oneshot
‼️CRE, CẤM CHỈ ĐỊNH CHO NGƯỜI 🔞‼️
Case: Võ sĩ MMA Khâu Đỉnh Kiệt - Idol Hoàng Tinh.
-----
Đêm đã khuya.
Khâu Đỉnh Kiệt về đến nhà khi cổ áo vẫn còn vương mùi bia nhạt và mồ hôi sau trận đấu kéo dài. Người anh mệt rã, đầu óc vẫn còn ong ong tiếng hò reo và tiếng cụng bia khi nãy, nhưng ngay khoảnh khắc mở cửa, anh đã nhận ra có gì đó không đúng.
Căn hộ im lặng khác thường. Không có ánh đèn quen thuộc nơi phòng khách, không có tiếng bước chân khẽ khàng hay tiếng nước chảy trong bếp. Chỉ có luồng sáng lạnh từ những ô cửa sổ cao tầng rọi vào, cắt không gian thành từng mảng tối sáng đan xen.
Hoàng Tinh ngồi trên sofa.
Dáng ngồi ngay ngắn, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt hướng xuống sàn như đang nhìn vào một điểm rất xa. Cậu không quay đầu lại khi anh bước vào, cũng không lên tiếng hỏi han, sự im lặng ấy nặng nề đến mức khiến nhịp tim Đỉnh Kiệt chậm lại một nhịp.
Anh dừng ở lối vào thêm vài giây như để xác nhận mình không nhìn nhầm, bàn tay vẫn còn đặt trên tay nắm cửa, dè dặt, như sợ làm vỡ bầu không khí căng mỏng đang bao trùm căn phòng.
“Em chưa ngủ à?”
Giọng anh trầm xuống theo bản năng, không còn mang theo nụ cười quen thuộc sau trận đấu, mà giống như đang dè dặt dò xét từng phản ứng nhỏ nhất trước mặt mình.
Không có câu trả lời.
Sự im lặng rơi xuống nặng nề, đủ để Đỉnh Kiệt cảm nhận rõ ràng một khoảng cách vô hình đang dựng lên giữa hai người. Anh khẽ khép cửa lại, cố tình nhẹ tay hơn mọi khi, như sợ chỉ một tiếng động thừa cũng khiến không khí vốn đã căng lại càng thêm vỡ vụn.
Khâu Đỉnh Kiệt cúi xuống thay giày, động tác chậm rãi có phần lưỡng lự. Đến khi đứng thẳng dậy, mắt đã quen dần với bóng tối trong căn hộ, anh mới nhìn rõ Hoàng Tinh. Khóe môi cậu mím chặt, đường nét căng cứng như đang cố nuốt ngược cảm xúc, hàng mi dài cụp xuống, che đi đôi mắt đỏ hoe vẫn chưa kịp giấu, để lộ một chút yếu ớt rất khẽ, nhưng đủ khiến lòng anh trùng xuống.
Rõ ràng chú cáo nhỏ này đang giận dỗi gì anh rồi đây.
Không phải kiểu giận dỗi ầm ĩ hay trách móc liên hồi, mà là thứ giận đã bị kìm nén quá lâu mà lắng lại thành im lặng. Im lặng đến mức không buồn nhìn, không buồn nói, chỉ ngồi đó, lạnh lùng và xa cách như thể tự dựng lên một bức tường mà anh không biết phải bước qua bằng cách nào.
“Anh thắng rồi.”- Đỉnh Kiệt cười nhẹ, giọng còn khàn.
“Em không xem livestream sao?”
Hoàng Tinh bật cười nhạt, tiếng thở ra rất khẽ nhưng sắc như dao.
“... cả ảnh anh đi ăn mừng, đồng đội anh bá vai hôn má anh em còn xem rồi nữa cơ."
Người lớn hơn sững người, chỉ cần một câu đó kèm theo ngữ điệu lạnh nhạt hơn bình thường thì anh đã hiểu rồi.
Anh ngồi xuống trước mặt Hoàng Tinh, hạ người quỳ một gối như đã làm không biết bao nhiêu lần mỗi khi cậu giận, động tác quen thuộc đến mức gần như là bản năng. Hai tay anh đặt lên đầu gối Hoàng Tinh, không siết chặt, chỉ vừa đủ để giữ lại một chút kết nối mong manh giữa hai người.
Khoảng cách gần đến mức chỉ cần cậu cúi thấp thêm một chút nữa thôi, trán họ đã có thể chạm vào nhau. Hơi thở giao nhau trong không gian yên lặng mang theo mùi mồ hôi, mùi bia nhạt và cả sự mệt mỏi chưa kịp tan sau trận đấu.
“Là đám đồng đội trêu anh thôi, bọn nó uống hơi nhiều..."
Giọng anh trầm và chậm rãi, cố gắng mềm đi, như đang cẩn thận lựa từng chữ một để không chạm trúng vết thương đang âm ỉ của người kia.
"Nhưng mà anh đẩy ra liền, anh nói thật!"
Đỉnh Kiệt ngẩng lên nhìn cậu, ánh mắt thành thật đến mức gần như cầu xin.
“Em biết mà.”
Câu cuối nói ra rất khẽ, không phải là để biện minh, mà giống như một lời nhắc nhở dịu dàng: rằng anh mong cậu hiểu, mong cậu tin, dù chính anh cũng biết có những cảm xúc không thể chỉ dùng lý trí và vài câu nói ngọt ngào giả tạo để xoa dịu.
“Em biết.”- Hoàng Tinh đáp ngay không do dự.
"Nhưng em không thích... em không thích cái cách anh nở nụ cười xinh đẹp như thế với tất cả mọi người..."
Giọng cậu thấp, hơi run như đang cố kìm lại điều gì đó. Đỉnh Kiệt thở dài, đưa tay lên, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay đang siết chặt vào nhau kia ra. Lòng bàn tay Hoàng Tinh lạnh hơn anh tưởng.
“Anh xin lỗi.”- Khâu Đỉnh Kiệt nói nhỏ.
“Lúc đó ồn ào quá, anh không để ý. Nhưng anh về đây rồi, về với yêu của anh rồi, không phải sao?”
Hoàng Tinh ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, ánh lên vẻ tủi thân không giấu được.
“Anh là idol trên sàn đấu.”- Cậu chậm rãi nói, từng chữ nặng trĩu.
"Em chỉ là người ở nhà chờ. Người ta có thể ôm anh, hôn anh trước ống kính… còn em thì phải giả vờ không ghen sao? Anh có biết là trong đám người đó có người ghen tỵ với anh, cũng có người thích thầm anh không?"
Khâu Đỉnh Kiệt rướn người lên chạm trán cậu, hơi thở hòa vào nhau.
“Anh chỉ thuộc về một mình em, chỉ thuộc về Hoàng Tinh thôi!"
"Cả thể xác và trái tim này..."
Khoảng cách giữa họ cuối cùng cũng không còn giữ được nữa, tan ra trong một cái ôm chậm rãi. Đỉnh Kiệt vòng tay qua người Hoàng Tinh trước, lực ôm không mạnh như đang dò hỏi, như đang sợ chỉ cần siết chặt hơn một chút thôi sẽ khiến cậu lại thu mình lại.
Ban đầu, Hoàng Tinh vẫn cứng người, lưng thẳng, bờ vai căng lên, cả cơ thể giống như vẫn đang đứng trên ranh giới mong manh giữa việc tiếp tục giận dỗi hoặc cho phép bản thân yếu mềm. Cậu không đẩy ra, nhưng cũng chưa chịu đáp lại, như thể còn đang do dự, còn đang cố giữ lấy chút tự tôn cuối cùng của sự tổn thương.
Rồi từng giây trôi qua, rất chậm. Hơi ấm quen thuộc, nhịp tim đều đặn dưới lồng ngực kia, mùi mồ hôi lẫn mùi bia nhạt mà cậu vừa ghét vừa nhớ, tất cả âm thầm làm tan lớp phòng bị mà cậu cố tình xây dựng từ lúc nhìn thấy tấm ảnh đó đến giờ.
Hoàng Tinh khẽ thở ra một hơi run rẩy, rồi cuối cùng cũng siết tay lại. Không mạnh, nhưng đủ chặt để nói rằng cậu đã đầu hàng trước người yêu. Cậu vùi mặt vào hõm cổ anh, trán áp sát, như tìm một chỗ trốn an toàn sau cả buổi tối phải tự mình gồng lên chịu đựng.
Không ai nói thêm lời nào, nhưng cảm xúc bị kìm nén suốt cả tối: ghen tuông, tủi thân, lo sợ mất mát, cuối cùng cũng vỡ ra trong im lặng. Đỉnh Kiệt khẽ ôm cậu chặt hơn, bàn tay đặt sau lưng từng nhịp từng nhịp vỗ nhẹ, như dỗ dành một điều gì đó rất mong manh.
Trong khoảnh khắc ấy, không còn đúng sai, không còn lý do hay lời giải thích. Chỉ còn lại hai con người dựa vào nhau, thừa nhận rằng họ đã nhớ nhau đến mức nào, và đã sợ mất nhau ra sao.
Họ không biết ai là người kéo ai xuống trước. Chỉ là trong khoảnh khắc mất kiểm soát ấy, sofa trở nên quá chật cho những cảm xúc đang dâng trào. Trọng lực kéo họ ngã xuống cùng nhau, hơi thở va vào hơi thở, môi tìm môi trong một nụ hôn sâu và gấp gáp, như thể chỉ cần buông ra một giây thôi là tất cả bất an sẽ quay lại nuốt chửng.
Hoàng Tinh ép sát vào ngực Khâu Đỉnh Kiệt, lưng chạm đệm mềm, tim đập loạn nhịp. Những nụ hôn không còn kiên nhẫn nữa mà dần trở nên sâu hơn nóng bỏng, mang theo men say chiến thắng còn chưa tan và nỗi sợ mất nhau vẫn đang âm ỉ cháy. Anh giữ lấy cậu, bàn tay siết chặt, như muốn khắc dấu rằng người trong vòng tay này là của mình, chưa từng rời đi.
Họ loạng choạng lôi nhau vào phòng ngủ trong hơi thở gấp gáp, ánh đèn vàng bật lên, xóa sạch bóng tối nhưng lại phơi bày cảm xúc trần trụi không kịp che giấu. Quần áo rơi xuống sàn từng món một, không ai nhớ rõ từ lúc nào, chỉ biết mỗi lớp vải biến mất là khoảng cách giữa họ lại ngắn thêm một chút.
Không còn lời nói.
Chỉ còn tiếng thở dồn dập, những cái chạm run rẩy nhưng đầy chiếm hữu, nhịp điệu gấp gáp hòa vào nhau như sóng vỗ. Tất cả ghen tuông, nhớ nhung, bất an đều tan chảy trong hơi ấm quấn chặt lấy nhau, kéo họ vào một cao trào vừa dữ dội vừa không thể tách rời, như thể đêm nay, ngoài người đang ở trong vòng tay mình, cả thế giới đều không còn tồn tại nữa.
Ngay khoảnh khắc tiến vào, Hoàng Tinh như dồn hết tủi hổ vào nhát cắn trực tiếp lên bả vai người kia.
"ah... đau anh..."- Khâu Đỉnh Kiệt đang lâng lâng thì bỗng la lên thất thanh vì hành động quá đỗi bất ngờ của cậu.
Hoàng Tinh không nói gì mà hôn mạnh lên vết cắn trên vai Đỉnh Kiệt, những đầu ngón tay cậu run rẩy như sợ chỉ cần lỏng ra một chút thôi, người trước mặt sẽ tuột khỏi tầm với. Giọng Hoàng Tinh nghẹn lại, vỡ ra giữa hơi thở gấp gáp:
"Anh… anh hết yêu em rồi phải không?”
Câu hỏi bật ra rất khẽ, nhưng lại nặng nề như đè thẳng lên lồng ngực.
Khâu Đỉnh Kiệt khựng lại trong tích tắc. Cả người anh căng lên, rồi ngay sau đó vòng tay siết chặt hơn, ôm Hoàng Tinh vào ngực, mạnh đến mức như muốn giữ chặt cả nhịp tim đang run rẩy kia. Cằm anh tựa lên tóc cậu, giọng trầm xuống, khàn đi vì xúc động:
“Đừng nói vậy.”
Ba chữ ngắn ngủi, nhưng là lời phủ nhận dứt khoát nhất. Như thể chỉ cần Hoàng Tinh còn ở đây, trong vòng tay này, thì mọi nghi ngờ, mọi ghen tuông đều không có chỗ tồn tại.
“Anh mà hết yêu em…”- Hoàng Tinh nức nở, giọng run rẩy.
“Em... em sẽ đau đến chết mất…”
Nước mắt rơi ướt bả vai Đỉnh Kiệt. Anh đưa tay kéo khuôn mặt sắc sảo ấy lại gần, khẽ hôn lên khóe mắt ửng đỏ, thì thầm từng chữ một, vừa dỗ dành, vừa xin lỗi, vừa trấn an:
"Anh về muộn, là anh sai. Nhưng anh chưa từng nghĩ rời xa em, một giây cũng không.”
Hoàng Tinh vừa giận vừa làm nũng, tay đặt trên ngực trái anh khẽ siết.
“Lần sau còn để người khác chạm vào anh nữa…”
Cậu hít sâu, giọng mang theo chút đe dọa non nớt, phía dưới ngược lại dập một cú khiến anh điếng người:
“Em sẽ không tha đâu.”
Kiệt bật cười khẽ trong bóng tối, vòng tay anh siết chặt hơn.
“Ừm, chỉ để em chạm vào thôi.”
Nghe được câu trả lời đúng ý, Hoàng Tinh nhếch môi cười gian, nhanh chóng ngậm lấy đôi môi mọng nước của người phía dưới, day day rồi cắn nhẹ như trừng phạt.
"ư-ưm... nhẹ... nhẹ thôi... ah..."
Cậu giả vờ như không nghe thấy, môi di chuyển từ môi xuống cần cổ anh hôn lấy hôn để, để lại vài dấu đỏ như đang đánh dấu bản quyền. Tay cậu vẫn đang mải mê vân vê đầu ngực của Đỉnh Kiệt, lâu lâu còn thích thú mà bóp mạnh giữa những cú thúc như đang dùng toàn bộ sức lực, khiến đầu óc anh trắng xoá mà vô thức bật ra riếng rên.
Hoàng Tinh bỗng ngừng lại, ngước lên nhìn gương mặt đang đỏ bừng vì ngại và vì khoái cảm đang dồn dập lấn đến.
Ôi chao, đường đường là một võ sĩ MMA trước giờ luôn mạnh bạo, không nương tay với đối thủ, là chàng trai vàng trong mắt bao nhiêu là cô gái, chàng trai, là hình mẫu hoàn hảo với vẻ ngoài mạnh mẽ, rắn rỏi trên sàn đấu, nhưng ngoài đời lại là một người hay cười, thích giúp đỡ mọi người, hoà đồng vui tính.
Vậy mà giờ đây lại đang yếu ớt nằm đây, tay siết chặt lấy ga giường đến nhăm nhúm không nhìn rõ hình thù, ánh mắt như mất đi tiêu cự, hơi thở nhiễu loạn, đôi môi đỏ căng mọng vì bị hôn lâu, hôn sâu, bị gặm nhấm không thương tiếc, hai đầu ngực cũng ửng đỏ nhạy cảm vì bị liếm mút quá lâu, cả mặt và người thì đỏ như tôm luộc, câu từ mất kiểm soát, ngắt quãng giữa những tiếng rên vì khoái cảm...
CON MẸ NÓ!
TUYỆT PHẨM NHÂN GIAN!!
"Khâu Khâu, nói! Ai là người đang nuốt trọn anh đây??"
Khâu Đỉnh Kiệt đang mơ màng rên rỉ vì những cú thúc không khoan nhượng của người nhỏ hơn, cũng vì sắp lên tới đỉnh, mà vô thức đáp lại:
"Hoà-Hoàng Tinh... em... là em đang... ah~"
Lời chưa nói ra hết thì lại bị Hoàng Tinh ranh ma nhếch mép mà nuốt chửng. Cậu đưa tay bóp hai bên má đã hõm lại vì siết cân của Khâu Đỉnh Kiệt, trong lòng nghĩ phải bồi bổ để lấy lại hai cái má phính kia thôi.
Anh vì động tác bóp má ấy mà mở miệng, Hoàng Tinh thấy thế thì nhanh chóng cúi xuống, quấn lấy lưỡi hồng xinh của người kia. Lưỡi Đỉnh Kiệt như ngại ngùng mà trốn đi, Hoàng Tinh không hài lòng mà gấp gáp đuổi theo, nút mạnh, khiến nước bọt của anh không kiểm soát mà chạy dọc theo khoé miệng, chảy xuống cổ, như dòng suối chảy hoa những nhành hoa đỏ.
"Khâu Khâu, em yêu anh, anh sinh con cho em nhé?"
Hoàng Tinh vừa nói, động tác bên dưới càng có xu hướng nhanh hơn, mạnh bạo hơn.
"Em... ưm... em điên à? An-Anh là đàn ông, sinh... ah... sinh kiểu gì?"
Cậu lại giở trò nhõng nhẽo, mắt lại ửng đỏ, bĩu môi, giọng nhẹ đi như đang trách cứ:
"Anh không muốn sinh con cho em... anh đây là... hết yêu em rồi sao?"
Khâu Đỉnh Kiệt cào khẽ vài đường lên lưng của Hoàng Tinh, nở nụ cười như bất lực mà trả lời cho câu hỏi vô lý kia.
"Nhóc điên... anh yêu em... anh sinh cho em cả đội bóng. Được chưa?"
Hoàng Tinh như được bơm thêm liều dopping, cậu điên cuồng ra vào, tay cũng không để yên mà siết mạnh lấy eo thon của Đỉnh Kiệt, môi lại tìm đến môi anh, lưỡi lại quấn lấy lưỡi người lớn hơn.
"Khâu... Khâu Khâu đợi em..."
"Không... A- A Tinh... buông... hức..."
Như thể chạy nước rút, Hoàng Tinh một tay nắm lấy vật hồng hào của người lớn, ngón tay cái bịt chặt lối ra, khiến cho Đỉnh Kiệt chảy cả nước mắt mà không nói nổi nên lời. Cậu dập mạnh những cú cuối rồi bỏ qua lời nài nỉ của anh yêu, thoải mái gieo mấy "đứa con ruột" của mình vào cái nơi ấm nóng giờ đã ửng đỏ sưng tấy lên vì tác động vật lí không hề nhẹ của thằng em Tinh Tinh kia. Ngón tay đang bịt lối ra của Hoàng Tinh cũng giải phóng cho anh, Đỉnh Kiệt khẽ co giật vì chạm đỉnh, đầu ngón cuộn chặt, hai tay buông thõng, da đầu tê rần, cả người xụi lơ.
Hoàng Tinh khẽ hôn môi anh, nở nụ cười hài lòng.
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng đèn rực rỡ, nhịp sống cuộn trôi như chưa từng biết đến khái niệm của nghỉ ngơi. Còn trong căn phòng nhỏ ấy, mọi ghen tuông cuối cùng cũng chậm rãi lắng xuống, tan ra giữa những cái ôm siết chặt và hơi thở quen thuộc. Chỉ còn lại hai con người đã chọn ở lại bên nhau, dùng chính sự ấm áp của mình để xoa dịu những bất an, và lặng lẽ xác nhận rằng: giữa thế giới ồn ào này, họ vẫn là điểm tựa của nhau.