1.Ánh đèn …
- Cạch!
Cửa phòng tắm mở ra , tiếng bước chân vang lên , cái bóng cao ráo in lên tấm gương.
Ào.Tách.Rào. Nước lạnh văng tung tóe trên bồn rửa mặt. Đầu cúi xuống, hắn không ngừng vốc nước lên mặt, toàn thân ướt đẫm, mồ hôi chảy dài trên cổ xuôi theo dòng nước lẩn vào trong áo.
Tắt vòi nước hắn ta dựa vào bức tường đối diện tôi , không ngừng thở dốc. Nước chảy dọc theo khuôn cằm hắn,lướt qua bờ môi và sống mũi; khuôn mặt hắn bị mớ tóc dài trước trán che khuất, đôi con mắt bị phần tóc mái quá dài che khuất. Hắn hít sâu, cố làm mình bình tĩnh lại rồi lấy khăn lau mặt, đôi mắt ẩn sau mớ tóc lộ ra . Đó là đôi mắt với quầng thâm nặng trĩu. Hắn ta mở vòi hoa sen , vứt bỏ quần áo. Trong phòng tắm ,hơi nước bốc lên, tiếng nước quẩn quanh.
Tôi thở dài. Lại nữa rồi . Hôm nay hắn ta lại không ngủ đủ giấc rồi. Cái quầng thâm ấy đã treo dưới mắt hắn cả tháng nay rồi, hắn không mệt sao .
Tiếng nước biến mất, hắn ta xuất hiện trước mặt tôi. Hắn đứng đó nhìn chăm chăm vào tôi - thứ đang phản chiếu hình dáng hắn. Hắn mân mê phần tóc mái dài của mình , không ngừng nhìn về phía dao lam nhưng rồi hắn bực bội bỏ đi. Cửa đóng sầm lại, trong phòng tối om.Trong phòng chỉ có mình tôi phản chiếu lại ánh sáng yếu ớt bên ngoài hắt vào.
Vì sao tôi không ra khỏi phòng tắm ? Tôi đâu có ra được. Tôi là cái gương mà .
Chỉ có thể dính cứng lên tường hằng ngày thấy chủ nhân của mình bối rối và lo âu đứng trước gương.
Chủ nhân là một sinh viên , hắn ta học ở trường Sân khấu điện ảnh chuyên ngành Diễn viên kịch - điện ảnh . Hắn thường đứng trước gương phòng tắm để luyện tập. Tôi thường xuyên nghe giọng đọc thoại nức nở cũng thường thấy hắn lặng lẽ khóc vì nhân vật . Hắn rất cố gắng cũng rất giỏi. Đứng trên sân khấu là giấc mơ của hắn và mỗi ngày hắn đều cố chạm đến .
Diễn viên - cái nghề đứng dưới ánh đèn sân khấu. Khi xung quanh tối đi ,ánh đèn chiếu rọi , họ là trung tâm của mọi ánh nhìn , là kẻ thống trị sân khấu.
Đứng dưới ánh đèn sân khấu quá lâu làm cho diễn viên dính chặt với thứ ánh sáng ấy. Chủ nhân này là một người như vậy. Hắn ta bị ánh đèn sân khấu mê hoặc , khi hắn rời sân khấu ánh sáng vẫn đeo bám hắn làm hắn lo sợ. Chủ nhân căn nhà này đã sống ở đây ngót nghét hai mươi năm. Tôi đã chứng kiến hắn trưởng thành, từ cậu bé con được bố tắm cho đến cậu thanh niên trẻ lần đầu cạo râu . Tôi biết nhiều về hắn lắm, nhiều hơn chính hắn. Tôi là người hiểu rõ hắn nhất - vì tôi là gương - là thứ phản ánh dáng vẻ chân thật nhất của vạn vật. Hắn có một bí mật . Hắn đã cố che giấu nó ,chỉ mỗi khi đứng trước mặt tôi hắn mới để lộ bí mật ấy. Hắn đã để lộ nó cách đây năm năm.