Nợ của tôi
Không duyên không nợ, cớ gì hay chăng
" Tàu đã đến ga, xin quý khách vui lòng xuống ga. Xin nhắc lại… ”
Tôi kéo vali, chen vào đám đông nhanh chóng bước xuống tàu.
Gió bên ngoài tạt vào làm tóc tôi rối tung lên. Tôi vuốt vuốt tóc, kéo va-li đi về phía cổng ra của nhà ga. Tiếng còi hiệu, tiếng người nói cùng tiếng lộc cộc của bánh xe vali hòa vào nhau, ầm ĩ .
Trước cổng ga mấy bác xe ôm gác chân lên đầu con xe số đã cũ, tài xế taxi mở toang cửa xe, phì phèo điếu thuốc. Người lái xe ôm,lái taxi đang không ngừng chèo kéo khách. Tôi nhìn quanh một vòng, bố bảo sẽ ra ga đón tôi mà sao nãy giờ tôi vẫn chẳng thấy bóng ông đâu.
Đây này, mày nhìn đi đâu thế!
Tôi giật mình quay lại, bố tôi lái chiếc honda cũ đến sát chân tôi, phanh xe cái két. Ông xuống xe vỗ mạnh vào vai tôi :
Mày làm gì trên đó mà tay chân lỏng lẻo hết cả rồi thế này, cơm nước ăn vào đi đâu hết cả rồi!
Con vẫn khỏe mạnh lắm mà bố , tập thể dục hằng ngày đấy chứ.
Bố lại vỗ thêm cái nữa, người tôi lung lay sắp ngã theo cái vỗ ấy của ông.
Đi thôi, về nhà, mẹ mày đã nấu đồ ăn sẵn cả rồi.
Tôi cầm lấy mũ bảo hiểm, ôm ngang cái vali lên ngồi sau yên xe. Con xe Honda gầm lên một tiếng rồi chạy vèo đi.
Cảnh vật quê nhà dần hiện lên , chiếc xe chạy nhanh quá, cảnh vật cứ thế lùi lại đằng xa.
Những cái cây lọt vào tầm mắt tôi, trong trí nhớ của tôi nó chỉ cao hơn tôi một chút, giờ đây nó đã cao hơn tôi rất rất nhiều rồi. Những căn nhà sơn vàng với ngói phủ rêu xanh vơi đi bị những căn nhà cấp bốn, nhà lầu sơn trắng với thiết kế cầu kỳ thế chỗ . Làng quê đang thay đổi, rũ đi tấm áo rêu phong cũ xưa, thay bằng chiếc áo mới. Con đường đất lầy lội lúc trước cũng đã được thay bằng đường bê tông.
Mấy năm nay tôi đều đi làm trên tỉnh, đã lâu rồi mới về quê. Cảnh vật trong trí nhớ chẳng còn lại bao nhiêu.
Xe chạy chậm dần, phía xa là gốc cây đa. Cái cây ấy vẫn đứng sừng sững hệt như trong trí nhớ của tôi, nếu đi vào làng mà thấy cái cây đa ấy tức là đã đến từ đường họ Nguyễn rồi. Ở làng này, đa phần là người họ Nguyễn cả nên từ đường cũng to lắm, còn cây đa ấy thì có từ lâu, lâu lắm rồi, từ trước khi từ đường được xây thì cái cây đã cắm rễ ở đấy rồi.
Xe chạy dọc con kênh, hai bên là những vạt ruộng xanh ngát. Đang vụ mùa xuân, đồng ruộng ẩm ướt, những cấy mạ lung lay trong gió; cứ đi dọc theo con kênh ấy là đến nhà tôi rồi. Tôi hít một hơi, không khí chốn làng quê mang theo mùi đất ẩm, mùi tro trấu, cảm giác thật khác lạ. Cuối cùng xe cũng dừng lại, tôi ôm vali bước xuống, mở mũ bảo hiểm ra treo vào tay lái.
Chiếc vòm cổng bằng sắt bị bụi cây hoa giấy bám riết không tha, cành lá xum xuê bọc hết chẳng thấy vòm cổng đâu chỉ thấy toàn lá và lá. Căn nhà cũ thấp thấp với nước sơn vàng và cửa gỗ màu xanh hiện ra trước mắt tôi. Mẹ tôi nghe tiếng xe, liền vội vã đi ra, vừa đi vừa lau lau tay vào cái tạp dề hoa trước người :
Thằng Nhỏ về rồi đấy à, mau vào ăn cơm!
Tôi đặt vali xuống đất,ôm lấy mẹ mình. Người phụ nữ từng ôm trọn tôi vào lòng nay nhỏ bé đến lạ,mái tóc cũng điểm hoa râm. Trước đây năm nào tôi cũng về quê,mấy năm nay vì công việc không ổn định nên tôi không cách nào về quê được,trong khoảnh khắc thấy mẹ mình trở nên nhỏ bé tôi nhận ra mình lớn lắm rồi,lớn đến mức mẹ tôi không sao bế tôi ngồi lên đùi bà như trước nữa .
Ôm cái gì mà ôm,người mẹ mày đầy dầu mỡ đấy,về nhà rồi thì cất vali rồi rửa mặt ăn cơm.
Tôi cười hì hì ,ôm vali chạy vèo đi rửa mặt nhanh chóng ngồi vào bàn cơm. Một dĩa thịt bò xào hành ,một tô canh củ cải, cá kho rồi mấy quả cà pháo; mẹ xới cho tôi một bát cơm đầy , tôi nhận lấy rồi nhanh chóng bỏ cà pháo vào miệng cắn một cái. Hương vị thật quen thuộc,cái món này ăn từ bé đến giờ không biết ngán.
Mày ăn từ từ thôi, không ai tranh với mày đâu.
Tôi cười cười, vừa ăn vừa trò chuyện với bố mẹ. Nói chung thì đề tài trò chuyện cũng xoay quanh mấy việc : Công việc thế nào ? Ăn uống ra sao và… Mày có người yêu chưa ?
Công việc của con ổn định rồi ạ,lương cũng khá ổn xem như là có của ăn của để . Còn người yêu thì…chưa có ạ.
Mày cũng lớn rồi,công việc cũng có nên sớm quen một ai đó đi .
Để sau đi ạ,con vẫn chưa muốn kết hôn đâu. Con còn trẻ mà.
Mày già đầu rồi, ai bảo mày kết hôn đâu,bảo mày đi làm quen
Vâng ,vâng
Mẹ vừa nói vừa múc cho tôi một bát canh củ cải , tôi vừa cầm lại bát thì nghe bố nói :
Ngày kia là kỵ họ đấy,mày theo bố đi mộ rồi phụ mấy chú chuẩn bị đồ cúng đi.
Vâng.
Suýt thì quên,chuyến này tôi về đây chủ yếu là để ăn kỵ . Kỵ họ mỗi năm đều làm lớn,đầy đủ không thiếu thứ gì,bố tôi là đích tôn lại chỉ có mỗi thằng con trai là tôi nên thành ra cái dịp cúng kỵ,lễ tết nào bố tôi cũng phải đi lo cả ; còn tôi thì lúc về lúc không . Bố tôi cũng lớn rồi,thêm vài năm nữa các cụ lứa trước đi hết thì thành ra tôi phải lo liệu mấy việc này.
Cúng kỵ,nó cũng có cái hay của nó nhưng thật lòng mà nói cũng rất mệt . Riêng khoản xưng hô là đã đủ mệt rồi : ông bác,bà cô, dì ,dượng … rối tinh rối mù .
Sau khi ăn xong tôi quay về phòng dọn đồ đạc ,nằm vắt chân chữ ngũ trên cái phản gỗ mít rồi thiếp đi.
Đêm đến ,hai bố con tôi ngồi ở bậc thềm. Ánh sáng từ cái đèn LED chập chờn in bóng chai rượu gạo và dĩa bò khô. Bầu trời đầy những vì sao,gió cũng rất nhẹ nhàng dường như muốn tan biến vào hư không; bên ngoài đồng lũ dế và ve bắt đầu kêu vang. Cây hoa giấy la đà trong gió,màn đêm bình tĩnh nuốt lấy làng quê nhỏ bé.