ta muốn cùng nàng ngắm sao trời | annyeongz

Summary

đại tướng quân an hữu trân đã ba mươi tuổi rồi mà vẫn chưa lập thất, cuối cùng lại nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ mà thành thân với tiểu thư út nhà họ trương - trương nguyên ánh

Status
Complete
Chapters
2
Rating
n/a
Age Rating
18+

từ nay đến mãi mãi về sau

tag: cổ trang, abo, age gap, size gap, smut

alpha = càn khônomega = khôn trạch

bgm: can’t help falling in love - elvis presley

--------------------------------------------------------

an hữu trân, con gái độc nhất của thái úy an, là đại tướng quân nắm trong tay cả quân đội nam quốc. không những vậy, an hữu trân còn là một càn khôn ưu tú, văn võ song toàn, tướng mạo xuất chúng, tính tình lại nhẹ nhàng lịch thiệp. gia thế hiển hách, đời tư sạch sẽ gọn gàng, an hữu trân chính là ý trung nhân của rất nhiều khôn trạch trong kinh thành, đặc biệt là khôn trạch nhà các bá quan văn võ.

ấy thế mà dù năm nay đã ba mươi rồi, an hữu trân vẫn lẻ loi một mình. hay xuất hiện cùng cô nhất chỉ có học sĩ kim, bạn nối khố từ nhỏ của cô, đã thành thân với khôn trạch nhà họ trực.

.

.

.

“ngươi thật sự định ở vậy cả đời à?”

kim trí nguyên đưa mắt nhìn nhi nữ nhà mình đang chơi đùa ngoài sân, sau đó lại nhìn an hữu trân đang nghiên cứu nước cờ tiếp theo. hầu hết những người ở độ tuổi của bọn họ đều đã yên bề gia thất, thậm chí có nhà đã vài mụn con rồi. mà chẳng cần phải nói đâu xa, kim trí nguyên và trực tỉnh liên cũng đã có với nhau một đứa con gái, mà tiểu thư nhà họ trực cũng đang mang thai đứa nhỏ thứ hai. cô đã yên bề gia thất đã được gần bảy năm rồi mà an hữu trân hết năm này tháng nọ vẫn cứ một thân một mình như vậy, đương nhiên cô cũng ít nhiều quan tâm.

“sao đến cả ngươi cũng giục giã ta vậy? ta đã phải trốn sang đây vì hai ông bà cụ ở nhà càm ràm nhiều quá đấy...ta thắng rồi.”

kim trí nguyên nheo mắt nhìn những quân cờ trắng bị dồn vào hai góc, hoàn toàn bị quân đen của an hữu trân bao vây. nhưng cô không quan tâm, cô muốn biết được suy nghĩ của an hữu trân.

“ta biết là ngươi vừa trở về nhưng không phải cũng nên suy xét một chút cho tương lai sao?”

an hữu trân bình thản nhấp một ngụm trà nóng, đây là điều mà bản thân cô rõ hơn ai hết, nhưng cô cũng có những suy tư của riêng mình.

mười tám tuổi cô đã gia nhập quân ngũ, hai mươi tuổi xung phong đi trấn giữ biên cương, nhờ lập công lớn mà được thăng lên làm phiêu kỵ tướng quân. thái bình chưa được bao lâu thì giặc phương bắc lại tràn xuống, an hữu trân lần nữa ra trận, tiếp tục lập công lớn và trở thành đại tướng quân nam quốc.

“là mười năm đấy, trí nguyên à.”

kim trí nguyên hiểu an hữu trân đang ám chỉ điều gì. mười năm, đủ để một đứa trẻ ngây ngô trở thành một người trưởng thành với những lo toan của riêng mình. an hữu trân ra đi khi kim trí nguyên và trực tỉnh liên còn chưa thành thân, đến khi trở về họ đã sắp trở thành mẹ của hai đứa nhỏ rồi.

“nếu bây giờ ta lại phải đi tiếp...thì người ấy ở nhà phải biết làm sao đây? chưa kể...”

“...chẳng may có chuyện gì xảy ra với ta thì có khác gì giam cầm họ cả đời không?”

kim trí nguyên nhấp một ngụm trà, sự im lặng kéo dài một lúc, rồi cô lại hỏi.

“vậy nếu cha mẹ ngươi sắp xếp hôn sự cho ngươi thì ngươi có đồng ý không?”

an hữu trân ngẫm nghĩ.

“nếu đối phương bằng lòng, mà cha mẹ ta lại ưng ý thì ta sẽ thuận theo.”

“ta tin bá phụ và bá mẫu sẽ hài lòng thôi, ta thấy hai cụ mong mỏi được bế cháu lắm rồi.”

.

.

.

và kim trí nguyên đã đoán đúng. không lâu sau đó, cha mẹ cô thông báo cho cô về mối hôn sự với con gái út nhà họ trương - trương nguyên ánh, vừa mới hai mươi chưa được bao lâu.

an hữu trân có biết về nhà họ trương. đứng đầu nhà họ trương là hình bộ thượng thư trương chính quân, cô đã tiếp xúc qua vài lần. qua lời kể của kim trí nguyên, cô còn biết được trương chính quân có hai người con gái. người lớn hơn là càn khôn, hiện đã yên bề gia thất, còn người nhỏ hơn là khôn trạch, nghe nói là rất xinh đẹp.

đến lúc gặp mặt an hữu trân mới nhận ra, “xinh đẹp” là không đủ để nói về trương nguyên ánh. dáng người dong dỏng cao, đôi mắt to tròn, bầu má phúng phính, chiếc mũi nhỏ xinh, đôi môi hồng nhuận, làn da trắng sứ, mái tóc đen dài được búi lên gọn gàng.

đây là mỹ nhân.

không những vậy, nàng ấy thông minh lại e ấp đáng yêu, cha mẹ an hữu trân cực kỳ hài lòng.

cha mẹ hài lòng thì an hữu trân sẽ thuận theo. chỉ cần có vậy, mối hôn sự giữa nhà họ an và họ trương đã thành. và từ lúc quyết định hôn sự đến lễ thành hôn diễn ra vỏn vẹn trong hai tháng. vậy là an hữu trân mới hai tháng trước còn ngày ngày phải nghe cha mẹ cằn nhằn chuyện cưới xin, bây giờ đã là người có gia đình.

-

cuộc sống phu thê của an hữu trân và trương nguyên ánh không có quá nhiều thay đổi so với trước kia nếu không muốn nói là tẻ nhạt. an hữu trân giữ đúng vai trò của một càn khôn đối với khôn trạch của mình và trương nguyên ánh đối với cô cũng tương tự. cả hai tuy ngủ chung một giường, ăn chung một bữa cơm nhưng ngoài những lúc cần thiết thì lại chẳng nói với nhau câu nào.

trương nguyên ánh ở phủ nhà họ an vô cùng thoải mái, cha mẹ an hữu trân cũng không quá nề hà lễ nghi. công việc của nàng cũng nhẹ nhàng, hằng ngày chỉ có quản lý mọi việc trong phủ, thi thoảng sẽ qua uống trà tán gẫu với an lão phu nhân, khi nào bà có buổi gặp mặt với các lão phu nhân khác nàng sẽ đi cùng bà.

duy chỉ có một điều, nàng không còn thời gian dành cho sở thích cá nhân nữa. trương nguyên ánh rất thích ngắm sao. nàng thích ngắm nhìn những đốm sáng trên bầu trời đêm và nối chúng với nhau thành những hình thù kỳ lạ, rồi nàng sẽ ghi chép chúng vào trong một cuốn sổ nhỏ. thế nhưng lịch trình của nàng bây giờ phải theo an hữu trân. mà an hữu trân thì sinh hoạt rất điều độ, sáng dậy sớm tối ngủ sớm, thành ra nàng chẳng thể thức đêm ngắm sao được nữa.

cho đến một ngày nọ, an hữu trân vì phải giải quyết sự vụ trong quân mà về muộn. đến lúc về đến phủ, trăng đã lên đến đỉnh đầu, trong phủ cũng không có lấy một bóng người, mấy nha hoàn trương nguyên ánh dắt theo làm của hồi môn cũng đã đi nghỉ hết rồi.

cứ ngỡ rằng trương nguyên ánh đã ngủ rồi, ấy vậy mà lọt vào mắt cô lại là cánh cửa nội viện đang mở tung, còn thê tử của mình đang ngồi ở bàn trà trước sân cúi đầu hí hoáy làm gì đó. ánh trăng sáng vằng vặc chiếu lên thân ảnh mảnh mai, trương nguyên ánh đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình, không chút bận tâm đến xung quanh.

an hữu trân ngẩn người trước khung cảnh trước mắt, mãi cho đến khi một cơn gió nhẹ mang theo hơi lạnh thổi qua khiến cô bừng tỉnh. lại nhìn đến trương nguyên ánh chỉ khoác mỗi một tấm áo mỏng, an hữu trân không nghĩ nhiều cởi chiếc áo choàng trên người mình ra rồi tiến lại gần phủ lên người trương nguyên ánh.

trương nguyên ánh vốn đang tập trung cao độ lại bị sự ấm áp đột ngột làm cho giật mình, nàng vừa quay đầu qua đã bắt gặp bóng dáng cao lớn của an hữu trân đang đứng bên cạnh.

“tướng-tướng công đã về.”

nàng vội vội vàng vàng muốn đứng dậy thì bàn tay của an hữu trân lại vươn tới giữ lấy vai nàng. giọng nói trầm ấm cất lên, mang theo vẻ nhã nhặn lịch thiệp thường ngày.

“không cần. phu nhân bận gì mà muộn rồi còn chưa đi nghỉ?”

“a...thiếp đang ngắm sao.”

“ngắm sao?”

an hữu trân ngồi xuống bên cạnh thê tử, tò mò nhìn cuốn sổ đang đặt trước mặt nàng ấy. thấy ánh mắt của an hữu trân đặt lên cuốn sổ nhỏ, trương nguyên ánh nhẹ giọng giải đáp thắc mắc cho cô.

“thiếp đang vẽ lại những chòm sao đó. ngài nhìn xem.”

rồi nàng chỉ tay lên bầu trời, an hữu trân vô thức nhìn theo. sự ngại ngùng thường ngày như được những vì sao cuốn trôi đi. trương nguyên ánh hào hứng kể cho an hữu trân nghe về chòm bắc đẩu chuyên giúp đỡ những con người phương xa tìm được đường về nhà. nàng lại kể về mối tình đầy trắc trở của ngưu lang và chức nữ, nhờ vậy mà bầu không khí tẻ nhạt xung quanh hai người dần trở nên vui vẻ hơn.

trong khi trương nguyên ánh vẫn đang thao thao bất tuyệt về những câu chuyện và chòm sao mà nàng đã “phát hiện” ra thì ánh mắt của an hữu trân từ đầu đến giờ vẫn luôn đặt trên người nàng ấy. cô thu trọn mọi cử chỉ của trương nguyên ánh vào trong mắt. đôi mắt to tròn của nàng sáng rực lên như đang chứa cả ngàn vì sao và sẽ cong lên như vầng trăng khuyết mỗi khi nhắc đến điều gì đó thú vị, khuôn miệng nhỏ nhắn liên tục đóng mở vì mải mê giải thích cho an hữu trân, hai nốt ruồi nhỏ trên mặt nàng cũng vì vậy mà chuyển động theo.

an hữu trân nhìn trương nguyên ánh rất chăm chú, đến mức cô nghĩ rằng những vì sao trên cao kia chẳng thể nào sáng bằng sao trong mắt mỹ nhân. cảm nhận được bản thân đang bị nhìn chằm chằm, trương nguyên ánh quay mặt sang liền bắt gặp ánh nhìn của an hữu trân. hai bầu má phúng phính của khôn trạch nhỏ tuổi trong phút chốc ửng hồng, nàng luống cuống gấp sổ lại.

“xin-xin lỗi tướng quân, thiếp nói nhiều quá rồi. đã muộn thế này rồi mà còn chưa để ngài đi nghỉ ngơi.”

trương nguyên ánh lúc này chẳng khác gì một con thỏ nhỏ đang sợ hãi. an hữu trân chắc chắn rằng chỉ cần có đôi tai dài thì nàng ấy sẽ dùng nó để che mặt mình lại.

“ta vẫn đang nghe mà.”

bàn tay đầy những vết chai được tạo thành do những năm tháng phơi mình ngoài trận mạc vươn ra, thật nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của thê tử, như thể sợ rằng chỉ cần cô nắm hơi mạnh một chút cũng có thể làm nàng bị thương. hơi ấm từ lòng bàn tay to rộng của càn khôn khiến toàn thân trương nguyên ánh nhẹ run, nàng ngơ ngác ngước lên liền bắt gặp khóe môi đang nhếch lên của an hữu trân. mà cái nhếch môi ấy, ngoài sự nhã nhặn lịch thiệp thường ngày còn ẩn giấu một chút sủng nịnh mà ngay cả an hữu trân cũng chẳng nhận ra.

“nàng thích ngắm sao lắm nhỉ?”

“vâng, chẳng mấy khi tướng quân về muộn nên thiếp mới ra đây ngồi.” trương nguyên ánh bộc bạch, giọng nói còn mang theo chút hờn dỗi.

an hữu trân bật cười, vành tai trương nguyên ánh liền đỏ lên. an hữu trân nghĩ thầm, suy cho cùng vẫn chỉ là đứa nhóc thôi. cô khẽ miết lên mu bàn tay nhỏ nhắn đang dần lạnh đi rồi nói.

“vậy là tại ta nhỉ?”

trương nguyên ánh nghe vậy thì hoảng loạn tìm cách thanh minh cho bản thân.

“th-thiếp không...”

“nếu vậy thì...đợi mấy bữa nữa công sự trong doanh vơi bớt, ta sẽ dắt nàng lên đỉnh nguyệt hạ ngắm sao, có được không?”

an hữu trân ôn tồn nói tiếp, ánh mắt nàng chất chứa sự chân thành.

“ở đó trời quang mây tạnh, trăng chiếu rất sáng mà cũng rất nhiều sao, chắc chắn nàng sẽ thích. đến lúc đó, nhớ cầm theo cuốn sổ nhỏ của nàng để thu lại trọn vẹn dải ngân hà nhé.”

trương nguyên ánh bất ngờ trước những gì bản thân vừa nghe được. an hữu trân không những không tỏ ra khó chịu hay trách cứ mà còn hứa sẽ dắt nàng đi ngắm sao. trái tim trương nguyên ánh như có một dòng nước ấm chảy qua, nàng mỉm cười đáp lại.

“vâng, thiếp chờ ngài.”

-

an hữu trân vẫn sáng dậy sớm lên triều, chiều về sớm dùng cơm với thê tử, còn trương nguyên ánh vẫn ngày ngày quán xuyến việc trong phủ. chỉ là kể từ sau đêm hôm ấy, khoảng cách giữa hai người như được kéo gần lại. tỉ như an hữu trân sẽ đẩy món trương nguyên ánh thích ăn đến trước mặt nàng ấy, hay có những đêm an đại tướng quân sẽ ngồi ngoài sân cùng phu nhân nhà mình ngắm sao.

.

.

.

khi những tia nắng đầu tiên vừa len lỏi qua khung cửa, trương nguyên ánh cựa mình tỉnh giấc, cố gắng mở đôi mắt nhập nhèm vì còn ngái ngủ của mình ra. mọi khi vị trí bên cạnh nàng giờ này đã trống trơn nhưng tại sao nàng lại thấy an hữu trân đang ngồi dựa vào đầu giường, tay còn đang cầm cuốn binh thư? cảm nhận được động tĩnh của người bên cạnh, an hữu trân rời mắt khỏi vật trên tay, quay sang nhìn thê tử.

“nàng dậy rồi à?”

không phải là mơ. trương nguyên ánh xấu hổ kéo chăn lên che kín mặt mình, chỉ để lộ ra đôi mắt to tròn. nàng ấp úng trước ánh nhìn của an hữu trân.

“tướng công hôm nay không phải lên triều sao?”

“ừm, hôm nay được nghỉ.”

an hữu trân đặt tay lên đầu trương nguyên ánh, dịu dàng xoa xoa mái tóc rối mù vì vừa ngủ dậy của nàng.

“mau dậy đi nào, hôm nay ta đưa nàng đến một nơi.”

sau khi dùng xong điểm tâm sáng, an hữu trân đi sang thư phòng để giải quyết công vụ còn trương nguyên ánh phải qua kho lương để kiểm tra. đến xế chiều, một con chiến mã được dắt đến trước cửa phủ, hai bên hông nó còn dắt theo hai bọc đồ.

trương nguyên ánh ngỡ ngàng nhìn con chiến mã trước mặt, dù không phải lần đầu tiên nhìn thấy ngựa nhưng đây là lần đầu tiên nàng được tận mắt nhìn thấy con ngựa có kích thước lớn như thế này.

trương nguyên ánh vận lên mình bộ y phục màu thiên thanh, nàng khoác áo choàng lông cáo trắng muốt, đứng cạnh con chiến mã to lớn lại càng làm nổi bật dáng vẻ mềm mại yếu đuối của khôn trạch khiến người ta chỉ muốn ôm ấp bảo vệ. an hữu trân bước tới, bao bọc nàng trong cái ôm ấm áp.

“sợ sao?”

dù lắc đầu nhưng bàn tay nàng thì lại níu chặt lấy áo lông. hành động tuy nhỏ bé nhưng không thể nào qua mắt được an hữu trân, ánh mắt cô mềm hẳn đi vì sự đáng yêu của phu nhân nhà mình. chỉ cần dùng chút lực cô đã có thể nhấc bổng thê tử lên lưng ngựa rồi sau đó lưu loát trèo lên, ngồi vững vàng sau lưng nàng ấy.

an hữu trân vòng tay lên phía trước nắm lấy dây cương, cơ thể cao lớn của càn khôn che phủ thân hình nhỏ nhắn mảnh mai của khôn trạch. trương nguyên ánh mặt đỏ tía tai, ngại ngùng mà chẳng biết phải trốn đi đâu, chỉ đành chôn mặt sâu hơn vào chiếc áo lông cáo. an hữu trân thấy thê tử lúng túng thì bật cười, cô vươn tay kéo nàng ngồi sát về phía mình, để lưng nàng áp vào ngực mình làm khôn trạch nhỏ càng ngại ngùng hơn.

“đừng lo, ta sẽ không để nàng ngã.”

tiếng vó ngựa lọc cọc vang lên đều đặn trên mặt đường lát đá, đưa phu thê an đại tướng quân về phía cổng thành, rời khỏi kinh thành náo nhiệt. gió chiều mang theo hơi lạnh mơn man trên làn da của trương nguyên ánh khiến nàng khẽ run lên. an hữu trân cảm nhận được người trong lòng đang run rẩy thì cúi thấp đầu xuống chỉnh trang lại chiếc áo lông cho nàng rồi đưa một tay ôm lấy nàng thật chặt.

“nếu lạnh thì nàng cứ nép vào lòng ta.”

vành tai trương nguyên ánh đỏ lên, nàng bẽn lẽn nhích thật khẽ vào lòng phu quân như một con chim sẻ nhỏ.

“vâng.”

lúc cả hai xuất phát là lúc sắc trời đã ngả sang màu cam đậm, lúc lên đến đỉnh nguyệt hạ trăng đã dần ló dạng sau dãy núi. an hữu trân xoay người xuống ngựa sau đó đưa tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ của trương nguyên ánh để nhấc nàng xuống, rồi cô lấy từ trong túi đồ một tấm thảm lông thú dày dặn trải lên thảm cỏ. không những vậy, an hữu trân còn lấy ra một bình trà ấm cùng với chút điểm tâm mà cô đã đặc biệt dặn người làm chuẩn bị từ trước.

trương nguyên ánh vuốt vuốt y phục của mình từ tốn ngồi xuống, bất ngờ giương đôi mắt to tròn nhìn an hữu trân đang bày biện từng món ra trước mặt mình.

“tướng công chuẩn bị chu đáo quá.”

“phải chuẩn bị đầy đủ chứ, làm sao ta nỡ để nàng đói được.”

trăng dần dần lên cao làm sáng bừng khung cảnh trước mặt cô và nàng, trên trời cũng bắt đầu xuất hiện những đốm sáng nhỏ li ti. không còn những bức tường thành cao sừng sững, không còn mái ngói xếp nhau san sát che khuất tầm nhìn, giờ đây trước mắt họ chỉ còn thiên nhiên hùng vĩ và bầu trời đêm rực rỡ ánh trăng.

hai mắt trương nguyên ánh sáng rực lên như đứa trẻ trước món đồ chơi ưa thích. vẻ e ấp, bẽn lẽn khi nãy biến mất, nàng háo hức lôi cuốn sổ nhỏ của mình ra bắt đầu ghi chép lại những chòm sao kia.

“tướng quân nhìn kìa, là chòm tiên hậu! thiếp đã đọc về nó nhiều lần rồi nhưng đây là lần đầu tiên thiếp được tận mắt nhìn thấy đó!”

trương nguyên ánh reo lên đầy thích thú làm an hữu trân đang nằm chống tay bên cạnh cũng vui vẻ theo. nhưng trong mắt cô, dù có là chòm sao sáng trên cao kia nhất vẫn chẳng thể nào sánh bằng ánh sao trong mắt người thương. bây giờ an hữu trân mới hiểu tại sao tình yêu trong thi ca luôn được ngợi ca đến vậy. được ở bên người mình thương, được an yên trải qua từng ngày với người ấy, được nhìn thấy họ vui vẻ bên cạnh mình quả thực quá đỗi hạnh phúc.

.

.

.

sương đêm dần buông xuống, mang theo hơi lạnh của những ngày đầu đông. trương nguyên ánh đang mải mê ghi chép cũng bất ngờ rùng mình, rụt cổ lại.

an hữu trân để ý ngay lập tức, không chần chừ ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của khôn trạch ôm gọn vào lòng. cùng lúc đó, cô cũng phóng ra một ít tin tức tố trầm hương giúp xoa dịu con thỏ nhỏ trong lòng. trương nguyên ánh theo bản năng mà bắt đầu có phản ứng, tin tức tố hương hoa nhài của nàng cũng dần lượn lờ trong không gian để đáp lại càn khôn. khuôn mặt nhỏ đỏ bừng rúc sâu vào trong lòng an hữu trân.

“ánh nhi.”

“dạ?”

an hữu trân bật cười, giọng nói trầm ấm cất lên, mang theo suy tư của một con người đã trải qua bao thăng trầm trong cuộc sống.

“nàng có thắc mắc tại sao tới tuổi này ta mới thành thân không?”

“thiếp...thiếp không biết.”

an hữu trân vươn tay dịu dàng vuốt ve mái tóc mềm của thê tử.

“ta mười tám tuổi đã bắt đầu cầm binh khí, hai mươi tuổi xung phong đi trấn giữ biên cương. đến lúc từ biên cương trở về thì chưa được bao lâu đã phải lần nữa cầm gươm xông pha trận mạc.”

“lúc ta mới đi trí nguyên và tỉnh liên còn chưa thành thân, thế mà bây giờ hai người họ đã sắp có đứa nhỏ thứ hai rồi.”

“ta cũng biết bản thân đã lớn tuổi, cũng nên cân nhắc chuyện cưới xin. vậy nhưng ta vẫn trăn trở...nếu bây giờ ta lại phải đi tiếp, rồi nhỡ đâu ta có chuyện gì, thì người ở lại sẽ chẳng biết phải làm sao.”

“chỉ cần nghĩ đến việc cha mẹ ta, trí nguyên và tỉnh liên sẽ đau khổ thế nào ta đã không chịu được, ta càng không muốn người chung chăn chung gối phải bó buộc cuộc đời mình như vậy.”

trương nguyên ánh nghe những lời tâm sự chân thành của an hữu trân mà trái tim khẽ nhói lên. bàn tay nhỏ nhắn mềm mại vươn ra chạm lên bàn tay đầy những vết chai vì mười năm chinh chiến của cô, nàng nhẹ giọng an ủi.

“nhưng ngài đã trở về bình an rồi...ngài đang ở đây với thiếp rồi.”

an hữu trân cúi xuống, thu trọn thân ảnh nhỏ bé vào trong mắt. cô nâng khuôn mặt của trương nguyên ánh lên nhẹ nhàng hôn xuống. ban đầu chỉ là những cái mút nhẹ, nhưng càng về sau nụ hôn càng trở nên mãnh liệt. không gian xung quanh dần nóng lên, đến khi rời ra, cả người trương nguyên ánh đã ửng hồng như quả đào chín.

nhìn dáng vẻ của trương nguyên ánh, an hữu trân không nhịn được mà tiếp tục hôn lên môi người trong ngực. bàn tay đang đặt ở eo trương nguyên ánh bỗng siết chặt khiến nàng vô thức rên lên một tiếng. như củi khô bị ném vào đống lửa, tin tức tố trầm hương và hoa nhài tràn ra, hòa quyện vào nhau làm bùng lên ngọn lửa dục vọng của hai người.

nhưng an hữu trân là đại tướng quân nam quốc, dù có mong muốn trương nguyên ánh đến đâu cô cũng không thể vì ham muốn của mình mà xuống tay ngay tại đây, nàng sẽ bị cảm mất. vậy là an hữu trân cố gắng gom hết tự chủ, chỉnh chang lại y phục cho trương nguyên ánh, giọng cô khàn đặc.

“đã muộn rồi, phải trở về thôi.”

cô đặt nàng ngồi tựa vào gốc cây sau đó nhanh chóng dọn dẹp. trên đường trở về, trương nguyên ánh ngoan ngoãn rúc vào lòng an hữu trân, vành tai nàng đỏ lên mỗi khi nhớ về nụ hôn khi nãy. về đến phủ, an hữu trân vội vàng bế trương nguyên ánh đi nhanh về nội viện, vứt ngựa lại cho gia nhân xử lý.

vào đến gian trong của nội viện, an hữu trân đặt thê tử xuống nệm mềm rồi ngay lập tức chiếm lấy môi nàng. khác với sự kiềm chế lúc ở trên đỉnh nguyệt hạ, an hữu trân lúc này ngấu nghiến môi nàng không khác gì một con sói đói. trương nguyên ánh bị hôn dồn dập thì cả người chao đảo, nàng vòng tay ôm chặt lấy cổ an hữu trân như đang cố gắng tìm kiếm một điểm tựa. hai bàn tay của an hữu trân trong lúc đó cũng không rảnh rỗi mà đã mò lên nút thắt ở y phục của nàng. chỉ trong nháy mắt, y phục của trương nguyên ánh đã nằm chỏng chơ trên sàn gạch lạnh lẽo.

an hữu trân rời khỏi đôi môi mềm, đôi mắt của cô quét từ trên xuống dưới cơ thể trương nguyên ánh khiến nàng xấu hổ đưa tay che đi những điểm nhạy cảm.

“tướng-tướng công đừng nhìn.”

“ngoan, để ta nhìn.”

an đại tướng quân nhẹ giọng dỗ dành con thỏ nhỏ dưới thân, cô cầm lấy cổ tay nàng gỡ ra đặt sang hai bên, để lộ ra hoàn toàn thân thể quyến rũ của khôn trạch. không kìm được trước cảnh đẹp trước mắt, an hữu trân cúi xuống hôn lên cần cổ thon dài làm trương nguyên ánh giật thót. tin tức tố hương nhài ngọt ngào tràn ra, kích thích càn khôn phóng ra tin tức tố trầm hương của mình để đáp lại, bao bọc lấy khôn trạch.

“a...hức...tướng công...”

an hữu trân ngẩng đầu nhìn thê tử đã rơm rớm nước mắt, đôi môi đỏ mọng mím chặt thể hiện sự uất ức của mình khiến trái tim cô run rẩy.

“ta sẽ nhẹ nhàng mà.”

rời khỏi hõm cổ thơm tho, đôi môi của an hữu trân di chuyển dần xuống phía dưới, dừng lại ở đôi gò bồng mềm mại. cô vùi đầu vào khe rãnh ở giữa vùng đồi núi, tận hưởng hương hoa nhài thơm nức của phu nhân nhà mình.

“ức!”

trương nguyên ánh giật bắn mình kêu lên một tiếng, từ bầu ngực của nàng truyền đến một cảm giác ướt át ấm nóng. nàng cố gắng chống người dậy liền thấy an hữu trân đang ngậm lấy một bên ngực của mình mà bú mút. đầu lưỡi nham nhám đảo qua đảo lại nụ hoa đáng yêu, an hữu trân thậm chí còn cắn lên đó khiến trương nguyên ánh oằn mình rên rỉ vì những khoái cảm đầu đời.

“đừng...hức...đừng cắn...”

nhưng an hữu trân không nghe, cô nhả bầu ngực đã ướt đẫm nước bọt ra, ngậm lấy nụ hoa còn lại bị vắng vẻ từ nãy đến giờ. trương nguyên ánh thút thít ôm lấy đầu an hữu trân, vô tình ép núm vú đi sâu hơn vào khoang miệng của càn khôn. tin tức tố của cả hai càng ngày càng nồng đậm, bao phủ toàn bộ buồng ngủ rộng lớn.

an hữu trân nhả nơi mềm mại ra, cô trườn lên hôn lên má của thê tử để dỗ dành nàng. trương nguyên ánh vòng tay ôm chặt lấy cổ an hữu trân, rúc mặt vào hõm cổ cô như con thỏ nhỏ vì xấu hổ. an hữu trân cưng chiều hôn khắp mặt nàng, ở bên dưới, hai bàn tay của cô cũng không rảnh rỗi. một tay đang mân mê một bên núm vú, tay còn lại đã lần mò xuống nơi cấm địa giờ đây đã ẩm ướt vì những kích thích khi nãy.

“ha...lạ quá...tướng công.”

“ướt quá.”

an hữu trân thì thầm, nhưng vì khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn chưa đến một gang tay, trương nguyên ánh nghe rõ mồn một lời cảm thán của tướng công nhà mình. cả cơ thể nàng vốn đã ửng hồng bây giờ lại đỏ bừng lên, tin tức tố của nàng càng tràn ra nhiều hơn, chọc cả người an hữu trân ngứa ngáy.

bất ngờ, cô ấn lên âm đế của trương nguyên ánh.

“aaa!”

điểm nhạy cảm lần đầu tiên bị chạm vào khiến khôn trạch lần đầu tiếp xúc với tình dục không nhịn được mà hét lên. móng tay nàng cào lên lưng an hữu trân, để lại những đường đỏ ửng. an hữu trân dù cảm nhận được lưng mình đang nhói lên nhưng cô không để ý. như đứa trẻ tìm được món đồ chơi mới, càn khôn không cần dạy cũng hiểu, an hữu trân đặt ngón cái lên âm đế của thê tử, những ngón tay còn lại đã tìm đến cửa mình đang khép mở của nàng.

an hữu trân muốn rời ra để nhìn rõ nơi đó nhưng cơ thể chỉ vừa mới di chuyển đã bị trương nguyên ánh ôm chặt lấy, không cho cô rời đi. mặc dù có thể dễ dàng thoát khỏi cái ôm của khôn trạch, an hữu trân lại vòng tay ôm chặt lấy nàng, bao bọc nàng trong tin tức tố của mình.

“ức!”

ngón giữa của an hữu trân nương theo sự ướt át mà trượt vào bên trong cửa mình của người dưới thân khiến những ngón chân nhỏ bé cuộn lại vì kích thích.

“tu-tướng công...hức...chậm lại...ư...chậm lại.”

ngón tay của an hữu trân nhấp từng nhấp thật nhẹ vào bên trong nơi ấm nóng, nhưng hai vách thịt lại cứ mút lấy tay cô, làm cô càng hưng phấn, tốc độ nhấp cũng dần trở nên nhanh hơn.

“ánh nhi...gọi tên ta.”

an hữu trân hôn lên tai trương nguyên ánh, đòi hỏi được nghe tên mình được phát ra từ đôi môi đỏ mọng kia. nhưng cái miệng nhỏ vì thở dốc từng đợt nên chẳng nói được gì, mà nàng lại không dám gọi thẳng tên an hữu trân. hai cánh tay ôm lấy cô chặt hơn, cố gắng rúc mặt sâu hơn vào hõm cổ cô để trốn tránh.

thấy thê tử không làm theo ý mình, an đại tướng quân bình thường hào phóng bao nhiêu thì bây giờ lại nhỏ nhen xấu tính bấy nhiêu. cô dừng lại động tác phía bên dưới, khôn trạch nhỏ bị cắt đi khoái cảm thì khó chịu vặn vẹo eo nhưng lại bị bàn tay của càn khôn giữ lấy không cho nàng động. vành mắt trương nguyên ánh rơm rớm nước, cái mũi nhỏ đỏ lên như con thỏ con, nàng trừng mắt nhìn kẻ khốn nạn đang nằm trên người mình, lên án sự xấu tính của cô.

“gọi tên ta.”

nhưng môi nàng lại mím chặt, thể hiện thái độ không hợp tác. an hữu trân thấy vậy thì hứng thú bừng bừng, không ngờ phu nhân hay e ấp của cô còn có một mặt bướng bỉnh thế này. mà an đại tướng quân vốn chiều chuộng thê tử, nhìn nàng ấm ức như vậy thì trái tim ngay lập tức mềm mại, run lên như được một chiếc lông vũ quét qua. cô dịu dàng hôn lên môi nàng, nhỏ nhẹ dụ dỗ.

“gọi tên ta rồi ta sẽ làm nàng thoải mái, có được không?”

“ánh nhi...”

trương nguyên ánh nhìn tướng công nhà mình bây giờ không khác gì con cún lớn đòi hỏi được chủ nhân đáp ứng yêu cầu, nàng đắn đo một lúc rồi lấy hết can đảm mở ra đôi môi đang mím chặt.

“hữu...hữu trân.”

tâm trí an hữu trân bùng nổ, cô ngậm lấy môi dưới của nàng, phía bên dưới cũng đồng thời di chuyển trở lại. qua thêm gần chục lần nhấp nữa, hai vách thịt mềm ẩm siết lấy ngón tay an hữu trân, tấm lưng nhỏ gầy cũng cong lên nhấc khỏi mặt nệm, báo hiệu nàng đạt cao trào lần đầu tiên trong đêm nay. tiếng rên rỉ chưa kịp phát ra thì đôi môi của nàng đã bị bao lấy, chiếc lưỡi nhỏ cũng bị nút lấy, tiếng rên rỉ cũng biến thành những âm thanh ú ớ không rõ ràng.

cả cơ thể nhỏ bé phập phồng vì sung sướng, hai cánh tay nàng vì mất sức mà buông thõng sang hai bên, trả tự do cho an hữu trân. đến lúc tỉnh táo lại, trương nguyên ánh mới nhận ra an hữu trân vẫn còn y phục chỉnh tề, chỉ có nàng là bị lột sạch từ đầu đến chân. nàng nhìn an hữu trân chằm chằm sau đó ngại ngùng lên tiếng.

“tướng công sao vẫn còn y phục?”

an hữu trân nghe thế mới để ý sự đối lập giữa mình và trương nguyên ánh, sau đó lại nhìn xuống phía bên dưới, thứ giữa hai chân cô đã dựng đứng chống lên y phục. trương nguyên ánh nhìn theo ánh mắt của tướng công đến nơi đó, gương mặt nàng ngay lập tức đỏ lựng quay đi nơi khác.

“ánh nhi sao vậy?”

sự đáng yêu của nàng khiến an hữu trân thích thú, cô cười cười trêu chọc khôn trạch nhỏ.

“ngài-ngài đừng nói nữa.”

ánh mắt sắc bén thu trọn sự ngại ngùng của thê tử. nhớ lại âm giọng ngọt ngào gọi tên mình khi nãy, an đại tướng quân liền ra điều kiện.

“nàng gọi tên ta đi rồi ta sẽ cởi, được không?”

nhưng đáp lại cô lại là khuôn mặt nhỏ đang chôn mặt vào gối đầu mềm mại, cứ tưởng nàng đã ngủ rồi thế nhưng vành tai đỏ ửng đã bán đứng nàng.

“ánh nhi?”

an hữu trân bật cười, tiếng cười trầm thấp lọt vào tai trương nguyên ánh càng khiến nàng xấu hổ hơn nữa. bỗng, nàng cảm nhận được người kia rời đi, cứ tưởng an hữu trân không hài lòng mà bỏ đi, nàng liền quay đầu lại. khuôn mặt nhỏ ngay lập tức đỏ bừng lên khi thấy an hữu trân đang cởi từng lớp y phục xuống. khi chiếc áo lót cuối cùng rơi xuống, cơ thể săn chắc nhưng vẫn còn nét mềm mại hiện ra trước mắt nàng. nhưng thay vì xấu hổ, đáy mắt trương nguyên ánh lại run lên trước những vết sẹo chằng chịt trên cơ thể cô.

thấy thê tử nhìn mình như vậy, an hữu trân tưởng rằng nàng đang sợ, nhưng chưa kịp nói gì cô đã cảm nhận được bàn tay mềm mại của nàng đang đặt lên vết sẹo ở trên ngực trái của mình. vành mắt nàng đỏ lên, giọng nói cũng trở nên run rẩy.

“tướng công có đau không?”

“đã không còn đau từ lâu nữa rồi.”

an hữu trân nắm lấy tay trương nguyên ánh áp lên môi mình, nàng đau lòng đặt lên vết sẹo ấy một nụ hôn thật nhẹ như muốn an ủi càn khôn của mình. lồng ngực an hữu trân như có một dòng suối ấm áp chảy qua, cô nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống nệm sau đó cũng trèo lên bao phủ lấy nàng. cô mê đắm ngắm nhìn thê tử, không kìm được mà hôn lên môi nàng. nụ hôn lần này không dồn dập mà chỉ là những cái mút nhẹ như đang dỗ dành khôn trạch nhỏ bé dưới thân.

“ánh nhi, ta vào nhé.”

an hữu trân cầm lấy cự vật đã sưng to cọ lên cửa mình của nàng để bôi trơn, cô sẽ không đi vào cho đến khi nhận được sự cho phép của trương nguyên ánh. ánh mắt trương nguyên ánh mềm đi, nàng ôm lấy mặt cô, đặt lên môi cô một nụ hôn thay cho câu trả lời.

“ư...”

khác với ngón tay, cự vật của an hữu trân to hơn, gân guốc hơn, dù cô đã cố gắng nhẹ nhàng nhưng vẫn làm hai chân nàng giật lên vì cửa mình bị nong ra.

“có đau không?”

an hữu trân đặt từng nụ hôn vụn vặt lên mắt nàng nhằm xoa dịu bớt sự sợ hãi của khôn trạch. mỗi lần dương vật đi vào sâu hơn là trương nguyên ánh lại ôm an hữu trân chặt hơn một chút, cứ như vậy cho đến khi cô đi vào được toàn bộ. đây không phải là lần đầu tiên của riêng trương nguyên ánh mà cũng là lần đầu tiên của an hữu trân nên cô chẳng dám cử động bừa bãi. cô nghe thấy tiếng thút thít của thê tử mà chẳng dám động đậy tiếp, chỉ đành giữ nguyên như vậy.

mãi đến lúc đã cháy hết một nén nhang, hai tường thịt bắt đầu co rút. an hữu trân cảm thấy như có ngàn cái miệng nhỏ ướt át đang mút lấy cự vật của mình, cô thở dốc cúi xuống hôn lên má người dưới thân, nhẹ nhàng hỏi.

“ta động được chưa, ánh nhi?”

trương nguyên ánh xấu hổ vùi mặt vào hõm vai an hữu trân. cái đầu nhỏ khẽ gật, cho phép càn khôn bắt đầu di chuyển.

an đại tướng quân lần đầu tiên làm chuyện này nên không dám mạnh bạo, chỉ có thể nhẹ nhàng đâm vào rút ra chọc cho trương nguyên ánh cả người run rẩy. cô gục đầu vào gối, dán sát vào vành tai đỏ ửng của nàng thở dốc từng hồi khiến cho trương nguyên ánh vốn đã nhạy cảm nay lại bị cảm giác ẩm ướt làm cho các ngón chân nhỏ bé co quắp lại.

“tướng công~”

âm giọng nũng nịu của trương nguyên ánh không khác gì xuân dược hạng nặng khiến cho động tác của an hữu trân càng lúc càng trở nên mạnh mẽ hơn.

“chậm-chậm lại...ức...tướng công...ư!”

lần đầu tiên của khôn trạch chưa kịp quen với cảm giác bị dị vật to lớn tiến vào đã phải ngay lập tức tiếp nhận luồng khoái cảm khổng lồ. trương nguyên ánh nức nở cào lên tấm lưng của an hữu trân nhưng với vị tướng quân đã dành cả mười năm chinh chiến ngoài sa trường, đây chẳng khác gì mèo cào.

“có thoải mái không ánh nhi?”

“nhiều quá...hức...”

trương nguyên ánh nấc nghẹn, đôi mắt to tròn phủ một tầng hơi nước mù mịt, cơ thể nhỏ bé giật lên theo từng cú thúc của an hữu trân. ai mà ngờ được an đại tướng quân bình thường nhẹ nhàng lịch thiệp như vậy lúc lên giường lại mãnh liệt như thế. mật dịch theo mỗi cú nhấp lại tràn ra, thấm ướt cả mặt nệm bên dưới.

“ánh nhi, trả lời ta.”

hơi thở nóng rực phả vào tai khiến nàng rùng mình, phía bên dưới cũng vì thế mà co rút siết chặt lấy cự vật khổng lồ. an hữu trân vì lần siết này mà sướng rơn, thúc càng nhanh và mạnh.

“thoải...ức...thoải mái.”

an hữu trân nhận được câu trả lời mong muốn thì thỏa mãn hôn lên tai thê tử, thì thầm với nàng những lời khen ngợi vừa ướt át vừa ngọt ngào.

“bên trong nàng ấm quá ánh nhi.”

“nàng đang siết lấy ta chặt lắm này.”

“có thoải mái không ánh nhi?”

mấy lời đó làm trương nguyên ánh xấu hổ muốn chết, nàng dùng toàn bộ chút sức lực yếu ớt của mình kéo mặt an hữu trân qua hôn lên môi cô để khóa cái miệng hư hỏng kia lại. an hữu trân được thê tử chủ động đương nhiên rất hài lòng mà đáp lại nụ hôn của nàng.

qua mấy chục lần nhấp nữa, hai vách thịt của trương nguyên ánh co bóp thít chặt lấy thân gậy to dài, hơi thở của nàng cũng trở nên dồn dập hơn, báo hiệu lần cao trào thứ hai trong đêm nay.

“ức! tướng công...đâ-đầy quá.”

nàng nức nở ôm siết lấy người nằm trên, đôi môi tràn ra từng tiếng rên rỉ khi khoang sinh sản bị ép mở ra để đón lấy từng dòng tinh dịch nóng hổi. tin tức tố hương nhài theo đó mà càng trở nên đậm đặc, quấn quít lấy tin tức tố trầm hương của càn khôn. an hữu trân theo bản năng lần theo hương hoa nhài nồng đậm tìm đến tuyến thể sau gáy của khôn trạch. cô cọ mũi mình lên đó, không nghĩ nhiều mà cắn xuống thật mạnh để truyền tin tức tố của mình vào, chính thức đánh dấu kết đôi trương nguyên ánh.

“ô...hữu trân...tướng công!”

cơ thể trương nguyên ánh giật lên vì phải tiếp nhận một lượng tin tức tố khổng lồ, hoa huyệt nàng lần nữa co rút, nàng lên đỉnh lần thứ ba trong đêm nay.

an hữu trân cũng chẳng đỡ hơn nàng là bao, khoái cảm từ việc đánh dấu kết đôi khiến cô sung sướng đến mức cơ bắp toàn thân căng cứng.

sau một nén nhang, an hữu trân rời ra, để lại trên gáy trương nguyên ánh một vết răng sâu hoắm. đây là bằng chứng cho việc họ đã hoàn toàn thuộc về nhau cả thể chất lẫn tâm hồn. hai cánh tay của trương nguyên ánh mất hết sức lực mà buông thõng xuống nệm gấm, lồng ngực nàng vẫn đang phập phồng vì khoái cảm dồn dập, an hữu trân nhìn mà đỏ cả mắt.

trương nguyên ánh cứ tưởng đêm nay chỉ đến đây là kết thúc nhưng nàng đã nhầm to. càn khôn đang độ tuổi sinh lực tràn trề, lại là lần đầu tiên ăn mặn sau ba mươi năm ăn chay, làm gì có chuyện an hữu trân buông tha nàng dễ dàng như thế. vậy là cô không nói không rằng, kéo nàng ngồi lên người mình khiến nàng bất ngờ kêu lên một tiếng.

“tướng công...ưm~”

an hữu trân ngậm lấy một bên nụ hoa của nàng mạnh mẽ mút mát, để bật ra một tiếng rên yêu kiều từ đôi môi đỏ mọng.

“không được, ánh nhi. chưa được.”

nói rồi chưa để trương nguyên ánh kịp phản ứng, cô đã cầm lấy dương vật còn cương cứng mạnh mẽ tiến vào trong nàng. trương nguyên vì lần tấn công bất ngờ này mà gục đầu xuống vai càn khôn, cơ thể nhỏ bé run lên bần bật. hai bàn tay của an hữu trân ôm lấy mông nàng nhấc lên hạ xuống, tư thế này giúp cô đi vào đến nơi sâu nhất bên trong nàng.

cảm giác lần nữa bị lấp đầy khiến tiếng rên rỉ của trương nguyên ánh nghẹn lại. lúc này khi ngồi đối diện với an hữu trân, sự chênh lệch hình thể giữa cả hai lại càng trở nên rõ ràng. bàn tay cô to lớn ôm trọn lấy mông và eo nàng, giam nàng lại trong lồng ngực ấm áp của mình. trong lúc đó tấm lưng của cô lại che khuất lấy ánh nến le lói ở đằng xa, hoàn toàn bao trùm nàng trong bóng tối và tin tức tố trầm hương nồng đậm.

“hữu trân...ức...thiếp mệt.”

trương nguyên ánh thút thít, hai mắt nàng nhắm nghiền, những sợi tóc mây bết lại dính vào má và cổ nàng. nhưng an hữu trân lúc này như một con sói đói lần đầu được nếm hương vị ngọt ngào của con mồi, làm sao có thể dễ dàng từ bỏ như vậy. cô dịu dàng hôn lên vai nàng nhưng động tác bên dưới thì lại chẳng nhẹ nhàng chút nào.

“ngoan, nốt lần này thôi. ánh nhi...nhìn ta.”

nghe lời dụ dỗ của an hữu trân, trương nguyên ánh run rẩy mở mắt ra liền bắt gặp ánh nhìn rực lửa của càn khôn. nàng vô thức vòng tay lên ôm lấy cổ cô, tự nguyện dâng lên môi mềm, để mặc an hữu trân dẫn dắt mình đến với đỉnh cao khoái cảm. an hữu trân được thê tử chủ động thì mạnh mẽ đáp lại nụ hôn của nàng.

tin tức tố trầm hương cùng hoa nhài hòa quyện vào nhau kích thích mọi giác quan trên cơ thể hai người. mỗi lần an hữu trân nâng nàng lên rồi lại hạ nàng xuống thật mạnh, trương nguyên ánh lại cảm thấy như linh hồn mình như đang bay lên chín tầng mây.

cả nội viện đêm nay ngập tràn trong tiếng da thịt va chạm ám muội, tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ, tiếng nhóp nhép khi hai đôi môi quấn lấy nhau. mãi đến tận rạng sáng mọi động tĩnh mới thực sự dừng lại, nhường chỗ cho khoảng lặng lúc bình minh.

-

dù đêm qua có thức muộn đến đâu thì an hữu trân vẫn theo thói quen thức dậy từ rất sớm. nhưng cô không rời giường mà lại lười biếng chống một tay si mê ngắm nhìn thê tử vẫn còn ngủ say. trương nguyên ánh lúc này thật nhỏ bé biết bao, nàng cuộn tròn lại rúc vào lòng an hữu trân như con thỏ nhỏ.

mãi lâu sau trương nguyên ánh mệt mỏi tỉnh lại, ánh mắt nàng vừa mở ra đã bắt gặp khuôn mặt phóng đại của an hữu trân. nàng theo phản xạ muốn lùi về phía sau nhưng vừa cử động một chút nàng đã “a” lên một tiếng. từ eo đã truyền đến một cảm giác chua xót, bằng chứng rõ ràng nhất cho sự mãnh liệt đêm qua. gương mặt nàng trong nháy mắt đỏ bừng.

“tướng...tướng công”

an hữu trân nghe tiếng kêu của nàng thì ngay lập tức đưa tay xoa nắn giúp xoa dịu cơn đau nơi vòng eo nàng.

“còn đau không?”

những tưởng trương nguyên ánh sẽ xấu hổ chối bỏ nhưng nàng lại rúc sâu hơn vào lòng an hữu trân, nũng nịu trả lời.

“tướng công, thiếp đau~”

an hữu trân bất ngờ nhưng ngay sau đó lại thay bằng cảm giác thỏa mãn vì được thê tử dựa dẫm. giọng trương nguyên ánh nhỏ như muỗi kêu cất lên trong khi vẫn đang chôn mặt trong lồng ngực của an hữu trân.

“hôm nay ngài không phải lên triều sao?”

“ta cáo ốm rồi, cả ngày hôm nay ta sẽ là của nàng.”

trương nguyên ánh lúc này mặc kệ lễ nghi gì đó, nàng bây giờ chỉ muốn quấn lấy càn khôn của mình để làm nũng.

.

.

.

kể từ sau hôm đó, tình cảm của đại tướng quân và phu nhân như bước sang một trang mới. cả hai quấn quít lấy nhau không rời khiến cả phủ luôn ngập trong bầu không khí ngọt ngào.

hôm nay sau khi bãi triều, an đại tướng quân không đi về phủ mà lại đi gặp học sĩ kim. kim trí nguyên dạo này lúc nào trông cũng như đang trên mây, đầu óc chẳng tập trung gì. hóa ra là trực tỉnh liên vừa hạ sinh đứa nhỏ thứ hai, là một nam khôn trạch được đặt tên là kim thư tuấn. học sĩ kim cũng vì vậy mà dồn hết mọi sự chú ý vào thê tử và hai đứa nhỏ ở nhà, làm gì có thời gian để ý chuyện yêu đương của người bạn chí cốt. vậy nên khi vừa nghe thấy câu hỏi của an hữu trân ánh mắt cô đã mở to hết cỡ.

“ngươi muốn mua quà cho khôn trạch? ngươi vừa mắt khôn trạch nhà nào à?”

“ê an hữu trân, ngươi thành thân mới được có mấy tháng đã muốn nạp thiếp rồi ư?”

kim trí nguyên nói liền một lèo không cho an hữu trân chen vào chữ nào.

“này ta nói cho ngươi biết, trương tiểu thư ngoan ngoãn đáng yêu như thế, đã vậy lại còn là nhi nữ nhà hình bộ thượng thư. ngươi đừng có mà...”

an hữu trân nghe học sĩ kim nói đến đó thì gân xanh trên đầu nổi lên, nói linh tinh cái gì vậy chứ. cô gào lên một tiếng cắt đứt câu nói của kim trí nguyên.

“ngươi nói linh tinh cái gì vậy hả? nạp thiếp cái gì mà nạp thiếp? ta là muốn tặng quà cho thê tử!”

kim trí nguyên nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng tên bạn thân của mình đứng núi này trông núi nọ. thế này thì yên tâm rồi.

“tưởng gì. khôn trạch thích nhất là mấy thứ ngọt ngào, như tỉnh liên thì thích nhất là bánh quế hoa. ngươi xem trương tiểu thư thích ăn gì thì mua cho nàng ấy, nếu không thì mua hoa cũng được.”

rồi cả hai nhanh chóng tạm biệt nhau để học sĩ kim còn về với gia đình. an hữu trân suy nghĩ một hồi, cuối cùng lại tạt vào một gánh hoa ven đường, chọn ra một bó thạch thảo trắng. rồi cô lại ghé qua hàng bánh ngọt nổi tiếng nhất kinh thành mua một ít bánh dẻo nhân hạt hồ trăn ngào đường. cầm hai món quà trên tay, cô nghĩ nghĩ, chắc con thỏ nhỏ ở nhà sẽ thích lắm đây.

về đến phủ, vừa nghe thấy tiếng vó ngựa, trương nguyên ánh mặc kệ ánh mắt của nha hoàn và gia nhân, nàng chạy ù vào ngực an hữu trân như một con chim sẻ nhỏ.

“tướng công, ngài về rồi.”

sau đêm đánh dấu, an hữu trân nhận ra khôn trạch nhà mình cực kỳ thích làm nũng và dính người. ban đầu cô cứ tưởng đây chỉ là biểu hiện của khôn trạch trong thời gian nhạy cảm sau khi bị đánh dấu kết đôi, nhưng không ngờ kể cả khi đã kết thúc kỳ nhạy cảm trương nguyên ánh vẫn thích quấn lấy cô làm nũng như vậy.

hai bàn tay nhỏ bé vòng qua vòng eo thon gọn mà săn chắc của an hữu trân ôm lấy, lại chạm vào vật gì đó sau lưng cô.

“ngài giấu gì sau lưng vậy?”

an hữu trân nhìn đôi mắt to tròn lúng liếng của nàng, không hiểu sao khuôn mặt lại đỏ bừng lên. cô quay mặt sang hướng khác, ấp úng lên tiếng.

“ta-ta có chút quà.”

trương nguyên ánh nghe thấy có quà thì vui vẻ reo lên ôm lấy an hữu trân càng chặt.

“quà gì vậy tướng công? có phải đồ ăn ngon không?”

an đại tướng quân bình thường thét ra lửa khiến kẻ thù phải run rẩy bây giờ lại lúng ta lúng túng trước mặt thê tử. kim trí nguyên mà biết chuyện sẽ cười cô thối mũi mất. cô từ từ đưa bó thạch thảo trắng muốt và hộp bánh dẻo còn ấm ra trước mặt trương nguyên ánh.

“trên đường về ta thấy bó hoa đẹp quá nên mua cho nàng, còn cả bánh dẻo nhân hạt hồ trăn ngào đường nàng thích nữa. ánh nhi, nàng...nàng thích chứ?”

trương nguyên ánh nhìn bó hoa trắng tinh khôi rồi lại nhìn lên tướng công nhà mình. nàng không nhận lấy ngay mà lại kiễng chân, đặt một nụ hôn lên gò má đỏ bừng của an hữu trân.

“chỉ cần là tướng công tặng thiếp đều thích.”

-

thời gian tiếp tục trôi qua, tình cảm của an hữu trân và trương nguyên ánh cũng ngày càng mặn nồng. mùa đông năm đó, phủ đại tướng quân nhận hỉ sự. phu nhân đại tướng quân mang thai. an đại tướng quân sau khi biết trong bụng thê tử đang có kết tinh tình yêu của hai người thì cả đêm hôm đó ôm thê tử khóc tu tu như một đứa trẻ.

khôn trạch mang thai tâm sinh lý thay đổi, trương nguyên ánh bình thường thích làm nũng bao nhiêu thì bây giờ lại càng dính người bấy nhiêu. nàng như muốn khảm cả người mình vào lồng ngực của an hữu trân. nàng không chịu được việc cơ thể không được bao bọc trong tin tức tố trầm hương của càn khôn. mỗi lần an hữu trân phải rời giường để lên triều là vạt trung y sẽ bị khôn trạch nắm chặt lấy, khóe mắt nàng hồng lên nhìn cô chằm chằm khiến đáy lòng an hữu trân nhũn ra.

“ngoan nào, ta đi một lát rồi về với nàng và bảo bảo nhé.”

trương nguyên ánh không phải là không hiểu chuyện nhưng tâm lý của khôn trạch mang thai thì vô cùng thất thường. nàng buông vạt trung y của an hữu trân ra sau đó quay mặt vào tường, để lại cho an hữu trân tấm lưng nhỏ gầy. ý nàng muốn nói là thiếp dỗi rồi, ngài mau dỗ thiếp đi. an hữu trân thấy thê tử như vậy thì bật cười, cô cúi đầu hôn lên má nàng, đồng thời phóng ra tin tức tố trầm hương bao bọc lấy nàng để xoa dịu cơn giận dỗi của thê tử.

“ta đi sớm về sớm mà. khi nào về ta mua bánh nếp nướng cho nàng nhé.”

“ngài hứa chứ?”

“ta hứa.”

“vậy ngài đi đi.”

đúng là thỏ con ham ăn, có ăn một cái là phủi mông bỏ đi ngay. an hữu trân cắn lên má mềm để phạt nàng, cắn chán chê rồi mới rời giường.

.

.

.

sấm chớp giật đùng đùng, mang theo cơn mưa làm dịu đi cái nóng của những ngày cuối hạ. trong phủ đại tướng quân, nha hoàn liên tục ra vào bê theo những chậu nước nóng. tiếng la hét của trương nguyên ánh vang vọng khắp nội viện khiến an hữu trân ngoài hành lang đứng ngồi không yên. vị đại tướng quân uy dũng vốn đã quen với cảnh máu chảy đầu rơi mà mặt không biến sắc, vậy mà giờ đây đôi bàn tay lại đan chặt vào nhau, khuôn mặt tái nhợt theo từng tiếng kêu của thê tử.

ngay khoảnh khắc một tia chớp rạch ngang bầu trời, tiếng hét của trương nguyên ánh tắt lịm đi, thay vào đó là tiếng khóc trong trẻo của sinh linh nhỏ bé vừa chào đời, át đi cả tiếng mưa dữ dội bên ngoài. bà đỡ hớt hải chạy ra, gương mặt rạng rỡ.

“chúc mừng đại tướng quân! là một nam khôn trạch kháu khỉnh! phu nhân mẹ tròn con vuông rồi!”

trái tim an hữu trân như được gỡ khỏi tảng đá đang đè nặng, cô vội vàng đi thẳng vào trong phòng. mùi máu tanh hòa lẫn với hương hoa nhài thoang thoảng tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. cô nhẹ nhàng tiến về phía giường, trương nguyên ánh nằm đó, giương đôi mắt ngập nước lên nhìn cô.

“tướng công...con của chúng ta...”

không để trương nguyên ánh nói hết câu, an hữu trân đã quỳ sụp xuống, vành mắt cô đỏ hoe vì hạnh phúc. bàn tay to rộng nắm lấy bàn tay đã mềm oặt của nàng, thì thầm.

“nàng làm tốt lắm, ánh nhi.”

“ta thề với trời đất sẽ bảo vệ nàng và con thật tốt.”

trương nguyên ánh cố gắng nở nụ cười cuối cùng trước khi ngất lịm đi.

.

.

.

đứa trẻ đã được đặt tên, an hạ vũ, sinh linh nhỏ đến với phủ đại tướng quân vào một ngày mưa cuối hạ. đêm hôm đó, an hữu trân ngồi cả đêm bên cạnh nôi của con trai. ánh mắt cô đỏ hoe, bây giờ cô mới thấm thía được niềm hạnh phúc mà kim trí nguyên đã kể qua thư khi cô đang ở biên cương năm ấy.

cô đưa bàn tay đầy những vết chai của mình lên, nhẹ nhàng chạm vào má tiểu hạ vũ như sợ sẽ làm bị thương làn da mỏng manh của con. đứa nhỏ này giống trương nguyên ánh đến tám chín phần, chỉ có hai cái lúm đồng tiền là giống cô.

một đêm nọ khi hạ vũ đã được ba tháng tuổi, trương nguyên ánh tỉnh dậy giữa đêm nhưng vị trí bên cạnh nàng lại trống trơn. cố gắng lấy lại thị giác trong bóng tối, rồi đột nhiên, nàng nghe thấy tiếng hát ru nho nhỏ phát ra từ phía bên kia phòng. trong ánh nến lé loi, nàng thấy an hữu trân đang bế tiểu hạ vũ đung đưa qua lại, miệng phát ra bài hát ru nào đó cô học lỏm được trong những ngày còn ở biên cương.

ánh mắt trương nguyên ánh mềm đi, nàng khẽ bước xuống giường, tiến đến ôm lấy an hữu trân từ đằng sau. hơi ấm bất ngờ từ đằng sau khiến cơ thể an hữu trân cứng đờ trong giây lát nhưng khi nhận ra hương hoa nhài quen thuộc cô liền thả lỏng, một tay vẫn đang bế lấy con trai, tay còn lại đưa xuống nắm lấy bàn tay đang đặt trên bụng mình.

“ta làm nàng tỉnh à?”

trương nguyên ánh lắc đầu, khuôn mặt nàng cọ lên lưng an hữu trân.

“không có ngài thiếp không ngủ được.”

nghe thê tử làm nũng, an hữu trân bật cười. cô xoay người lại ôm cả nhi tử và thê tử vào lòng, an yên trải qua từng ngày yên bình.

.

.

.

vậy nhưng ông trời lại thích trêu ngươi những kẻ đang tận hưởng hạnh phúc. khi hạ vũ được năm tháng tuổi, giặc phía bắc một lần nữa tràn xuống, tàn phá những ngôi làng ở vùng biên cương. an hữu trân là đại tướng quân nam quốc, cô không thể khoanh tay đứng nhìn bách tính lầm than. vậy là an đại tướng quân phải gác lại tình riêng, lần nữa khoác lên bộ giáp sắt nặng nề nhận lấy thánh chỉ của hoàng đế.

ngày cô ra đi, trương nguyên ánh bế tiểu hạ vũ trên tay, nước mắt lưng tròng nhìn tướng công nhà mình uy dũng ngồi trên lưng ngựa nhưng trong mắt là nỗi đau không thể che giấu.

“nàng ở lại chăm sóc vũ vũ thật tốt. ta sẽ sớm trở về.”

“ngài đi an toàn, thiếp và con sẽ đợi ngày toàn thắng đón ngài về.”

an hữu trân ghìm dây cương, cô nhìn thê tử và nhi tử lần cuối rồi dứt khoát quay đầu, dẫn đầu đoàn quân tiến về biên cương phía bắc.

.

.

.

.

xuân hạ thu đông rồi lại xuân, những lá thư đến rồi lại đi. thậm chí có những lúc vài tháng trương nguyên ánh không nhận được bức thư nào khiến nàng như đang ngồi trên chảo nóng. đến lúc nhận được thư có khi chỉ là một dòng duy nhất “ta vẫn an toàn.”

một mùa đông nữa lại qua, mùa xuân năm ấy, tiếng trống reo vang khắp mọi ngõ ngách kinh thành. đội quân nam quốc khải hoàn mang theo tin chiến thắng.

kinh thành nam quốc rộn ràng cờ hoa, bách tính đổ ra đường chào đón đoàn quân vinh quang trở về. thế nhưng người dẫn đầu, an đại tướng quân lại không thấy đâu. hóa ra là cô đã phi ngựa ba ngày ba đêm liên tục để về kinh thành từ sớm, sau khi dâng tấu lên hoàng đế, cô vội vội vàng vàng lên ngựa để về phủ.

tiếng vó ngựa vang lên, trương nguyên ánh đứng đó, trên tay bế tiểu hạ vũ lúc này đã hơn ba tuổi đứng ở cửa phủ. đôi mắt nàng rưng rưng nhìn an hữu trân, rồi nàng nhẹ nhàng cất giọng.

“mừng ngài trở về, hữu trân.”

“ta về rồi đây.”

“ta về ngắm sao với nàng rồi đây.”