Trò đùa ngày Cá Tháng Tư

All Rights Reserved ©

Summary

Mason Brandt, Bá tước xứ Westville góa vợ, luôn tránh xa Augusta - em gái của người vợ đã khuất - bởi một sự thật anh không thể thừa nhận: anh khao khát nàng. Tại Anh quốc, đó là một mối tình bị cấm đoán. Thế rồi vào ngày Cá Tháng Tư, một trò đùa tai hại của Lionel đe dọa biến thành vụ bê bối chấn động, buộc Mason và Augusta phải cùng nhau xoay xở để cứu vãn danh dự gia đình. Nhưng khi họ càng sát cánh, ranh giới giữa nghĩa vụ và khát vọng dần trở nên mong manh. Và cuối cùng, trong trò đùa của ngày Cá Tháng Tư, chính họ lại trở thành những kẻ khờ - say đắm trong một tình yêu lẽ ra không được phép tồn tại.

Genre
Romance
Author
Mokona
Status
Complete
Chapters
3
Rating
n/a
Age Rating
16+

Chương 1

Vị Bá tước vùng Westville hai mươi chín tuổi đang chịu cảnh góa vợ, Mason Brandt, đang ung dung gác chân lên chiếc ghế đôn, một tay thong thả nâng ly brandy, tay kia lật tờ lịch đua ngựa, thì người phụ nữ mà anh đã cố hết sức né tránh suốt nhiều tuần lễ qua bỗng xông thẳng vào phòng làm việc.

Tiểu thư Augusta Hunt, em gái của người vợ quá cố của anh. Cầu Chúa thương xót linh hồn anh.

Đáng lý ra, cô gái hai mươi hai tuổi ấy phải đang yên vị ở dinh thự gia tộc cách đây mười lăm dặm, đọc cho nẹ anh nghe một trong những cuốn sách du ký quý giá của mình. Nàng không nên xuất hiện ở đây, ngay trong phòng làm việc của anh, hổn hển sau khi chạy một mạch lên cầu thang, với đôi mắt lục bảo rực sáng, khuôn ngực đầy đặn vừa vặn lọt vào tầm mắt anh, và làn môi mọng mướt khiến anh muốn lao đến…

Anh từ tốn đứng dậy. “Chào buổi tối, Augusta.” Đừng nghĩ tới cái miệng ấy. Cả khuôn ngực kia nữa. Hay những điều mày đang khao khát được làm với cả hai. Nhân danh Chúa, nàng là em gái của Esther! “Chuyến phiêu lưu hoang dại nào đã đưa em đến cái chốn thành thị đầy tội lỗi này vậy?”

Nếu anh mong rằng có thể khiến người phụ nữ ấy đỏ mặt lúng túng, thì ý định đó đã hoàn toàn phá sản. Đôi má nàng vẫn trắng nhợt như những đóa hoa ly. “Xin thứ lỗi vì em đã đường đột xông vào đây, nhưng việc này thật sự khẩn cấp. Ngài vẫn còn quen biết với tòa soạn The London Monitor chứ?”

Nghe chẳng phải điềm lành gì. Sau cái chết của Esther vì cơn sốt ác tính vào năm kia, hai người em mồ côi của cô là Augusta và Lionel, trước đó vốn đã sống cùng vợ chồng họ, nay hoàn toàn nằm dưới sự bảo trợ của anh. Và anh xưa nay vẫn nghiêm túc thực hiện trách nhiệm ấy. “Nếu thế thì sao?”

“Sáng nay Lionel bảo em rằng nó sẽ ở lại thị trấn qua đêm cùng ngài, nhưng một người hầu lại trông thấy nó đi cùng hai người bạn. Thế nên em đã lục soát bàn làm việc của nó và phát hiện ra mấy thứ này.” Với một cử chỉ dứt khoát, nàng quăng ba tờ giấy xuống chiếc ghế đôn.

Anh nhặt tờ đầu tiên lên, đó là một mẩu tin cũ cắt ra từ báo, kể về một trò đùa quái ác nhắm vào một dược sư danh tiếng. Một kẻ ngốc nào đó đã gửi lời mời hai trăm thương nhân, bảo họ đến nhà vị dược sư vào cùng một giờ để chào hàng. Cảnh tượng hỗn loạn khủng khiếp đã diễn ra khi tất cả đồng loạt kéo đến.

Giờ đây trí tò mò đã hoàn toàn bị khơi dậy, Mason đọc tờ tiếp theo - một bản nháp thông báo chi chít những vết gạch xóa chỉnh sửa:

Vào lúc mười giờ sáng ngày 1 tháng 4, bà Bowman, hậu duệ lừng danh nổi tiếng của họa sĩ Rembrandt, sẽ vui vẻ hân hoan mời công chúng đến thưởng lãm miễn phí bộ sưu tập vô giá gồm những bức họa của vị danh họa tổ tiên, những tác phẩm từ trước đến nay chưa từng được bất cứ ai ngoài người thân trong gia đình chiêm ngưỡng, diễn ra tại số 47 đường Park Lane. Có phục vụ trà.

Mason bất an liếc nhìn Augusta. “Cho tôi hỏi, bà Bowman này là ai vậy?”

“Góa phụ của một luật sư danh tiếng, Lionel đang mê mẩn con gái của bà ta.” Augusta rảo bước quanh phòng, rõ ràng đang nổi cơn thịnh nộ… bất kể toàn bộ chuyện này rốt cuộc là gì.

Cố gắng làm ngơ trước vẻ quyến rũ khó cưỡng của nàng trong bộ trang phục lữ hành, anh buộc bản thân tập trung vào bản nháp. “Liệu bà Bowman này thực sự sở hữu bộ sưu tập tranh của Rembrandt ‘chưa từng ai được chiêm ngưỡng’ không?”

Nàng nhìn anh như thể anh vừa nói điều gì đó hoàn toàn điên rồ. “Chẳng có bức tranh nào của Rembrandt cả. Vấn đề chính là ở đó.”

“Vấn đề gì chứ?” Bình thường anh vẫn theo kịp những bước nhảy vọt trong suy nghĩ của Augusta, nhưng tối nay anh đã uống hơi quá chén brandy nên điều đó trở nên khó khăn hơn thường lệ.

“Về lý do tại sao nó lại tức giận với bà Bowman. Nó muốn cưới Pamela, và…”

“Kết hôn ư! Nhưng cậu ta thậm chí còn chưa tốt nghiệp Eton cơ mà.”

“Em biết! Và bà Bowman cũng biết rõ điều đó. Vì thế bà ta cấm nó gặp con gái mình. Bà ta sợ rằng ý định của nó chẳng hề nghiêm túc. Và Lionel, với bản tính bốc đồng, liền nổi giận vì cho rằng danh dự bị xúc phạm, rồi gọi bà ta là ‘Mụ phù thủy Bowman’.”

Một viễn cảnh hãi hùng dần dần hình thành trong đầu Mason.

“Nhưng ngài vẫn chưa thấy điều tồi tệ nhất đâu.” Augusta chỉ tay vào tờ giấy cuối cùng. “Hãy nhìn tờ hóa đơn này đi.”

Hóa đơn ư? Chuyện này chắc chắn chẳng lành rồi. Anh nhìn xuống biên lai đề ngày vài hôm trước - khoản tiền chi trả cho một mẩu thông báo sẽ được đăng trên tờ The London Monitor vào ngày mùng một tháng Tư. Tức là sáng mai.

Chết tiệt thật. “Chắc hẳn Lionel không ngu ngốc đến mức…”

“Thực hiện một trò lừa bịp kinh thiên động địa để trả đũa ‘Mụ phù thủy Bowman’ sao?” Nàng gắt lên. “Rõ ràng nó ngu ngốc đến mức ấy đấy. Cái đồ ngu xuẩn. Có Chúa mới biết đêm nay nó cùng lũ bạn xấu nết của nó đang ở đâu. Nhưng thề với trời, khi tóm được Lionel, em sẽ cho nó một trận nhớ đời!”

“Tôi hoàn toàn đồng ý với em.” Thằng nhóc mười bảy tuổi ngu ngốc đến phát điên.

“Giờ ngài mới bắt đầu lo lắng sao? Em đã viết thư cho ngài từ hai tuần trước, yêu cầu ngài ghé Dinh thự Orton trong kỳ nghỉ của Lionel để dạy dỗ nó, nhưng ngài thậm chí còn chẳng buồn hồi âm.”

“Tôi… quá bận.”

“Phải,” nàng nói với giọng mỉa mai, đưa tay chỉ về phía tờ lịch đua ngựa. “Em thấy tôi đã ‘bận rộn’ đến mức nào rồi.”

Anh cố nén một tiếng chửi thề. Anh không thể nào thú nhận rằng mình không muốn về nhà, nếu điều đó đồng nghĩa với việc phải gặp nàng, ở bên nàng… và khao khát nàng.

Thật xót xa thay, việc kết hôn với nàng là điều không tưởng. Cưới em gái của người vợ quá cố tuy không hẳn là phạm pháp tại Anh quốc, nhưng vẫn là một điều cấm kỵ trong mắt xã hội. Việc đó sẽ làm hoen ố thanh danh và gây nên một vụ bê bối kinh thiên động địa. Anh không thể đặt gánh nặng đó lên vai nàng, trong khi nàng vẫn có thể kết hôn với một người đàn ông hoàn toàn không vướng bận quan hệ họ hàng.

Chưa kể, nàng chưa từng bày tỏ tình với anh bất kỳ dấu hiệu tình cảm nào, ngoài những nụ cười dịu dàng và ánh nhìn tò mò mà bất kỳ thiếu nữ nào cũng dành cho một quý ông đứng đắn. Thế nên, bất chấp niềm khao khát dành cho nàng, anh vẫn phải tiếp tục đóng trọn vai trò của một người giám hộ, chứ không phải là người tình mà anh hằng ao ước.

“Vậy, ngài vẫn còn giữ mối thâm giao với chủ bút tờ The London Monitor chứ?” nàng hỏi.

Câu hỏi đó kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung đang lơ lửng trong làn hơi men rượu brandy. “Charles Godwin. Đúng vậy.” Anh tiến về phía đại sảnh, ra lệnh cho tên gia nhân đang chờ sẵn đi chuẩn bị xe ngựa.

Nàng vội vã bước theo sát anh. “Ngài có thể ngăn họ in bản thông báo đó không?”

Sự run rẩy trong giọng nói của nàng khiến lòng anh cũng dao động. Anh bắt đầu nhận ra sự việc này nghiêm trọng đến mức nào. Nếu chuyện Lionel dính líu đến một trò đùa tai quái cỡ này bị lộ ra...

Vừa sải bước lên cầu thang với nàng theo sát phía sau, Mason vừa liếc nhìn chiếc đồng hồ bỏ túi. “Tờ báo có lẽ đã được đưa vào nhà in rồi. Nhưng tôi có thể thuyết phục Godwin tạm dừng lại, miễn là tôi chấp nhận chi trả mọi tổn thất.”

Một tiếng thở hắt đầy sửng sốt thoát ra từ cánh môi nàng. “Ôi, Mason, không được! Chuyện đó hẳn sẽ tốn kém khủng khiếp lắm.”

“Cũng chẳng đáng là bao so với cái giá phải trả cho việc tôi đã lơ là bổn phận của mình.” Vì đã khao khát em gái của vợ mình.

Nàng dừng lại, nhìn anh với vẻ hối lỗi. “Em xin lỗi, em không nên đổ lỗi cho ngài. Em chỉ là quá lo lắng…”

“Tôi biết.”

“Và em đã bực bội vì ngài rời đi quá lâu. Em… chúng em… rất nhớ ngài.”

Cố gắng không suy diễn quá nhiều về lời thú nhận đó, anh ra hiệu cho nàng đi trước mình. Những lọn tóc xoăn màu nâu đỏ khẽ lay động khi nàng vội vã xuống cầu thang, đôi tay nâng tà váy lên vừa đủ để anh thoáng thấy một bên cổ chân thon thả.

“Tôi hy vọng chúng ta vẫn còn kịp,” anh nói để gạt bỏ hình ảnh đầy cám dỗ kia khỏi tâm trí. “Nếu có thể thay thế bản in chứa thông báo đó, mọi chuyện hẳn sẽ ổn thôi.”

Nhưng như thế vẫn chưa giải quyết được vấn đề của Lionel.

“Chẳng phải việc sắp chữ, dù chỉ một mặt báo, cũng mất khá nhiều thời gian sao?” nàng hỏi. “Dù em nghĩ rằng họ có thể chỉ cần...”

Anh không nghe thấy đoạn còn lại, bởi tâm trí đã trôi dạt về những ký ức nghịch ngợm thời nam sinh của chính mình. Dù chẳng có trò nào đạt đến tầm cỡ như thế này, chúng cũng từng khiến anh phải chịu không ít trận đòn roi. Đáng tiếc thay, điều đó chỉ khiến anh học cách che giấu những lần nổi loạn của mình kín kẽ hơn, cho tới tận khi…

“Nếu chúng ta gỡ bỏ thông báo này,” anh nói, “Lionel chỉ đơn giản sẽ thử lại lần nữa với một tờ báo khác. Thay vào đó, chúng ta phải khiến nó nếm mùi hậu quả từ chính trò đùa của mình.”

“Bằng cách nào ạ?”

“Bằng cách bắt nó phải nếm trải những hậu quả nặng nề hơn.” Một ý tưởng đang dần hình thành trong đầu anh. “Tôi sẽ chỉnh sửa nội dung thông báo của nó vừa đủ để trông như một lỗi sắp chữ. Tôi sẽ thay bằng một cái tên hơi khác, và quan trọng hơn là một địa chỉ nằm trong tầm kiểm soát của tôi.”

Họ đã xuống đến phòng chờ, nàng đứng đối diện với anh, vẻ mặt đầy bối rối. “Em hiểu rằng điều đó sẽ tước đi cơ hội trả đũa của nó đối với bà Bowman. Nhưng việc ấy cũng chỉ khiến nó nghĩ rằng báo chí có thể sai sót thôi mà. Đó là còn chưa kể nếu nó thực sự đọc được bản in lỗi…”

“Ồ, nó chắc chắn sẽ thấy,” anh nói khi người gia nhân mang áo khoác và mũ đến. “Tin tôi đi, nó và đám bạn sẽ mua báo ngay từ sáng sớm để xem thành quả của mình. Hoặc nếu không, chúng sẽ đến nhà bà Bowman, ở đó chẳng hề có cuộc triển lãm nào, rồi sẽ tìm mua một tờ báo để xem chuyện gì đã chệch hướng.”

Nàng mím môi. “Rồi sau đó thì sao?”

“Nếu Lionel còn chút lương tâm, nó ít nhất cũng sẽ tìm cách xem trò lừa bịp của mình đã làm xáo trộn cuộc đời của một người đàn ông hay phụ nữ vô tội đến mức nào.”

“Lionel có lương tâm mà. Và em đoán nó sẽ day dứt nếu nó đến địa chỉ in sai kia rồi chứng kiến ngài phải chống đỡ với những người đang nổi giận. Nhưng em không nghĩ…”

“Kế hoạch của tôi còn nhiều hơn thế. Trước khi tôi xong việc với Lionel, nó sẽ học được một bài học mà suốt đời cũng khó quên.”

Anh nợ Esther điều đó. Người vợ quá cố của anh có thể là một phụ nữ phù phiếm mà anh đã vội vã cưới làm vợ, nhưng cô vẫn hết lòng vì anh, và yêu thương các em mình hết mực. Không phải là lỗi của cô khi tình cảm Mason dành cho cô dần nguội lạnh theo năm tháng.

Và cũng không phải lỗi của cô khi gần đây anh lại đem lòng mê đắm em gái cô. Chỉ là một sự gần gũi nhất thời, chỉ có vậy thôi. Không gì hơn thế.

Khi anh khoác áo và đội mũ lên, Augusta nhìn anh với vẻ hoài nghi. “Vậy kế hoạch của ngài là gì?”

“Không còn thời gian để giải thích đâu.” Anh bước thẳng về phía cửa. “Cứ quay về dinh thự Orton đi, và để tôi lo liệu chuyện này.”

“Tuyệt đối không.” Augusta vội vã theo anh ra ngoài. “Ngày mai em sẽ đi cùng ngài, cho dù ngài có đối mặt với Lionel ở đâu đi chăng nữa.”

“Augusta…”

“Em nói nghiêm túc đấy!” Nàng lướt nhanh qua anh, chắn ngay lối xuống bậc tam cấp. “Ngài không thể tống khứ em như một đứa trẻ ngỗ ngược trong khi ngài đang mạo hiểm tiền bạc, danh tiếng và trời mới biết còn những gì nữa, chỉ vì thằng em trai khờ dại của em!”

“Vậy còn danh tiếng của em thì sao?” Anh nhìn thẳng vào mắt nàng đầy nghiêm nghị. “Tương lai của em có thể bị hủy hoại nếu có ai đó nhìn thấy em dính líu đến chuyện này.”

“Em đã dính líu rồi. Lionel là em trai em.” Giọng nàng thoáng châm biếm. “Giờ em có muốn chối bỏ cũng chẳng được.”

“Tôi vẫn phải nói rằng tốt hơn hết em nên tránh ra…”

“Về miền quê để khuất mắt ngài sao? Chính vì thế nên mọi chuyện mới tồi tệ ngay từ đầu. Bởi vì ngài chẳng muốn chúng em ở gần.” Ánh mắt nàng hạ xuống đôi bàn tay anh đang xỏ găng. “Em đoán em hiểu lý do tại sao. Sự hiện diện của chúng em hẳn đã nhắc ngài đến chị gái em.”

“Chuyện này chẳng liên quan gì đến Esther cả. Tôi đã bảo rồi, tôi chỉ là đang…”

“Bận rộn,” nàng nói đầy vẻ mỉa mai. “Phải rồi.”

Anh thở dài. “Nhưng chuyện này quả thật xảy ra vì tôi đã quá lơ là với Lionel. Đó là lý do em nên để tôi gánh lấy phần việc này, em yêu.”

Tiếng gọi âu yếm ấy buột khỏi môi anh trước khi kịp kìm lại, và đôi mắt nàng lập tức ngước lên nhìn, lấp lánh một cảm xúc khó gọi thành tên. “Em không muốn đẩy thêm gánh nặng lên vai ngài. Em chỉ cần một người cùng san sẻ nó mà thôi.” Như thể nhận ra lời nói ấy có thể bị hiểu lầm, nàng vội vã nói thêm, “Hơn nữa, Lionel là người thân duy nhất còn lại trên đời của em. Em phải có mặt khi ngài nói chuyện với nó. Làm ơn đi, Mason.”

Những lời ấy nện vào lồng ngực anh như một nhát búa nặng nề. Trong sáu năm qua, nàng đã mất gần như tất cả người thân. Vậy mà nàng chưa từng đòi hỏi anh bất cứ điều gì, ngoại trừ sự giúp đỡ cho em trai mình - một lời thỉnh cầu mà anh đã phớt lờ, để rồi giờ đây phải trả giá bằng nỗi hối hận.

Nàng nói đúng - nàng có quyền can dự vào chuyện này. Và vì sự thờ ơ của chính mình, anh xứng đáng phải chịu hình phạt là để nàng ở bên cạnh. Đó hẳn là một hình phạt thích đáng, bởi lẽ chỉ riêng hương thơm của nàng, thanh khiết và ngọt ngào như mùi táo chín trong không khí đêm, cũng đủ khiến máu trong huyết quản anh sôi lên.

Cỗ xe ngựa của anh dừng lại phía trước, nhắc anh rằng mọi việc cần phải tiến hành ngay. “Em không thể đi cùng tôi đến tòa soạn báo. Điều đó chắc chắn sẽ làm dấy lên những lời đàm tiếu.” Khi nàng định mở miệng phản đối, anh nói thêm, “Nhưng tôi sẽ gửi lời cho mẹ tôi biết rằng em và Lionel đang ở trong thành phố an toàn cùng tôi, và em có thể nghỉ lại đây đêm nay. Sáng mai, em có thể đi cùng tôi.”

“Ôi, cảm ơn ngài, Mason!” Nụ cười bừng lên trên gương mặt nàng như thiêu đốt anh, nhưng vẫn chưa là gì so với khoảnh khắc nàng đặt tay lên cánh tay anh và khẽ siết, khiến mọi giác quan trong anh chao đảo như kẻ say tình.

Trong một khoảnh khắc, anh thoáng hân hoan trước ý nghĩ sẽ được ở riêng với nàng vài giờ, bất kể vì lý do gì hay phải trả giá ra sao.

Rồi anh tự nguyền rủa sự điên rồ của bản thân. Anh là một kẻ si tình ngu ngốc, luôn khao khát những điều bị cấm đoán. Và anh sẽ phải chế ngự ham muốn của mình, dù có mất cả đêm đi chăng nữa. Bởi anh từ chối để trò đùa nông nổi của Lionel đẩy mình vào một mối quan hệ sai lầm.

Anh nhất quyết không trở thành “kẻ khờ” trong ngày Cá tháng Tư này.