Vương phi bị treo trên cổng thành ba ngày rồi

All Rights Reserved ©

Summary

Tác giả: Trương Đại Cát Tag: Cổ đại, 1v1, HE Số chương: 31 Bìa: iguen123

Status
Complete
Chapters
4
Rating
n/a
Age Rating
13+

1-5

Chương 01: Vương phi bị treo trên cổng thành ba ngày rồi

“Vương gia, Vương phi bị treo trên cổng thành ba ngày rồi ạ!”

Khi người hầu chạy vào, Vương gia đang vẽ một bức thủy mặc đan thanh.

“Chịu nhận tội chưa?”

Vương gia dừng bút lại hỏi.

Người hầu lắc đầu.

“Chỉ nói muốn gặp ngài thôi, cái khác thì không chịu nói.”

Vương gia nghe xong mỉm cười.

“Vậy cứ treo tiếp đi.” Vương gia lại ung dung vẽ tranh: “Nhớ cho uống nước đều đặn, đừng để y chết.”

“Vâng, tiểu nhân đi làm ngay đây ạ.”

——————

Thà tin trên đời có quỷ chứ đừng tin miệng lưỡi đàn ông.

Dạo này dân chúng ở đất phong của Kính Vương đều xôn xao bàn tán về chuyện ly hôn cẩu huyết của Kính Vương điện hạ và Vương phi.

Ai mà không biết trước đây Kính Vương yêu vợ cỡ nào. Chỉ vì một câu nói muốn ăn bánh gạo của Vương phi mà mời ngay mười đầu bếp về phủ làm.

Còn bây giờ thì sao? Cứ nhìn mà xem, đã sinh hai đứa con mà nói không cần là không cần, nói không sủng là không sủng, hết sức nhẫn tâm. Bảy năm trước, Vương gia dẫn binh xuất chinh bị mai phục, Vương phi là ca nhi yếu đuối lại liều mạng cưỡi chiến mã đi cứu người. Đây chính là ơn cứu mạng, dù bây giờ Vương gia có chán người cũ thì ít nhất cũng phải nuôi trong nhà, sao có thể bội bạc thế chứ!

“Chắc ngươi nói bừa chứ gì.”

“Hừ, ngươi đừng có mà không tin!” Người kể chuyện nói chắc như đinh đóng cột: “Ngươi tới cổng thành phía Bắc mà xem, Vương phi còn đang bị treo trên đó đấy!”

“Còn treo lên nữa sao?” Trâu Tiểu An gãi đầu trầm trồ: “Vương gia lợi hại ghê.”

Trâu Tiểu An vừa gói ghém hành lý từ thôn Trâu Gia vào thành, nhờ quen biết đồng hương mà được vào phủ Kính Vương làm tạp dịch. Y vốn là nông dân chẳng được học hành gì mấy, bù lại tính tình thật thà cộng thêm chăm chỉ chịu khó, người khác thấy y không biết gì đều sẵn lòng chỉ dạy.

“Tóm lại cứ thấy Vương gia thì tránh xa là được, đừng dại mà đụng vào đao.”

“Vâng, cảm ơn đại ca.”

Trâu Tiểu An rối rít vâng dạ, nhưng y đâu chỉ đụng vào đao, y tới để chăm sóc tiểu thế tử nên e là phải lăn lộn trong núi đao nữa kìa.

——————

Trâu Tiểu An là một ca nhi, tuổi đã lớn mà vẫn chưa gả được. Mấy ca nhi trạc tuổi y đều đã có con sáu bảy tuổi, còn y thì sao? Đã bán hết sản nghiệp tổ tiên còn nợ bài bạc, tay trắng vào thành làm thuê nuôi thân.

Ca nhi chưa chồng rất ít khi chịu trông con cho người ta, ngay cả nhà giàu trả lương hậu hĩnh cũng rất khó mướn được người.

Nhưng Trâu Tiểu An không sợ, bởi vì y không gả đi được.

Tính cách y xuề xòa, ngoại hình lại không đẹp, hán tử muốn làm huynh đệ với y không ít, nhưng chẳng ai chịu cưới y cả. May mà y cũng không quan tâm, không gả được thì thôi, mặc kệ nó.

Không ai chịu sinh con với y thì y đành tới nhà người khác trông con, còn được phát lương nữa, thoải mái biết mấy.

Tiểu thế tử chưa đầy trăm ngày, vừa nhỏ vừa mềm, còn không dài bằng cánh tay Trâu Tiểu An.

Y hâm nóng sữa dê rồi cẩn thận bế tiểu thế tử đút sữa, vừa bế đi lòng vòng vừa dỗ, thành thạo vỗ vỗ đứa bé cho ợ sữa.

“Ôi, nhóc đáng thương.” Trâu Tiểu An ôm tiểu thế tử dỗ dành: “Gã cha vô lương tâm kia cũng không thèm tới thăm con nữa.”

May mà còn có y thương.

Chương 02: Trên đời không còn ai quản hắn

Vương gia bị mắng vô lương tâm lại mất ngủ.

Chưa đến canh ba hắn đã tỉnh, chỗ bên cạnh lạnh lẽo băng giá, chút hơi người cũng không có, đã sắp đông thành một tầng sương lạnh.

Vương gia mặc đồ ngồi dậy, hờ hững cầm gối đầu bên cạnh lên, tuy cái gối này hơi cũ nhưng vẫn trắng vẫn êm, chẳng biết đã nhồi bao nhiêu bông gòn. Trên gối còn thêu một con hổ nhe nanh múa vuốt, nhìn chẳng hung mãnh chút nào mà chỉ thấy ngốc nghếch.

“Lão hổ uy mãnh phù hộ cho ngươi trăm trận trăm thắng.”

Vương gia nhớ lại người kia từng nói như vậy, ngón tay lướt nhẹ trên gối, khóe miệng nhếch lên như cười mà không phải cười, sau đó đột ngột sa sầm, lạnh lùng đứng lên.

——————

Đêm nay cổng thành có gió mạnh, người treo trên cao bị thổi lắc lư lúc ẩn lúc hiện.

Binh sĩ cẩn thận đem người kia xuống, Vương phi bị treo cả ngày nên càng lúc càng tiều tụy, áo trắng lấm lem bụi bặm, nhưng y là mỹ nhân nên dù tiều tụy vẫn khiến người ta thương yêu.

“Phu nhân, ít nhiều gì ngài cũng ăn một miếng đi. Vương gia đã căn dặn, ngài đừng làm khó tiểu nhân nữa.”

Binh sĩ sai người bưng một cái tô lên, bên trong đựng ít đồ ăn, đây là hắn lén bỏ tiền ra mua chứ Vương gia chỉ cho mớm nước giữ mạng thôi. Nhưng Vương phi là ca nhi, lại mới sinh con chưa bao lâu, sao có thể chịu được.

“Vương gia... Hắn vẫn không chịu gặp ta...” Vương phi vẫn không ăn không uống, hồi lâu sau mới khàn giọng thều thào.

Binh sĩ cũng đau lòng nhưng hắn chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, đâu có chỗ cho hắn xen vào.

“Phu nhân, ngài nhận lỗi với Vương gia đi. Vương gia nóng tính, chỉ là nhất thời hồ đồ...”

“Bản vương hồ đồ?”

Nghe thấy giọng nói này, binh sĩ giật nảy mình, quay đầu lại mới phát hiện Vương gia im lặng đứng sau lưng hắn từ lúc nào, cũng không biết đã nghe được bao nhiêu.

“Vương gia! Ti chức tham kiến Vương gia!”

“Đừng quỳ, không có lòng thành thì đâu có ý nghĩa gì.” Vương gia xua tay: “Nếu ngươi xót Vương phi thì ngày mai treo chung với y nhé?”

“Vương gia, ti chức không dám!”

“Hừ, ta thấy ngươi dám lắm đấy.” Giọng Vương gia hờ hững, bộ dạng tiều tụy, bao ngày rồi hắn ngủ không ngon giấc, dù người có làm bằng sắt cũng phải mỏi mệt, “Ngày mai cởi bộ đồ này ra rồi nhận tiền về nhà đi.”

“Vương gia, ti...”

“Ngươi còn nói thêm câu nữa thì ngày mai ta sẽ sai người lột da ngươi đưa về nhà.”

Binh sĩ suýt tè ra quần, không dám lo chuyện bao đồng nữa, câm như hến lui xuống.

Kính Vương không hề nói đùa, mười năm trước Kính Vương hung tàn cỡ nào không ai là không biết, xem mạng người như cỏ rác, ai làm hắn chướng mắt thì một khắc sau sẽ bị nghiền xương thành tro, chẳng ai dại dột động vào.

Sau khi kết hôn với Vương phi, cọp hoang mới thu nanh lại, biến thành mèo nuôi trong nhà, nhưng bây giờ Vương phi cũng chẳng làm được gì, trên đời đâu còn ai quản được hắn.

Hết rồi, đời này không ai quản hắn nữa.

Không còn ai quản hắn cả.

Chương 03: Quả thực gặp quỷ

Nửa đêm tiểu thế tử đòi uống sữa ba lần, đứa bé rất háu ăn, một lần có thể uống gần nửa chén sữa dê.

Trâu Tiểu An là người kỹ tính, một đêm phải thức mấy lần cũng rất kiên nhẫn, mỗi lần cho tiểu thế tử uống sữa xong còn bế đi quanh phòng một hồi để ru ngủ.

Nghe nói trước kia đại thế tử do một tay Vương phi nuôi nấng, mọi chuyện đều không tới tay người khác. Nhưng bây giờ bản thân Vương phi còn khó đảm bảo thì làm sao lo được cho đứa bé mới sinh.

“Nhóc đáng thương...” Trâu Tiểu An chọc nhẹ chóp mũi tiểu thế tử làm đứa bé cười nắc nẻ, “Ai là nhóc đáng thương nè ~ Bảo bảo là nhóc đáng thương.”

“Thế tử của bản vương sao lại đáng thương được?”

“Vương gia?” Trâu Tiểu An ngẩng đầu thấy Vương gia xụ mặt đứng ở cửa, gió đêm lạnh lẽo thổi áo Vương gia bay phất phơ, nhìn khôi ngô nhưng lại lộ ra vẻ tiều tụy.

“Phiền Vương gia đóng cửa lại.” Trâu Tiểu An ôm sát đứa bé vào ngực, đưa tay bịt tai nó rồi nói khẽ: “Ban đêm gió lạnh lắm, người lớn thì không sao nhưng tiểu thế tử không chịu lạnh nổi đâu.”

Vương gia khựng lại, vẻ mặt sượng sùng như bị đẩy lên đài cao, Trâu Tiểu An kỳ quái nhìn thoáng qua, người kia mới đóng cửa rồi bước vào.

“Ngươi...”

Trâu Tiểu An bịt kín tai tiểu thế tử.

Vương gia tằng hắng một cái rồi hạ giọng, khí thế lập tức biến mất sạch.

“Ngươi là bảo mẫu bọn họ tìm về đấy à? Lai lịch ra sao?”

“Bẩm Vương gia.” Trâu Tiểu An cười tủm tỉm: “Tiểu nhân đến từ thôn Trâu Gia, hai mươi chín tuổi hai tháng, năm nay cũng xem như ba mươi rồi.”

“Tên gì?”

“Vương gia để mắt đển tiểu nhân là phúc phận của tiểu nhân, tiểu nhân họ Trâu, cứ gọi An Tử là được rồi ạ.”

Vương gia lại hỏi: “Con ngươi bao lớn rồi? Biết chăm trẻ không?”

“Nhờ phúc ngài nên ta chưa thành thân nữa.” Trâu Tiểu An cười tít mắt: “Nhưng lại có kinh nghiệm chăm trẻ, trong nhà có hai đứa, gần đây lại thêm một đứa nên tổng cộng là ba đứa.”

Vương gia không tin, nghi hoặc nhíu mày, e là một giây sau lại muốn chém người.

“Ngươi không thành thân thì lấy đâu ra con?”

“Ầy... Cha mẹ ta mất sớm.” Trâu Tiểu An không cười nữa mà chỉ nói: “Giờ ta muốn nuôi mấy đứa bé cho tốt nên chưa nghĩ tới chuyện thành thân. Ngài yên tâm, ta có nhiều kinh nghiệm chăm trẻ nên nhất định sẽ chăm sóc tiểu thế tử thật chu đáo.”

Vương gia thấy người này còn đang bịt tai con hắn để cản tiếng ồn thì thật sự không biết nói gì, giọng nói quá nhỏ cũng chẳng có vẻ uy nghiêm, đành phải cố tỏ vẻ đe dọa.

“Cứ xem biểu hiện của ngươi đã, có vấn đề gì bản vương sẽ hỏi tội ngươi.”

Lúc này Trâu Tiểu An mới mỉm cười.

“Vâng vâng vâng, ta nhất định sẽ biểu hiện thật tốt.”

Trâu Tiểu An cứ tưởng Vương gia rảnh rỗi ngủ không được nên nửa đêm tới nhắc nhở y rồi nhân tiện lập ra quy củ, không ngờ nói xong Vương gia vẫn chưa đi, cũng không ngồi xuống mà cứ thế quắc mắt nhìn chằm chằm tiểu thế tử trong ngực y, cứ như muốn trừng cho đứa bé tỉnh dậy mới thôi.

Tiểu thế tử mở mắt ra thấy Trâu Tiểu An ân cần dịu dàng, chưa kịp cười thì đã bị Vương gia cha mình dọa khóc thét. Đứa bé đáng thương khóc đến nỗi thở không ra hơi, chỉ còn thút thít.

Cái này đâu phải gặp cha, rõ là gặp quỷ mà.

Chương 04: Kiếm tiền không dễ

Tiểu thế tử không hề nể mặt cha hắn, tình cảnh hết sức khó xử.

“Đừng sợ đừng sợ, bé cưng đừng sợ.” Trâu Tiểu An chỉ biết ôm tiểu thế tử lắc lư vỗ lưng, “Đây đâu phải người xấu, là cha mà.”

Tiểu thế tử nghe không hiểu nhưng được vỗ về thoải mái, khóc mệt chỉ còn thút thít.

“Chỉ biết khóc, vô dụng.”

Vương gia xụ mặt, quả thực không nhìn nổi nữa, vừa thấy đứa nhỏ chảy nước miếng thì lập tức phiền lòng. Hắn đi mấy bước về phía Trâu Tiểu An rồi giơ tay ra.

“Đưa cho ta.”

Cha con máu mủ tình thâm, cứ tưởng tiểu thế tử được Vương gia bế sẽ nín khóc...

“Oe! Oe oe oe oe...”

Càng khóc to hơn.

Trâu Tiểu An cố nín cười. Kính Vương cũng không phải lần đầu làm cha, con trai lớn đã cao đến eo, thế mà tay chân vẫn vụng về như vậy.

“Đừng nắm lưng.” Trâu Tiểu An nhìn tiểu thế tử nhỏ bé bị cha ruột nắm lưng mà đau đầu không thôi, “Trẻ con không được bế kiểu này, ngươi bế vậy nó không thoải mái đâu.”

Kính Vương cứng đờ không dám động, hắn đâu biết đứa nhỏ trong tay toàn thân mềm oặt, xương cốt cũng không thấy, chỉ sợ lơ đễnh một chút sẽ bóp gãy.

Trâu Tiểu An hết cách đành phải đánh bạo dạy hắn.

“Để tay chỗ này, đúng rồi... Đỡ cổ nó đi, nhẹ thôi, đúng đúng đúng, làm vậy đó. Dỗ nó đi, vỗ lưng nó...” Tiểu thế tử dễ chịu nép vào lòng cha ruột rồi từ từ nín khóc, Trâu Tiểu An hết sức vui mừng: “Vương gia không hổ là Vương gia, vừa dạy đã biết. Ngài nhìn xem, có phải bây giờ tiểu thế tử ngoan lắm không?”

“Nó... sao cũng thích ngậm tay như anh nó vậy?” Ngón trỏ Vương gia bị hai bàn tay nhỏ xíu của tiểu thế tử nắm lấy, ngậm vào miệng bắt đầu mút, “Nó đói rồi, sao không cho ăn no.”

Lúc nãy Trâu Tiểu An đang định đút sữa, ai ngờ Vương gia xuất quỷ nhập thần tới đây nên làm y gián đoạn.

“Để ta đi lấy, ngài chờ chút nhé, sữa dê đang ngâm nước nóng cho ấm.”

Trâu Tiểu An vội vã đi lấy sữa, nào ngờ khi y quay lại thì Vương gia đã bế con ngồi trên ghế ngủ thiếp đi.

“Nửa đêm không ngủ mà đi lang thang làm gì không biết.” Trâu Tiểu An lầm bầm một câu rồi rón rén bế tiểu thế tử ra khỏi ngực Vương gia, tiểu thế tử đói bụng đã lâu cũng không khóc mà ôm sữa dê ngoan ngoãn uống, tuyệt nhiên không để người lớn lo lắng.

Nhưng người lớn lại rất đáng lo.

Dỗ tiểu thế tử xong, Trâu Tiểu An định đánh thức Vương gia nhưng lại thôi.

Người này hai mắt thâm quầng, khuôn mặt tuấn tú cũng lộ vẻ tiều tụy, khó khăn lắm mới ngủ được, y mà đánh thức e là không giữ nổi mạng nhỏ của mình.

Trâu Tiểu An khẽ hừ một tiếng.

Y nhón chân ra khỏi phòng, băng qua đình đài lầu các để đến phòng Vương gia.

“Ai đó?” Hộ vệ cản y lại, Trâu Tiểu An cúi đầu xuống.

“Tiểu nhân là người chăm sóc tiểu thế tử, Vương gia yêu thương thế tử nên đêm nay tự mình chăm sóc, sai tiểu nhân về phòng lấy chăn mền cho Vương gia.”

Sau khi xét duyệt thân phận, Trâu Tiểu An mới được cho qua.

Y vào sân, vòng qua cửa chính phía trước để đi cửa hông, chỗ này gần phòng ngủ Vương gia hơn, vừa vào cửa đã tìm được tủ đựng chăn mền.

Trâu Tiểu An nhìn quanh, lấy một chiếc chăn lụa mỏng rồi về lại chỗ tiểu thế tử.

Vương gia vẫn còn ngủ say, e là còn lâu mới dậy, Trâu Tiểu An lặng lẽ đắp chăn cho hắn rồi âm thầm rời đi.

Hầu hạ hai người này thật là mệt mỏi.

Kiếm tiền không dễ chút nào, ta khổ quá đi mất.

Chương 05: Ngạo vật hùng dũng của Vương gia

Vương gia ngủ không ngon giấc.

Hắn mơ thấy chuyện cách đây rất lâu, lúc đó hắn vừa tân hôn xong đã phải dẫn binh xuất chinh, đại chiến thắng lợi nhưng không ngờ trúng mai phục. Mặc dù hắn liều chết phản kích, lấy đầu tướng lĩnh quân địch nhưng mình cũng cạn kiệt sức lực, giữa cánh đồng tuyết mênh mông gần như thập tử vô sinh.

Lúc đó hy vọng duy nhất của hắn là các tướng sĩ thuộc hạ chưa từ bỏ tìm kiếm mình.

Ai ngờ người tới cứu hắn không phải binh sĩ mà là Vương phi theo quân xuất chinh luôn bị xem như bình hoa di động.

Y cưỡi chiến mã, hiên ngang uy vũ.

Y chẩn trị chữa thương, cho hắn ăn uống nhưng lại cười toe toét chẳng nghiêm túc chút nào.

“Vương gia không được chết, ngạo vật hùng dũng như thế ta còn chưa hưởng thụ mấy lần, đâu thể thủ tiết được chứ.”

Vương gia tức giận định chửi ầm lên, Vương phi lại cởi áo nới dây lưng giữa ban ngày ban mặt, còn lột y phục của hắn.

“Sao có thể như thế!”

Vương phi nép vào lòng hắn, da thịt cận kề, lạnh đến nỗi run rẩy, giọng nói cũng đứt quãng.

“Trước khi chết vui vẻ... một lát, cũng không... không uổng phí đời này.”

Vương phi nói năng chẳng chút kiêng dè, động cũng không động, đến khi cảm thấy nhiệt độ cơ thể Vương gia ấm lên mới run rẩy sửa sang quần áo. Sau đó rút ra một sợi dây thừng từ trên lưng ngựa, thừa cơ Vương gia suy yếu cột hắn vào lưng ngựa.

“Giờ ta yếu quá không cõng Vương gia được. Ngài chịu khó nằm sấp nhé, mệt thì ngủ một giấc đi.”

Đường đi gập ghềnh, giờ Vương gia cũng quên mất dọc đường họ đã nói những gì.

Chỉ không thể quên được bóng lưng yếu đuối nhưng thẳng tắp của người trước mắt.

Vương gia nhớ mình từng hứa hẹn đời này không phụ y.

Nhưng người kia lại cười.

“Chẳng qua ta mê Vương gia uy mãnh, còn Vương gia thích nhan sắc của ta thôi, cần gì nói những lời kia, nếu như...”

Gió lạnh thổi tan nửa câu sau của Vương phi, chỉ nghe y nói loáng thoáng.

“Vương gia là đại anh hùng, anh hùng đừng nên chỉ có nấm mồ vô danh... Anh hùng phải hưởng thụ phú quý vô biên, vinh hoa muôn đời.”

Vinh hoa.

Vương gia mở mắt ra, ngoài cửa sổ trời đã sáng, nắng mai chiếu vào khung cửa chạm trổ.

Vinh hoa sao lại cô độc như vậy.