Tóm lấy bạn đời

All Rights Reserved ©

Summary

Jillian Greene thường xuyên bị bắt quả tang - nhưng đó vốn là một phần công việc của cô. Là nhân viên của Catch A Mate, Jillian được những người vợ đầy nghi ngờ thuê để mỉm cười, tán tỉnh và phơi bày một sự thật không mấy dễ chịu: trước cám dỗ, hiếm có người đàn ông nào thật sự đáng tin. Cô có một nguyên tắc bất di bất dịch: không bao giờ vượt quá giới hạn. Ít nhất, đó là trước khi anh xuất hiện. Marcus Brody vừa được thuê làm “mồi nhử” để thử thách lòng chung thủy của phụ nữ. Jillian vốn chẳng cần thêm cộng sự - đặc biệt không phải một người đàn ông vừa ngạo nghễ vừa quyến rũ đến mức khiến cô không ít lần thoáng tưởng tượng… mình sẽ làm những điều hoàn toàn trái với quy tắc. Giờ đây, khi hai “kẻ chuyên thử lòng người khác” buộc phải làm việc cùng nhau, mọi ranh giới bắt đầu trở nên mong manh. Một người phụ nữ hiện đại, từng chứng kiến vô số lời thề tan vỡ, liệu còn có thể tin vào tình yêu thật sự? Và liệu trên đời này… có tồn tại một người đàn ông thực sự chung thủy hay không?

Genre
Romance
Author
Mokona
Status
Ongoing
Chapters
25
Rating
n/a
Age Rating
18+

Chương 1


“Anh có tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không,

hay để em lượn thêm một vòng nữa nhé?”

TRÊN ĐỜI NÀY, chỉ có duy nhất một điều chắc chắn - điều mà Jillian Greene cực kỳ ghét phải thừa nhận - đó là: đàn ông, bất kể thuộc chủng loại nào, về cơ bản đều là lũ lợn.

“Cậu nhắc lại câu hỏi được không?” cô hỏi người bạn thân kiêm đồng nghiệp Selene Garnett. “Tớ thề là mình vừa nghe nhầm.”

“Không đâu. Tai cậu vẫn hoạt động tốt đấy. Tớ hỏi là cậu sẽ phản ứng thế nào nếu có một gã bảo cậu cởi quần lót ra để hắn… ngửi thử một cái.”

Jillian nhìn Selene chằm chằm. Selene - nữ thần tóc vàng khoác bộ đồ da đen bó sát - sở hữu vẻ đẹp kiểu “cấm đụng vào”, cái kiểu khiến đàn ông biết là không nên… mà vẫn cứ muốn thử. Và thử mãi. Hết lần này đến lần khác. “Đây là câu hỏi mẹo hả?”

“Không hẳn.” Selene đứng ở lối vào khu làm việc của Jillian, hai cánh tay mảnh khảnh tựa lên vách ngăn màu xanh trông khá tạm bợ. Bàn tay cô vô tình che mất hai tấm áp phích Jillian mới dán cách đây không lâu. Một tấm ghi: Ở đâu có đàn ông, ở đó có dối trá. Tấm còn lại viết: Sau lưng mỗi người đàn ông tốt là một khẩu súng. “Có một gã nói vậy với tớ tối qua,” Selene nói tiếp. “Tớ sốc đến mức đứng hình luôn.”

“Thế cậu có thích gã đó không?”

“Xin kiếu.” Selene đảo mắt. “Hắn là mục tiêu.”

“À, vậy thì cậu cứ bảo hắn rằng cách duy nhất để hắn được hít quần chíp của cậu là khi nó đã được tẩm virus Ebola.”

“Tớ biết ngay cậu sẽ có câu trả lời hoàn hảo mà.” Selene nở nụ cười ngầu đặc trưng, rồi lướt đi dọc hành lang như một đám mây thoảng hương hoa nhài và tử đinh hương. Trước khi rẽ góc, cô còn ngoái đầu lại quăng thêm một câu: “Danielle nợ tớ mười đô nhé.”

Ồ, phải rồi. Đàn ông đích thị là lũ lợn.

Có loại là lợn con, chỉ biết ụt ịt quanh quẩn mà chẳng dám cắn ai. Có loại là “lợn đang tập sự”, lưng chừng giữa người và lợn rừng. Có loại là “lợn điệu đà”, loại này thì miễn bàn thêm. Và cũng có những con lợn đói khát, sẵn sàng ngoạm bất cứ thứ gì trên đường chúng đi.

Đó chính là giống loài mà Jillian căm ghét nhất.

Nhưng dù một gã nằm ở vị trí nào trên “Biểu đồ Đo Độ Lợn” đi nữa, Jillian cũng chẳng để bản tính súc vật của hắn làm mình bận tâm. Bởi nếu đàn ông là lũ lợn ụt ịt, thì cô chính là… lò mổ. Và cô vô cùng khoái chí khi được xẻ thịt đủ loại lợn ấy thành từng lát thịt xông khói, rồi cung kính bày lên đĩa bạc, trao tận tay những người phụ nữ sở hữu chúng.

Đó vừa là công việc… vừa là thú vui lớn nhất đời cô.

Cô - cùng Selene - làm việc cho công ty Catch a Mate. Nghe cái tên lãng mạn và ngọt ngào làm sao, đúng không? Thực tế thì Catch a Mate là nơi các bà vợ và bạn gái tìm đến để thử thách lòng chung thủy của “nửa kia”.

Quy trình rất đơn giản.

Một cô gái giấu tên bước vào văn phòng CAM, kể ra ba lý do khiến cô nghi ngờ người đàn ông của mình đang vụng trộm, rồi lật cuốn album ảnh để chọn một gương mặt cùng thân hình đủ sức “hớp hồn” chồng, bạn trai, hoặc gã người yêu keo kiệt mãi chẳng chịu mua cái nhẫn đính hôn.

Người phụ nữ được chọn - hay còn gọi là “mồi nhử” - sẽ nhận lịch trình của gã đàn ông kia, tức là “mục tiêu”, rồi bắt đầu sắp xếp những cuộc gặp gỡ “tình cờ”. Sau đó là bước tung chiêu quyến rũ. Tất nhiên, cô nàng mồi nhử luôn mang theo camera và micro siêu nhỏ để ghi lại mọi hành vi đáng xấu hổ của hắn.

Jillian chính là một “con mồi” như vậy.

Cô được trả tiền để mỉm cười. Để nói dối. Để tán tỉnh. Và đám đàn ông “hoa đã có chủ” kia thì đớp thính nhiệt tình đến mức chẳng cần thìa, tự tay phơi bày bản chất đáng khinh của mình.

Một số người - thường là những kẻ đầy tội lỗi - cho rằng công việc của cô là gài bẫy. Một số khác - những kẻ còn tội lỗi hơn - khẳng định cô làm vậy là sai trái. Nhưng Jillian chưa bao giờ hôn hít, đụng chạm hay ngủ nghê với bất kỳ mục tiêu nào. Cô chỉ đơn giản để chúng tự kết tội mình bằng những lời tuôn ra từ miệng chúng, vì vậy lương tâm cô vẫn thảnh thơi như dạo công viên.

Hơn nữa, mọi chuyện đã chẳng có gì nếu mấy gã kia chỉ cần lịch sự từ chối và đuổi cô đi cho xong.

Nhưng không.

Chúng lại cười đáp lại. Chúng cũng nói dối. Chúng tán tỉnh ngược lại. Chúng sẵn sàng vứt bỏ nhiều năm chung thủy, gạt sang một bên danh dự, và giẫm nát trái tim người phụ nữ yêu thương mình - chỉ để đổi lấy một đêm hoang dại trong tưởng tượng.

Theo Jillian, chúng đáng bị như thế.

Cô không phải người trực tiếp thông báo tin dữ cho khách hàng. Đó là việc của sếp cô. Nhưng Jillian thường theo dõi các cuộc đối thoại ấy qua màn hình ở phòng bên cạnh, và cảnh tượng trước mắt lúc nào cũng đau lòng. Nước mắt. Chửi rủa. Tuyệt vọng. Tất cả những cung bậc cảm xúc của người bị phản bội.

Điểm chung duy nhất là: cuộc đời họ đã vỡ vụn.

Đó chính là lý do Jillian khoái chí đến thế mỗi khi dạy cho mấy gã đàn ông kia một bài học. Vì chính chúng mà những người phụ nữ kia sẽ không bao giờ còn được như trước nữa.

Và tất cả chỉ để đổi lấy cái gì?

Mấy lão đã có vợ thì giả vờ ly hôn - chỉ để kiếm chút “của lạ”. Mấy gã đã đính hôn thì giả vờ độc thân - cũng để kiếm chút “của lạ”. Đám người yêu thì giả bộ chưa thuộc về ai - và đúng rồi, cũng chỉ để kiếm chút “của lạ”.

Chưa một mục tiêu nào của cô lại không thử tán tỉnh cô.

Điều đó thật sự khó hiểu. Jillian biết mình cũng xinh xắn - chắc chắn vậy - nhưng không đến mức khiến thành trì đổ sập. Cô cao trung bình, vóc dáng giữ được nhờ tập luyện đều đặn, tóc đen dài uốn lọn, mắt xanh to tròn, má hơi bầu và… có lúm đồng tiền.

Chúa ơi, cô ghét hai cái lúm nhỏ xíu đó kinh khủng. Chúng khiến cô trông ngây thơ như một nữ sinh.

Nói cho công bằng, về mặt nhan sắc cô khá bình thường. Nhưng chỉ cần một gã đàn ông nảy ra ý nghĩ rằng cô có thể “phi” hắn như cưỡi ngựa hội chợ, thì ngoại hình của cô lập tức chẳng còn quan trọng nữa. Trong mắt hắn, cô lập tức hóa thân thành mọi tưởng tượng tình dục mà hắn từng nuôi dưỡng.

Lũ khốn.

Jillian đã làm việc cho CAM sáu năm. Cô bắt đầu khi mới hai mươi mốt tuổi. Ngay từ ngày đầu tiên, cô đã cảm thấy một niềm khoái trá khó tả khi “tế” được một gã tồi lên mặt báo và cứu một người phụ nữ khỏi việc tiếp tục trao trái tim mình cho sai người. Cảm giác ấy chỉ ngày càng lớn dần theo năm tháng.

Nhưng mà, nói đến chuyện “tế” trai…

Cô liếc nhìn đồng hồ rồi thở dài. Đáng lẽ cô phải gặp sếp từ ba mươi phút trước. Thay vào đó, cô lại thấy Anne bước vào văn phòng cùng một “mẫu vật” tóc vàng cao ráo trông ngon lành hết chỗ chê. Jillian chỉ kịp liếc qua thôi, nhưng cũng đủ để nhận ra làn da rám nắng, cơ bắp cuồn cuộn và chiếc quần jean ôm sát một vòng mông… đáng nựng đến khó cưỡng.

Cô có thể nghĩ - à không, biết chắc - đàn ông là lũ lợn, nhưng cô đâu có mù. Và cô rất thích ngắm cái đẹp. Ngắm là tất cả những gì cô cho phép bản thân làm vào lúc này, vậy nên khi đã ngắm thì phải ngắm cho đáng. Ánh nhìn của cô như tia X, xuyên qua lớp quần áo, bỏ xa mọi chuẩn mực đoan trang.

Đôi khi cô cảm thấy mình giống hệt người đứng trước cửa kính, dán mũi vào đó để ngắm món đồ lộng lẫy bên trong, nhưng chẳng bao giờ mua, vì biết chắc rằng sau khi mua về thế nào cũng hối hận.

Tội gì phải bỏ tiền xương máu cho một món đồ rồi phát hiện nó bị tráo, bị bẩn, bị ố… hoặc bị xé tan thành từng mảnh?

Cũng đã có một - hoặc hai - lần cô để cho “người bán hàng” cùng những lời mời chào ngọt như mía lùi thuyết phục mình “chốt đơn”. Nhưng kết quả lần nào cũng giống nhau: cuối cùng cô vẫn đứng ở quầy trả hàng.

Vài gã bạn trai cô từng cho bước vào đời mình đều trượt thảm hại trong bài kiểm tra của CAM. Điều này càng đáng xấu hổ hơn khi họ hoàn toàn biết cô làm nghề gì.

Cuối cùng, Jillian quyết định… khóa thẻ tín dụng luôn cho lành.

Cô thở dài. Nghĩ kiểu này chỉ tổ tụt mood. Cô cần chuyển sang nghĩ về chuyện khác. Ví dụ như sếp cô chẳng hạn. Và thật tình cờ, điều đó lại dẫn cô quay về với cái “Bờ Mông Quyến Rũ” ban nãy.

Anh ta và Anne đã đóng cửa văn phòng, bên trong im phăng phắc. Ngay cả khi cô áp tai vào lớp kính mờ cũng chẳng nghe được gì. Và đúng vậy, cô hoàn toàn thừa nhận mình đang nghe lén. Với Jillian, việc nghe trộm chuyện riêng, lục ngăn kéo bàn, liếc ví hay hộc xe của ai đó… chẳng có gì đáng xấu hổ.

Bởi vì cách tốt nhất để hiểu một con người… chính là lén nhìn vào những thứ họ nghĩ rằng không ai thấy.

Nhấp một ngụm cà phê, Jillian ngả người ra ghế và lại liếc về phía cửa văn phòng sếp.

Tối nay cô có nhiệm vụ, và phải gặp Anne để lên chiến lược trước - như thể cần gì hơn ngoài một chiếc áo lót nâng ngực và nụ cười kiểu “em - trong - sáng - lắm - nhưng - em - chẳng - mặc - quần - chíp - đâu” để khiến đàn ông hứng thú vậy.

Nhưng dù thế nào, bốn tiếng nữa cô phải có mặt tại điểm hẹn… mà vẫn chưa kịp xem ảnh mục tiêu của mình.

Đôi chân cô nhịp lên đầy sốt ruột, gót giày cao gót nhọn màu đen gõ lạch cạch xuống nền gạch của ô làm việc xanh lè và buồn tẻ. Ngoài mấy tấm áp phích kia ra, cô chẳng có lấy một món đồ cá nhân nào ở đây, càng không có ảnh gia đình. Jillian thích rạch ròi: việc nào ra việc nấy. Mà nói thật, cô quan tâm quái gì đến cái ô làm việc của mình chứ? Điều cô muốn biết lúc này là bà chị Anne “Nói - Là - Làm” và gã “Bờ Mông Quyến Rũ” kia đang thì thầm chuyện gì sau cánh cửa đóng kín đó. Nói trắng ra: họ đang bày trò gì trong đó vậy?

“Cậu có thấy gã mà Anne vừa hộ tống vào phòng không?”

Nghe giọng nữ trầm khàn vang lên, Jillian xoay ghế lại. Georgia Carrington đang đứng ngay lối vào ô làm việc của cô, mang theo mùi hương vani và đường ngọt ngào phảng phất. Mái tóc đỏ dày óng ả ôm lấy những đường nét thanh tú đến mức đáng ghen tị.

Georgia sở hữu đôi gò má mềm mại, chiếc mũi xinh xắn, đôi mắt xanh lá hình hạnh nhân cùng làn da gần như không tì vết. Cơ thể cô ấy là một “bữa tiệc thịnh soạn” của những đường cong tội lỗi, và lúc này tất cả được gói ghém trong chiếc váy quây màu đỏ ngắn đến mức chỉ cần bớt đi nửa centimet nữa thôi là sẽ biến thành… thắt lưng. Đàn ông luôn trở thành nô lệ của hormone mỗi khi Georgia tiến lại gần, nên chẳng có gì lạ khi cô ấy là “mồi nhử” được khách hàng chọn mặt gửi vàng nhiều nhất ở CAM.

Nhưng mọi chuyện không phải lúc nào cũng vậy. Jillian đã biết Georgia từ hồi tiểu học, khi cô bạn vẫn còn là một con bé gầy nhẳng, đầy tàn nhang. Bọn trẻ khác trêu chọc cô ấy không thương tiếc, còn Jillian thì nhận ra ngay một tâm hồn đồng điệu - hai đứa con gái cùng chống lại cả thế giới.

Tình bạn ấy chỉ thật sự được “đóng dấu chính thức” khi thằng Thomas Fisher gọi Georgia là đồ “đầu cà rốt lốm đốm”. Jillian lập tức đấm thẳng vào mũi hắn, Georgia băng bó tay cho cô, và từ đó hai đứa trở thành đôi bạn thân chí cốt.

“Thấy rồi,” Jillian đáp. Cô đặt ly cà phê sang một bên, nhấc cây bút lên gõ nhịp vào tay vịn ghế. “Hắn là ai và làm gì ở đây?” Khách hàng à? Nhưng CAM chỉ làm việc với phụ nữ. Trừ phi… hắn nghi vợ mình là đồng tính? Cũng có thể, dù Jillian thật sự không hiểu nổi tại sao một người phụ nữ lại thích phụ nữ khác khi ngoài kia vẫn còn tồn tại một “miếng thịt bò thượng hạng loại A” như thế kia.

“Biết đâu Anne đã quyết định từ bỏ triết lý ‘tự túc là hạnh phúc’ để tìm cho mình một gã nhân tình thì sao.” Georgia uyển chuyển bước vòng quanh bàn làm việc rồi ngồi phịch xuống mép bàn, làm nhăn nhúm cả chồng hồ sơ giấy tờ. Gấu chiếc váy đỏ trượt lên cao trên đùi, để lộ làn da rám nắng săn chắc.

Jillian nhún vai. “Biết đâu hắn là chú của anh họ bên chồng của em rể của chị gái bà ấy, đến đây để vay tiền thì sao.”

“Ờ thì biết đâu tớ lại muốn ‘xơi’ luôn ông chú của anh họ bên chồng của em rể của chị gái bà ấy thì sao. Lúc anh ta đi ngang qua, tớ suýt nữa thì ngã lăn khỏi ghế đấy.”

Thực ra Jillian cũng chẳng khá hơn. Cô đã trải qua một phản ứng rất… đàn bà: nghẹt thở, nhũ hoa cứng lại và tim đập dồn dập như trống trận. Đã lâu lắm rồi cô không gần gũi đàn ông, và trời ơi, cái “mùi của tội lỗi” - đó là cách duy nhất để mô tả - cứ lơ lửng quanh gã này, đọng lại rất lâu trong không khí sau khi anh ta bước vào phòng Anne và đóng cửa lại.

“Tớ tưởng cậu có bạn trai rồi chứ,” Jillian nói, cố gắng không nhăn mặt khi tưởng tượng cảnh Georgia và gã Bờ Mông Quyến Rũ kia… ở bên nhau. Trong tình trạng không mảnh vải che thân.

Một tia nhìn tối sầm lóe lên trong mắt Georgia rồi tắt ngấm. “Tớ đã từng.” Cô thở dài. “À… tớ vẫn đang có.”

“Có trục trặc à?”

Georgia phẩy tay cười - một nụ cười hơi gượng gạo. “Dĩ nhiên là không. Mọi thứ vẫn y như mấy tuần nay thôi. Ngày nào Wyatt cũng khen tớ đẹp và cầu hôn tớ. Và ngày nào tớ cũng bảo là tớ vẫn đang suy nghĩ.”

“Nếu cậu còn phải suy nghĩ thì anh ta không phải người dành cho cậu đâu.” Thành thật mà nói, Jillian chưa bao giờ thấy Wyatt xứng với Georgia. Hắn đối xử với cô như nữ hoàng, đúng. Hắn tung ra cả xe tải lời khen về thân hình cô. Nhưng những lời khen dành cho trí tuệ sắc bén hay trái tim nhân hậu của cô thì… có vẻ đã đi nghỉ phép hết rồi.

“Tớ đã nghe bài bào chữa chống lại anh ấy của cậu cả nghìn lần rồi, thưa ngài luật sư, nên khỏi cần mở lại phiên tòa nhé. Tớ chỉ muốn chắc chắn rằng chúng tớ là định mệnh của nhau thôi.” Giọng cô nghe khá thảm hại.

“Chúng ta có thể đưa anh ta vào bài kiểm tra của CAM thêm lần nữa.” Hầu như người phụ nữ nào làm việc ở đây rồi cũng đến lúc phải thử lòng bạn trai mình. Chỉ có hai gã từng vượt qua. Wyatt và một gã mà Selene từng hẹn hò - người sau đó bị đá văng khi Selene bắt gặp hắn trên giường với… một người đàn ông khác.

“Anh ấy sẽ lại vượt qua thôi. Vì anh ấy biết rõ chúng ta làm nghề gì, nên lúc nào cũng cảnh giác với mấy cô nàng xinh đẹp đến gần.” Georgia vắt chéo chân, khiến chiếc váy kéo lên thêm một nấc đầy nguy hiểm. “Thôi đừng nói về Wyatt nữa. Tớ muốn phân tích từng centimet của gã nhân tình tiềm năng của Anne kia. Anh ta chắc chắn phải là siêu anh hùng. Kiểu như Siêu Nhân Sung Sướng gì đó - có khả năng khiến phụ nữ lên đỉnh chỉ bằng một cái liếc mắt. Chứ người thường sao mà quyến rũ nổi bà chị Anne ‘Băng Giá’ để được mời vào phòng riêng chứ.”

Jillian lập tức quay lại chủ đề Bờ Mông Quyến Rũ với sự nhiệt tình đáng báo động. “Hắn có nhìn cậu khi đi ngang qua không?” cô hỏi, trong đầu tua lại từng bước chân gợi cảm của anh ta trên hành lang. “Có biểu hiện gì là hứng thú không?”

Trán Georgia nhăn lại, hai hàng lông mày đỏ chụm vào nhau. “Không. Hắn chẳng nhìn.”

“Hắn cũng lờ tớ đi luôn,” Selene nói vọng vào khi sải bước ngang ô làm việc của Jillian, mắt vẫn dán vào xấp hồ sơ. “Cả Danielle nữa.”

“Hắn cũng chẳng thèm liếc tớ,” Jillian khẳng định với Georgia. Thực ra hắn hoàn toàn không nhìn về phía cô, dù lúc đó cô đã gây ra một loạt tiếng động khi vội nhặt lại… cái hàm vừa rớt xuống vì choáng váng và cố hít lấy không khí. Không phải cô nghĩ đàn ông có nghĩa vụ phải ngưỡng mộ mình, nhưng cái kiểu phớt lờ toàn bộ phụ nữ trong văn phòng như thể họ là đồ nội thất vô tri… có lẽ hắn là gay rồi.

“Gay thì đúng là phí của giời,” Georgia nói, củng cố thêm suy nghĩ đó.

Thật buồn cười là không ai trong số họ nghĩ đến khả năng - dù nhỏ nhất - rằng anh ta có thể quá chung thủy với vợ hoặc bạn gái nên không thèm để mắt tới phụ nữ khác. Ý tưởng đó thậm chí còn không tồn tại trong đầu họ.

“Nhưng tớ chẳng ngửi thấy mùi gay nào cả,” Georgia nói thêm. “Cậu thấy không?”

“không?” Vậy nếu không phải gay thì hắn là cái giống gì? Jillian ghét bí ẩn, ghét giải đố, và cực kỳ dị ứng với bất ngờ. Có lẽ đó cũng là một trong những lý do cô thích làm việc ở CAM. Đêm nào cũng cùng một kịch bản: mục tiêu ngoại tình. Hạ màn.

Nghe hơi buồn thật.

“Cậu có nghĩ hắn bị mù không?”

“Thôi nào, thám tử Carrington. Cậu đoán gì nghe hợp lý hơn chút đi. Hắn đâu có dắt chó dẫn đường hay cầm gậy. Hắn cũng chẳng vấp ngã hay cần Anne dắt tay.” Jillian suy nghĩ một lúc. “Tớ đoán là hắn mắc chứng tự luyến nặng, đến mức không nhận ra còn có người khác tồn tại trong cái tòa nhà này.”

“Ồ, chắc chắn là cậu đúng rồi. Đúng là đồ tồi!” Một khi đã dán nhãn gã Bờ Mông Quyến Rũ là loại đàn ông hợm hĩnh không đáng phí thời gian, Georgia bật dậy và xoay một vòng đầy kiểu cách. “Thế… cậu thấy bộ đồ mới của tớ thế nào?”

“Trông cậu lẳng lơ cực kỳ. Tớ thích đấy.” Jillian nhe răng cười. “Tối nay cậu có nhiệm vụ gì không?”

Đáp lại nụ cười đó, Georgia lại ngồi phịch xuống mép bàn. “Không. Bộ này là dành cho Wyatt. Sau nhiệm vụ tối qua…” Đôi môi đỏ mọng của cô cong lên đầy ghê tởm. “Chắc tớ chẳng dám đi làm thực địa nữa mất. Tớ ngồi cạnh mục tiêu - ở một quán cà phê, trong bao nhiêu chỗ hẹn khác - và cái gã nhớp nhúa đó lập tức bắt đầu rót mật vào tai chỉ để ‘thò tay vào’ quần tớ. ‘Chắc hẳn bố em là một tên trộm, vì ông ấy đã đánh cắp những vì sao trên trời để gắn vào đôi mắt em.’ Phát lợm! Hắn có vợ rồi đấy, lạy Chúa, và vừa mới kỷ niệm mười sáu năm ngày cưới xong.”

“Để tớ đoán nhé. Hắn rên rỉ rằng mình vừa ly hôn, rằng nỗi cô đơn vượt quá sức chịu đựng, và một cô nàng xinh đẹp như cậu chắc chắn có thể xoa dịu trái tim tan vỡ của hắn.”

“Chuẩn từng chữ.”

“Đàn ông đúng là giống loài không thể tin nổi,” Jillian lẩm bẩm, lắc đầu đầy ghê tởm. Những lọn tóc xoăn đen nhánh văng nhẹ theo chuyển động. “Thế cậu có bảo hắn biến đi cho rảnh nợ không?”

Georgia đảo mắt. “Tớ cũng muốn lắm chứ. Tớ đã định nói thẳng vào mặt hắn tớ là ai và đang làm cái quái gì ở đó, nhưng không nỡ phá vỡ quy tắc.”

Nói thật với một “mục tiêu” có thể khiến hắn hoảng loạn - mà đàn ông khi hoảng loạn thì rất dễ trở nên nguy hiểm, thậm chí gây ra những chuyện chết người. “Thế cậu đã làm gì?”

“Tớ đã đảm bảo là hắn sẽ chẳng thể ‘thò vào’ quần của bất kỳ ai nữa trong một thời gian dài. Khéo còn chẳng tự mặc nổi quần của chính mình ấy chứ.”

Jillian vỗ nhẹ vào đầu gối cô bạn, ánh mắt đầy tán thưởng. Cả hai đều đã được tham gia lớp tự vệ ngay sau khi gia nhập công ty, tất cả là nhờ sự “tài trợ” của Anne. Anne nhất quyết không thuê vệ sĩ - quá đắt - nên các cô gái phải tự bảo vệ mình khi ra thực địa. Thật ra Jillian còn thích thế hơn. Cô chẳng muốn giao phó sự an toàn của mình cho một gã đàn ông - cái giống lợn lừa đảo ấy. Bình xịt hơi cay Mace chính là “gã vệ sĩ cơ bắp” cô thuê, đủ sức hạ gục bất cứ kẻ to xác nào.

“Hồi nãy Anne đã cho bà vợ xem video rồi, bà ấy khóc nức nở luôn. Tớ biết vì tớ đã ngu ngốc đứng xem qua màn hình trong phòng họp.” Georgia thở hắt ra một hơi, mong manh đúng như bản tính của mình. Cô gõ nhẹ những chiếc móng tay được cắt tỉa hoàn hảo lên mặt bàn.

Jillian không nói rằng chính cô cũng đã thấy người phụ nữ ấy - ngay khoảnh khắc bà rời khỏi văn phòng. Đôi gò má đẫm lệ của người đàn bà đó suýt nữa đã khiến Jillian mủi lòng mà bật khóc theo. Thật tội nghiệp. Một hành trình đầy gian truân và cay đắng đang chờ đợi bà ở phía trước.

Các nạn nhân thường nhận được thông báo sự thật ngay ngày hôm sau, ngay khi bằng chứng đã nằm gọn trong tay, bởi chẳng ai muốn kéo dài thêm sự tra tấn vô hình đó cả. Những người phụ nữ hay khóc luôn khiến lồng ngực Jillian nhói đau, còn với những người thích “động chân động tay” - chà, có thể hiện tại họ căm ghét cô và các “mồi nhử” thật đấy, nhưng rồi sẽ có ngày họ phải thầm cảm ơn cô.

Tuy nhiên, có lẽ cô và Georgia nên bắt đầu học cách đi làm muộn vào ngày kế tiếp sau mỗi nhiệm vụ.

“Cậu biết tớ ghét nhất phần đó mà, đúng không?” Georgia thở dài. “Chỉ một lần thôi, tớ ước gì được thấy một kết thúc có hậu. Một người đàn ông không hề dao động trước những gương mặt xinh đẹp, một người đàn ông hoàn toàn mãn nguyện với những gì mình có ở nhà, ngay cả khi vợ anh ta có tăng cân hay lấm tấm nếp nhăn đi chăng nữa.”

“Tớ cũng ước vậy, nhưng cả hai chúng ta đều biết tỉ lệ chuyện đó xảy ra là bao nhiêu mà, và phụ nữ thà đối mặt với sự thật ngay bây giờ còn hơn để nó gặm nhấm về sau,” Jillian nói với giọng đanh thép.

Sau tất cả, cô chính là người hiểu điều đó hơn ai hết.

Nhiều năm trước, bố cô đã phản bội mẹ cô - và mẹ cô thì hoàn toàn mù mịt không hay biết. Nhưng Jillian thì biết. Bố đã đưa cô sang nhà hàng xóm với cái cớ “chơi với mèo”, rồi cô đuổi theo con mèo mướp ngốc nghếch vào tận phòng ngủ… để rồi vô tình chứng kiến những thứ mà một đứa trẻ không bao giờ nên thấy.

Bố cô chẳng hề buông lời đe dọa hay yêu cầu cô giữ bí mật, nhưng ông thừa biết cô sẽ chẳng bao giờ dám hé môi với mẹ vì nỗi sợ gia đình tan vỡ.


Cảm giác tội lỗi cứ thế lén lút gặm nhấm tâm hồn cô.


Vài tháng sau, bí mật ấy trở nên quá nặng nề, cô đã trút bầu tâm sự với anh trai và chị gái mình, nhưng họ cũng cầu xin cô hãy im lặng vì không muốn chứng kiến cảnh mái ấm này sụp đổ. Thế là cô lại câm nín, một lần nữa, rồi giả vờ như bố thực sự đi siêu thị mỗi khi ông lén lút lẻn sang nhà hàng xóm.


Có lẽ cô là đứa trẻ bảy tuổi duy nhất trên đời bị loét dạ dày.


Khoảng nửa năm sau, mẹ cô bay đi thăm chị gái, nhưng rồi bà Evelyn, vì một lý do định mệnh nào đó, đã trở về sớm hơn dự kiến và bắt quả tang bố Jillian ngay trên giường với cô hàng xóm.


Mẹ cô suy sụp hoàn toàn, và cuối cùng, sự thật cũng tức tưởi tuôn ra từ miệng Jillian.


Sáng hôm sau, mẹ cô đã tìm đến cái chết.


Cơn giận quen thuộc lại bùng lên trong lòng Jillian khi hình ảnh mẹ nằm bất tỉnh giữa vũng máu đỏ thẫm hiện ra rõ mồn một. Chính cô là người đã tìm thấy bà, không phải anh trai Brent, không phải chị gái Brittany, và càng không phải bố cô.


Chính cô.


Cô là người đã quỳ xuống, khóc nức nở bên vũng máu lạnh lẽo của mẹ mình.

Jillian vội vã gạt phắt ký ức ấy đi trước khi cô vô thức tung một cú đấm vào tường, bởi cô không muốn đào bới lại những tuần lễ kinh hoàng khi mẹ cô lơ lửng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.


Kể từ ngày đó, cô tuyệt giao với bố. Mẹ cô ly hôn và ông cũng biến mất khỏi cuộc đời họ. Ông vẫn kiên trì gọi cho Jillian mỗi tuần một lần, nhưng cô chưa bao giờ nhấc máy. Brent - anh trai nhà thầu hiền lành - và Brittany - chị gái nội trợ dịu dàng - gần như ngày nào cũng khuyên cô hãy mở lòng tha thứ.


Nhưng cô không thể.


Có lẽ một ngày nào đó, cô đã từng thoáng nghĩ vậy…

Không, không bao giờ, cô lập tức dập tắt ý nghĩ ấy, vì nỗi đau này quá lớn để có thể xóa nhòa.

“Nếu không có chúng ta,” cô nghiến răng nói với Georgia, “phụ nữ sẽ mãi lạc lối trong một thế giới đầy rẫy dối trá, cứ ngỡ rằng người đàn ông của họ vẫn đang yêu thương và tôn trọng mình lắm.”

Georgia trầm ngâm vài phút rồi nhún vai, khiến lớp nhũ lấp lánh trên làn da bắt lấy ánh đèn, làm đôi vai trần của cô càng thêm rực rỡ.


“Có lẽ tin vào một lời nói dối lại là chìa khóa duy nhất dẫn đến hạnh phúc.”

Đó là lần đầu tiên cô ấy thốt ra một điều hoài nghi về chính công việc của mình.


Chẳng biết điều này có liên quan gì đến Wyatt và lời cầu hôn của anh ta không.

“Thế tối nay cậu đi đâu?” Georgia hỏi trước khi Jillian kịp vặn lại. “Trông cậu chẳng khác gì một cô nàng đứng đường giá rẻ vậy.”

“Cảm ơn nhé,” Jillian đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, đầy chân thành. Cô đang diện một chiếc áo ba lỗ trắng bó sát với cổ chữ V khoét sâu hun hút để lộ vòng một lấp ló đầy khiêu khích, một chiếc váy denim ngắn đến mức… nếu ngắn thêm chút nữa thì chắc chẳng còn gì để gọi là váy với phần gấu sờn rách có chủ ý, thắt ngang bởi chiếc thắt lưng bạc bản to và đôi bốt đen cao cổ cực ngầu. Mái tóc cô xoăn tít thành một mớ hoang dại bất cần, còn lớp trang điểm thì đậm đến mức có thể khiến một tay hề chuyên nghiệp cũng phải gật gù nể phục.

Vào thời điểm này, toàn bộ con người cô như đang gào lên với thiên hạ rằng: “Lên yên đi cưng, rồi quất em một trận cho ra trò.” Nhưng khốn nỗi, gã đàn ông cô chuẩn bị “tóm sống” tối nay lại mê đắm kiểu phụ nữ ăn mặc như thế, càng rẻ tiền càng tốt - hay ít nhất đó là lời của cô bạn gái gã, mà trớ trêu thay, chính cô ta cũng ăn mặc chẳng khác gì mấy cô nàng “bướm đêm” hạng bét.

“Tớ sắp đến Chợ Thịt đây,” Jillian giải thích.

Không đùa đâu - đó chính xác là tên của một hộp đêm nằm ngay giữa trung tâm thành phố Oklahoma, nơi được đồn là thiên đường cho hội độc thân đi “săn đêm”.


Cô bạn gái đang sống chung với mục tiêu kể rằng gã đàn ông của mình đã lui tới câu lạc bộ đó suốt mấy tuần nay để “uống bia”. Jillian tin sái cổ - nếu “bia” là mật mã của “ngực và mông”, còn nếu gã chỉ đơn giản muốn nốc vài vại bia lạnh, thì tại sao không dẫn bạn gái đi cùng, tại sao cứ phải để cô ta ở nhà và dặn dò kỹ lưỡng như canh giữ két sắt vậy.

Anne đã đề nghị cô bạn gái thử bám đuôi gã trước khi phải viện đến mồi nhử, nhưng người phụ nữ kia lập tức gạt phắt ý tưởng đó. Jillian nghĩ mình hiểu lý do, bởi tin rằng người đàn ông của mình đang ngoại tình là một chuyện, nhưng tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy lại là chuyện hoàn toàn khác, hơn nữa nếu bị phát hiện, gã kia kiểu gì cũng diễn kịch cho tròn vai.

Cánh cửa phòng làm việc của Anne đột ngột bật mở khiến Jillian giật bắn mình, và Georgia cũng hoảng hốt hít mạnh một hơi.


Jillian đứng phắt dậy khi Anne thò đầu ra ngoài, cô chỉ kịp thoáng thấy mái tóc điểm bạc cùng gương mặt nhăn nheo nghiêm nghị trước khi bà cất giọng gọi: “Jillian, vào đây ngay lập tức, chị có tin xấu cho em đây.”

Rồi bà biến mất không nói thêm lời nào, để mặc cánh cửa mở toang.

Được rồi… tim Jillian hụt mất một nhịp. Cô liếc sang Georgia đầy lo lắng, nhưng vẻ mặt mắt chữ A miệng chữ O của cô bạn cũng chẳng giúp cô bình tĩnh hơn. Lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi, Jillian chậm rãi đứng dậy.

“Tin xấu cơ đấy,” Georgia thì thầm, ánh mắt đảo liên hồi giữa Jillian và cánh cửa. “Bình thường chị ấy cũng hay cụt ngủn thật, nhưng vừa rồi thì…”

“Có lẽ vụ của tớ bị giao cho người khác rồi,” Jillian nói, cố tỏ ra lạc quan.

“Chắc thế.”

Giọng Georgia nghe chẳng có chút sức thuyết phục nào - và sâu thẳm trong lòng, Jillian cũng biết điều đó.

Chết tiệt thật.

Thay vì chỉ bàn về nhiệm vụ tối nay, Jillian đã hy vọng có thể nói chuyện với Anne về việc thăng chức lên làm cộng sự, hoặc - điều cô thực sự thèm khát - là mua lại luôn công ty này.


Cô đã khéo léo gợi chuyện vài lần, nhưng lần nào Anne cũng bận tối mắt tối mũi và gạt cô sang một bên với lời hứa “để sau”.

Không có ai ở đây đủ năng lực - hay đủ sẵn sàng - để tiếp quản nơi này hơn Jillian. Cô đã cống hiến ở đây từ đời tám hoánh nào rồi và sở hữu cả một kho ý tưởng tuyệt vời, chí ít là theo đánh giá của chính cô, để đưa CAM lên một tầm cao mới.

Ví dụ như mở trung tâm tư vấn cho nạn nhân của sự phản bội, các nhóm hỗ trợ, và thậm chí là một trang web chuyên cảnh báo phụ nữ về những gã đàn ông “có tiền án tình ái”.


Một kiểu Bức Tường Ô Nhục phiên bản online mang cái tên cực kêu: “Tiếng Éc của Lũ Lợn” - nơi sẽ xếp hạng từng cá nhân dựa trên Biểu đồ Đo Độ Lợn, những gã đàn ông không - được - chào - đón nhất toàn bang Oklahoma.

Nếu mọi chuyện theo ý cô, khách hàng của CAM sẽ nhận được sự giúp đỡ mà mẹ cô ngày trước chưa từng có được.

Nhưng giờ thì cuộc trò chuyện đó lại phải chờ thêm lần nữa.

Tin xấu…

Cô nuốt khan.

Có chuyện gì đó sắp xảy ra - chắc chắn là vậy, và nghe giọng Anne, Jillian có linh cảm rằng người chuẩn bị bị đưa lên… thớt chính là mình.