[BHTT] [H] Xanh Than - Đa Hát Nhiệt Thuỷ

All Rights Reserved ©

Summary

Truyện sét nhân văn. Trẻ con miễn đọc. Bản dịch thuộc về Phyhills, vui lòng không reup hoặc chuyển thể khi chưa có sự đồng ý của người dịch.

Genre
Romance
Author
Phyhills
Status
Complete
Chapters
60
Rating
n/a
Age Rating
16+

1: Có bao ngón tay không?

Liên Kiều quá xinh đẹp.

Cái đẹp của cô không giống một người sẽ bám trụ dài lâu tại một thành phố cấp 18 nhỏ bé như Thành phố H.

Vào thời buổi mà nhan sắc dễ dàng được quy thành tiền như hiện nay, cái đẹp của Liên Kiều chí ít cũng phải đổi được một căn hộ thuộc khu đất vàng ở thành phố lớn.

Thế nên, trong những bình luận đánh giá về quán “Cua Kẹp Kẹp” trên ứng dụng đồ ăn, số bình luận về món ăn luôn ít hơn những lời tán dương dành cho vẻ ngoài của bà chủ quán.

"Xinh nhưbà chủ, chắc chẳng bao giờ biết buồn đâu nhỉ?” Câu này Liên Kiều nghe từ bé đến lớn, rát cả tai.

Làm sao mà không buồn cho được?

Liên Kiều đang nẫu ruột đây.

Buồn vì thứ nhất, bạn gái cũ gửi thiệp điện tử mời ăn cưới.

Buồn vì thứ hai, đây là năm thứ 5 chăn đơn gối chiếc.

Buồn vì thứ ba, hai cây xương rồng trong chậu hoa trước quán lại bị bà già hàng xóm ăn trộm.

Liên Kiều lại nhấn mở thiệp cưới điện tử. Cách biệt hơn bốn năm, người cũ trong ảnh vẫn xinh đẹp như thế, nụ cười vừa ngọt ngào vừa mềm mại, khiến trái tim vốn đã lặng yên của Liên Kiều không kìm được mà gợn sóng.

Tấc Tấc Vàng: “Cung hỷ cung hỷ, tân hôn vui vẻ!”

Tấc Tấc Vàng: “Ngại quá, mùa hè là mùa cao điểm, trong quán bận quá, không đến dự đám cưới được.”

Orange: “Không sao, lát mình gửi link cho, hôm đó xem livestream qua điện thoại cũng được.”

Tấc Tấc Vàng: “OK!”

Liên Kiều vừa gõ chữ vừa nghĩ, ai thèm xem lão chồng trông như con hà đồng(Kappa)của cô chứ.

Công tâm mà nói, người đàn ông trong ảnh cưới cũng coi là ngũ quan đoan chính, mắt phượng mày ngài. Nhưng dù có chia tay bao lâu đi nữa, Liên Kiều vẫn không nói được lời nào tốt đẹp về “người mới” của “người cũ“, chưa kể đó lại còn là đàn ông.

Người cũ sắp lên xe hoa, còn cô vẫn cô đơn một mình, Liên Kiều đắng cay là điều dĩ nhiên.

Suy nghĩ thế nào mà cô lại mở ứng dụng hẹn hò hình nháy mắt đã lâu chưa đăng nhập, quét xem những người xung quanh.

Đã lâu chưa vào, sao vẫn toàn là những gương mặt thân quen thế này?

Top tóc ngắn,Top tóc ngắn,Top đầu đinh,Top đầu đinh xăm trổ,Gen Z 2k,Gen Z 2k5,Top tóc ngắn,Top đầu moi,Top mullet,Top Top Top Top Top

Thành phố H cái gì, thành phố T thì có.

Liên Kiều không có ý kiến gì với các bạn top, chỉ là gu thẩm mỹ của cô xưa nay vốn có chọn lọc, chỉ thích những em gái ngọt ngào, nếu mà là em gái ngọt ngào mắt to thì lại càng tuyệt.

Thực ra ban nãy cũng có hai bạn top trông cũng được, một người mắt to, một người môi đỏ răng trắng, cũng đáng yêu.

Trái tim vốn héo hon vì hạn hán lâu ngày lại bị kích thích, thôi thúc Liên Kiều bấm vào trang cá nhân của họ.

“Quý ngài đơn côi”“Vương ba tuổi”

Liên Kiều vuốt lên luôn, thoát ứng dụng.

Cô chuyển lì xì 18.800 tệ cho Lâm Cẩn Chanh, kèm lời chúc: “Đầu bạc răng long”.

Đối phương trả lại tiền.

Orange: “Lời chúc mình nhận, tiền thì thôi.”Orange: “Cậu kiếm tiền cũng không dễ dàng.”Orange: “Cứ nghĩ đến chuyện kết hôn, cảm giác đời này thế là hết.”

Lâm Cẩn Chanh nhanh chóng thu hồi tin nhắn cuối cùng.

Liên Kiều giả vờ như không thấy, chỉ gửi lại một icon để kết thúc cuộc trò chuyện.

Dựa vào vòng bạn bè hai năm gần đây của Lâm Cẩn Chanh, người đàn ông kia lái con Mercedes-Benz CLS-Klasse, điều kiện kinh tế khá ổn, nhìn tần suất khoe quà của Lâm Cẩn Chanh cũng thấy anh ta đối xử với cô ấy không tệ.

Mọi sự lựa chọn, đều có cái giá của nó.

Bản thân cô cũng đang trả giá, hơi đâu lo cho người khác.

Hôm nay Thành phố H mưa tầm tã, quán ăn không mấy khá khẩm.

Đợt khách đầu tiên của bữa tối lưa thưa rồi cũng rời đi hết. Liên Kiều nán lại quán thêm nửa tiếng, ước chừng chắc không còn khách đến nữa, bèn cho đầu bếp và nhân viên tan làm sớm.

Nói là sớm, nhưng cũng đã hơn tám giờ tối.

Trước khi về nhà, Liên Kiều đội ô ghé cửa hàng tiện lợi mua vài chai rượu.

Tuy Thành phố H không có thị trường tình yêu dành cho cô, nhưng nơi đây sạch đẹp, khí hậu bốn mùa rõ rệt, không khí trong lành, món ăn địa phương lại cực kỳ hợp khẩu vị. Quan trọng nhất là, giá nhà rẻ, căn hộ view sông rộng 180 mét vuông này cô mua chỉ một triệu tệ.

Cộng cả tiền sửa sang nội thất là hơn hai triệu, Liên Kiều vẫn đang trả góp hằng tháng. Số tiền này, nếu ở thành phố hồi cô đi học, cũng chỉ mua nổi cái chuồng 50 mét vuông.

Liên Kiều kinh doanh quán “Cua Kẹp Kẹp” rất mát tay, lọt vào danh sách những quán nhất định phải ghé của thành phố. Lối trang trí thẹ nhàng trang nhã kết hợp với những món xào bình dân thơm ngon, quá đẳng cấp.

Năm ngoái bận bù đầu, cuối năm tổng kết lại, kiếm được hơn 500.000 tệ, vượt xa 99.99% dân số ở Thành phố H này.

Liên Kiều rất mãn nguyện với cuộc sống hiện tại.

Cô khui một chai rượu mơ, pha thêm chút soda, bưng đĩa mồi cá khô đóng gói từ quán ra.

Tay mở một show giải trí làm nhạc nền, Liên Kiều ngồi bệt xuống thảm, vừa uống rượu vừa nghịch điện thoại.

Rượu mơ nồng độ không cao, lại pha thêm soda nên càng nhạt. Nhưng tửu lượng của Liên Kiều còn nhẹ đô hơn thế.

Hơi men bốc lên, tâm trí cô bắt đầu bay bổng.

Lúc thì nghĩ hay là vay tiền mua con Mercedes CLS; lúc lại nghĩ cái điều hòa ở quán chắc hỏng rồi, chẳng mát tẹo nào, nhiều khách phàn nàn quá; lúc lại nghĩ đến chăm chó còn không có thời gian, hay là mua thêm con mèo về nuôi, nghe nói giống Devon vừa ít rụng lông, tính tình vừa giống hệt chó con...

Cô lại mở ứng dụng hẹn hò ra, cô không tin. Thành phố H dù nhỏ đến mấy cũng là nơi có gần hai triệu dân cơ mà. Chẳng lẽ trong hai triệu người đó không có em gái mắt to ngọt ngào chạc tuổi nào sao?

Cách 1,17 km, có một gương mặt lạ.

Liên Kiều bấm vào trang cá nhân.

“Khoáng Dã”(Hoang dã).

28 tuổi, Độc thân, 1m68, 51kg.

Cơ mà mấy thông tin này đa phần đều xạo, chính Liên Kiều còn điền mình 40 tuổi, đã kết hôn, cao mét tư nặng tạ hai cơ mà.

Khoáng Dã gửi một tấm ảnh nhật ký, là bóng lưng đứng trên vách đá bờ biển, chiếc sơ mi trắng kẻ sọc bay trước gió, biển khơi xa xăm một màu xanh thẳm, khá nghệ sĩ.

“Xin chào, muốn qua nhà tôi uống rượu không?”

Liên Kiều chụp ảnh rượu và mồi trên bàn gửi sang.

Là ai cũng được, lúc này Liên Kiều chỉ muốn có người bầu bạn.

Đối phương không đáp lại.

Liên Kiều lại gửi thêm một tấm ảnh tự sướng của mình qua.

Một đại mỹ nhân rạng ngời kiều diễm, tóc sóng đại dương, môi đỏ quyến rũ.

“Đó là cô à?” Đối phương đã trả lời.

“Phải, có đến không?”

“Lừa đảo qua mạng à?”

Liên Kiều quay luôn một đoạn video ngắn gửi sang.

Trong video, người phụ nữ chống cằm, ánh mắt mơ màng vì say, cất giọng lười biếng mà quyến rũ thảnh thơi: “Nhìn tôi có giống lừa đảo không?”

“Giống.”

“Không đến thì thôi, tôi tìm người khác.” Liên Kiều vốn không thích kiên nhẫn.

Mãi một lúc sau, khi Liên Kiều chuẩn bị hẹn đối tượng khác, đối phương mới nhắn lại:

“Đến. Cho tôi địa chỉ.”

Liên Kiều gửi địa chỉ qua, cô suy nghĩ một giây rồi bồi thêm một câu: “Cô có bao ngón tay không?”

Liên Kiều đã độc thân gần 5 năm nay, trong nhà đương nhiên không có mấy thứ này.

“Không có.”

Thứ này cũng không phải cứ ra bừa một cửa hàng là có.

“Thế thì thôi vậy, cô cứ qua đây trước đi.”

“Được.”

Quãng đường 1,17 km, đối phương đi gần một tiếng.

Liên Kiều đoán, chắc là cô ấy bận đi tắm.

Trong lúc chờ đợi, Liên Kiều lên Taobao đặt một đơn bao ngón tay, tuy lần này chưa dùng được nhưng để lần sau phòng bệnh còn hơn chữa bệnh.

Khi tiếng chuông cửa vang lên, Liên Kiều vừa hay nốc hết chai rượu mơ 750ml.

Cô cố gắng tựa vào sofa đứng dậy, bước chânxiêu vẹo ra mở cửa.

Vừa mở cửa ra.

Đập vào mắt là một em gái ngọt ngào mắt to, tóc đen dài thẳng mượt.

*****

Lời tác giả:

Liên Kiều là một loại cây bụi thuộc chi Forsythia trong họ Oleaceae, thường được biết đến với tên gọi “Tấc Tấc Vàng”.

Next Chapter