Thích, yêu và thương
Rõ ràng, ý nghĩ muốn giữ anh luôn trong tầm mắt vốn dĩ là một điều bất khả thi. Chỉ là một thoáng nghĩ qua thôi, nhưng Nguyệt Dương Thanh không thể phủ nhận rằng cậu đã thật sự mong muốn như vậy. Không thể phủ nhận rằng giữa hai người giống như hai đường thẳng song song, không có lấy một điểm giao nào ngoài việc cùng chung sống dưới một mái nhà. Mà ngay cả điều đó cũng chỉ vì cậu đột ngột chen vào cuộc sống của anh, cố chấp đi theo anh, để rồi vô tình đặt lên vai anh một trách nhiệm vốn chẳng thuộc về mình.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất với thế giới này, Nguyệt Dương Thanh đã đánh cược tất cả vào một người xa lạ, đặt trọn niềm tin vào Lưu Khải Hoà. Nhưng đối với anh, có lẽ cậu còn chưa phải là người quan trọng đến vậy. Lưu Khải Hoà không ghét cậu đã là một may mắn lớn, thế mà cậu lại nảy sinh những suy nghĩ ích kỷ và điên rồ như thế. Anh có một gia đình ấm áp, có những người bạn thân thiết, thậm chí còn có cả người anh thầm thương trong lòng. Còn cậu, chỉ đứng ở một vị trí vừa đủ để biết hôm nay anh ra ngoài vì việc học, vì công việc hay vì những cuộc gặp gỡ khác. Ngoài ra, Nguyệt Dương Thanh chẳng thể chạm đến điều gì sâu xa hơn ở anh.
Vậy mà không biết từ lúc nào, cậu vẫn vô thức chờ anh trở về. Dù Nguyệt Dương Thanh cũng đi làm thêm nhưng anh thường về muộn hơn cậu. Thế nên kể từ sau vụ tai nạn đó, chỉ khi tận mắt nhìn thấy anh bước vào nhà, lòng cậu mới thực sự yên ổn như thể lúc ấy mọi nỗi bất an mới chịu lắng xuống.
Chẳng mấy chốc, thời gian đã lặng lẽ trôi tới tháng cuối cùng của năm. Nguyệt Dương Thanh ở cùng Lưu Khải Hoà đã hơn bốn tháng, khoảng thời gian ấy không dài,nhưng lại đủ để cậu cảm nhận rõ ràng rằng cuộc sống của mình đã khác. Nó không phải kiểu thay đổi đơn thuần mà người ta vẫn nghĩ, ngay cả bản thân cậu cũng không sao lý giải nổi, chỉ biết rằng mọi thứ đã không còn giống như trước.
Sau cái chết của con chó nhỏ được một tuần, Nguyệt Dương Thanh vẫn luôn mang theo cảm giác day dứt mỗi khi đối diện với Lâm An ở lớp học hay khi gặp Trần Doãn Hạo tại quán cà phê trong những ca làm thêm. Dẫu cả hai đều nói rằng không sao thậm chí còn nhẹ nhàng an ủi cậu, cảm giác áy náy ấy vẫn khó mà buông bỏ được. Thi thoảng cậu chơi vài bản đàn mà mình đã thuộc lòng cho khuây khỏa đôi chút nhưng không dám nhờ vả Trần Doãn Hạo dạy thêm.
Hôm ấy, tan học xong, vì Lâm An có ca làm ở quán cà phê nên hai người đi cùng nhau. Cửa lớp học vốn khá rộng, vậy mà chẳng hiểu sao Nguyệt Dương Thanh vẫn bị Quách Quân va phải. Cậu ta quay đầu lại, ném cho cậu một ánh nhìn đầy khinh miệt, hừ lạnh một tiếng rồi thẳng thừng bỏ đi.
Rõ ràng là cố ý. Những chuyện như thế này cũng chẳng còn xa lạ, thỉnh thoảng Quách Quân vẫn kiếm cớ gây sự với hai người theo cách ấy. Lâm An cau mày, bực bội lẩm bẩm:
“Nó bị làm sao thế không biết!”
“Kệ đi.” Nguyệt Dương Thanh khẽ kéo tay áo bạn mình, giọng nói nhỏ lại. “Không nhanh là cậu muộn giờ làm đấy.”
“Sao cậu hiền quá vậy? Cứ để nó quen thói lấn tới thì sau này tính sao?”
Nguyệt Dương Thanh không biết phải trả lời ra sao. Cậu chỉ nghĩ rằng tránh được rắc rối chừng nào thì hay chừng đó. Nhưng hình như hôm nay Lâm An có chuyện không vui. an đầu cậu còn tưởng bạn mình bực bội vì Quách Quân gây sự, nào ngờ suốt quãng đường đi, Lâm An vẫn cau có thấy rõ, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại với vẻ mặt nghiêm trọng. Nguyệt Dương Thanh để ý một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng hỏi:
“Cậu sao vậy?”
Lâm An lập tức đưa điện thoại ra trước mặt cậu. Trên màn hình là trang của một tờ báo nổi tiếng, nổi bật ngay đầu trang là hình ảnh một người phụ nữ xinh đẹp đến mức choáng ngợp, xuất hiện trên bìa một tạp chí nước ngoài. Cậu ta than vãn đầy uất ức:
“Hôm nay đúng là ngày xui xẻo mà! Nữ ca sĩ tôi hâm mộ bấy lâu nay đột nhiên công khai hẹn hò với một nam nghệ sĩ khác. Trên mạng đang làm loạn hết cả lên, còn nói những lời rất khó nghe về hai người họ nữa!”
Nguyệt Dương Thanh nghiêng đầu, vẻ mặt thoáng ngơ ngác:
“Tại sao mọi người lại không thích chuyện đó?”
“À thì...” Lâm An không ngờ sẽ bị hỏi như vậy liền ngập ngừng một lúc. “Fan của chị ấy nói nam nghệ sĩ kia không xứng, còn bảo chuyện yêu đương sẽ ảnh hưởng tới sự nghiệp. Fan bên kia cũng nghĩ tương tự. Không phải tất cả đâu... nhưng phần lớn là thế.”
“Cậu cũng nghĩ vậy à? Kì cục thật đấy.”
“Này, tôi không có nói thế. Tôi chỉ không vui vì thần tượng mình bị công kích.”
“Chỉ vì chị ấy yêu một người và người đó không đúng ý họ?”
“Có nhiều lý do lắm. Người hâm mộ cũng là một điều quan trọng đối với sự nghiệp của một người nổi tiếng. Đôi khi cũng là vì ghen tị nữa. Họ cũng đã dành rất nhiều tình cảm cho nghệ sĩ ấy mà.”
Rõ ràng tình yêu chẳng hề đẹp đẽ như cái tên của nó. Có những mối quan hệ ngay từ đầu đã lận đận, trắc trở nhưng cũng có những đôi tưởng chừng viên mãn đủ đầy vậy mà cuối cùng vẫn quay lưng rời xa. Nghĩ tới bố mẹ mình, nghĩ tới gia đình cứ dần dần rạn nứt, vỡ vụn, từng mảnh ký ức tăm tối mà sắc lạnh như cứa sâu vào tim, Nguyệt Dương Thanh vẫn không sao hình dung nổi hai người ấy đã từng yêu nhau ra sao, đã nắm tay nhau bước vào hôn nhân với tâm trạng thế nào.
Không phải cậu mất niềm tin vào tình yêu, cậu vẫn hi vọng mình được yêu thương, nếu không thế giới nghiệt ngã này sẽ giết chết cậu. Nhưng cậu vẫn sợ...
“Tình yêu có vẻ... khó khăn thật nhỉ?”
“C-cũng không hẳn đâu.” Lâm An gãi sống mũi, suy nghĩ một lúc rồi bỗng quả quyết. “Đến khi nào cậu thực sự yêu ai đó thì mới hiểu được. Nó có thể rất phức tạp nhưng cũng có thể đơn giản đến không ngờ.”
Nguyệt Dương Thanh nghiêng đầu, chớp mắt nhìn cậu ta:
“Thế cậu đã từng yêu ai chưa?”
Lâm An lập tức phổng mũi, ra vẻ đắc ý:
“Tôi biết có không ít người để ý tới tôi nhưng tôi có giá lắm, chưa từng đồng ý với ai cả.”
“Nhưng ngoài mình ra thì cậu cũng đâu có đi với ai khác?”
“Này, cậu hỏi nhiều quá đấy!”
Dẫu vậy, Nguyệt Dương Thanh vẫn kiên nhẫn hỏi tiếp. Cậu hỏi một cách nghiêm túc:
“Vậy làm sao để biết mình thích một người?”
“Chuyện đó mà còn hỏi nữa sao?Chỉ cần vào một ngày nọ cậu phát hiện cậu nhớ người kia rất nhiều, lúc nào cũng nghĩ tới người ta, có thể là trong mơ cũng gặp luôn.”
Lâm An vẫn hào hứng giải thích, vừa đi vừa khoa chân múa tay, miệng không ngừng thao thao bất tuyệt về câu chuyện ấy. Còn Nguyệt Dương Thanh lặng lẽ sánh bước bên cạnh, chăm chú lắng nghe dường như không muốn bỏ sót dù chỉ một chữ nào.
“Cậu sẽ muốn gặp người ta lắm, nhưng cứ mỗi lần đến gần lại ngại chết đi được. Rồi còn tự dưng ghen tị với bất cứ ai thân thiết với người đó nữa. Đêm về thì bắt đầu mơ mộng đủ thứ, nào là sống hạnh phúc trọn đời với người mình thích...”
“Nhóc con nói hơi quá rồi đó.”
Câu chuyện về tình yêu của hai người vừa vặn kéo dài tới khi họ bước vào quán cà phê. Trần Doãn Hạo đã có mặt từ trước, dường như nghe trọn vẹn màn huyên thuyên kia, lúc này chỉ bật cười rồi thản nhiên buông ra một lời nhận xét như vậy.
Lâm An nghe vậy thì không phục, khoanh tay hất cằm hỏi vặn lại:
“Vậy anh nói xem thích người khác rốt cuộc là như nào?”
Trong quán nhỏ ấm áp và lặng như tờ, mùi bơ thơm ngậy của những chiếc bánh nướng mới ra lò nổi bật trên nền hương khô đậm và nồng nàn của cà phê mới rang khiến Nguyệt Dương Thanh tỉnh cả người. Cậu nhìn theo Trần Doãn Hạo đang cẩn thận lau từng chiếc ly thủy tinh phía sau quầy pha chế. Anh mỉm cười thật khẽ:
“Anh không nói em sai. Nhưng ‘thích’ cũng chỉ là một phần của tình yêu thôi, đến thì dễ mà đi cũng nhanh. Nếu cảm xúc ấy đủ bền bỉ, đủ mãnh liệt để trở thành ‘yêu’, thì mọi chuyện sẽ khác hẳn...”
Và rồi khi quay ra, Trần Doãn Hạo lại chậm rãi nói thêm:
“Mặc dù yêu và được yêu cũng đã rất tuyệt vời rồi nhưng con người ta vẫn còn một loại cảm xúc còn cao cả hơn thế nữa. Đó gọi là‘thương’."
“Hai cái đó khác gì nhau sao ạ?“, Nguyệt Dương Thanh chớp mắt nhìn anh, không giấu được vẻ tò mò.
“Khác chứ. ‘Yêu’ là nồng nhiệt, say đắm và khó quên, đôi khi có chút ích kỷ, muốn người đó chỉ thuộc về mình. ‘Thương’ thì ở đó có sự che chở, hy sinh, đi kèm trách nhiệm, bao dung và thực sự muốn đồng hành, chăm sóc đối phương trọn đời.”
Nguyệt Dương Thanh dõi theo anh, đôi mắt mở to, như đang cố gắng tiếp nhận từng lời một cách vụng về và nghiêm túc. Trái lại, Lâm An chỉ nhíu mày, nghe được một lúc thì nhận ra mình chẳng thấm nổi bao nhiêu, liền nhún vai ậm ừ cho qua. Trần Doãn Hạo dường như cũng không trông chờ hai cậu thiếu niên này hiểu hết những điều mình nói. Anh nheo mắt, bật cười khe khẽ:
“Thế... rốt cuộc là em đang để ý tới ai sao? Sao tự nhiên lại nghĩ tới mấy chuyện này?”
Nguyệt Dương Thanh vội lắc đầu:
“Dạ không... chỉ là tự dưng em thắc mắc thôi ạ.”
“Anh thấy em cũng dễ thương mà“, Trần Doãn Hạo cười nói. “Không lẽ không có ai để ý sao?”
“Không đâu ạ.” Nguyệt Dương Thanh thành thật đáp. “Nhưng Lâm An nói cậu ấy có nhiều người theo đuổi lắm.”
Trần Doãn Hạo nhướn mày, liếc sang Lâm An với ánh mắt đầy trêu chọc. Còn Lâm An thì lập tức đỏ mặt, buột miệng kêu lên:
“Ai bảo cậu nói cái đó!”
“Thích rồi yêu ai thì cũng tốt thôi.“Trần Doãn Hạo dịu giọng nói. “Nhưng nếu em tìm được một người thực sự thương mình thì hãy trân trọng điều đó. Người như vậy... hiếm lắm.”
“Hiếm lắm sao ạ?” Nguyệt Dương Thanh hỏi khẽ.
“Tại vì không phải ai cũng đủ rộng lượng và bao dung dành cho người khác vượt trên cả những mong muốn ích kỉ và chiếm hữu của bản thân đâu.”
Sau khi bàn giao ca lại cho Lâm An, Trần Doãn Hạo đứng lại dặn dò cậu ta vài việc lặt vặt rồi mới khoác áo chuẩn bị rời quán. Quán cà phê này vốn không quá đông khách, những ngày như hôm nay chỉ cần một người trông là đủ. Dù biết vậy, Lâm An vẫn ỉu xìu dựa người vào quầy và than thở:
“Em cứ tưởng hôm nay anh sẽ ở lại chứ? Một mình trong quán mấy tiếng liền chán chết đi được.”
“Bây giờ anh phải tới lớp dạy đàn rồi.” Trần Doãn Hạo điềm nhiên đáp.
“Nguyệt Dương Thanh cũng về luôn sao?”
Cậu khẽ gật đầu. Từ sau vụ tai nạn, Nguyệt Dương Thanh không còn muốn nán lại ngoài đường quá lâu. Những buổi tối về muộn, con đường vắng và ánh đèn vàng lẻ loi đủ khiến cậu cảm thấy bất an cho dù cậu đã cố tự nhủ rằng mọi chuyện đã qua rồi. Nhưng ngay khi cậu định chào tạm biệt, Trần Doãn Hạo lại lên tiếng:
“À, trước đó anh muốn ghé qua thăm Đậu một lát. Em đi cùng anh nhé?”
“Bây giờ ạ...?” Nguyệt Dương Thanh hơi sững lại.
“Ừ. Chỉ một lát thôi, anh sẽ đưa em về sớm.”
Nguyệt Dương Thanh im lặng vài giây rồi mới gật đầu. Cậu cũng muốn đi. Đã hơn một tuần trôi qua, vậy mà trong lòng cậu vẫn còn nguyên cảm giác trống rỗng mỗi khi nhớ tới con chó nhỏ. Hơn nữa nếu Trần Doãn Hạo đưa cậu về nhà thì vẫn an tâm hơn là đi một mình.
Trần Doãn Hạo gọi một chiếc taxi, hai người ngồi cạnh nhau ở băng ghế sau. Xe lăn bánh chậm rãi, thành phố ngoài cửa kính trôi đi trong ánh chiều đông xám nhạt.
Nơi chôn cất của Đậu nằm ở một góc nhỏ yên tĩnh, cỏ còn mới, đất chưa kịp lún xuống hẳn. Trần Doãn Hạo đặt một món đồ chơi nhỏ mà cậu không biết anh đã đem theo từ lúc nào cùng với một bó hoa nhỏ xuống trước mộ. Nguyệt Dương Thanh cúi người, đưa tay nhặt bỏ những cọng cỏ dại mới mọc và giúp chỉnh lại những bông hoa cho ngay ngắn. Động tác của câu cẩn thận và nhẹ nhàng như sợ làm kinh động tới giấc ngủ của nó.
Họ không ở đó lâu. Sau khi thăm Đậu xong, hai người rời khỏi khu nghĩa trang theo lối mòn phủ đầy lá khô. Lúc này, Trần Doãn Hạo chợt lên tiếng, phá vỡ sự im lắng dai dẳng từ nãy đến giờ.
“À, tiện nhắc tới lớp học đàn... em có muốn tới đó thêm một lần nữa không?”
Nguyệt Dương Thanh khẽ khựng lại một nhịp, rồi lắc đầu.
“Hôm nay thì không được rồi ạ... em đã nói với anh ấy là sẽ về nhà sớm.”
“Không phải hôm nay.” Trần Doãn Hạo chậm rãi nói tiếp. “Ý anh là nếu có thể em hãy tới lớp học vào một ngày gần nhất, anh muốn lần sau em tới đó với tư cách là học viên chính thức.”
“S-sao cơ ạ?”
Cậu ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc. Cậu nghĩ mình đã nghe nhầm. Nhưng trước sự bối rối ấy, Trần Doãn Hạo chỉ từ tốn giải thích:
“Giáo viên ở đó đã đề xuất, anh cũng nghĩ đó là một cơ hội tốt cho em. Dù sao thì anh không thể nào dạy cho em được tất cả. Thấy em thích chơi đàn như vậy, anh thực sự không nỡ để người một người như vậy thất vọng một chút nào.”
“Em thấy như vậy cũng ổn mà. Còn với lớp học, em không nghĩ em có thể...”
Nguyệt Dương Thanh siết chặt quai cặp trên vai, ánh mắt chùng xuống. Mặc dù học đàn rất vui nhưng nếu thực sự đi học thì sẽ tốn một khoản kha khá. Cậu không muốn vì những mong muốn riêng của mình mà Lưu Khải Hòa phải gánh thêm áp lực. Từ đầu đến cuối, cậu vẫn luôn sợ bản thân đòi hỏi quá nhiều.
Vậy mà Trần Doãn Hạo lại như hiểu được những lo lắng ấy của cậu. Anh liền nói:
“Nếu là vấn đề tiền bạc thì em yên tâm đi, vì là bên đó đề xuất nên giống như một suất học bổng.Tất nhiên, đã nhận thì em cũng phải có trách nhiệm với nó, học hết khả năng của mình là được.”
Nguyệt Dương Thanh khẽ sững người. Một tia hi vọng mỏng manh len vào đáy mắt cậu. Mặc dù đã không ít lần nghĩ tới nhưng cho đến bây giờ cậu mới thực sự cảm thấy điều ấy trở nên gần với tầm tay đến vậy. Dẫu vậy cậu vẫn kìm nén niềm vui mừng quá sớm mà nhỏ giọng đáp:
“Nhưng mà... em vẫn phải hỏi ý kiến anh em đã.”
Nguyệt Dương Thanh nhỏ giọng đáp nhưng không giấu được chút hi vọng nhen nhóm.
“Em chỉ việc thông báo thôi. Anh em sẽ không từ chối đâu. Anh em biết rõ em thích chơi đàn như thế nào mà.”
“Em chỉ cần nói cho anh ấy biết thôi.” Trần Doãn Hạo khẳng định một cách chắc nịch. “Anh em sẽ không từ chối đâu. Anh ấy hiểu rõ em thích chơi đàn đến mức nào mà.”
Trần Doãn Hạo nói không sai. Ngẫm lại thì cũng đã có không ít lần Lưu Khải Hoà để tâm tới những điều cậu thích. Chuyện lần trước anh tỏ ra không vui, suy cho cùng cũng chỉ vì cậu tự ý đi mà không nói trước, chứ chưa từng thật sự cấm cản hay phủ nhận niềm yêu thích ấy.
Vậy nghĩa là... cậu thật sự có cơ hội sao?
Trước khi chia tay, Trần Doãn Hạo còn đưa cho cậu một tờ giấy có đề một dòng chữ“Thư mời”từ lớp học đó. Nhìn vào biểu tượng cây đàn in chìm trên mặt giấy, Nguyệt Dương Thanh không kìm được niềm hi vọng hiện lên trong đáy mắt.
Tối hôm đó, Lưu Khải Hoà về muộn vì lịch gia sư. Nguyệt Dương Thanh ngồi chờ trong phòng khách, lòng thấp thỏm đến mức chẳng làm được việc gì ra hồn. Vừa thấy anh về, cậu đã vội vàng đưa thư mời ra trước mặt anh, ánh mắt đầy chờ đợi.
Khác với những gì cậu tưởng tượng, Lưu Khải Hoà không hề tỏ ra quá ngạc nhiên. Anh chỉ liếc qua tờ giấy một lát rồi cong môi cười nhẹ:
“Xem ra Nguyệt Dương Thanh đã thể hiện rất tốt nên mới được mời tới học đấy nhỉ?”
“Vậy... anh cho phép em đi học chứ ạ?“, cậu nhỏ giọng hỏi lại một lần nữa.
“Chẳng phải em luôn mong muốn điều này sao?” Anh đáp. “Dù sao cũng chẳng mất gì, nhưng em cũng phải cố gắng đấy nhé.”
Chỉ mấy câu nói đơn giản như vậy thôi cũng đủ khiến Nguyệt Dương Thanh vui đến mức cả tối hôm ấy lòng lâng lâng không yên. Cậu đắm chìm trong niềm hạnh phúc vì cuối cùng cũng chạm tay được vào điều mình hằng mong ước, đến mức mấy để tâm tới bất cứ điều gì khác. Cậu vẫn Lưu Khải Hoà hẳn cũng giống mình, cũng bất ngờ và vui thay cho cậu.
Nhưng mãi về sau, Nguyệt Dương Thanh mới hiểu rằng mọi chuyện vốn không đơn giản như cậu đã nghĩ.