Chương 1: Kí ức
Chương 1: Kí ức
“ Này tiên sinh Zhongli, anh có câu trả lời cho đêm đó chưa?”
“…..
Có lẽ tôi của bây giờ không có tâm trạng để trả lời câu hỏi của cậu bạn ấy, và tôi cũng không biết tại sao cậu ta lại luôn luôn hỏi tôi về câu hỏi ấy? Tôi cũng không biết ý nghĩa của nó nhưng có vẻ đấy không phải là nghĩa vụ thuộc về chính tôi nên không lí gì tôi phải trả lời chúng. Nhưng liệu câu trả lời của tôi có khiến cậu ấy phì cười không? Tôi không nghĩ là bản thân sẽ ngu ngốc nói lên những thứ tầm phào đâu, vậy nên câu hỏi của cậu ta có lẽ là để trêu chọc tôi hơn là thành tâm khắc cốt ghi tâm chúng. Mà sao cậu ta trông có vẻ hào hứng ? ”
” Sensei ~ à anh đang nghĩ gì vậy, chỉ là một câu hỏi thôi mà, sao anh trông suy tư thế ? Lại lạc vào thế giới riêng à ”
“ ……
“ Này nói gì đi chứ, bộ anh không có một chút hứng thú gì về câu hỏi của tôi sao? ”
“ Mà có không trả lời thì tôi cũng sẽ đợi để cạy miệng anh nói ra đấy thôi, đồ nghiêm túc ạ ”
“…..”
Dẫu cho tôi có lưỡng lự thì cứ như rằng cậu ấy cũng sẽ hành động như vậy, vẫn là cái kiểu cười đầy ranh mãnh ấy - một kiểu cười mà tôi vẫn luôn ghét ở tên này từ xa xưa đến giờ, nhưng tôi vẫn không thể nào bỏ chúng ra khỏi tâm trí mình được. Từ lúc quen biết thằng nhóc đó thì không biết từ lúc nào mà tôi đã trở nên quen thuộc với nụ cười ấy.
…..
“ Bộ tiên sinh không có gì muốn nói thật à,…., ít nhất cũng phải ra một dấu hiệu gì chứ ! Không thì tôi cô đơn đấy ….. ”
….
“ Tôi chỉ biết rằng chúng ta nên tận hưởng khoảnh khắc này cùng nhau, có lẽ tôi sẽ mời cậu uống trà. Chỗ cũ được không?”
“Ha. Vị tiên sinh sống lâu đến mức này cũng chỉ nói có thế thôi sao? Nhưng được thôi, tôi chấp nhận lời đề nghị này”
“ Nhưng sau này đừng có im hơi lặng tiếng như thế, tôi buồn đó. Cảm giác như đang nói chuyện với người đá vậy.”
“ Tôi xin lỗi cậu, sau này tôi sẽ cố gắng nhiều hơn để cho vừa lòng cậu”
“ Thôi tôi nghĩ lại rồi, tiên sinh cứ như hiện tại là được rồi. Tôi không cần thêm gì nữa đâu, tôi thích bản thân tiên sinh ở hiện tại hơn”
Đêm cô tịch được tô đậm bằng sắc màu của hàng ngàn ngọn hoa đăng hòa tan cùng với tiếng nhộn nhịp của đêm tết hoa đăng, thật thơ mộng và hùng vĩ làm sao, thật không khỏi xao xuyến đắm chìm vào biển đêm đẹp tuyệt trần này!
Và kề bên cạnh tôi đây là cậu ta- cái cậu nhóc đã từng hù dọa lấy gnosis cùng với Signora và đã dùng delusion để gây chiến với Nhà lữ hành, cuối cùng lại trở thành cơ hội cho ma thần biển Osial tấn công cảng Liyue. Nhưng tất cả đều đã được giải quyết với sự ứng biến kịp thời của Thất tinh nhân và Nhà lữ hành, nếu không thì hậu quả để lại cho nơi đây có lẽ sẽ còn nhiều hơn thế.
“ Aaaaaa, nhìn kìa. Pháo hoa bắn rồi, đẹp lắm phải không?”
Thật vô tình làm sao! Khi mà hai ánh mắt của chúng tôi lại chạm nhau trong khoảnh khắc thiêng liêng này.
“Hehe… Chúc mừng năm mới Tiên sinh à”
“ Sau này hai ta cứ thế này nhé, được không?”
“ …. Được”
Tôi trả lời một cách mãn nhãn cùng với nụ cười hiền dịu trên môi dành cho cậu ấy. Và cậu ấy cũng vậy, tuy giữa cả hai không có lấy một lời nói nào nhưng cậu nhóc đã bổ nhào chạy đến bên cạnh tôi, dang hai vòng tay rộng lớn mà ôm chặt lấy tôi thật vui sướng siết bao. Cứ thế, những cảm xúc hỗn độn được tôi ôm vào lòng và cùng với đó là nhìn thật sâu vào đôi mắt xanh thẳm ấy. Thật ra, lúc nhìn gần thì con ngươi ấy lại càng thêm phần cảm xúc và đẹp theo một cách lạ kì, cứ như thể con người bị đại dương nuốt trọn vào lòng đáy biển sâu.
Vòng tay qua sau cổ, tôi nhón chân lên để môi mình chạm nhẹ vào bờ môi của cậu ấy. Ôm eo tôi, và rồi cứ theo đà đó mà cả hai uốn lưỡi của nhau một cách nồng nhiệt, nhưng thật ra lại có đôi chút lúng túng mà cắn môi đối phương, làm cho đầu lưỡi bị vương phải một ít máu. Điều đó lại càng thêm phần kích thích mà hôn nồng nhiệt hơn nữa, những sợi chỉ bạc lóng lánh- thứ mà chỉ được tạo nên từ hai bờ môi mới làm cho nó thật trở nên có ý nghĩa hơn bao giờ hết và còn là trong thời khắc lễ hội này nữa.
Nụ hôn thật là có thể khiến con người ta trở nên đê mê đến vậy sao? Mà có lẽ đây mới chính là cảm giác mà tôi lần đầu tiên được cảm nhận trong hơn suốt quãng đời bất tử của mình. Nghĩ lại thì tuy tôi trông già dặn và mang trong mình đầy khinh nghiệm về triết lí cuộc sống nhưng không sao mà tiếp thu nổi thứ thuật yêu đương của loài người phàm tục. Có lẽ trong con người tôi có một phần trẻ con như thế.
Xoa xoa bờ môi đã bị sưng tấy kia, cậu ta có đôi phần nhẹ nhàng mà đặt tay lên xoa dịu chúng và kiểm tra thật kĩ lưỡng tình trạng da môi tôi. Sau khi đã xong, cậu ta thở phào nhẹ nhõm mà buông lỏng cánh tay, nắm lấy bàn tay lạnh toát vì thời tiết se lạnh của tôi mà lê bước.
Cuối cùng thì sau tất cả, nụ hôn ấy chỉ là thoáng qua nhưng có lẽ trên đời này không còn thứ gì có thể mãnh liệt hơn thế được nữa. Đây có lẽ là một tuyệt tác của loài người mà tôi mãi sau này mới biết…
“ Mà này tôi có một nguyện vọng, ta có thể đến ngôi đền để cầu nguyện được chứ”
“ Ừ ”.
“ Đến đó rồi thì tôi có hơi tò mò, không biết liệu cậu có thể cầu nguyện cái gì? ”
“ Hehe… Bí mật cấm được tiết lộ”. Cậu ta nói thế với một ngón trỏ đặt lên môi và tỏ vẻ đắc ý.
Và tất nhiên tôi có lẽ sẽ không đào sâu vào suy nghĩ của cậu ta đâu, vì cậu ấy lúc nào cũng làm mấy cái hành động thừa thãi và không lúc nào mà cậu ta không ngừng khiêu khích tôi. Nên tất nhiên tôi cũng coi đó là một điều hiển nhiên. Lần này có vẻ lại là giở trò trêu đùa tôi rồi.
Nói một hồi thật lâu sau khi trở về từ ngôi đền. Thì hai chúng tôi quyết định trọ lại tại quán trọ Vọng Thư. Hôm nay cậu ta đặc biệt chọn phòng sang trọng nhất tại nơi đây, nhưng tại sao lại phải để dành chúng vào hôm nay thì chắc chắn bản thân cậu ta phải biết rằng, nó mang mục đích gì. Nếu đã đến đây thì có lẽ chỉ có một mục đích duy nhất….
Cậu ta một mực nắm chặt cổ tay tôi, kéo tôi đi thật nhanh mặc cho bây giờ có là nửa đêm khi mà thời khắc căn nhà trọ đang chìm vào giấc ngủ sau đêm lễ hội. Tiếng bước đi nghe thật vang dội mà dào dạt cảm xúc ngứa ngáy, đang tức trực chờ đợi làm một điều gì đó thật hư hỏng. Dừng chân tại cửa phòng, cậu ta đã không thể kiềm chế chờ đợi được mà ngông cuồng bế thật nhanh tôi lên, gói gọn trong lòng vòng tay của cậu ta. Một chân cạy mở cửa, một chân điêu luyện thay phiên chân còn lại đóng chặt cái cánh cửa to bản ấy sao cho thật nhẹ nhàng và tinh tế hết mức có thể. Giờ đây, tôi cũng chỉ có thể là thuận theo cậu ta dẫn dắt tôi mà thôi.
Hai đôi mắt nhắm nghiền chặt, kèm theo hơi thở hỗn loạn từ đối phương mà hôn thắm thiết bờ môi nhau trông thật vụng về. Và rồi sau khi làm một vài khởi động nhẹ nhàng thì tiếp theo đó là bế tôi, một tay cẩn thận đặt eo tôi xuống màn ga trải trắng mịn màng mà không hề làm đau tôi. Sau đó cậu ta từ từ chậm rãi cởi xuống những thứ mảnh vải đang còn vướng víu trên người tôi, một tay mò mẫm điên loạn, muốt mát trên làn da ướt đẫm đầy mồ hôi của tôi. Đôi bàn tay săn chắc đầy gân guốc ấy luống cuống mà vươn tới mọi ngóc ngách trên cơ thể tôi, nhưng có lẽ cậu ấy vì lo sợ sẽ làm hỏng làn da tươi ngọt ấy nên cứ mãi lươn lướt chầm chậm, chậm rãi đến mức làm tôi có cảm giác ngứa ngáy mà tự chủ động vặn vẹo cơ thể mình một cách trông thật khó coi, đáng thương làm sao khi mà tôi muốn cậu ta làm cho thật nhanh, có thể coi là tôi của bây giờ đang muốn cậu ta mau chóng chà đạp mình cho thật mạnh bạo, à không, có lẽ là mạnh hơn nữa chăng? Sao sâu trong lòng tôi lại cảm thấy ngứa ngáy mà lại rạo rực đến mức này? Tôi mới không sao khỏi kiềm lòng mình mà giương đôi mắt long lanh đầy xấu hổ mà chỉ biết trả lời đầy ngượng ngùng:
“ Ưm~~ Cậu mau mau ngừng lại đi”
“ Hả, gì cơ, tiên sinh nói sao cơ tôi không nghe rõ đâu, hãy ghé sát thì thầm vào tai tôi điều mà anh muốn nói đi nào”
“ Cậu thật là..”
Tôi cố gắng rướn cơ thể nặng trịch sắp không vững nổi mà lắp bắp nói một vài ba câu với hơi thở gấp gáp:
“ Tôi muốn cậu làm mạnh bạo hơn nữa…”
“ Ha..Ha…Ha…., tôi chịu được”
Nghe thấy thế, cậu ta mới đắc ý định bày ra vẻ mặt ranh mãnh, để lộ chiếc răng khểnh sáng bóng cười đểu. Trông thấy tôi có vẻ nhìn qua chỉ giỏi tỏ vẻ chịu đựng, cậu ta liền hỏi tôi với giọng nói quyến rũ đầy đặc trưng của mình:
“ Chắc chứ? Trông tiên sinh có vẻ hơi khó coi nhỉ?”
“ …..Tôi đã bảo là không sao mà!”
Tuyên bố bằng quả giọng trầm khàn đầy gắt gỏng vào bản mặt của cậu ta, một tay tôi gắng gượng dậy, nắm lấy túm tóc của cậu ta mà đôi mắt lăm lăm nhìn xoáy trực diện vào đôi mắt xanh thẳm đầy nóng bỏng với vẻ mặt thèm khát quá độ, đến mức lồng ngực như sắp tuôn trào cảm xúc. Hình như cách này có vẻ làm cậu ta hưng phấn.
Bắt đầu tôi mới dần dần cảm nhận được hơi nóng tỏa ra bên dưới của cậu ấy, cái thứ cộm cộm kì lạ ấy cứ càng ngày càng tỏa nhiệt nhiều hơn và bắt đầu có hơi mùi đặc trưng. Nhận thấy phản ứng của cậu ta có đôi phần khác hẳn so với lúc nãy, tôi giờ mới biết, bản thân mình thật sự đang mời gọi một con thú rồi.
Không nói không rằng, cứ thế cậu ta đã chẳng còn hề hấn gì mà để tâm đến mấy thứ rườm rà mà thật nhanh, mơn trớn hai nhũ hoa của tôi, liên tiếp thay phiên đổi tay mà dùng lưỡi và cả hàm răng cắn nhẹ lên đầu nhũ, khiến tôi rùng mình mà đôi khi còn tạo ra những âm thanh khe khẽ từ cuống họng của mình. Đã thế còn táo bạo hơn mà nhanh nhạy để lại thêm mấy vết hôn chạy dọc theo chiều từ dưới bụng lên đến lồng ngực, hết để ở chỗ cổ lại còn cắn thêm một cái thật đau, in dấu cả hàm răng mà tạo thành một vệt đỏ ửng trên làn da nhạy cảm của tôi. Nhanh hơn nữa mà tiến đến giao khẩu bằng miệng, nhanh đến mức mà tôi không kịp có động thái để cản bước, không biết phải làm gì nên tôi chỉ có thể lấy tay che miệng ngăn không cho bản thân phát ra những âm thanh nào kì dị. Hành động của cậu ta quả thật nhanh nhạy, bàn tay cậu ta hết sức nhịp nhàng sốc lên sốc xuống làm cho nó thật trơn trượt.
“ Ưm~~……Aaaaa….!!! ”
Không kìm được mà rên lên, rướn người thành vòng cung, lưng gồ lên, hai nắm tay túm thật chặt những lợn tóc của cậu ta. Miệng thì liên hồi thôi thúc cậu ta, van nài cậu ta xin đừng làm thêm nữa, nhưng tại sao cơ thể tôi….. Vẫn còn loại ham muốn đó…..
Hai mắt ướt đẫm lệ mà nắm lấy gấu áo sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi của mình, làm vẻ mặt dựa dẫm, van nài cậu ấy với tiếng thở dốc cuồng nhiệt theo bản năng mơ hồ của mình
“ Aaa~~~”
“ Thì ra tiên sinh đây có vẻ mặt như thế sao?~~…. Thật dâm đãng quá đi~~~…. ”
“ Tôi thích tiên sinh rồi đấy~~~”
Nghe thấy lời nói đó, không kìm được mà lỡ xuất ra bên trong khoang miệng của cậu ta, xấu hổ mà luống cuống, rối rít vò đầu cậu ấy mà bảo cậu ta nhổ ra.
“ Ưm~~ Nhưng mà tôi lỡ nuốt rồi…… Nè~~~ Tiên sinh, anh có thấy không~~~~ ”
Cậu ta xòe hai lòng bàn tay ra, làm động tác nhổ khạc nhưng không có dấu hiệu gì. Sau khi xác định điều đó với tôi xong, cậu ấy còn cười nhoẻn miệng trông thật câu dẫn, rồi đưa bàn tay đang bị dính nhớp nháp đầy tinh dịch mà đưa lên liếm lấy liếm để, nghiêng đầu thật nhẹ nhàng, nhắm mắt mà tận hưởng chúng thật ngon lành.
“ Thấy chưa tôi bảo rồi mà….. Tiên sinh không cần lo đâu”
“ ……”
Nói rồi, cậu ta nâng đùi tôi thật nhẹ nhàng, bờ môi chầm chậm mà hôn lên bên hai mép đùi. Ngón tay thon dài cứ thế mà không bị cản bước, đang dần chen đầy vào bên trong lỗ hoa của tôi. Từ từ mà khuấy đảo điên dại, đâm thật sâu vào trong khiến tôi rùng mình, mắt trợn lên, thở dốc liên hồi. Những tiếng lép nhép như thế ngày một nhiều hơn, một ngón tay, hai ngón tay và cứ thế, cứ thế những âm thanh ấy lan rộng khắp phòng.
“ Này tiên sinh à~~~ Giờ anh cảm thấy sướng chứ….. Nói tôi nghe đi mà~~~”
“ Nè anh nhìn nè~~ Cái lỗ nhỏ này đã trở nên rộng hơn rồi, có thể tiến vào được rồi đó… Tiên sinh à~~ ”
“ Anh cho phép tôi tiến vào nhé…. Nó không đau lắm đâu…. Nếu đau…., thì hãy cứ nói với tôi…”
Hai tay cậu ta cùng lúc nắm lấy phần hông của tôi mà cọ xát với cái thứ nóng hổi ấy, vừa thở phà hơi nóng, vẻ mặt nóng bừng cùng mái tóc bóng bẩy mà bắt đầu thật sự tiến vào. Tôi bàng hoàng mà mở to mắt, ra sức chống đối cậu ấy vì cái kích thước kinh hoàng ấy.
“ Ha..ha… Anh chưa từng nghe sao… Tiên sinh? Người ta nói đường trực tràng có kích thước khoảng từ 11 đến 15 cm nên dĩ nhiên là có thể cho vào rồi, nên anh không cần lo đâu…. Rồi tiên sinh sẽ dần thấy sướng thôi….”
“ Đúng chứ….”
“ …….!!!”
“ Ha…ha…. Một phát mà đã lút cán rồi này, tiên sinh thấy sao? Tôi giỏi chứ~~”
“ Ư..ư….ư…. Giỏi cái đầu cậu ấy….. Cậu…. cậu… mau…. động đi…”
“ ….. Anh đau lắm sao…. Tôi xin lỗi…., lần sau tôi sẽ chú ý hơn… Vậy giờ tôi sẽ làm tiên sinh….. thoải mái nhé….”
Cái thứ nóng hỏi ấy cứ thế mà một phát cắm thẳng vào sâu bên trong, đâm đến tận sâu vào điểm cuối. Vì nó thật quá sức với tôi mà bản thân tôi không ngừng run rẩy bần bật, co thắt dồn dập mà siết chặt lấy cái thứ nhầy nhụa nóng hổi đầy gân guốc ấy, chấp nhận nó khuấy đảo vào tận trong mình. Hai hàng nước mắt cũng vì thế mà tuôn trào, lem luốc hết cả gương mặt xinh đẹp này. Theo đó mà hai cẳng chân đặt dựa trên đôi vai của cậu ta, hai bàn tay bấu chặt vào sau lưng của cậu ta vì quá đau đớn.
Cậu ta cùng tôi, phối hợp ăn ý mà cùng nhau tạo ra những âm thanh “ Bạch…Bạch…” vang vọng khắp phòng. Tôi cũng vì thế mà rên lên những tiếng thùy mị, câu dẫn đối phương. Cậu ấy cũng vậy, hai tay vòng qua bên dưới bụng tôi và lưng tôi mà động thật nhanh, vừa tranh thủ liếm láp làn da ở ngay cổ, tiến dần lên cằm, mang tai rồi cắn nhẹ một cái vào vành tai một dấu răng rỉ máu.
“ Ha…ha.. Tiên sinh nghe thấy em nói chứ…. Giờ anh đã…. Đã chính thức trở thành của em rồi… Thật tốt quá…. Em là người đã cướp đi lần đầu của anh và… Và tiên sinh cũng thế, cũng đã dâng lên lần đầu của mình…. Những gì…, những gì của anh đều là của em hết, nên là anh đừng hòng bỏ đi nhé…..”
“ Hôm nay….., em sẽ làm tiên sinh không đi được nữa đâu….., nên là tiên sinh hãy gắng gượng, vì em sẽ chuẩn bị hóa thú đấy…”
Hai đôi mắt nhìn trìu mến mà giơ hai đôi bàn tay mệt lả lên, áp hơi nóng vào đôi má của cậu ấy, và nói:
“ Nếu thế thì…. Sau hôm nay…., hai ta có thể cùng nhau như thế này chứ… Mãi không rời xa chứ…..?”
“ Ajax à…..”
“ Tiên sinh….”
Cậu ấy nắm nhẹ vào hai đôi bàn tay mà nghiêm nghị, dõng dạc thề ước rằng:
“ Chắc chắn rồi….. Cho đến khi…. cái chết có chia lìa đôi ta…. À không, có khi là hơn cả thế nữa…..”
Như thế, hai đôi mắt tôi nhắm nghiền và ôm lấy bờ vai cậu ấy. Cảm nhận làn da, xác thịt của cả hai, cả hơi nóng dần len lói ở bên trong từng thớ thịt. Hai chúng tôi cứ thế mà làm mãi không biết trời chăng mây đất, dù màn đêm còn chưa dứt. Thời gian trôi lâu đến mức tôi đã bị làm cho đến khi bị bắn nhầy nhụa khắp người, bên dưới thì ửng đỏ, mép miệng lỗ còn rỉ nước và tinh dịch thì cứ tràn ra ngoài. Cặp sừng của tôi cũng vì thế mà hiện ra, lộ ra nguyên hình thô sơ mà trưng ra cho cậu ta xem, hai tay nắm chặt vào màn ga giường, ngón chân duỗi thẳng mà bấu vào thành giường, mặc cho cậu ta động tôi thật mạnh, thoải mái liếm láp, thưởng thức cơ thể trần trụi không một mảnh vải này, cơ thể bị cậu ta vận động cho đến khi ướt đẫm, mái tóc trở nên ướt nhẹp và luôn miệng thì thầm tên tôi, luôn nói lời yêu tôi khi làm tình. Luôn nhìn trực diện vào mắt tôi một cách đắm đuối và trìu mến như biển sâu.
Cứ thế, cứ thế… Cả hai cơ thể của nhau đều gắn kết không rời, tiếp nhận hết tất cả mọi thứ của nhau trong một đêm trăng soi sáng qua từng vệt sáng xanh, hắt lên từng khung cửa sổ, từng mảnh vải loan màu trắng thướt tha trong gió đêm.