Chương 1: Họa Bì
"Khi tôi đếm từng hồi chuông điểm, thấy ngày huy hoàng chìm khuất vào đêm sâu.” .
Phố đảo này dường như lúc nào cũng mưa.
Đoàn tàu băng qua thành phố, những đường ray neon bao quanh các tòa lầu cao thấp nhấp nhô, hoá thành cảnh xa mờ ảo ngoài khung cửa sổ.
Bây giờ là 9 giờ tối.
Nếu là lúc thường, tiệm mì nhỏ này đáng ra phải đóng cửa từ nửa tiếng trước.
Chủ tiệm là một bà lão mắt đã gần lòa, tai cũng không thính. Bà đắp một chiếc chăn len cũ, ngồi tựa vào ghế nằm phía sau quầy thu ngân, nghe dăm ba câu hát hí từ cái CD đào được ở chợ đồ cũ. Sau khi ngáp liên hồi ba cái, rốt cuộc bà cũng không nhịn được mà gọi: “Hạch Đào, Hạch Đào à...”
Hạch Đào là đứa cháu trai bà nhặt về, năm nay tròn mười sáu. Cậu này học hành chẳng tới đâu, duy chỉ có tay nghề nấu nướng là tạm ổn, miễn cưỡng giúp bà chống đỡ gian tiệm cũ nát này.
Bà lão cất cao giọng hỏi: “Mấy giờ rồi Hạch Đào? Vẫn chưa đến giờ đóng cửa sao?”
Hạch Đào đang đứng ngay cạnh quầy, hai tay siết chặt cán máy hút bụi cũ kỹ, căng thẳng nhìn vào một góc tiệm, chỗ có vị khách duy nhất đang ngồi.
Mãi một lúc sau, cậu mới nặn ra được một câu: “Dạ... vẫn chưa.”
Bà lão lẩm bẩm: “Vậy sao bà lại buồn ngủ thế nhỉ.”
Tầm này mọi khi bà đã đánh được hai giấc rồi, không buồn ngủ mới lạ.
Hạch Đào thầm nghĩ.
Song, cậu chẳng dám cử động, cũng không dám để lộ biểu hiện gì khác thường.
Vị khách nọ nào trông có hung ác gì. Ngược lại, đối phương nhìn hết sức bình thường, anh mặc chiếc áo thun trắng bạc màu cổ áo dãn nhẹ, người gầy trơ xương, ngồi co ro thành một cục đen nhỏ nơi góc tường.
Một mình Hạch Đào có thể tay không đánh gục hai kẻ như thế.
Lý do Hạch Đào không dám động đậy là vì cậu có quen vị khách này. Người nọ sống ở khu nhà thuê giá rẻ ở hạ thành, cùng tầng với họ, miễn cưỡng coi như hàng xóm.
Mà người hàng xóm này, một tuần trước đã chết rồi.
Lần cuối cùng Hạch Đào nhìn thấy anh ta là ở trước cửa phòng 1716. Băng cảnh báo và ruồi nhặng đậu kín cửa, xác anh bị nhét vào cái túi đựng thi thể một cách thô bạo, số tài sản ít ỏi bị vơ vét sạch sành sanh.
Ngày hôm sau, trong tờ Nhật Báo Hoa Hồng mà mỗi người dân trên đảo đều có, mạng sống này chỉ chiếm một khe hở nhỏ nhất, khiêm tốn nhất với nội dung ngắn ngủi: "Khu nhà thuê giá rẻ ở hạ thành bất ngờ xuất hiện án mạng, hung thủ đang bỏ trốn!"
Những trang còn lại toàn là ảnh của một cậu ấm họ Ngu nào đó vừa vung tiền như rác trong buổi đấu giá để mua một chiếc đồng hồ bỏ túi ngọc lục bảo cổ với mức giá trên trời.
Thậm chí tấm ảnh còn không chụp được cái đồng hồ. Chỉ có bóng nghiêng thoáng qua khung kính khi chiếc xe thể thao nổ máy. Mặt mũi nhìn không rõ, vậy mà dám chiếm trọn cả một trang báo.
Hạch Đào từng thở dài thương xót cho người chết. Nhưng khi người chết đang ngồi lù lù trong tiệm, cậu lại sợ đến mức không dám thở mạnh.
“Mồng một rơi hồn, mồng bảy gọi, gọi đến trăm ngày hồn mới hồi...”
Tiếng hát trong chiếc máy cũ kỹ của bà lão rè rè ngân nga.
Hạch Đào run rẩy tiến về phía bàn của người hàng xóm. Lẽ ra cậu phải nhắc nhở đối phương rằng “chúng tôi sắp đóng cửa”, nhưng lời đến miệng lại thành: “Anh muốn ăn gì không?”
Người hàng xóm dường như không còn nhận ra cậu nữa, tóc che khuất mắt, anh ta thốt ra một câu âm khí rợn người: “Không ăn.”
Không ăn thì anh vào tiệm ngồi làm gì!
Hạch Đào trưng vẻ mặt đau khổ.
Đối phương như nghe được tiếng lòng cậu, lại nói: “Tôi đang đợi người, sắp đến rồi.”
Dứt lời, tiếng chuông trước tiệm kêu “đinh đong”, hai gã đàn ông ướt sũng lách người vào cửa, vừa lau nước trên mặt vừa càu nhàu lẫn nhau: “Đã bảo mày ra ngoài sớm một chút rồi, cứ lề mà lề mề!”
“Ai biết trời đột nhiên mưa to thế chứ, rõ ràng mấy ngày nay toàn mưa phùn.”
“Ông trời có bao giờ nói lý với mày đâu ở đó mà ‘rõ ràng’! Giờ thì hay rồi, đường hầm gặp sự cố, đường chính tắc nghẽn hoàn toàn, dưới gầm cầu lại ngập, không tài nào qua được.”
Dưới gầm cầu lại ngập?
Cả thành phố đảo này chỉ có duy nhất một gầm cầu thường xuyên ngập nước, từng nhấn chìm không biết bao nhiêu chiếc xe. Cái cầu đó nằm ngay sát khu nhà thuê giá rẻ nơi Hạch Đào ở.
Hạch Đào nhìn về phía họ.
Đồng thời tại khoé mắt cậu trông thấy người hàng xóm đã chết đang ngồi trong góc tối cũng từ từ ngẩng đầu lên.
“Bà đồng nhỏ bảo rồi, việc gì cũng không thông, ấy gọi là ‘mãnh quỷ chặn đường’. Hay là để hôm khác đi.”
“Để hôm khác?! Đã nói rồi, hình như tao làm đứt một cái cúc áo rơi ở đó! Tao —”
Gã trông có vẻ nóng nảy hơn đột nhiên im bặt, đảo mắt nhìn quanh cửa tiệm một lượt rồi không nói tiếp nữa. Do các vách ngăn che khuất, hai gã không thấy vị khách ngồi trong góc, cứ ngỡ trong tiệm chỉ có bà lão và đứa cháu đang làm việc.
“Ăn trước đã, ăn trước đã.”
Hai gã chọn đại một chỗ gần đó ngồi xuống, đập một nắm tiền xu lên bàn, quát Hạch Đào: “Cho hai bát mì trộn thịt kho.”
Hạch Đào ngẩn người.
Gã nóng tính hung tợn nói: “Làm ăn kiểu gì mà đờ người ra thế?! Nhanh lên! Tao đang vội!”
“Có ngay đây.”
Hạch Đào vơ lấy tiền, vội vàng chạy biến vào bếp sau.
Gã nóng tính mặt mày bặm trợn, tách đôi đũa tre, sốt ruột lắc chân khiến cái bàn kêu lộp cộp.
Bất thình lình, một đôi giày thể thao cũ sờn màu xuất hiện trong tầm mắt gã, có người vừa đi đến bên cạnh bàn của họ.
Một giọng nói lạnh lẽo cất lên: “Nghe nói mấy người đang vội, đi đâu gấp thế, nhà tôi à?”
“Nhà mày cái —”
Gã nóng tính đột ngột ngẩng đầu, nhìn rõ khuôn mặt kẻ vừa tới.
“!!!”
Hai gã nhớ rất rõ khuôn mặt này.
Một tuần trước, tại khu nhà thuê tồi tàn nọ, khuôn mặt này đã bị bọn gã giẫm dưới chân, dùng đế giày nghiền đi nghiền lại không biết bao nhiêu lần.
Bởi vì đối phương cứ khóc mãi, mình mẩy bầm dập, mặt đầy máu me, đưa tay chạm vào thì bẩn quá. Thế là bọn gã dùng chân ghế kẹp chặt cổ anh, ngồi chễm chệ trên ghế ép anh phải khai ra chỗ giấu tiền bạc, đồ đạc trong nhà.
Và rồi...
Chúng vác ghế lên đập chết anh.
Một kẻ đã chết, tại sao lại đứng ở đây?!
Gã nóng tính dựng tóc gáy.
Bản năng thôi thúc gã lập tức nhảy bật lên, tung một cú đá hiểm hóc về phía kẻ gầy gò kia: “Lúc sống tao còn đánh chết được mày, chết rồi tao cũng chẳng ngán!”
Gã vẫn nhớ cảm giác đó, kẻ này gầy như que củi, bẻ cái là gãy. Dù là khúc xương cứng nhất trên người anh, dùng ghế đập hai phát sẽ nát bét.
Đã chết rồi thì còn giở được trò gì?
Nhưng ngay giây tiếp theo, bàn tay gầy trơ xương kia tóm chặt gáy gã, những ngón tay sắc lẹm như chiếc đinh thép mảnh dài muốn đóng thẳng vào não gã.
“Aaaaa —”
Gã nóng tính gào thét thảm thiết, trong cơn mơ hồ, gã thấy tên đồng bọn cũng bị tóm gáy.
“Bốp” một tiếng!
Chúng bị ấn chặt, đầu đập thật mạnh vào nhau.
Cơn đau dữ dội như muốn bật tung nắp sọ, máu của đồng bọn tức thì bắn tung tóe lên đầy mặt gã nóng tính.
Gã đổ gục xuống, theo bản năng định ôm đầu nhưng lại bị bàn tay kia túm tóc xách ngược lên.
Một người gầy gò như thế, bàn tay khẳng khiu như thế, vậy mà có thể túm đầu xách bổng một gã đàn ông từ dưới đất lên!
Gã nóng tính bắt đầu thực sự sợ hãi.
Gã bị kéo ngửa mặt, nghe thấy giọng nói kia lại cất lên, thốt ra một câu hết sức kỳ quái: “Chủ nhân của lớp da này nhờ tôi nhắn lại, nhất định phải khiến các người nợ máu trả máu.”
“Nào, nhìn kỹ khuôn mặt này, nói những gì cần nói đi.”
Gã nóng tính mặt bê bết máu, chẳng nhìn rõ được gì, ú ớ chửi thề: “Tao đệt —”
Lời còn chưa dứt, gã và tên đồng bọn lại bị đập mạnh vào nhau thêm lần nữa. Máu phun xối xả.
“Nói lại.” Giọng nói kia bình thản lạnh lẽo.
Gã nóng tính nôn ra một ngụm máu lớn cùng vài chiếc răng gãy, mặt mũi biến dạng hoàn toàn: “Sai rồi, sai rồi, chúng tôi sai rồi......”
“Giả dối.” Giọng nói kia đánh giá, âm sắc vẫn lạnh thấu xương.
Gã nóng tính cảm thấy tay mình bị nắm chặt, rồi bị vặn ngược ra sau một cách tàn nhẫn. Thêm hai tiếng “rắc rắc”, cánh tay gã gãy lìa hoàn toàn.
“Aaaaaa —”
Tiếng thét thảm thiết của gã nóng tính trở nên khản đặc, gần như không còn sức lực.
“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi...” Gã điên cuồng van nài.
Khi cảm nhận được bàn tay kia đã nắm lấy cánh tay còn lại, gã gần như hét lên: “Làm ơn! Xin ngài làm ơn —”
Đôi bàn tay ấy cuối cùng cũng buông gã ra.
Gã nóng tính kiệt sức vì đau đớn và sợ hãi, nằm lả trên ghế. Gã định thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại cảm thấy bóng dáng gầy gò kia đã đi vòng ra sau lưng mình, bàn tay lạnh ngắt nâng cằm gã lên: “Tôi vốn là kẻ kén chọn, mà giọng của anh...”
Thanh âm ấy dường như càng bình thản: “...thực sự quá khó nghe.”
Gã nóng tính đột ngột trợn to đôi mắt đỏ ngầu, đồng tử co rút dữ dội!
“Rắc —”
Vào khoảnh khắc vùng vẫy kịch liệt nhất, gã nghe tiếng cổ mình bị vặn gãy.
Đó là âm thanh cuối cùng.
Hạch Đào bật máy hút mùi ở mức lớn nhất, điên cuồng xóc chảo trong tiếng ồn đinh tai nhức óc. Cậu đổ đầy một chảo nước xốt thịt băm lên mặt mì, rắc thêm một nắm hành xanh mướt để trang trí.
Cậu bưng hai đĩa mỳ, nghiêng đầu dùng vai vén tấm rèm gian bếp và đập vào mắt cậu chính là cảnh tượng này...
Người hàng xóm gầy trơ xương kia đang tay không vặn gãy cái cổ thứ hai.
Còn bà lão nhà cậu không biết là do buồn ngủ hay bị dọa sợ mà đã bất tỉnh nhân sự trên ghế nằm.
Hạch Đào: “..................”
Vị hàng xóm nọ quăng cái xác trong tay ra, như thể vừa vứt một túi rác. Anh rút một tờ khăn giấy ướt, tỉ mỉ lau từng ngón tay.
Khi lau đến giọt máu cuối cùng trên đầu ngón tay, thân hình anh bỗng có sự biến đổi.
Lớp da dẻ gầy gò nhỏ thó giống như một bộ quần áo bị cởi xuống.
Ánh đèn trong tiệm bỗng chập chờn, tối sầm trong nháy mắt. Đến khi sáng lại, người đứng ở đó đã mang một diện mạo hoàn toàn khác.
Nhìn anh trẻ trung đến lạ, mái tóc đen hơi dài để kiểu wolf-cut buộc nửa. Anh diện bộ vest đen tuyền, tinh tươm không vướng chút bụi trần và trông cực kỳ đắt tiền. Đó hẳn là một bộ đồ may đo riêng, tôn lên vóc dáng thẳng tắp cao gầy. Anh quẳng tờ khăn giấy đi, lấy ra chiếc đồng hồ bỏ túi. Viên ngọc lục bảo khảm trên mặt đồng hồ sáng lấp lánh dưới ánh đèn.
Hạch Đào bỗng nhớ đến tờ Nhật báo Hoa Hồng một tuần trước và tấm ảnh nhòe nét chiếm trọn cả trang báo kia. Đường nghiêng thanh mảnh trong chiếc xe thể thao hoàn toàn trùng khớp với người thanh niên trước mắt.
Hình như anh ấy họ Ngu.
Đợi đến khi Ngu tiên sinh quay người lại, Hạch Đào mới nhìn thấy có một bộ xương nhỏ đang đậu trên vai anh.
Xương thật!
Không có da thịt, chỉ có những khúc xương trắng hếu. Nhìn thoáng qua không rõ đó là xương mèo hay xương chó.
Bộ xương kêu “meo”, nhảy xuống đất, phát ra một tràng tiếng lộc cộc nhỏ vụn. Nó khẽ vươn móng thăm dò rồi cúi đầu ghé sát vào hai cái xác chết.
Chẳng mấy chốc, Hạch Đào nghe vài tiếng xì xụp như đang hút nước. Hai cái xác nọ ngay lập tức xẹp lép, chỉ còn lại một lớp da mỏng và quần áo.
Hạch Đào trợn trắng mắt, trượt dài xuống sàn.
Giây phút sắp chết ngất, cậu thấy Ngu tiên sinh cảnh giác ngoái đầu nhìn vào một tấm gương trong tiệm rồi hỏi: “Sau tấm gương này có camera không?”
Hạch Đào đáp: “Không có.”
Đáp xong thì ngoẹo cổ, hoàn toàn ngất lịm.
Xương nhỏ hoang mang ngoẹo cổ theo: “?”
Ngu tiên sinh sải bước thẳng về phía tấm gương. Anh rất cao, khi nhìn vào gương ở khoảng cách gần mang theo vẻ bề trên đầy tính áp bức.
“Không có sao?” Anh nghi ngờ nhìn sang hai bên mép gương, cuối cùng ánh mắt dừng lại ngay giữa mặt gương.
Anh nhìn chằm chằm vào đó thật lâu, vô cảm nói: “Vậy tại sao tôi lại cảm thấy có người đang nhìn mình?” .
Sau vài giây màn hình tối đen, kênh thế giới tại sảnh chờ trò chơi nhảy tin liên tục với tốc độ chóng mặt. Rõ ràng còn hơn 3 phút nữa mới chính thức mở server, nhưng khu vực trò chuyện đã cực kỳ náo nhiệt.
Những dòng chữ màu xanh lam sáng dịu nối nhau hiện lên. Cảm giác như có hàng vạn tiếng xì xào hiện ra trước mắt.
[Giới thiệu nhân vật đỉnh quãi, khuôn mặt quá ư bổ mắt!]
[Giới thiệu nhân vật đỉnh quãi, khuôn mặt quá ư bổ mắt!]
...
Đội “copy-paste” spam tin liên tục thả trôi cả màn hình, xen lẫn là vài câu bình luận khác.
[Cái game ** này đột nhiên có artist xịn rồi à? Thế mấy đứa xấu ma chê quỷ hờn trong đoạn quảng cáo trước đây là sao?]
[Là để khiêu khích mắt chó của mày đó!]
[Tôi ủng hộ từ nay về sau artist đè đầu cưỡi cổ tổ thiết kế mà đi làm.]
[Chắc cưỡi được cả tổ kỹ thuật luôn ấy chứ.]
[Trong 10s tôi muốn biết toàn bộ tên tuổi của nhân vật này!]
[Tôi nhớ trong đoạn giới thiệu có ghi mà? Họa Bì: Ngu Thanh.]
[Họa Bì? Hèn chi có thể đổi skin trong nháy mắt.]
[Bây giờ bắt đầu giả điên giả dại có khiến nhà phát hành mở server sớm không?]
[Không, còn 3 phút nữa.]
[Sao 3 phút này nó dài dữ vậy không biết!!]
[Sao 2 phút 56 giây này nó dài dữ vậy không biết!!]
[Sao 2 phút 41 giây này nó dài dữ vậy không biết!!] ...
[Nhà phát hành thấy các ông nôn nao thế này chắc cảm động đến phát khóc.]
[Tôi vì nhà phát hành chắc? Tôi là vì nhan sắc của NPC.]
[Tôi vì tiền.]
...
Đây là một tựa game thực tế ảo có tên là «Đảo Hoa Hồng».
Bối cảnh trò chơi là sự pha trộn giữa Cyberpunk kiểu Trung Hoa và yếu tố huyền huyễn dân gian. Những tòa nhà cao tầng rực rỡ đèn neon có thể đứng cạnh các sân khấu kịch treo đầy đèn lồng, thuyền gỗ ô bồng và siêu xe rực rỡ sắc màu có thể xuất hiện trên cùng một bờ sông.
Thiết lập hỗn loạn, đồ hoạ bình thường.
Khắp các hang cùng ngõ hẻm còn tràn ngập đủ loại “màu sắc mê tín”, những ngôi miếu nhỏ kỳ quái mọc lên khắp nơi, thờ phụng đủ loại tượng thần khác nhau.
Chỉ riêng các đoạn profile nhân vật được tung ra đã có nào là Dạ Du Thần, Lộc Cô, Vô Thường, Họa Bì... khoảng hơn chục nhóm như vậy. Cứ mỗi tuần nhả một ít, ì ạch kéo dài đến sát giờ mở server.
Thật khiến người ta hoài nghi sâu sắc về năng lực sản xuất của nhà phát hành.
Ngay cả bản đồ có thể khám phá trong game hiện tại cũng mới mở được một khu, phần còn lại toàn mưa bụi mịt mờ.
Sở dĩ con game này có thể phá vỡ hàng loạt kỷ lục dù chưa chính thức lên sàn, có lẽ nhờ vào một điểm duy nhất: Mức độ liên thông cực cao giữa game và hiện thực.
Mọi thứ bạn kiếm được trong game thông qua các nhiệm vụ, phần thưởng thành tựu, hay tìm kiếm săn lùng, chỉ cần có thể sống sót mang ra khỏi phó bản đều có thể quy đổi sang tiền mặt ngoài đời thực theo tỷ lệ nhất định.
Nói trắng ra, việc cày con game này thực sự có thể cày ra tiền.
Vô số người chơi mang tâm lý “đã đến rồi thì cứ xem thử“, dù sao cũng phải vào xem coi cách kiếm tiền này nó ra làm sao. Vậy nên mới có cảnh hàng chục triệu người cùng đếm ngược chờ mở server như lúc này. ·
[Sao 13 giây này nó dài dữ vậy không biết!!]
Tại khu vực trò chuyện, những dòng chữ màu xanh lam sáng dịu vẫn liên tục hiện lên, đếm ngược đã đến những giây cuối cùng. ...
[3]
[2]
[1]
Màn hình đen bao trùm cả server. Kế đến, một dòng chữ mới hiện ra trước mắt vô số người chơi:
「Chào mừng đến với Đảo Hoa Hồng.
Nơi đây tín ngưỡng mọc lan, mê mang khắp lối.
Đơn độc chưa bao giờ là một ý hay, bởi kẻ không có sự bảo hộ thường cầm chắc cái chết.
Trước khi đặt chân lên đảo, hãy chọn vị thần mà bạn muốn phụng thờ.」
*Tác giả có lời muốn nói:
Chú thích: “Khi tôi đếm từng hồi chuông điểm, thấy ngày huy hoàng chìm khuất vào đêm sâu.” — Trích Sonnet của Shakespeare.
Hạch Đào không phải Công, anh hàng xóm cũng không phải Công.
Di Tiếu Bạch (Công) x Ngu Thanh (Thụ). Không phải tự công tự thụ đâu nha! Giai đoạn đầu hai người hơi kiểu “oan gia ngõ hẹp”, nhưng ở nhiều hình thái khác nhau thì lại ràng buộc với nhau rất chặt chẽ (?).
Cam kết 1v1, không rã CP, không nghịch CP, Happy Ending. Mình đang nỗ lực tiến bước trên con đường viết truyện ngọt sủng đây ~
Lâu rồi không viết truyện dài kỳ nên có hơi hồi hộp.
Hôm nay nôn nao quá không nhịn được mà đăng chương sớm, bắt đầu từ ngày mai truyện sẽ cập nhật vào buổi tối nhé.
Bệnh viêm dây thần kinh ở bên tay trái của mình vẫn chưa khỏi hẳn, nên tần suất lên chương tạm thời là viết 6 ngày nghỉ 1 ngày. Thứ Năm hàng tuần mình sẽ nghỉ, nếu có tình huống đột xuất không thể đăng chương mới, sẽ treo thông báo xin nghỉ sau.
Tóm lại là đã lâu không gặp, hy vọng mọi người đọc truyện vui vẻ!!~
[ Edit by TeiDii ]
Chủ nhà:
Bài thơ trên là bài sonnet012 của William Shakespeare, trích nguyên văn: “When I do count the clock that tells the time, And see the brave day sunk in hideous night.”
Hạch Đào – 核桃: Việt hoá đúng là hạt óc chó. (桃核 mới là “Hạt Đào”)
Tui không thể gọi em trai trong tiệm mỳ là oc’s cho’s được, nên thôi để Hán Việt nha!
Ulatr cái cách đặt tên của chị Mộc=)) .
.
.