Chương 1: Giặc từ trong nhà
Giới thiệu qua chút, Đạt 1m73/28 tuổi/60kg, bạn trai tên Trường 1m79/31 tuổi/75kg. Đạt là bot, Trường là top. Do công việc của người Trường, một năm trước cả hai chuyển đến thành phố D, nơi đất khách quê người, cũng chẳng có mấy người bạn. Vì Đạt trước mắt chưa tìm được việc làm, đành phải ở nhà cả ngày, Trường là giám đốc bên công ty bảo hiểm, áo vest giày tây, ngày nào cũng bận rộn đi sớm về khuya. Đạt ở nhà buồn chán, rảnh rỗi lại nống lừng, thế là Đạt tải app hẹn hò, nào ngờ đó cũng là khởi nguồn của cơn ác mộng.
Trên app, Đạt quen một người tên Vinh, một boss chuyên mặc vest, lòng Đạt bắt đầu ngứa ngáy. Khoảng một hai tuần trò chuyện, Đạt không kiềm chế được sự tò mò, hẹn gặp anh ta ở căn hộ của vợ Trường. Kết quả vừa gặp mặt đã thất vọng tràn trề, bị bịp rồi. Lão Vinh khoảng 38 tuổi (lừa Đạt là 30 tuổi), thấp hơn cả cậu, tuy có cơ bắp nhưng nhìn tổng thể vẫn rất kỳ cục. Đạt lập tức nói không chơi với người để avatar fake, nhưng lão Vinh không chịu, bảo gã đã đến rồi thì Đạt phải liếm giày da và vớ trắng của gã thì mới chịu đi. Ầm ĩ ngay cửa thì không hay, Đạt đành phải chiều theo gã... Kết quả chơi một phát đã bị lão Vinh dạy cho ngoan như cún (chi tiết Đạt không nói nhiều, trọng tâm câu chuyện ở phía sau).
Chơi với lão Vinh từ 7 giờ tối đến gần 10 giờ, Đạt mới giục gã đi, vì Trường sắp đến giờ về.
lão Vinh nói: “Gấp gì, ngồi thêm tí nữa đi.”
Đạt: “Không được, chồng em sắp về rồi.”
Lão Vinh nói: “Mẹ nó mày, con đĩ, có chồng rồi còn lén lút đi làm chó!”
Đạt nói: “Chồng em không biết đâu, anh đi nhanh đi, không thì anh ấy về là em chết.”
Lão Vinh nghe xong càng hứng lên, nhất quyết phải xem ảnh Trường rồi mới đi. Đạt chỉ muốn tống cổ gã đi, đành đưa ảnh chồng cho gã xem. Lão Vinh vừa thấy Trường mặc vest, giày đen, vớ trắng, mắt sáng lên, hỏi Đạt một đống chuyện về Trường. Cuối cùng, Đạt phải nài nỉ mãi mới tống được lão Vinh ra khỏi cửa. Căn hộ Đạt ở là ngay tầng một, có 6 hộ, lối đi rất dài. Đạt nhìn qua mắt mèo thấy lão Vinh vẫn đứng ở lối đi, vội vàng ra mở cửa bảo gã đi mau, Trường sắp về. Lão Vinh nói: “Yên tâm, chỉ xem tận mặt chồng mày thôi, nhìn xong là đi, chồng mày đâu có quen biết tao, coi như người lạ.” Cậu đành phải đóng cửa lại, lén nhìn qua mắt mèo để nắm tình hình. Nửa tiếng sau, Trường cuối cùng cũng xuất hiện ở lối đi, anh ấy liếc nhìn lão Vinh, không nghĩ nhiều, đi thẳng vào nhà. Đạt chột dạ, vội vàng chạy vào phòng khách bật TV giả vờ đang xem. Trường vào cửa, cởi giày da, đi thẳng đến sofa ôm Đạt, nói: “Vợ yêu, ra ăn tối đi, chồng đặt đồ ăn em thích rồi này.” Đạt cố tỏ ra bình tĩnh, cũng cảm thấy rất có lỗi với bạn đời, nhưng may là không lộ sơ hở, cuộc sống yên bình kéo dài khoảng một tuần...
Một buổi trưa, Đạt nằm ườn trên giường thì bỗng nhiên nhận được tin nhắn của lão Vinh: “Ê con điếm, chồng mày đẹp trai thật. Khi nào cho tao mượn chơi thử?” Đạt nghe xong sợ chết khiếp, nói: “Chồng tôi là top, anh cũng là top, đừng có nhắm vào anh ấy, hai ta đừng liên lạc nữa!” lão Vinh tức giận, đe dọa: “Tao đã chụp cảnh mày làm chó rồi, tao chỉ cần đi đến lối đi nhà mày, chờ chồng mày về cho thằng đấy xem, có muốn chồng mày biết bộ mặt thật của mày không? Nếu ngoan ngoãn nghe lời, thì sẽ không có chuyện gì!” Đạt nghe xong mà phát hoảng, đành phải chịu thua, lão Vinh nói kế hoạch qua điện thoại.
Kế hoạch của lão Vinh là giả vờ là người cùng quê với Đạt, cũng đến thành phố D làm việc, nhờ Đạt giới thiệu chồng để mua bảo hiểm, đến nhà tâm sự, tiện thể ăn bữa cơm. Trường còn hỏi cậu từ lúc nào mà lòi ra anh đồng hương, sao trước giờ chưa nghe Đạt nhắc đến. Đạt đành phải bịa chuyện cho qua, Trường cũng không nghi ngờ gì. Là đồng hương thì mời ăn cơm là chuyện bình thường. Vậy là tối hôm đó, lão Vinh ngang nhiên đến chỗ hai người. Vừa vào cửa, Trường đã nhiệt tình chào hỏi, Đạt sợ hãi, không dám lên tiếng. Trên bàn ăn, lão Vinh và Trường nói chuyện rất vui vẻ, Đạt phát hiện lão Vinh thường xuyên nhìn trộm đũng quần và vớ của Trường, Trường thì không để ý. Nói chuyện đến vui vẻ, lão Vinh đề nghị uống rượu cho vui, không ngờ Trường vốn tửu lượng bình bình lại đồng ý ngay, hai người còn tranh nhau xuống lầu mua rượu. Kết quả là Trường nói khách quý đến nhà sao để khách trả tiền, chủ động ra ngoài mua rượu. Trường vừa ra khỏi cửa, lão Vinh liền vội vàng cầm đôi giày da đen của Trường lên hít lấy hít để: “Mẹ nó, thơm vãi, mùi đàn ông nguyên chất, ôi chà chà.” Nói rồi còn ép Đạt cũng ngửi giày của Trường, lão Vinh nói: “Mày cứ giả vờ say rồi vào phòng ngủ, chuyện còn lại để tao lo.” Cậu đành phải gật đầu, bảo gã đừng chơi quá giới hạn.