đã ước mình có thể ở lại đó mãi, được bao bọc trong hơi ấm của nàng, bình yên trong sự dịu dàng của nàng. Những đêm anh muốn giãi bày tâm sự, muốn hỏi ý kiến nàng, muốn chia sẻ nhiều hơn là chỉ một chiếc giường chung.
Nhưng rồi anh thường thiếp đi trước khi làm được điều đó. Hơn nữa, anh không thể dành thời gian để giải thích bản thân với vợ và mở ra chiếc hộp Pandora đầy rắc rối ấy. Chắc hẳn nàng đã tham gia đủ nhiều vào công việc của anh để hiểu anh rồi - còn cần gì phải nói thêm nữa? Một khi rời khỏi giường nàng, anh liền quên đi những cảm xúc bốc đồng ấy hoặc đè nén chúng lại, chờ đến lúc có thời gian suy nghĩ sâu hơn. Đáng tiếc là thời điểm ấy dường như chẳng bao giờ đến. Thực tế, anh đã thấy mình may mắn lắm rồi nếu có thể thu xếp để ở bên nàng mỗi tuần một lần.
Nàng tiến lại gần anh, một mùi hương lạ lẫm thoảng qua, khơi dậy trí tưởng tượng của anh. Anh chợt nhớ ra tối nay là thứ Tư - đêm mà anh đã quen ghé qua phòng vợ. Ý nghĩ ấy khiến máu trong người anh bỗng nóng lên.
Nhưng anh đâu cần phải đợi đến tối. Nàng là vợ anh. Anh có quyền mà. Anh có thể bế bổng nàng lên, ném nàng xuống giường, xé bỏ lớp váy áo, và…
…bỏ lỡ cuộc họp với Hội Phụ nữ Cải cách Nữ tù nhân tại Newgate, một cuộc họp cực kỳ quan trọng đối với kế hoạch cải cách nhà tù.
Ý nghĩ ấy lập tức dập tắt cơn ham muốn đang trỗi dậy.
“Chào buổi sáng, em yêu. Anh tin là em đã ngủ ngon.”
Nụ cười trên môi nàng khẽ khựng lại. “Vâng. Em xin lỗi vì đã xuống trễ.”
Nàng đứng đó với vẻ như đang chờ đợi điều gì đó, nhưng anh không thể đoán nổi nàng mong đợi điều gì.
“Vậy thì chúng ta nên đi thôi,” anh nói.
Cái gật đầu của nàng có vẻ kém hào hứng hơn thường lệ.
Phải mãi sau này, khi cả hai đã ngồi suốt một giờ đồng hồ trong cuộc họp của Hội Phụ nữ, anh mới bỗng nhận ra rằng mình đã quên nói với nàng rằng hôm nay nàng trông tuyệt đẹp đến thế nào. Đáng lẽ anh nên nói điều đó.
Ngay khi cuộc họp kết thúc, anh tiến về phía Eleanor. Nàng đang bị vây quanh bởi vài quý bà, họ đang trầm trồ khen ngợi chính điều mà anh đã quên nói. Anh xua đi chút áy náy vừa nhen lên. Suy cho cùng, anh có quá nhiều việc phải nghĩ đến, và Eleanor chắc chắn sẽ hiểu.
Một trong những quý bà đề nghị ghé một khách sạn gần đó uống trà và ăn bánh, rồi mời Eleanor đi cùng. Nàng liếc nhìn anh. Thông thường, nàng sẽ cùng anh trở về nhà sau những sự kiện như thế và dùng một bữa trưa nhẹ trước khi anh đến Nghị viện. Nhưng nếu nàng đi cùng bạn bè, anh có thể bỏ qua bữa trưa ấy và đến phiên họp sớm hơn.
“Cứ đi đi và tận hưởng nhé,” anh nói.
Anh cố phớt lờ cảm giác bứt rứt mơ hồ rằng ngày hôm nay của mình sẽ thiếu đi điều gì đó nếu anh không đưa nàng về nhà như thường lệ. Dẫu sao thì…vẫn còn tối nay mà.
Anh quay đi quá nhanh, đến mức không kịp nhìn thấy vẻ thất vọng thoáng qua làm u ám gương mặt nàng.
-o0o-
Đã quá mười giờ đêm từ lâu, Eleanor đứng bất động trong phòng ngủ để Babette ướm lên người nàng chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh đến khó tin và khâu cố định nó lại. Chúa mới biết làm thế nào cô gái ấy có thể biến một trong những bộ đồ cũ của Eleanor thành một tuyệt tác ngọt ngào thế này chỉ trong một ngày, nhưng chắc chắn cô nàng này có phép thuật. Tuy vậy…
“Mấy đường khâu này sẽ không giữ được đâu,” Eleanor khẽ lẩm bẩm.
“Tôi cũng mong là không giữ được,” Babette đáp lại bằng một tiếng cười trong trẻo như tiếng nhạc. Cô ta lùi lại để ngắm nhìn Eleanor rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý. “Huân tước sẽ rất hài lòng cho mà xem.”
“Nếu anh ấy còn thèm để mắt tới.”
Eleanor đã kể cho Babette nghe mọi chuyện về phản ứng của Henry - hay đúng hơn là sự thờ ơ của anh - trước diện mạo của nàng lúc sớm. Nàng chẳng hiểu vì sao mình lại thấy thôi thúc phải thú nhận những nỗi thất vọng sâu kín nhất với cô hầu gái người Pháp này, nhưng bằng cách nào đó, điều ấy dường như lại đúng đắn, thậm chí là khôn ngoan. Nàng chưa từng tâm sự với người hầu, kể cả những người đã ở cùng gia đình nàng nhiều năm, vậy mà ngay khoảnh khắc gặp Babette, nàng lại muốn làm điều đó. Thật kỳ lạ, nhưng nàng chẳng hề hối hận.
“Huân tước sẽ chú ý thôi, phu nhân cứ yên tâm,” Babette nói. “Còn nếu ngài ấy quá lười để thốt ra lời nào…”
“Lười sao! Rắc rối là ở chỗ đó - anh ấy chẳng hề lười biếng chút nào. Đôi khi ta ước gì anh ấy lười một chút. Ít ra thì khi đó ta mới có thời gian bên anh ấy. Xem kìa, ngay cả bữa tối nay anh ấy cũng chẳng về nhà. Chuyện đó chẳng có gì lạ, nhưng ta đã hy vọng…”
Babette xua tay như gạt đi điều ấy. “Một người đàn ông có thể cần mẫn trong việc này nhưng lại lười biếng trong việc khác. Chồng của phu nhân cũng giống như bao người đàn ông khác thôi - ngài ấy không thấy có lý do gì để phải nỗ lực cho cuộc hôn nhân của mình. Nhưng một cuộc hôn nhân hạnh phúc đòi hỏi sự vun vén bền bỉ, từ cả người vợ lẫn người chồng. Vì vậy, chúng ta phải cám dỗ để ngài ấy chịu bỏ công sức ra, đúng không thưa phu nhân?”
“Chúc cô may mắn,” Eleanor lẩm bẩm.
Cô hầu gái nheo mắt nhìn nàng. “Và cả phu nhân nữa - phu nhân cũng có chút lười biếng đấy. Phu nhân bỏ cuộc quá dễ dàng.”
“Ta không có!”
“Phu nhân có yêu cầu ngài ấy về ăn tối không? Phu nhân có nói với ngài ấy rằng mình thà bỏ dở buổi tiệc trà với các quý bà để dành thời gian bên ngài ấy không?”
“Anh ấy sẽ không nghe đâu,” nàng thì thầm, dù biết Babette nói có lý. “Hơn nữa, nếu ta mở lời mà anh ấy lại phớt lờ yêu cầu đó…” Giọng nàng nhỏ dần, bụng dạ thắt lại.
Sự thấu cảm hiện rõ trên gương mặt Babette khi cô ta chạm nhẹ vào cánh tay Eleanor. “Ôi phu nhân, phu nhân không thấy sao? Nếu không dấn thân, phu nhân sẽ chẳng có được gì cả. Nỗi sợ hãi bào mòn năng lượng, nó ngăn cản chúng ta hành động, nó giữ chân chúng ta đứng yên một chỗ khi lẽ ra phải tiến về phía trước. Phu nhân phải sẵn lòng mạo hiểm với nỗi đau trước khi tìm thấy tình yêu.”
Một tiếng động ở phòng bên cạnh khiến Babette đứng thẳng người dậy. “Ngài ấy đến rồi, tôi phải đi thôi. Nhưng phu nhân hãy táo bạo lên. Ngài ấy là chồng phu nhân mà, đúng không? Điều tệ nhất ngài ấy có thể làm chỉ là tổn thương lòng kiêu hãnh của phu nhân thôi.” Cô chỉ tay vào ngực Eleanor. “Ngài ấy không thể làm tổn thương trái tim phu nhân trừ khi phu nhân cho phép.”
Tiếng khóa cửa thông phòng lạch cạch xoay, và Eleanor nhanh chóng quay lại đối diện với nó, gần như không nhận ra Babette đã biến mất qua cánh cửa khác. Miệng nàng khô khốc, tim đập thình thịch. Nàng chưa bao giờ ăn mặc táo bạo thế này. Nàng chưa bao giờ chờ đợi Henry ở đâu khác ngoài trên giường, với tấm chăn kéo tận cằm, vì sợ rằng anh sẽ nghĩ nàng là hạng đàn bà lẳng lơ nếu làm khác đi. Babette đã cố thuyết phục rằng nàng sai lầm, nhưng những lời răn dạy suốt bao năm của mẹ vẫn khiến nàng lo âu.
Và khi cánh cửa bật mở, anh bước vào. Trong một thoáng, nàng chợt sợ rằng Babette đã lầm to. Henry đứng sững lại, tay vẫn nắm chặt nắm cửa. Đôi mắt đen của anh lướt dọc theo thân hình mảnh dẻ trong lớp áo mỏng manh của nàng, khiến nàng đỏ bừng mặt.
Rồi anh khép cửa lại. “Em trông tuyệt quá,” anh thì thầm bằng giọng khàn đục, như thể từng lời phải gắng sức mới thoát ra khỏi lồng ngực. “Nhớ nhắc anh cảm ơn Babette vào ngày mai nhé.”
Một tia đau nhói thoáng xuyên qua tim nàng trước khi nàng kịp ngăn lại. Rồi nàng rướn thẳng vai. Nếu không dấn thân... Nàng bước về phía anh. “Babette đã tạo ra chiếc váy, Henry, nhưng người mặc nó là em.”
Anh chớp mắt trước lời nhắc nhở của nàng, rồi sải bước đến bên nàng giữa phòng. “Và em mặc nó rất đẹp,” anh lẩm bẩm khi kéo nàng sát vào lòng.
Niềm đắc ý âm thầm dâng lên trong nàng. Dẫu sao thì đó cũng là một bước tiến so với lời nhận xét ban đầu của anh.
Và rồi anh hôn nàng, khiến thế giới của nàng chỉ còn lại Henry... rắn rỏi và thon gọn, ghì chặt lấy nàng, vuốt ve cơ thể nàng, chạm vào nàng theo những cách trước đây anh chưa từng thử. Những sợi râu của anh cọ nhẹ lên má nàng khi anh hôn dọc theo xương hàm. Anh đột ngột lùi lại để thì thầm: “Anh xin lỗi... đáng lẽ anh nên cạo râu.”
Một lời xin lỗi - liệu những điều kỳ diệu này có bao giờ dừng lại không? “Em không bận tâm đâu,” nàng thốt lên đầy hân hoan rồi lại tìm đến làn môi anh. Những nụ hôn của anh thân mật, ấm áp và nồng nhiệt hơn hẳn thường ngày. Anh nhanh chóng đưa nàng lên giường, và nàng quỳ trên đó nhìn theo khi anh vội vã trút bỏ quần áo gần như cuống quýt.
Thông thường nàng sẽ ngoảnh mặt đi khi anh cởi đồ, dù đôi khi vẫn lén liếc nhìn khi anh không để ý. Nhưng đêm nay, nàng thoải mái ngắm nhìn anh - khuôn ngực rộng vạm vỡ đáng kinh ngạc, cánh tay săn chắc, và vùng bụng phẳng lỳ dẫn ánh mắt nàng trượt xuống thấp hơn...
Nàng hít sâu một hơi. Anh luôn khao khát khi đến với nàng, nhưng đêm nay dường như có điều gì đó khác thường. Anh nóng lòng hơn, gần như thiếu kiên nhẫn, và nàng đắm mình trong niềm hân hoan ấy.
Chẳng kịp suy nghĩ, nàng đưa tay chạm vào phần thân thể ấy của anh, điều mà trước nay nàng luôn quá e dè để thử. Anh rên khẽ, nhưng khi nàng định rụt tay lại, anh đã nắm chặt tay nàng, áp nó sát hơn vào da thịt mình. “Phải rồi, em yêu, hãy chạm vào anh đi. Xin em.”
Em yêu? Xin em? Những từ ngữ vốn chẳng hề giống anh như dòng nước mát tưới lên trái tim khô héo của nàng, và nàng ngả người về phía anh. Anh ôm chặt lấy nàng khi hạ mình xuống giường, rải những nụ hôn lên khắp người nàng và bao bọc nàng trong những cử chỉ âu yếm.
Họ hòa vào nhau rất nhanh, cả hai đều bừng cháy bởi khao khát. Được tiếp thêm can đảm từ phản ứng trước đó của anh, nàng thử những điều mình chưa từng dám thử, vuốt ve anh ở những nơi trước đây nàng từng nghĩ là không thể - vươn người khám phá từng phần cơ thể của người đàn ông mà nàng nhận ra mình chưa từng thật sự hiểu rõ.
Và khi anh chiếm trọn lấy nàng, nàng có cảm giác như thể anh chạm tới tận linh hồn mình. Nàng mở lòng đón nhận anh theo cách trước nay chưa từng có. “Ôi, người vợ yêu dấu của anh,” anh gầm khẽ bên tai nàng khi chuyển động mạnh mẽ hơn, sâu hơn, dồn dập hơn. “Em thật tuyệt mỹ, thiên thần của anh...”
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến nàng vỡ òa, bật lên tiếng kêu hoan lạc trong vòng tay anh.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, anh kéo nàng vào lòng và thì thầm: “Em đúng là một kẻ mê hoặc, Eleanor, một sự mê hoặc chết người. Tại sao trước đây em chưa từng để lộ điều đó?”
Nàng mỉm cười trong niềm mãn nguyện tràn đầy. “Có lẽ em đã từng. Chỉ là ngài chưa từng để ý thôi.”
Anh rúc vào tóc nàng. “Ồ, giờ thì anh để ý lắm rồi.”
Ôm chặt nàng, anh để nàng tựa vào ngực mình. Nàng chờ đợi nhịp thở đều đặn quen thuộc vốn thường báo hiệu sự khép lại của những phút giây mặn nồng, nhưng thay vào đó, anh lại nói. Anh nói mãi, nói rất nhiều.
Anh hỏi nàng những câu hỏi và kể cho nàng nghe về tuổi thơ của mình. Anh dỗ dành để nàng cũng làm như vậy. Nàng bàng hoàng trước những bí mật bấy lâu anh cất giấu, cũng ngỡ ngàng khi chính nàng cũng để mặc những bí mật của mình tuôn ra thành lời.
Khi họ mặn nồng với nhau một lần nữa sau đó, nàng biết giữa họ đã có điều gì đó đổi khác, bởi anh chưa bao giờ ân ái với nàng quá một lần trong đêm. Và lần này giống như một ngọn lửa cháy chậm, được thắp lên bằng sự dịu dàng, rồi dẫn tới một niềm khoái lạc ngọt ngào khiến nàng đắm chìm trong mãn nguyện.
Cuối cùng khi cả hai dần chìm vào giấc ngủ, nàng ôm chặt lấy anh. Ngày mai mọi thứ rồi sẽ khác. Babette đã đúng. Chỉ cần một chút táo bạo mà thôi. Tại sao trước đây nàng chưa từng thử làm vậy nhỉ?
-o0o-
Khi thức giấc, nàng chợt cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ khi nhận ra mình chỉ có một mình. Đáng lẽ Henry phải ở lại qua đêm như mọi khi chứ. Nàng liếc nhìn đồng hồ rồi giật mình bật dậy ngồi thẳng.
Trời ạ, đã chín giờ sáng rồi. Chẳng trách anh đã đi mất - Henry luôn thức dậy rất sớm. Nếu không ở trong phòng mình, hẳn giờ này anh đang ngồi bên bàn ăn sáng và đợi nàng với vẻ sốt ruột. Nàng vội vã rời giường và thử mở cánh cửa thông phòng, nhưng nó vẫn khóa chặt như mọi khi. Điều đó khiến nàng thoáng bận lòng, nhưng nàng cố không suy diễn quá nhiều. Dẫu sao thì Henry vốn là người rất coi trọng sự riêng tư.
Tuy nhiên, việc thay chiếc váy ngủ mới giúp tâm trạng nàng sáng bừng trở lại, bởi nàng không thể ngăn mình nhớ về việc Henry đã chậm rãi kéo nó khỏi người nàng đêm qua, khiến từng lần lớp lụa chạm vào da thịt trở thành một sự cám dỗ mê hoặc.
Gương mặt nàng vẫn còn phảng phất vẻ thẹn thùng khi bước vào phòng trang điểm và thấy Babette đã đợi sẵn. “Trông phu nhân thật... mãn nguyện,” cô hầu gái nhận xét với vẻ đắc ý.
Eleanor càng đỏ mặt hơn. “Ta đang thấy rất hài lòng, phần lớn là nhờ cô đấy.”
“Tôi chỉ khơi mào một chút thôi. Phần còn lại đều là do phu nhân.”
“Lúc nãy khi cô vào, Henry có ở trong phòng này không?” Eleanor hỏi.
“Thưa không. Có lẽ ngài ấy đã quay lại phòng riêng chăng?”
Nén nỗi thất vọng xuống, Eleanor nói: “Ta không nghĩ vậy. Có lẽ anh ấy đã xuống ăn sáng rồi.”
“Phu nhân đừng mong mọi thứ sẽ thay đổi chỉ sau một đêm.”
“Ta biết.” Thế nhưng, hôm nay là ngày kỷ niệm ngày cưới của họ, và nàng đã hy vọng...
Nhưng chắc chắn anh sẽ không quên, nhất là lúc này, sau những gì diễn ra đêm qua. Ánh mắt nàng chợt sáng lên. Biết đâu ngay lúc này anh đang đợi nàng dưới nhà với một món quà. Có lẽ đó chính là lý do anh không ở lại.
Ngay khi sửa soạn xong, nàng vội vã đi tới phòng ăn, nhưng thay vì thấy Henry, nàng chỉ thấy một mẩu giấy nằm trên chiếc đĩa đặt tại chỗ của mình. Nàng mở tờ giấy được gấp ngay ngắn ra, tim thắt lại khi đọc những dòng chữ ngắn ngủi:
Rất tiếc vì anh không thể dùng bữa sáng cùng em, nhưng anh có một phiên họp Nghị viện quan trọng cần chuẩn bị. Anh sẽ ở trong phòng làm việc. Hãy bảo người mang một khay thức ăn vào cho anh trước giờ họp chiều nay. Nếu tối nay anh về muộn, em đừng thức đợi.
Nàng đọc đi đọc lại những dòng chữ ấy, một nỗi tuyệt vọng lạnh buốt len lỏi quanh tim khi nàng vò nát mẩu giấy trong tay. Chẳng có gì thay đổi cả. Thậm chí lần này còn tệ hơn trước. Nỗi thất vọng dâng lên dữ dội, bóp nghẹt mọi giấc mơ về tương lai và xóa sạch dư vị ngọt ngào của sự thân mật đêm qua.
Nàng bước lên cầu thang trở về phòng mình trong trạng thái gần như tê dại. Cho tới tận bây giờ, nàng vẫn luôn cho rằng ý niệm về một trái tim tan vỡ thật ngớ ngẩn. Trái tim vốn được tạo nên từ xương thịt và cơ bắp - làm sao một thứ như thế lại có thể vỡ ra được cơ chứ?
Nhưng lúc này, nàng có thể thề rằng mình nghe thấy trái tim rạn nứt, như thể bị xẻ đôi ngay chính giữa. Nàng cảm nhận nỗi đau lan dần khắp tứ chi.
Khi nàng vào phòng, Babette đã ở đó, nhưng Eleanor không hề để tâm đến vẻ kinh ngạc của cô hầu gái. Thay vào đó, nàng bước tới tủ quần áo, kéo mạnh từng bộ váy ra và ném chúng lên giường - chính chiếc giường mà nàng và Henry đã chia sẻ niềm hoan lạc chỉ mới đêm qua.
“Babette, hãy bảo John mang rương của ta từ trên gác mái xuống,” nàng nói bằng giọng lạnh lẽo nhất, giữ đúng phong thái của một nữ chủ nhân để ngăn cô hầu gái người Pháp hỏi han thêm.
Đáng lẽ nàng phải hiểu rõ điều đó từ lâu.
“Phu nhân đang làm gì vậy?” Babette hỏi.
Eleanor quay ngoắt lại. “Cô có biết hôm nay là ngày gì không? Hôm nay là kỷ niệm một năm ngày cưới của ta và Henry. Ta đã mong đợi... Ta đã hy vọng...” Nàng nghẹn lời, cảm xúc dâng trào chặn nghẹn nơi cổ họng. “Chẳng quan trọng nữa. Đây chính là cách Henry chọn để kỷ niệm ngày đặc biệt của chúng ta.” Nàng ném mẩu giấy xuống chân Babette, rồi tiếp tục gấp quần áo thành những chồng ngay ngắn.
Babette đọc lướt mẩu giấy, rồi lầm bầm một câu chửi thề bằng tiếng Pháp. Eleanor không nghe rõ những từ đó, nhưng nàng đoán rằng cô ta vừa gọi Henry là một gã ngốc. Eleanor hoàn toàn tán thành điều đó.
Babette ngước đầu lên. “Vậy là phu nhân định bỏ đi.”
“Phải. Cô cứ nói đi, muốn nói gì cũng được.” Môi dưới của Eleanor run rẩy dẫu nàng đang cố giữ bình tĩnh. “Ta sẽ về thăm mẹ vài ngày. Biết đâu khi ta quay về, mọi thứ sẽ lại trở lại như cũ.”
“Đó có thật sự là điều phu nhân mong muốn không?”
“Không!” Ghì chặt chiếc váy lót đang gấp dở vào bụng, Eleanor cúi đầu để giấu đi những giọt nước mắt. “Ta muốn Henry yêu ta như cách ta yêu anh ấy. Nhưng cố gắng khiến anh ấy yêu mình dường như chẳng có ích gì cả.” Giọng nàng hạ xuống thành tiếng thì thầm. “Chuyện đó quá khó khăn, và đau đớn vô cùng khi anh ấy không hề đáp lại. Có lẽ cô nói đúng - ta lười biếng và sợ phải đặt cược trái tim mình. Nhưng ta sẽ phát điên mất nếu chuyện này cứ tiếp diễn. Ta thà quay lại như trước đây, khi ta còn chưa biết...”
Nàng nuốt ngược nước mắt vào trong. “Khi ta còn chưa nhận ra anh ấy có thể tuyệt vời đến thế nào nếu anh ấy chịu mở lòng, và ta đang đánh mất điều gì khi anh ấy tự nhốt mình sau những cánh cửa ấy.” Ánh mắt nàng chạm vào cái nhìn đầy cảm thông của Babette, và nàng khẽ nuốt khan. “Có quá nhiều cánh cửa bị khóa chặt giữa chúng ta, Babette ạ. Mà ta thì không có nhan sắc, không đủ mạnh mẽ, hay... bất cứ thứ gì để phá vỡ chúng.”
Nàng đã chờ đợi Babette phản đối, người mới hôm qua còn là nguồn lời khuyên dồi dào. Nhưng có vẻ như nguồn ấy giờ đã cạn, bởi cô hầu gái người Pháp chỉ nhẹ nhàng nói: “Tôi hiểu,” rồi bắt đầu lặng lẽ giúp nàng thu xếp hành lý.
-o0o-
Henry ngồi trong phòng làm việc, đôi mắt vô hồn dán vào những trang giấy trước mặt. Đó là tất cả những gì anh đã làm suốt hai giờ qua, và cũng là điều duy nhất anh có thể gắng gượng làm nổi.
Anh không thể ngừng nghĩ về đêm qua. Dù có cố gắng tập trung vào công việc đến đâu, tâm trí anh vẫn trôi dạt về những điều bất ngờ ấy… hơi ấm ấy… và những vuốt ve ngọt ngào. Anh dường như vẫn nghe thấy giọng nói dịu dàng của Eleanor bên tai, vỗ về mọi nỗi đau ngốc nghếch của những năm tháng cơ hàn, mọi nỗi thất vọng nhỏ nhoi trong đời anh. Đêm qua, Eleanor đã chạm tới phần sâu kín nhất trong con người anh, nơi chưa một ai từng đặt chân tới, và sự thật là điều đó khiến anh sợ hãi.
Anh chưa bao giờ có ý định để nàng bước vào. Tận sâu trong lòng, có lẽ anh luôn hiểu rằng nếu cho phép điều đó, nàng sẽ đảo lộn cả thế giới của anh. Và giờ nàng đã làm thế thật. Chỉ sau một đêm hạnh phúc như thiên đường, nàng đã xâm chiếm cả những vùng đất thiêng liêng nhất của anh - công việc, suy nghĩ và sự kiểm soát của anh. Sau chuyện này, liệu nàng sẽ mong đợi điều gì ở anh?
Liệu nàng sẽ đòi hỏi bao nhiêu thời gian và tâm trí của anh? Làm sao anh có thể đáp ứng được tất cả những điều đó?
Chết tiệt thật! Lẽ ra cứ để cuộc hôn nhân tiếp tục trôi qua êm đềm như trước thì đơn giản biết bao, chẳng cần suy nghĩ, cũng chẳng cần bận tâm đến cảm xúc của nàng. Nó gần như chẳng khác gì cuộc sống độc thân, ngoại trừ việc có một người vợ dịu dàng bên cạnh mỗi khi anh cần.
Nhưng giờ đây… anh đã nếm trải cảm giác khi có nhiều hơn thế. Và điều đó không hề dễ chịu, cũng chẳng hề đơn giản. Anh thậm chí còn không chắc mình có thích điều đó hay không.
Một tiếng gõ cửa vang lên, bất chấp mọi do dự trong lòng, anh vội vã ra mở khóa, tin chắc đó là Eleanor, bởi tận sâu trong lòng anh đang khao khát được gặp nàng theo một cách khó hiểu.
Nhưng khi cánh cửa mở ra, người đứng đó không phải Eleanor, mà là cô hầu gái người Pháp anh đã thuê để hầu hạ nàng. Và vẻ mặt cô ta nghiêm trọng đến mức khiến anh bất ngờ.
Anh khựng lại vì thất vọng. “Chào buổi sáng, Babette. Ta biết cô mới đến gia đình này, nhưng hẳn phải có người nói với cô rằng ta không thích bị quấy rầy khi đang ở trong phòng làm việc.”
Đôi mắt cô ta lóe lên khi nhìn anh. “Tôi đến để chuyển lời từ phu nhân. Phu nhân đã rời đi từ một giờ trước để về thăm cha mẹ ở miền quê. Chỉ có vậy thôi ạ.”
Một cảm giác gần như hoảng loạn dâng lên trong lồng ngực trước khi anh kịp trấn tĩnh lại. “Nàng đi rồi sao? Mà không nói với ta một lời? Ta không hiểu.”
Cô hầu gái khịt mũi khinh khỉnh. “Điều đó không làm tôi ngạc nhiên chút nào.” Nghiêng đầu, cô ta quan sát anh bằng ánh mắt lạnh lùng. “Thưa ngài, ngài có biết hôm nay là ngày gì không?”
“Là thứ Năm.”
“Không, không phải thứ trong tuần, mà là ngày. Ngài có nhận ra ý nghĩa của ngày hôm nay không?”
Cuộc đối thoại này thật kỳ quặc. Anh suy nghĩ một lát. “Ngày 26 tháng 04. Thì sao?”
“Đó là kỷ niệm một năm ngày cưới của ngài, thưa ngài. Có lẽ với đàn ông thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng với một người phụ nữ…”
“Đủ rồi,” anh thì thầm khi nỗi hổ thẹn dâng lên trong lòng. “Ta không thể tin nổi mình lại quên mất chuyện đó.” Rồi sực nhận ra mình đang giải thích với một hầu gái, anh liền đứng thẳng người đầy kiêu hãnh. “Cảm ơn cô đã nhắc nhở, Babette. Giờ thì, xin phép cho ta tiếp tục công việc…”
“Nếu ngài có nhớ, liệu ngài có bận tâm đi mua cho vợ mình một món quà không? Ngài có biết phu nhân thích màu sắc nào, mùi hương nào, hay loại trang sức nào không? Nói rộng ra, ngài có biết phu nhân mơ ước điều gì, hy vọng điều gì ở ngài không? Ngài thực sự biết gì về phu nhân không?”
Anh nghĩ về sự thân mật của đêm qua, và nỗi hối hận càng dâng lên sâu sắc. Khi bắt gặp cái nhìn gay gắt của cô hầu gái, anh cau mày. “Những gì ta biết về vợ ta không phải chuyện để cô can dự.”
“Nghĩa là ngài chẳng biết gì cả, và cũng chưa từng bận tâm tìm hiểu.” Cô ta hừ một tiếng. “Tôi nói đúng mà, ngài là người đàn ông lười biếng nhất tôi từng gặp.”
“Cô đã đi quá xa rồi,” anh phản đối, cơn giận bốc lên. “Nàng đã nói với cô như thế à? Nếu thỉnh thoảng ta có quên vài việc như vậy, thì cũng bởi ta đang bận với những công việc quan trọng. Cho cô biết là ta không hề lười biếng. Hơn nữa, nếu không có ta, nàng vẫn còn phải sống cùng cha mẹ mình. Nàng sẽ chẳng có ngôi nhà này để quán xuyến, chẳng có vị thế đáng kể nào trong xã hội…” Anh lùi lại, lườm cô ta. “Và cũng chẳng có một hầu gái người Pháp đắt đỏ như cô đâu. Có lẽ cô nên nhắc nàng nhớ điều đó vào lần tới khi nàng gọi ta là kẻ lười biếng.”
“Phu nhân chưa từng nói ngài lười biếng, thưa ngài. Chính tôi nói thế. Bởi vì ngài sẵn sàng đứng nhìn điều duy nhất thực sự quan trọng trong đời mình trôi tuột khỏi tay, mà không buồn cố gắng giữ lại.”
Sự hoảng loạn lại dâng lên trong ngực anh. “Nàng không định… rời bỏ ta luôn đấy chứ?”
Cô hầu gái hếch cằm với vẻ khinh miệt không hề che giấu. “Ngài không cần phải lo. Những người phụ nữ Anh đứng đắn không bao giờ bỏ chồng. Vợ ngài chỉ trở về nhà cha mẹ để gột rửa mọi cảm xúc khỏi trái tim mình mà thôi. Khi phu nhân quay lại, ngài có thể mặc kệ phu nhân tùy ý.” Cô ta hất đầu quay đi. “Phu nhân sẽ trở lại làm một người vợ Anh hoàn hảo - vâng lời, niềm nở và lễ độ. Phu nhân sẽ khoác tay ngài trong các buổi tiệc, và đáp ứng mọi nhu cầu của ngài, nhưng phu nhân sẽ không bao giờ ngu ngốc đến mức phơi bày trái tim mình để ngài chà đạp thêm lần nữa. Ngài có thể yên tâm rồi, thưa ngài. Giờ thì ngài đã an toàn.”
Và sau những lời lẽ xấc xược ấy, cô ta quay lưng bước thẳng xuống hành lang.
Anh đứng lặng nhìn theo bóng cô ta rất lâu. An toàn. Chưa bao giờ một từ lại nghe vô hại mà trống rỗng đến vậy.
Nhưng con bé đó thật quá to gan khi dám gọi anh là kẻ lười biếng! Nếu không cẩn thận, cô nàng Babette ấy sớm muộn cũng sẽ bị tống ra khỏi nhà, thật là quá đáng! Thật nực cười khi cô ta dám xem anh là kẻ lười biếng trong khi anh đang bận tâm đến bao chuyện quốc gia đại sự. Cô ả người Pháp đó nghĩ gì vậy - rằng anh có thể phí thời gian quý báu để lang thang khắp London tìm một món quà kỷ niệm hoàn hảo cho vợ mình sao? Rằng anh có thể dốc bao tâm sức cho những chuyện vớ vẩn ấy ư?
Nhưng Eleanor vẫn làm tất cả những điều ấy cho mày mỗi ngày.
Ý nghĩ đó bất chợt xuyên qua tâm trí anh, kéo theo một cảm giác tội lỗi nóng rát và đắng nghẹn nơi cổ họng. Đúng là như vậy. Anh không thể dành thời gian cho nàng, thế mà nàng không chỉ quán xuyến cả gia đình, còn tháp tùng anh đến các buổi họp, sẻ chia những đam mê của anh, và đón nhận những mẩu tình cảm ít ỏi anh ban phát. Cho đến tận bây giờ, anh vẫn mặc nhiên coi đó là quyền lợi của mình. Thế nhưng, đó hẳn phải là một sự hy sinh lớn lao biết bao của nàng - về thời gian, tâm sức và lòng tận tụy.
Đổi lại, anh chỉ dành cho nàng một đêm mỗi tuần trên giường và sự hiện diện hiếm hoi của mình trong vài bữa ăn. Nàng chờ đợi anh, chăm sóc anh, làm mọi thứ có thể để trở thành một phần trong cuộc đời anh, mọi thứ ngoại trừ việc đòi hỏi điều gì từ anh hay xâm phạm sự riêng tư của anh. Đúng như một “người vợ Anh hoàn hảo”.
Một cơn rùng mình bất chợt chạy dọc sống lưng anh. Anh đã từng tin rằng đó chính là điều mình mong muốn. Nhưng giờ anh biết mình không muốn như vậy. Anh muốn người phụ nữ mê hoặc đã nằm bên anh đêm qua, người phụ nữ ấm áp kể cho anh nghe những câu chuyện về những buổi học nhảy đầu tiên, thiên thần đã lắng nghe nỗi đau của anh và xoa dịu chúng bằng những lời dịu dàng.
Thế nhưng, trong nỗi hổ thẹn, anh nhận ra Babette đã nói đúng - anh không hề có ý niệm nào về việc Eleanor thích gì, hay mình nên tặng nàng điều gì. Anh chưa bao giờ buồn tìm hiểu.
Anh không biết phải làm gì để giữ nàng lại. Nhưng anh sẽ học. Bởi vì giờ đây anh nhận ra mình không thể hạnh phúc nếu thiếu Eleanor - người phụ nữ mà anh vừa mới bắt đầu thấu hiểu.
Anh chỉ cầu nguyện rằng mình chưa bắt đầu quá muộn.
-o0o-
Eleanor đã đi được nửa quãng đường tới dinh cơ của cha mẹ nàng ở ngoại ô London thì chợt nhận ra mình thật khờ dại. Nàng liền bảo người đánh xe quay lại, nhưng anh ta cần phải đổi ngựa, nên họ đành tạm dừng chân tại một quán trọ ven đường.
Giờ đây nàng ngồi bên trong, nhấm nháp một tách trà nóng hổi và hững hờ chạm tay vào miếng bánh ngọt đặt trước mặt trong khi chờ người đánh xe lo liệu xong mọi việc.
Chạy về với mẹ cũng chẳng giải quyết được gì. Nàng không thể quay lại lối sống như trước kia, cho dù có ở lại nhà cha mẹ bao lâu đi chăng nữa. Tình cảm của nàng dành cho Henry đâu phải thứ có thể tùy ý tắt mở như một vòi nước - một khi đã để chúng tuôn trào, nàng sẽ chẳng bao giờ có thể ép chúng quay ngược trở lại như cũ.
Tất cả những gì nàng có thể hy vọng là tìm ra một lối thoát khỏi vòng xoáy cảm xúc đang dâng trào. Cố gắng khiến Henry quan tâm quả thực quá đỗi đau đớn, nhưng có lẽ nếu nàng vùi mình vào công việc cải cách hay các sự kiện xã hội, và dành càng ít thời gian ở nhà càng tốt, như anh vẫn làm…
Một tiếng động chợt vang lên nơi sân quán trọ thu hút sự chú ý của nàng. Ai đó vừa dừng chân tại đây, và nàng khẽ dịch người lại gần lò sưởi hơn, hy vọng sẽ không bị ai quấy rầy khi đang chìm trong nỗi khổ sở của mình.
Rồi nàng nghe thấy giọng trầm thấp quen thuộc của chồng mình vang lên trong phòng đón khách vắng vẻ. “Đừng bảo với anh là em đã quên ngày kỷ niệm của chúng ta nhé, Eleanor.”
Phản ứng đầu tiên của nàng là niềm vui thoáng bừng lên khi biết anh đã bận lòng đuổi theo nàng, thậm chí còn dành công ghé qua từng quán trọ dọc đường để tìm. Nhưng rồi những lời của anh dần thấm vào tâm trí. Nàng đứng dậy đối diện với anh, mọi nỗi muộn phiền kết tụ lại thành cơn giận dữ. “Cũng đừng bảo với em là ngài đã nhớ ra nó đấy.”
Trước sự sững sờ của nàng, gương mặt anh đỏ bừng. Nàng chưa bao giờ thấy Henry lúng túng như vậy, và điều đó khiến nàng không khỏi ngạc nhiên.
“Anh thừa nhận là anh đã phải nhờ đến sự giúp đỡ,” anh thì thầm.
Điều đó cũng chẳng khiến cơn giận của nàng dịu bớt là bao. “Em đoán là Babette đã nói với ngài. Em thề đấy, cô hầu gái người Pháp ấy đã đi quá giới hạn rồi…”
“Không, anh mừng là cô ta đã làm vậy.” Anh bước lại gần hơn, khiến nàng chợt ý thức rằng họ đang ở riêng trong phòng - một sự riêng tư hiếm hoi giữa quán trọ công cộng. “Dù vậy, anh dự định từ lần sau sẽ tự mình nhớ ngày kỷ niệm của chúng ta, mà không cần ai thúc giục.”
Eleanor khẽ nuốt khan, cố không để mình nuôi dưỡng bất kỳ hy vọng nào từ lời hứa ấy. “Ngài sẽ làm thế thật chứ?”
“Thực ra anh còn dự định tự mình làm nhiều việc khác nữa mà không cần ai thúc giục.” Ánh mắt anh lần theo từng nét trên gương mặt nàng. “Nhưng có một rắc rối thế này. Anh không biết chính xác mình phải làm gì. Anh không quen với việc để tâm đến những nhu cầu của một người phụ nữ. Liệu có quá lời không nếu anh mong em đôi khi chỉ cho anh đi đúng hướng, nói cho anh biết em muốn gì và cần gì?”
“Ngài xưa nay đâu có quan tâm đến điều đó,” nàng nói một cách thận trọng.
Anh cau mày. “Anh biết. Nhưng giờ thì anh quan tâm. Và anh đã mang theo một thứ để chứng minh thành ý của mình.” Anh thọc tay vào túi và lấy ra một chiếc hộp. Nàng tự hỏi không biết mình có nhìn nhầm không khi thấy tay anh khẽ run lên lúc đưa nó cho nàng. “Đây. Thứ này dành cho em. Quà kỷ niệm.”
Nàng nhận lấy chiếc hộp, không khỏi thắc mắc làm sao anh lại có thời gian tìm quà cho nàng khi nàng mới rời đi chưa đầy hai tiếng. Với những ngón tay khẽ run, nàng mở hộp, nhưng thứ nằm bên trong chỉ càng khiến nàng thêm bối rối. Đó là hai chiếc chìa khóa trông hoàn toàn bình thường.
“Một chiếc để mở cửa phòng làm việc. Chiếc còn lại để mở cánh cửa thông giữa hai phòng chúng ta.” Anh hít sâu một hơi. “Anh đã để những cánh cửa giữa chúng ta khóa chặt quá lâu, em yêu. Anh không muốn để em đứng bên ngoài thêm một giây phút nào nữa.”
Khi nàng chẳng thể thốt nên lời, cổ họng nghẹn lại vì niềm hạnh phúc dâng trào, anh vội vàng nói tiếp: “Anh vốn định mua cho em một món quà truyền thống hơn, thật đấy, nhưng em rời đi quá vội, mà anh thì không muốn chần chừ thêm nữa…”
“Không, Henry, món quà này hoàn hảo lắm. Chúng thật hoàn hảo.” Nàng ngước nhìn anh với gương mặt rạng rỡ niềm vui. “Em không thể mong có món quà nào tuyệt vời hơn thế.”
Chỉ đến lúc này nàng mới nhận ra anh đã phải gạt bỏ lòng kiêu hãnh khó khăn đến thế nào để đuổi theo nàng. Sự nhẹ nhõm hiện rõ trên gương mặt anh khi anh vươn tay về phía nàng.
Nàng không chần chừ lao vào vòng tay anh, trái tim như nhảy múa trong lồng ngực.
“Anh đã thật ngu ngốc, vợ yêu của anh.” Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc nàng. “Suốt thời gian qua anh đã có một báu vật ngay trước mắt, vậy mà lại mải mê với công việc của mình đến mức không nhận ra.”
Nàng rúc sâu vào lòng anh, khẽ thở dài mãn nguyện. “Điều gì đã thay đổi vậy?”
“Em. Anh. Tất cả mọi thứ. Đêm qua anh mới nhận ra cuộc hôn nhân của chúng ta có thể tuyệt diệu đến nhường nào, và điều đó khiến anh sợ hãi. Vì thế sáng nay anh trốn trong phòng làm việc, cố gắng chạy trốn… khỏi em, và chính bản thân mình. Thế rồi Babette lại nói một điều thật kỳ quặc. Cô ta khẳng định rằng anh…”
“Lười biếng à?”
Anh lùi lại nhìn nàng sững sờ. “Sao em biết?”
“Cô ấy cũng nói với em như thế.”
“Em á! Thật vô lý. Em làm việc chăm chỉ hơn bất kỳ người phụ nữ nào ở London.”
“Nhưng không phải ở những điều quan trọng nhất. Nếu không, em đã chẳng để ngài phớt lờ em lâu đến thế. Nhưng em cũng đã từng sợ hãi.”
Anh nhẹ nhàng nâng má nàng trong lòng bàn tay. “Giờ em không còn sợ nữa, đúng không?”
“Còn ngài thì sao?”
Anh mỉm cười. “Không hề sợ nữa. Anh yêu em, em yêu, và anh muốn em luôn ở bên cạnh anh. Anh đã nhận ra điều đó sáng nay. Khi anh nghĩ rằng em có thể rời bỏ anh, nỗi sợ ấy còn lớn hơn bất kỳ đòi hỏi nào em có thể đặt lên thời gian hay tâm trí của anh.”
Nàng nhón chân hôn lên môi anh. “Và em cũng yêu ngài, đồ ngốc của em. Như ngài thấy đấy, em cũng chẳng đi được xa.”
“Tốt lắm. Vậy nghĩa là chúng ta có thể về nhà ngay thôi,” anh khẽ nói.
Chuyến xe trở về London trôi qua thật nhanh. Giữa những nụ hôn và câu chuyện, nàng hầu như không nhận ra khi cỗ xe dừng lại trước cửa nhà. Họ bước vào, và nàng thoáng nghĩ anh sẽ rời đi ngay, vì phiên họp Nghị viện sắp bắt đầu - những phiên họp ấy từ lâu vốn là điều bất khả xâm phạm trong gia đình Langston.
Thế nhưng Henry kéo nàng vào phòng khách và trao cho nàng một nụ hôn dài, nóng bỏng. “Chúng ta lên lầu thôi - về phòng em… hoặc phòng anh. Phòng nào cũng được.” Ánh mắt rực lửa của anh không hề che giấu ý định.
Nàng đỏ mặt. “Em tưởng chiều nay ngài phải đến Nghị viện chứ.”
“Nghị viện có thể chờ.”
Anh không thể nói lời nào ngọt ngào hơn thế, nhưng nàng không khỏi muốn trêu chọc anh. “Nhưng Henry ơi, đang giữa ban ngày ban mặt mà!”
Anh nhìn nàng với ánh mắt đa tình. “Anh biết chứ.” Rồi anh kéo nàng ra hành lang.
Hạ thấp giọng để đám người hầu không nghe thấy, nàng giả vờ bồi thêm một câu không bằng lòng: “Và ngài nhầm ngày rồi đấy - hôm nay là thứ Năm, không phải thứ Tư đâu.”
Anh nở nụ cười tinh quái khi dắt nàng lên cầu thang. “Anh nghĩ chúng ta có thể tạo một ngoại lệ cho ngày kỷ niệm của mình, đúng không em?”
“Chỉ cho ngày kỷ niệm thôi sao?”
“Anh đâu có nói vậy. Chúng ta còn có sinh nhật và đủ mọi dịp lễ nữa. Em có biết ngày mai là Tết ở Xiêm không? Và ngày kia, anh tin chắc là một ngày lễ nào đó ở Nga…”
Tiếng cười của nàng vang lên khắp ngôi nhà.
Phía dưới lầu, trong khu vực dành cho người hầu, cô hầu gái người Pháp nghiêng đầu lắng nghe, rồi mỉm cười và bắt đầu thu dọn hành lý của mình. Cũng giống như những người khác, Huân tước và Phu nhân Langston chắc chắn sẽ viết cho cô những bức thư giới thiệu tuyệt vời, và cô nghe nói ở Mayfair hiện có một cặp vợ chồng cũng đang cần đến sự phục vụ của mình…