Chương 1
Mưa đông ở Hàng Châu lúc nào cũng mang theo cái lạnh mềm ẩm. Trong văn phòng, máy điều hòa khe khẽ kêu ù ù. Trên sàn gỗ trước bức tường gương còn vương vãi mấy món đạo cụ Trần Lệ Quân vừa dùng, Thái Minh đang ngồi xổm thu dọn, lúc ngẩng lên thì bắt gặp cô đứng trước gương trên bàn làm việc, dặm lại lớp phấn.
"Hai hôm nay lại ngủ không ngon à?" Thái Minh hơi nhướng mày, khẽ cau lại.
Trong ấm trà, nước Long Tỉnh bốc lên làn hơi trắng mỏng, đọng thành những giọt li ti trên thành cốc thủy tinh. Trần Lệ Quân nhấp một ngụm trà, tay cầm bông phấn che dưới mắt bỗng khựng lại, nói: "Không phải đang gấp rút tập kịch mới sao."
Thái Minh đứng dậy, xách ấm trà rót thêm cho cô. Ánh mắt lướt qua quầng thâm xanh nhạt dưới mắt Trần Lệ Quân, đáy cốc chạm mặt bàn kêu một tiếng khẽ.
"Tối nay nhớ bù giấc cho đàng hoàng."
"Yên tâm." Trần Lệ Quân uống cạn ngụm trà nóng, tay khẽ siết vành cốc, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.
"Mấy giờ tàu đi Thượng Hải?"
"Uống xong ấm trà này đã." Trần Lệ Quân nhấc nắp ấm, gõ nhẹ một cái, nhìn nước trà đã nhạt màu đi nhiều.
"Đến nơi thì báo tôi." Thái Minh cúi xuống cầm túi của Trần Lệ Quân, treo lên ghế.
Trần Lệ Quân chống cằm, đầu ngón tay gõ nhịp lên mép khay trà, từng tiếng trong trẻo giòn vang, nhưng cô không lên tiếng.
"Có phải từ hôm biết danh sách họp đã bắt đầu mất ngủ rồi không?"
"Mất ngủ với tôi chẳng phải chuyện bình thường sao? Ngày nào không mất ngủ mới là chuyện lạ."
"Đi đây." Trần Lệ Quân đứng dậy, đổ chén trà đã nguội lạnh vào thùng rác, lắc lắc cổ tay. Cô khoác túi lên vai, đặt chân lên ghế keo khóa đôi bốt Martin, thuận tay cầm tập hồ sơ trên bàn, quay lưng vẫy vẫy, bước ra khỏi văn phòng.
Luồng không khí lạnh tràn vào từ cửa lớn phả thẳng lên chóp mũi, cô đứng trên bậc thềm xoa xoa hai tay, thở ra một hơi trắng tan trong không khí.
Trên chuyến tàu cao tốc, những cột điện lướt qua ngoài cửa sổ hắt bóng lên ô kính. Trần Lệ Quân ôm chiếc chăn mỏng, tựa vào ghế da khoang thương gia, không ngừng phóng to tấm ảnh trong vòng bạn bè cho đến khi hình ảnh vỡ nét. Đôi mắt lạnh lẽo kia nổi lên giữa lớp khăn quàng, dưới ánh nắng tán xạ, hàng mi chồng lên nhau, nom mềm mại như phủ một lớp lông tơ.
Cô ấn giữ, lưu ảnh lại, ngắm trong album một lúc lâu, bấm xóa.
Cách nhau đã một thời gian, sắp gặp rồi, cũng chẳng cần sống nhờ mấy tấm ảnh này nữa. Mở thư mục không đặt tên, ngón tay cái của Trần Lệ Quân lướt đều, lần giở lại những bức hình mà phần lớn chẳng nhìn rõ mặt, thậm chí có tấm chỉ là ảnh chụp màn hình camera phòng thu, sau lớp kính mờ chỉ còn lại một dáng người mơ hồ.
Cô tranh thủ mười phút trước khi tàu đến ga, mở từng tấm một, rồi xóa từng tấm một. Xóa đến khi chỉ còn lại bức trăng trên bầu trời đêm Paris, cô thoát khỏi giao diện, khóa màn hình.
Nhiệt độ cảm nhận ở Thượng Hải cao hơn Hàng Châu không ít, đại sảnh ngập trong hơi ấm của điều hòa trung tâm. Tấm gương trong thang máy phản chiếu bộ vest trắng Trần Lệ Quân vừa vội thay, cô kéo phẳng vạt áo, dùng đầu ngón tay tán nhẹ lớp son mới dặm.
Vừa ký xong ở quầy tiếp tân, phía sau có người khẽ chạm vào khuỷu tay cô.
"Quân Quân?" Người đối diện cũng mặc vest trắng, trên ve áo cài chiếc ghim hoa diên vĩ nổi bật.
Một năm trước, Trần Lệ Quân cùng Chương Ích Thanh sang Pháp giao lưu nghệ thuật, khi ấy Trâu Tề vẫn là nghiên cứu sinh tiến sĩ của École Normale Supérieure ở Paris, sau buổi diễn "Lương Chúc" đã đảm nhận phần diễn tấu kết của bản concerto. Cô ấy tốt nghiệp Nhạc viện Chiết Giang, thỉnh thoảng về nước còn giúp đoàn thu âm đệm nhạc, cũng coi như có chút qua lại với Trần Lệ Quân, tính tình lại khá hợp.
Trần Lệ Quân nhét lại bản phát biểu vào trong bìa hồ sơ, cười đùa nói: "Nghệ sĩ vĩ cầm cũng đặc biệt bay từ Pháp về họp hội khúc nghệ à?"
"Dạo này tôi vẫn luôn trao đổi với bên khúc nghệ của các cậu, thử kết hợp Đông Tây xem sao." Trâu Tề dùng đầu móng tay khẽ chạm vào thẻ tham dự treo trước ngực Trần Lệ Quân. "Chúc mừng nhé, Phó đoàn trưởng Trần, lâu rồi không gặp, vừa đoạt Mai Hoa vừa thăng chức."
"Cậu cũng để ý à, tôi còn tưởng giờ cậu đến Việt kịch với Côn khúc cũng chẳng phân biệt nổi."
"Cô Trần nói vậy là nghi ngờ năng lực chuyên môn của tôi đấy nhé. Với lại giờ Việt kịch nổi thế này, ai mà không biết chứ."
Trần Lệ Quân cười, đưa tay chạm nhẹ lên lông mày, bước chân vô thức nhanh hơn. Vừa vào hội trường, cô đi thẳng đến chỗ nhân viên hướng dẫn, ngón tay vừa chạm vào lưng ghế, ánh mắt đã bắt đầu quét quanh những hàng gần đó. Chỗ ngồi gắn bảng tên "Lý Vân Tiêu" vẫn còn trống, trên tấm khăn bàn đỏ sẫm lặng lẽ đặt một chai nước khoáng chưa mở.
"Trưởng đoàn Trần, về các hạng mục hỗ trợ trong hội trường..." Người đàn ông mặc vest chỉnh tề đưa danh thiếp tới, trong lúc ấy cô đang dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ hoa văn trên bìa sổ tay hội nghị, ánh mắt thất thần nhìn về chỗ trống kia. Luồng gió ấm từ cửa điều hòa mang theo mùi hương thoang thoảng thổi qua, làm đầu cô hơi choáng.
"Trưởng đoàn Trần, chúc mừng đoạt giải Mai Hoa!" Một gương mặt xa lạ khác lại tiến tới.
Trâu Tề nghiêng người tựa vào ghế nơi lối đi, nhìn bóng áo trắng xoay vòng giữa những lời tán tụng. Cô còn nhớ lần trước ở hậu trường nhà hát, người này từng ngồi xổm bên thùng đạo cụ cắn chiếc bánh sandwich đã nguội, dầu dính cả lên áo cũng chẳng để tâm. Giờ đây, chỉ một cái gật đầu nhẹ của Trần Lệ Quân thôi, đã thật sự có dáng vẻ của một phó đoàn.
Trước khi đến lượt phát biểu, Trần Lệ Quân vô thức liếc nhìn lại chỗ ngồi vẫn bỏ trống ấy, khẽ nuốt xuống một hơi.
"Cảm ơn ban tổ chức đã mời tôi." Trong micro vang lên tiếng điện nhẹ. Cô điều chỉnh tư thế đứng, theo thói quen muốn tìm một ánh nhìn quen thuộc, liền liếc về phía cửa bên nơi Trâu Tề đang ngồi, nhưng đúng lúc ấy lại trông thấy người ngồi cạnh cô ấy đang cúi đầu chỉnh lại áo quần.
Nàng mặc bộ âu phục kiểu Trung Hoa màu đen, mái tóc dài được kẹp gọn bằng chiếc kẹp to hơi lỏng, vài sợi tóc con rủ xuống trước trán. Tay Trần Lệ Quân nắm chặt bản diễn văn bỗng siết lại, mép giấy bị bóp thành những nếp nhăn nhỏ.
Lý Vân Tiêu tựa lưng vào ghế, nhìn Trần Lệ Quân nâng micro lên cao thêm nửa tấc, ngón tay gõ nhẹ thử âm. Khi cô xoay người, tà áo vest vẽ nên một đường cong gọn gàng. Ánh mắt Lý Vân Tiêu chậm rãi phác họa hình dáng ấy, từ trên xuống dưới.
Người nọ để tóc dài, vuốt ngược ra sau, keo xịt bóng bẩy hơn trước nhiều, nhưng nơi đuôi mày bên phải vẫn có một lọn tóc con không chịu vào nếp, dưới ánh đèn ánh lên sắc vàng nhạt. Dưới cổ áo vest là đường xương quai xanh rõ ràng, bóng đổ nơi hõm xương theo nhịp thở lúc ẩn lúc hiện.
"Chúng tôi đang thử nghiệm những mô hình hợp tác đa dạng hơn..." Trần Lệ Quân nói đến đây, ngón cái bàn tay trái bắt đầu miết nhẹ vào cạnh ngón trỏ. Lý Vân Tiêu nhìn thấy, cắn vào mặt trong khoang miệng, bật cười rất khẽ. Giữa biển người đen đặc dưới khán đài lúc này, chỉ có nàng biết được sau vẻ bình thản kia là bao nhiêu gò bó không yên.
Lật trang giấy, ống tay áo của Trần Lệ Quân trượt xuống nửa đoạn, để lộ chiếc vòng tay thể thao màu đen. Vai phải của Lý Vân Tiêu hơi run lên, nhớ tới rất lâu trước kia, người ấy từng đắc ý khoe thiết bị theo dõi sức khỏe mới mua, nói rằng sau này thức khuya tập kịch cũng chẳng sợ đột tử nữa. Giờ mặt đồng hồ phản chiếu ánh đèn, càng giống Trần Lệ Quân mà nàng quen hơn cả bộ vest chỉnh tề kia.
Cứ thế nhìn mãi, đến khi mắt bắt đầu cay, tần suất chớp mắt dần dần nhiều hơn, nàng ngẩng đầu khẽ thở ra. Đèn trần trong hội trường khiến người ta hoa mắt, nàng nhún vai rất nhẹ, cúi đầu vuốt lại mấy sợi tóc bên tai, mượn động tác ấy lau đi lớp hơi nước nơi khóe mắt.
Nàng nghe cô tiếp tục nói, nói về quá khứ có nàng trong đó, nói về một tương lai dường như chẳng còn liên quan đến nàng nữa. Rồi nghe khi lời vừa dứt, dưới khán đài vang lên tràng pháo tay đều tăm tắp. Còn nàng chỉ cúi đầu, ngồi yên lặng, rất khẽ hít vào thở ra.
Hội nghị kết thúc, Trần Lệ Quân dĩ nhiên lại không tránh khỏi những cuộc xã giao cần thiết. Người cuối cùng tới chúc mừng nói xong câu "hình mẫu đưa hí khúc vượt khỏi vòng tròn quen thuộc" mới chịu tránh ra, để lộ tầm nhìn trước mắt cô. Trần Lệ Quân đứng tại chỗ, đưa mắt nhìn quanh hội trường một vòng, bóng dáng ấy đã không còn nữa.