⌜ RhyderCaptain ⌟┆Kẹo Bạc Hà Và Marshmallow.

Summary

Hoa phượng rơi rồi, một màu đỏ thắm cả vùng trời thuở thiếu thời, nhẹ nhàng ôm lấy cả một quãng thời tuổi son đầy đáng nhớ.

Status
Ongoing
Chapters
3
Rating
n/a
Age Rating
16+

Văn Bản 1.

Trời chuyển chiều, màu áo biếc được cởi bỏ và thay bằng màu xế tà ảm đạm. Ngôi trường Trung học Phổ thông Dương Vân Nga cũng đã đến lúc tan trường, chuông bảo vệ rít lên một tiếng thật dài, thật chói tai rồi dần lặng trôi vào khoảng không xa xăm. Nhưng chỉ vừa nghe tiếng chuông cất lên, các học sinh đã dọn đồ sẵn, chỉ trực chờ hiệu lệnh từ người giáo viên thân yêu là lên ga phóng vèo ra cửa ngay.

Ấy vậy mà ngay tại lớp 11B3, người thầy đang đứng trên bục giảng đang quay lưng lại với đám quỷ học trò đang nhao nhao ở dưới, không có dấu hiệu là sẽ thả cửa cho về. Ai nấy đều sốt cả ruột.

Sau những giây phút chân tay không yên vị và chiếc lưỡi uốn éo hết công sức để ra tín hiệu cho bậc nhà giáo hay quên kia, thầy mới ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ nơi treo đầu bảng.

"ô! Đến giờ ra về rồi à?"

Hàng tá cái đầu ở dưới gật liên tục.

"vậy các em ra về đi. À, còn bạn Nguyễn Quang Anh ở lại, thầy trò mình nói chuyện chút nhé."

Thời gian trong lớp như cô đọng lại.

Dù ai vẫn làm việc nấy nhưng họ không thể tránh khỏi ánh mắt e dè dành cho cái người mặc hoodie ở cuối lớn.

Một người thiếu niên ngẩng đầu dậy, mí mắt cụp xuống đầy hững hờ, lười nhác lên tiếng: "Vâng."

Nói rồi, hắn lại nằm xuống tiếp.

Hắn - Nguyễn Quang Anh - đã ở cái tuổi đàn anh đàn chị đối với các bạn cùng lớp. Lưu ban một năm vì học trễ, nhưng đó không là lý do khiến người khác dùng ánh mắt e ngại kia để nhìn hắn, mà là từ gia thế và đến cả tính cách, mọi thứ từ hắn đều đáng để dè chừng.

Nhưng gia thế chỉ là một phần nhỏ tô thêm nét khó gần ở Nguyễn Quang Anh, những gì hắn để lại cho nhà trường và cho cả các học sinh ở đây mới là điều đáng nói. Ngày khai giảng năm lớp 10, muôn hoa ngàn lá bung mở đón chào khởi đầu của những ngày miệt mài thuở xuân xanh tuổi mười sáu, hắn đã khiến một cậu bạn phải nhập viện vì chấn thương sọ não. Ngay ngày khai giảng mà bị đình chỉ học thì chẳng hay ho chút nào, nhưng đối với hắn nó chỉ như một hình thức vô thưởng vô phạt. Chỉ hai tháng sau, hắn trở lại với một 'thành tích' khác - tận tay đưa nhóm cá biệt của lớp 11B9 vào bệnh viện trị thương.

Gia đình hắn rất giàu có. Phải nói là đẳng cấp nhà họ Nguyễn ngước lên trời mới thấy. Dẫu vậy, họ cũng chẳng gánh nổi những tội tình mà thiếu gia nhà họ đã gây ra. Vậy là, còn chưa kịp ngó nghiêng xem mặt mũi bạn học và thầy cô thế nào hắn đã tiếp tục bị cấm túc thêm ba tuần nữa.

Ba tuần sau, hắn không đến. Phải trôi qua thêm một tháng nữa, Nguyễn Quang Anh mới chính thức quay lại tái hòa nhập với bạn bè, thầy cô.

Nhưng thật chất chẳng ai chào đón sự xuất hiện này của hắn cả. Cái chào đón hắn duy nhất chỉ có nụ cười gượng của cô giáo chủ nhiệm và những ánh mắt dè dặt dán lên người hắn không ngớt. Ài, nhưng Nguyễn Quang Anh căn bản chưa bao giờ sống vì cái nhìn của người khác đặt lên bản thân, nếu hắn mà như vậy đã nhục mặt đến mức chẳng dám mon men đến trường rồi.

#.

.𖥔 ݁ ˖╭ ┆Phòng Giáo Viên.╰⊹ ࣪


Nguyễn Quang Anh ngồi đối diện thầy Đặng Hải. Lặng người lắng nghe những lời không lọt tai mà thầy nói. Nhưng vì phép tắc của một học sinh không cho phép hắn làm cách khác, Nguyễn Quang Anh đành phải làm vậy.

Thầy Đặng Hải tuổi ngót nghét bốn mươi. Hắn thấy rõ vết chân chim nơi đuôi hắn và đồi mồi lấm tấm gương mặt già nua của thầy. Mắt thầy hẹp, nhưng thầy Đặng Hải tin rằng thầy có mắt nhìn người.

"Quang Anh, thầy tin là em có thể làm tốt hơn những gì em đang làm lúc này."

Thầy nhìn hắn, hy vọng ánh mắt chân thành của thầy có thể làm cho cái lạnh trong lòng của người học sinh cá biệt này tan đi. Muốn dạy hổ thì đầu tiên phải là yêu thương nó trước.

"thầy có xem học bạ của em hồi cấp hai và tiểu học."

Nguyễn Quang Anh không hiểu ý thầy, nhíu mày: "để làm gì?"

"thầy thấy em học rất giỏi. Nhưng chỉ có năm cuối cấp hai thì hơi đi xuống một chút, nhưng tổng quan thì so với bây giờ, em đã từng làm rất tốt."

Hắn chẳng cảm thấy sự tự hào gì khi nghe lời khen tán thưởng từ thầy.

Đơn giản một điều rằng, hắn đã từng học rất tốt vì hắn thích cảm giác tự hào dó, nhưng bây giờ thì cảm giác đó đối với hắn thật chua xót và rẻ mạt, vì thế hắn không cần nữa.

"đây là số liên lạc của thầy." Đặng Hải dùng những ngón tay nhăn nheo đẩy tờ giấy nhàu nhĩ về phía hắn, ghi một dãy số điện thoại, "nếu có chuyện gì trong cuộc sống cần tâm sự, em có thể liên lạc qua số này."

Hah, Nguyễn Quang Anh thầm nhạo báng chính mình. Nhìn đi, mày đã thảm hại đến mức nào rồi, Quang Anh?

Hắn chẳng có vẻ gì là biết ơn hay cảm thán rối rít vì lòng bao dung đến từ một người xa lạ. Nhưng hắn vẫn nhận lấy, giọng khản đặc như có đá dăm trong cổ họng, "cảm ơn..."

Sau cái mím môi nhẹ, hắn lấy dũng khí nói ra từ cuối cùng phải nói, "...thầy."

Next Chapter