Văn án
Thập Thất không có tên.
Y chỉ được gọi là Thập Thất.
Khi được Bệ hạ ôm về, y là người thứ mười bảy, vì vậy liền lấy tên là Tuập Thất.
Thập Thất ngày ngày đều mong Bệ hạ sẽ đến nhìn mình, nhưng lần nào cũng chỉ rơi vào thất vọng.
Tuổi y đã lớn, công phu cũng kém hơn trước vài phần, may mà thân thể đủ mềm dẻo. Đúng lúc ấy, Bệ hạ chỉ danh để y làm thiếp thân hộ vệ.
Thập Thất nhìn nam nhân nhiều năm qua vẫn phong tư trác việt, trong lòng dường như có thứ gì đó khẽ chạm một cái.
Đi theo cạnh Bệ hạ, Thập Thất nhìn bóng lưng cao lớn của đối phương, trong thoáng chốc mơ hồ cảm thấy mình sẽ cứ như vậy làm cái bóng của người một đời.
Biến cố luôn đến nhanh như thế.
Đệ đệ của Bệ hạ đặc biệt mang theo trân vật tới cầu xin hắn Muốn có một ám vệ bảo hộ mình một thời gian.
Bệ hạ rất hào phóng, cho hắn vào doanh trại tự chọn. Nhưng người kia lại chọn trúng Thập Thất vẫn luôn lặng lẽ theo sau lưng Bệ hạ.
“Hoàng huynh, ám vệ này đã có thể theo bên huynh, hẳn là võ nghệ cao cường. Chi bằng ban cho đệ đi.”
Thập Thất nhìn thấy Bệ hạ do dự trong chốc lát, rồi gật đầu đáp ứng.
Hành lý của Thập Thất rất ít, y phục thay giặt cũng chẳng có mấy bộ, liền cứ vậy theo người kia rời đi.
Trước lúc đi, y ngoảnh đầu lại, có phần không hợp quy củ mà liếc nhìn Bệ hạ một cái. Lại đúng lúc chạm phải ánh mắt đối phương.
Bảo vệ đệ đệ của Bệ hạ, nguy hiểm hơn bảo vệ Bệ hạ rất nhiều. Vô số lần ám sát, có từ kẻ thù, cũng có từ… mỹ sắc.
Đệ đệ của Bệ hạ nói với y, thân phận mình đặc thù, nhiều người không dám động tới Bệ hạ, liền nhắm mũi dùi vào hắn. Vì thế, hắn muốn Thập Thất giả làm người trong lòng của mình, để ứng phó những minh thương ám tiễn kia.
Thập Thất đồng ý. Y không có quyền từ chối.
Cuối cùng, sau khi nhiệm vụ kết thúc, y lại trở về làm cái bóng trong tối phía sau Bệ hạ. Nhưng ánh mắt đối phương nhìn y, dường như đã nhiều thêm thứ gì đó.
“Bệ hạ… ngài đừng mặc ít như vậy, sẽ bị nhiễm lạnh.”
“Bệ hạ… ngâm ôn trì thì, không cần phải cởi sạch như thế……”
“Bệ hạ thích… màu sắc hoa hòe lòe loẹt thế này sao?”
“…Bệ hạ, thuộc hạ thật sự không muốn cưới nữ tử…Hả? Không không không, thuộc hạ sao có thể thích hắn!!”
Khi bị Bệ hạ ôm vào lòng, Thập Thất vẫn còn có chút mờ mịt, dè dặt hỏi:
“Bệ hạ, ngài cũng sẽ ôm những ám vệ khác như vậy sao?”
Long Lãng Nguyệt: ……
Thập Thất ngậm nước mắt muốn trốn, lại bị kéo trở về.
Bệ hạ và cái tên của ngài hoàn toàn không giống nhau chút nào!
Một chút phong thanh lãng nguyệt cũng không có!