Trò chơi trừng phạt
Khi mùa đông khép lại với buổi công diễn cuối cùng, đoàn Tiểu Bách Hoa cũng kết thúc chuyến lưu diễn kéo dài suốt một năm, bắt đầu chuyên tâm cho việc tập luyện vở mới và chuẩn bị những buổi diễn báo cáo cuối năm, chính thức bước vào giai đoạn nghỉ ngơi hồi sức.
Nhóm người hâm mộ ngoài mặt thoạt nhìn vẫn như cũ sôi nổi, thảo luận không ngớt. Nhưng đâu đó, một luồng khí mơ hồ đã lặng lẽ thay đổi. Ai nấy đều cảm nhận được có gì đó không còn như trước, song lại chẳng ai nói rõ được cụ thể là gì. Loại cảm giác mập mờ này khiến bầu không khí càng thêm nặng nề đè nén.
"Là do tôi ảo tưởng hay thực sự có vấn đề rồi? Hôm qua lúc hạ màn, y phục của Vân Tiêu bị mắc ở bậc thang, rõ ràng Quân Quân đứng gần nhất, vậy mà chẳng có phản ứng gì, để người khác chạy lên giúp?"
"Đúng! Tôi cũng thấy! Ngay cả ánh mắt cũng không liếc qua một cái, quay đầu nói chuyện với giáo viên bên cạnh luôn."
"SD cũng vậy. Vân Tiêu ở ngay đó, Quân Quân cứ thế lướt qua nhanh như chạy, chẳng thèm nhìn."
"Tránh né đến mức ấy sao? Trên sân khấu thì vợ chồng tình thâm, xuống sân khấu lại như người dưng. Thực sự chia tay rồi chắc cũng chính là thế này."
Cụm từ "Quân Tiêu giả vờ tránh hiềm, thật ra BE." bắt đầu lan truyền trong cộng đồng fan. Mang theo chút không cam lòng nghi ngờ xen lẫn đau lòng mà phỏng đoán, mọi người hết lần này đến lần khác lục lọi từng khung hình bị cắt, soi từng đoạn video bị tua chậm, phân tích những động tác nhỏ rời rạc trong hậu trường. Cố gắng chắp nối thành bằng chứng chứng minh quan hệ giữa họ vẫn chưa rạn nứt.
Ngay lúc những suy đoán ngày càng nghiêm trọng, vài tấm ảnh mờ nhoè chụp bằng điện thoại bỗng chốc thổi bùng lên một làn sóng chấn động hơn.
Ảnh trông như được chụp lén vào một đêm nào đó trên phố. Ánh sáng yếu, tiêu cự cũng chẳng mấy sắc nét, nhưng nhân vật chính là Lý Vân Tiêu thì không ai có thể nhận sai. Nàng mặc một chiếc áo phao trắng dài rộng, vừa ấm áp vừa nổi bật. Điều khiến người hâm mộ vỡ phòng tuyến chính là người đứng sát bên cạnh kia.
Người nọ vóc dáng cao ráo, cao hơn nàng nửa cái đầu, khoác áo phao đen, mũ trùm kéo thấp, nửa gương mặt ẩn trong bóng tối, chỉ lộ ra sống mũi cao thẳng. Dù mờ vẫn có thể nhìn ra, kiểu áo phao của cả hai giống hệt nhau, ngay cả viền lông mũ cũng y như đúc. Là đôi không thể sai.
Một bức ảnh khác rõ hơn đôi chút, dưới ánh đèn đường, bàn tay của người kia nắm chặt lấy tay Lý Vân Tiêu. Nàng hơi nghiêng đầu sang, khóe môi ẩn dưới vành mũ cong lên dịu dàng thư thái. Nụ cười mà fan hâm mộ chưa từng bắt gặp công khai.
Những bức ảnh nhanh chóng lan khắp các nhóm fan và các nền tảng.
"Trời ơi! Tin rức chấn động! Vân Tiêu có người yêu rồi!"
"Áo khoác đôi! Thật rồi! Còn nắm tay nữa chứ!"
"Đã nói mà! Chẳng trách trên sân khấu tương tác lạnh nhạt như thế! Vân Tiêu bên này có chủ rồi, tất nhiên phải tránh né thôi."
"Huhu...Quân Tiêu CP của tôi..."
"BE rõ mồn một rồi, chính chủ tự mình ra tay xé CP."
"Giải tán thôi, Vân Tiêu có bạn trai rồi. Quân Quân đúng là dân 'cày sự nghiệp' thuần khiết, lòng chỉ có Việt kịch, không BE mới lạ!"
"Trần Lệ Quân ngây ngô, đúng kiểu gái ngoan thuần khiết, thử hỏi biết yêu đương gì chứ? Trong đầu ngoài kịch ra thì còn cái gì khác!"
Bình luận này đặc biệt chạm đúng suy nghĩ của không ít người, kéo theo hàng loạt lượt thích và đồng tình.
Trong chốc lát, những luận điệu như "Lý Vân Tiêu đang bí mật yêu đương", "CP Quân Tiêu chính thức BE" rộ lên khắp nơi.
Thi thoảng, nhân viên hậu trường vô tình lướt thấy những tin này, lại nhớ đến cảnh sau buổi diễn: hai nhân vật chính quả thật tự mình thu dọn, gần như chẳng giao lưu, cố tình giữ khoảng cách, bóng lưng Trần Lệ Quân xách túi rời đi dứt khoát...tất cả đều như góp phần xác thực suy đoán của fan.
Bầu không khí quả thật đã khác xưa.
Trong phòng khách sạn, hơi ấm từ lò sưởi tỏa ra xua đi cái lạnh căm của đêm đông ngoài cửa sổ. Lý Vân Tiêu đứng trước bồn rửa tay, vặn mở vòi nước. Dòng nước ấm chảy qua kẽ ngón, nàng vốc lên rửa mặt, động tác mạnh hơn thường ngày.
Rửa vài lần, lớp trang điểm dày trên mặt dần được gột đi, để lộ làn da mộc mạc mịn màng. Nàng khóa nước lại, chẳng vội lau khô, đôi bàn tay ướt đẫm chống lên thành bồn, ngẩng nhìn mình trong gương. Môi khẽ chu lên một chút, trong mắt phảng phất nỗi bực bội chưa tan hẳn, chuyện lúc ở hậu đài lại ùa về. Khi hạ màn, áo bị vướng vào móc đạo cụ, rõ ràng Trần Lệ Quân chỉ cách đó hai bước. Cô chỉ cần hơi nghiêng người, duỗi tay một cái là có thể giúp nàng gỡ ra, vậy mà người kia lại đứng yên bất động như khúc gỗ.
Nàng rút một tờ khăn giấy áp lên mặt, để nó từ từ thấm đi lớp nước đọng.
"Bíp"một tiếng vang nhỏ, thẻ phòng quét mở cửa. Ánh sáng từ hành lang len qua khe hẹp, một bóng dáng cao gầy nhanh nhẹn lách vào, đóng cửa rồi khóa lại. Mũ bóng chày và khẩu trang bị tháo phăng xuống, vứt trước cửa tủ. Người ấy đổi giày, gương mặt tươi cười, bước chân nhẹ nhàng tiến thẳng về phía phòng tắm.
Qua gương, Lý Vân Tiêu liếc thấy người đó đến gần. Nàng không quay đầu, tiếp tục dùng khăn áp nhẹ lên má. Người ấy đi thẳng đến phía sau, cánh tay thành thục ôm lấy eo nàng, kéo vào trong ngực mình. Thân thể ấm áp dán sát lưng, hơi thở quen thuộc phủ xuống. Trong gương, Lý Vân Tiêu ngẩng mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh nhìn từ sau vai rơi xuống cổ nàng. Đôi mắt kia sáng lấp lánh, mang theo một nét dò hỏi cẩn trọng.
"Làm sao thế?" Âm thanh mềm nhẹ, mang theo ý tứ giả vờ không biết. Cằm khẽ cọ vào hõm vai Lý Vân Tiêu, "Ai chọc Tiêu Tiêu nhà chúng ta không vui?"
Cơ thể Lý Vân Tiêu mềm nhũn dựa hẳn ra sau, nhưng miệng thì không chịu buông tha. Đối diện gương, giọng nàng không to, mang theo chút kiêu ngạo được nuông chiều cùng lên án: "Còn ai nữa? Chính là đồng nghiệp tốt đó."
"Xuống sân khấu áo bị vướng, cô ta thì đứng như khúc gỗ. Ngẩng trời ngó đất coi như không thấy!"
Giọng càng nói càng nhanh, âm điệu oán trách xen lẫn nũng nịu lại càng rõ rệt.
Người phía sau nghe nàng phàn nàn, nụ cười trong gương càng thêm đậm. Khoé miệng nhếch lên không cách nào ép xuống. Cố nhịn không bật cười, cánh tay vòng quanh eo siết chặt hơn, mang theo an ủi lay nhẹ người trong lòng. Thuận theo nàng mà phụ hoạ, giọng cũng kéo dài: "Quá đáng vậy sao? Thế thì không thể nhịn được rồi!"
Sau đó lại dùng cằm cọ cọ đỉnh đầu Lý Vân Tiêu: "Tiêu Tiêu của chúng ta tốt như vậy, đồng nghiệp kia đúng là không biết trân trọng. Không để ý cô ta nữa, có được không?"
Lý Vân Tiêu bị cọ đến ngứa ngáy, khóe môi bất giác cong lên, ngay lập tức khôi phục nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, từ trong gương trừng người phía sau một cái.
"Mặc kệ thôi không đủ! Vẫn chưa hả giận. Chị dạy em xem phải phạt cô ta thế nào mới được đây?"
Người kia buông tay đang ôm, xoay người rút một tờ khăn giấy mới, thấm ướt, vặn khô đến vừa ẩm ấm, lại quay về bên cạnh Lý Vân Tiêu. Một tay nhẹ nhàng nâng cằm nàng chuyển đến đối diện mình, tay kia cầm khăn mềm nóng hổi, động tác dịu dàng lau sạch vết phấn còn sót nơi khóe mắt.
Lý Vân Tiêu còn chưa kịp phản ứng, bàn tay ấm áp kia đã nắm lấy cổ tay nàng, áp lên gương mặt láng mịn của mình. Người ấy khẽ kéo, dẫn dắt bàn tay nàng, rất nhẹ nhàng vỗ một cái lên má.
"Bốp." Âm thanh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, giống như tiếng da thịt chạm nhau, thậm chí còn mang theo cảm giác ngưa ngứa như đang trêu đùa.
"Phạt chị à?" Giọng nói mềm mại lần nữa vang lên, có chút lười biếng vui vẻ. Trong gương, đôi mắt nhìn Lý Vân Tiêu sáng long lanh, đáy mắt dập dờn một vẻ tinh nghịch, hư hỏng mà xấu xa ngầm.
Lý Vân Tiêu như bị ánh mắt đó thiêu đốt, giật mạnh tay lại. Nàng xoay người thoát khỏi vòng ôm ấm áp kia, quay phắt lại đối diện với "tội đồ". Khuôn mặt thoáng bừng lên một tầng ửng đỏ, giọng cũng cao hẳn lên: "Chị làm gì đó? Muốn đánh thật chắc? Đánh đau rồi có phải lại vịn cớ bắt em dỗ không?" Nàng trợn tròn mắt, tay khẽ đẩy kẻ đang rướn tới gần.
Đồng nghiệp trong miệng nàng - Trần Lệ Quân, lúc này đang ung dung đứng trước mặt, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận rõ hô hấp của nhau. Trên mặt cô không có chút quẫn bách nào vì bị trách móc, ngược lại nụ cười rạng rỡ chan hòa. Đón lấy ánh nhìn vừa thẹn vừa giận của Lý Vân Tiêu, hệt như cố tình chọc tức, cười đến lộ cả hàm răng.
"Đúng vậy." Cô thản nhiên thừa nhận, giọng hạ xuống mềm thấp hơn, "Vậy em có xót không?"
Lời chưa dứt cô đã cúi đầu xuống, chóp mũi mang theo thăm dò và nũng nịu, từng chút từng chút áp sát gò má Lý Vân Tiêu. Đôi mắt kia không còn thần thái sắc bén như trên sân khấu, lúc này ướt át, trong veo như nước, ngước lên nhìn Lý Vân Tiêu, ánh mắt mong đợi chẳng khác nào cầu xin.
Trong lòng Lý Vân Tiêu, ấm ức chưa tan hòa lẫn với sự xấu hổ vì bị vạch trần, cùng một tia thỏa mãn thầm kín. Nhìn gương mặt kề sát kia, rõ ràng viết mấy chữ "em muốn xử trí thế nào cũng được", một ngọn lửa vô danh lại bất chợt bùng lên.
Dựa vào cái gì chỉ dỗ dành vài câu là coi như xong chuyện? Nhớ đến dáng vẻ trên đài kia liền khiến nàng ngứa răng.
Tất cả cảm xúc trong khoảnh khắc bỗng dưng tìm được một lối thoát kỳ lạ.
Nàng không trả lời câu hỏi "có xót không", dưới ánh mắt khẩn cầu như cún con của đối phương, bất ngờ nghiêng người áp tới. Môi hé mở, hàm răng mang theo chút lực giận, cắn thẳng xuống chóp mũi đang dí sát lại kia. Lực đạo không nặng cũng chẳng nhẹ, đầu răng chìm vào làn da mềm mại, lưu lại một dấu rõ ràng.
"Xì!" Trần Lệ Quân không phòng bị, đau đến mức rít một hơi khí lạnh, lập tức đưa tay che mũi. Vẻ tội nghiệp ban nãy vốn là giả bộ, thoáng chốc lại hoá thành đau đớn thật sự. Đôi mắt tức thì ngấn nước, oan ức nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu vừa cắn xong đã lập tức lùi lại, thấy Trần Lệ Quân che mũi, đau đến nhăn nhó, trong lòng bao nhiêu gút mắc cũng tan đi quá nửa.
"Xót cái gì mà xót!" Nàng hừ một tiếng, hất cằm kiêu hãnh, duy trì thể diện, xoay người bước ra khỏi phòng tắm.
Nhưng động tác ấy chưa kịp hoàn thành. Lời còn chưa dứt, cổ tay đã bị một lực rắn chắc nắm lấy. Lý Vân Tiêu vừa định lên tiếng phản đối, bàn tay kia đã mạnh mẽ kéo nàng giật ngược về phía sau.
Trời đất đảo lộn.
Lưng nàng đập vào thân thể ấm áp phía sau, cằm bị những ngón tay giữ lấy, ép quay lại. Trần Lệ Quân cúi người hôn nàng, ban đầu nhẹ nhàng, mềm mại, sau đó dần trở nên lặp đi lặp lại, sâu tận cùng. Trong gương phản chiếu hai bóng hình mơ hồ, Lý Vân Tiêu bị dồn chặt lên mặt bàn rửa lạnh buốt, lần này đến lượt nàng trở thành kẻ mặc cho người khác xử trí.
"Chị..." Lý Vân Tiêu vốn định đưa tay đẩy ra, cuối cùng lại vô lực bám lấy vai đối phương.
Tách ra trong chốc lát, cả hai đều thở dốc. Lý Vân Tiêu hơi nghiêng người tránh đi một chút, hơi thở chưa kịp ổn định đã hỏi: "Không phải nói để em phạt sao?"
Trần Lệ Quân chạm nhẹ lên má nàng, đầu ngón tay vuốt ve nơi lúm đồng tiền, nói: "Ừ, phạt. Muốn phạt thế nào đều nghe em."
"Được thôi." Khóe môi Lý Vân Tiêu cong lên một nụ cười đắc ý, "Vậy thì giơ tay lên."
Trần Lệ Quân sửng sốt một chút, ánh cười trong mắt càng sâu. Cô ngoan ngoãn giơ hai tay cao qua đỉnh đầu, như thể đầu hàng, thân thể hoàn toàn mở ra, cứ thế đứng trước mặt Lý Vân Tiêu, ánh mắt chuyên chú nhìn nàng.
Lý Vân Tiêu ngắm dáng vẻ hoàn toàn nghe lời ấy, tâm trạng lập tức tốt lên nhiều. Nàng kiễng mũi chân, chủ động hôn lên. Lần này đổi thành nàng nắm giữ tiết tấu, ban đầu chỉ khẽ chạm môi, rồi dần thêm sâu, mang theo chút thăm dò và khiêu khích.
Trần Lệ Quân theo bản năng muốn hạ tay đang giơ cao, vòng lấy vòng eo mảnh mai kia, biến nụ hôn ấy thành một sự chiếm hữu sâu hơn. Ngón tay vừa động, còn chưa chạm đến vạt áo, Lý Vân Tiêu lập tức lùi lại một chút. Ánh mắt cảnh cáo, giọng tuy mềm mại nhưng nghiêm khắc rõ ràng: "Không được hạ xuống."
Trần Lệ Quân liền rụt tay về, cánh tay ngoan ngoãn giơ trở lên, bĩu môi lắc lư thân người, cố tình làm nũng để mong qua chuyện.
Nhìn bộ dạng lấp lửng nửa vời ấy, Lý Vân Tiêu vô cùng hài lòng nở nụ cười. Nàng lại áp sát, nghiêng đầu, đặt một nụ hôn dọc theo đường viền xương hàm của Trần Lệ Quân. Hơi thở ấm áp lướt qua bên cổ, đầu lưỡi mơ hồ quét nhẹ lên yết hầu, vừa trêu vừa gợi.
Trần Lệ Quân khẽ hít một hơi, thân thể lập tức căng cứng, bàn tay đang giơ cao cũng siết chặt lại. Theo bản năng muốn cúi xuống tìm lấy sự mềm mại ấy, ôm chặt người trong lòng. Nhưng Lý Vân Tiêu như thể mọc mắt sau lưng, ngay khi cô sắp chạm tới thì khéo léo lùi về sau, lại kéo giãn khoảng cách. Đôi mắt nàng sáng rực, ngập tràn đắc ý, ra lệnh: "Không được nhúc nhích."
Hơi thở của Trần Lệ Quân ngày càng dồn dập, ánh mắt nóng bỏng dán chặt lên gương mặt Lý Vân Tiêu. Mỗi lần nàng nghiêng lại, mang đến chút ngọt ngào thoáng chốc, rồi lập tức lùi ra, kéo dãn thành một nỗi khát khao càng thêm sâu sắc. Cô cắn môi dưới, uất ức lên tiếng: "Cố ý."
Lý Vân Tiêu cười khẽ, lần nữa ôm lấy cổ cô, kéo mặt Trần Lệ Quân cúi xuống, chóp mũi gần như chạm vào nhau. Môi nàng lướt qua khóe môi Trần Lệ Quân, ấm áp mơ hồ, hơi thở hòa quyện. Đúng lúc Trần Lệ Quân hoàn toàn buông bỏ kháng cự, khép mắt chờ đợi nụ hôn ấy, Lý Vân Tiêu lại buông lỏng tay, lùi hẳn một bước, thoát khỏi tầm với. Trên mặt nàng treo nụ cười tươi sáng, giọng điệu nhẹ nhàng: "Được rồi, trừng phạt xong. Chị đi tắm đi, em phải nghỉ rồi."
"A?" Trần Lệ Quân còn đang chìm trong khoảng trống đột ngột, đôi tay giơ cao cũng quên mất hạ xuống, ánh mắt mông lung chưa kịp hoàn hồn, "Xong rồi? Vậy là hết rồi sao?" Trong giọng nói tràn ngập sự mất mát thật sự, lẫn chút không tin nổi, pha cả ấm ức rầu rĩ.
Lý Vân Tiêu nhìn dáng vẻ ngốc nghếch còn vương vấn chưa thỏa mãn kia, nụ cười càng rạng rỡ. Nàng không nói thêm câu nào, dứt khoát xoay người, kéo cửa phòng tắm, bước ra ngoài.
"Cạch." Cửa khép lại, trong gương giờ chỉ có bóng lưng đơn độc của Trần Lệ Quân. Tiếng bước chân ngoài cửa dần xa, phòng tắm chỉ còn tiếng kêu rên ai oán của cún nhỏ.
Trong phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy dồn dập. Chẳng bao lâu, cửa mở, Trần Lệ Quân bước ra, người còn vương hơi nước, phảng phất mùi sữa tắm thoang thoảng. Liếc mắt thấy Lý Vân Tiêu đang nằm nghiêng trên giường, quay lưng lại phía cửa, cầm điện thoại xem gì đó.
Trần Lệ Quân lập tức thay đổi khuôn mặt tươi cười, nhẹ chân nhẹ tay bò lên giường, áp sát lưng, cằm khẽ gác lên vai nàng, âm thanh mềm nhũn dính dấp: "Bảo bối, xong rồi nè~ Không giận nữa được không?"
Lý Vân Tiêu không lên tiếng, ngón tay vẫn lướt trên màn hình, thân thể không nhúc nhích, bộ dạng hoàn toàn từ chối giao tiếp.
Trần Lệ Quân không từ bỏ ý định, nghiêng mặt kề sát má Lý Vân Tiêu, hôn chóc chóc. Thấy nàng không né tránh, lớn gan một chút, theo đường viền nơi cổ hôn dần xuống cho tới tận xương quai xanh. Cơ thể Lý Vân Tiêu hơi căng thẳng vì những nụ hôn, nhưng nàng vẫn gắng giữ không quay người, chỉ có ngón tay đang cầm điện thoại lặng lẽ siết chặt.
Trần Lệ Quân nhận ra sự thay đổi tinh tế đó, trong lòng đắc ý, hôn càng dồn dập hơn, cánh tay cũng thử vòng qua eo nàng, nhẹ nhàng vuốt ve qua lớp vải mỏng của bộ đồ ngủ. Cuối cùng Lý Vân Tiêu không chịu nổi nữa, vừa xấu hổ vừa giận, khuỷu tay hất nhẹ kẻ đang bám dính sau lưng, âm thanh nghẹn ngào từ trong gối truyền ra: "Đáng ghét."
Trần Lệ Quân lập tức nương theo, chóp mũi cọ cọ lưng nàng, thuận thế làm nũng, vừa dỗ vừa nài: "Không phiền, không phiền mà~ Thế...hình phạt cũng kết thúc rồi đúng không?" Vừa hỏi cánh tay vừa siết chặt hơn, muốn xoay người trong lòng đối diện với mình.
Lý Vân Tiêu gạt tay đang vòng quanh eo mình ra, rốt cuộc xoay người lại, trực diện với cô. Mặt nàng không lộ rõ nhiều biểu cảm, nhưng vẫn còn vương chút khí thế chưa tan hẳn. Nhìn vào ánh mắt vừa mong chờ vừa thấp thỏm của Trần Lệ Quân, chậm rãi nói ra: "Còn phải xem biểu hiện của chị thế nào. Chị phải ngoan ngoãn nghe lời."
"Nghe lời! Nghe lời! Tuyệt đối nghe lời!" Trần Lệ Quân nhãn tình sáng rực, gật đầu lia lịa như băm tỏi, cả người đều căng lên, bộ dạng ngoan ngoãn như thể sẵn sàng chờ xử trí, ánh mắt khẩn thiết nhìn Lý Vân Tiêu.
Nhìn dáng vẻ ấy, khóe môi Lý Vân Tiêu không kìm được khẽ cong lên, lại vội vàng ép xuống. Nàng không nói gì, chỉ duỗi ngón tay ra, khẽ ngoắc ngoắc Trần Lệ Quân.
Trần Lệ Quân lập tức hiểu ý, gương mặt tươi cười rạng rỡ, nhanh chóng nghiêng tới, chính xác bắt lấy bờ môi mềm mại của nàng. Trong lúc hôn còn len lén liếc nhìn sắc mặt Lý Vân Tiêu. Thấy nàng không đổi sắc, Trần Lệ Quân mới yên tâm, táo bạo để bàn tay luồn vào dưới vạt áo.
Đầu ngón tay vừa chạm đến làn da mịn màng nơi eo, Lý Vân Tiêu liền nghiêng đầu né tránh, đồng thời "chát" một tiếng giòn tan, gạt mạnh bàn tay không an phận ấy ra, trừng mắt: "Không được."
Bàn tay Trần Lệ Quân khựng lại giữa không trung, có chút ngượng ngập rút về, xoa xoa đầu ngón tay mình, lí nhí nói: "Được, nghe em." Cô điều chỉnh lại, lập tức cúi xuống, áp vào cổ Lý Vân Tiêu, đầu lưỡi khẽ mơn man da thịt mềm mại, mơ hồ muốn để lại dấu vết.
"Không cho phép." Lý Vân Tiêu lại mở miệng, đẩy mặt cô ra.
Lần này Trần Lệ Quân thật sự sốt ruột, đôi mày nhíu lại, giọng mang theo chút ấm ức: "Thế phải làm sao đây, Vân Tiêu?" Người ngay trước mặt, chạm được mà chẳng thể ăn, khiến cô cuống đến mức cứ đạp chân liên tục trên giường.
Bộ dạng bứt rứt ấy khiến Lý Vân Tiêu trong lòng khoan khoái đến cực điểm. Nàng khẽ hừ một tiếng, bỗng chống tay ngồi bật dậy.
Khi Trần Lệ Quân còn chưa kịp phản ứng, Lý Vân Tiêu bất ngờ đè xuống, thân mình áp sát. Một tay nàng chống bên người Trần Lệ Quân, tay kia trực tiếp vén mở cổ áo ngủ, để lộ cần cổ thon dài và một mảng da thịt trắng mịn nơi ngực.
Trần Lệ Quân trợn to mắt, cả hơi thở cũng khựng lại. Trong lòng thầm kêu xong rồi, bình thường trên giường cô quá mức nghịch ngợm, luôn giữ nguyên tắc dưới giường sợ vợ, lên giường vợ phải sợ mình. Thể lực khổ luyện tích góp được, hễ có cơ hội đều trút cả lên người Lý Vân Tiêu, có lần nào chịu buông tha nàng.
Thế nhưng giây tiếp theo, cảm giác ấm nóng ẩm ướt bất ngờ hạ xuống bên cổ. Lý Vân Tiêu cúi đầu, không chút khách khí mà mút lấy làn da nơi ấy.
Cổ họng Trần Lệ Quân bật ra một tiếng rên ngắn khẽ, theo bản năng ôm cổ Lý Vân Tiêu. Nhưng Lý Vân Tiêu không dừng lại. Trên làn da trắng nõn ấy để lại một dấu hôn đỏ rõ rệt. Tiếp đó, đôi môi dọc theo cần cổ trượt xuống in dấu ở xương quai xanh tinh xảo, lại là một cú mút mạnh mẽ, lưu lại vết thứ hai đỏ tươi chẳng kém. Nụ hôn của nàng vẫn tiếp tục di chuyện, mục tiêu rõ ràng hạ thẳng vào vùng da mềm mại nơi bầu ngực.
Trần Lệ Quân ngửa đầu, cảm thụ rõ làn da vừa nhói đau nhẹ vừa tê dại dưới những dấu hôn. Nhịp thở của cô hoàn toàn rối loạn, ngón tay bấu chặt lấy ga giường bên dưới.
Cô cúi mắt nhìn cái đầu đang vùi nơi ngực mình, khẽ thở dài một hơi, mặc cho nàng cần mẫn gieo trồng những "trái đỏ" trên cơ thể. Đây là phương thức chiếm hữu của Lý Vân Tiêu, dù có lúc bị Trần Lệ Quân dày vò đến mệt lả, đầu óc quay cuồng, nàng vẫn phải mơ mơ hồ hồ để lại trên thân thể cô một dấu ấn, như thói quen cắn dở quả táo thuở nhỏ. Mà Trần Lệ Quân chính là quả táo của nàng, quý giá nhất, giòn ngọt nhất, thơm lành nhất, không thể đem chia sẻ với bất kỳ ai.
Từ nhỏ Lý Vân Tiêu đã thích ăn táo. Nàng luôn dùng tay lau sạch lớp vỏ trước, quả táo đỏ au, mỗi lần cắn xuống sẽ vang lên âm thanh giòn tan.
Nước táo tràn ra, thấm đẫm nơi đầu lưỡi khát khao, mềm mại, ngọt vừa đủ. Dưới làn nước ấy, quả táo ánh lên sắc bóng, phần vỏ thô ráp cọ nhẹ môi nàng. Khi lưỡi khuấy động, khẽ mút một cái, dòng nước trong veo lập tức bung nở, bắn tung tóe trong khoang miệng.
Cắn một miếng rồi lại một miếng, vừa bằng môi vừa bằng tay, đến khi vị ngọt trong trẻo của táo tràn ngập miệng, len vào đầu ngón tay, phủ kín cả bầu không khí xung quanh.
Lý Vân Tiêu ngẩng đầu, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt phiếm hồng của Trần Lệ Quân, rồi lại cúi xuống, môi lần nữa rơi xuống ngực cô, hoàn toàn không có ý định buông tha.
Hơi thở Trần Lệ Quân tức thì dồn dập, cổ họng không kìm được tràn ra những âm thanh rên rỉ mơ hồ. Cô nghiêng má cọ vào mái tóc Lý Vân Tiêu, lại còn nắm lấy tay nàng, muốn làm nũng xin thêm chút ngọt ngào.
Võ sĩ với cú đấm 450 pound, lâm trận khi không tốt cũng chẳng thể chống đỡ nổi đôi tay đã quen vung ra mấy chục thước thuỷ tụ của Lý Vân Tiêu. Tay nàng được rèn luyện qua năm tháng, vừa mềm dẻo linh hoạt lại vô cùng chuẩn xác, nhẹ nhàng mà đúng chỗ. Mỗi một lần khẽ vuốt, khẽ xoay đều đánh trúng những sợi dây thần kinh căng thẳng nhất trên người Trần Lệ Quân.
Thấy dường như đã đến thời điểm, nàng bỗng nhiên dừng lại, không động nữa.
Ngẩng đầu, đôi mắt sáng rỡ nhìn Trần Lệ Quân cả người cứng đờ, gương mặt mang vẻ khó chịu như bị treo lơ lửng giữa không trung. Lý Vân Tiêu liền ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi phả lên vành tai, thanh âm khẽ khàng: "Không được đâu, phải nhịn."
"Cao thủ quen thả câu" chỉ hơi ra chiêu đã khiến Trần Lệ Quân bị treo lơ lửng, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, trong lòng rỗng tuếch, lửa nóng lại càng bùng lên. Cô ngửa đầu, lồng ngực phập phồng, từ mũi nghẹn ra tiếng rên ấm ức, khóe mắt thoáng chốc đã ươn ướt.
Khó khăn lắm mới nhịn qua đợt sóng vừa rồi, Lý Vân Tiêu thả chậm động tác trở lại. Toàn thân Trần Lệ Quân run lên, mỗi một lần nàng chạm vào là một tiếng hít gấp bật ra, cơ thể như cá rời khỏi nước, không tự chủ mà bật nảy lên.
Cảm giác nhanh chóng chất chồng, dồn dập tới đỉnh điểm, chỉ chực nổ tung.
"Vẫn chưa được đâu..." Âm thanh mang theo ý cười lại vang lên, nhẹ nhàng, "Nhịn thêm chút nữa."
Nàng lần nữa dừng lại, cảm nhận rõ cơ bắp dưới lòng bàn tay mình run rẩy dữ dội.
"Ai da...Tiêu Tiêu~" Giọng Trần Lệ Quân nặng âm mũi, vừa yếu ớt vừa bất lực, nghe đến đáng thương, "Tha cho chị đi mà..."
Đôi mắt ướt át của cô mở ra, nhìn thẳng vào Lý Vân Tiêu không chớp, ánh mắt chan đầy cầu khẩn.
Sự cứng rắn và cảm giác khống chế mà Lý Vân Tiêu vẫn duy trì, trong khoảnh khắc này liền bị một tầng cảm xúc mềm mại đầy thương tiếc bao phủ. Nàng khẽ thở dài, cúi xuống hôn khóe mắt Trần Lệ Quân.
"Được rồi, được rồi, không trêu chị nữa." Miệng thì nói thế nhưng động tác chẳng hề dừng, cứ lặp đi lặp lại, treo Trần Lệ Quân lơ lửng giữa chừng.
Trần Lệ Quân cũng muốn vùng lên phản công giành thế chủ động. Nhưng nghĩ đến chuyện Lý Vân Tiêu đã nói "phải phạt", để dỗ dành vợ, hiện tại cô chỉ có thể nghẹn ngào rên khẽ mà chịu trận.
Lý Vân Tiêu vừa kết thúc một trận kịch liệt, lúc này sức lực tiêu hao không ít. Sau khi thoả được phần nào cơn nghiện, xả bớt tâm tình, liền rộng lượng tha cho Trần Lệ Quân.
Nhưng Trần Lệ Quân đâu có hảo tâm như vậy. Ngay khoảnh khắc cảm nhận được ý định buông lỏng của Lý Vân Tiêu, cô liền giữ lấy cổ tay nàng. Cái eo vốn xụi lơ dưới thân Lý Vân Tiêu bất ngờ lật một cái, thế trận trong nháy mắt bị đảo ngược.
Đột nhiên hoa mắt, lưng của Lý Vân Tiêu đã nện xuống tấm nệm mềm mại, toàn thân lập tức bị đè nặng, Trần Lệ Quân giam chặt nàng dưới thân, hô hấp dồn dập, hòa lẫn dư vị tình triều còn chưa tan, phả thẳng vào mặt.
Một chân Trần Lệ Quân chen vào giữa hai chân Lý Vân Tiêu, đầu gối chống vào mặt trong đùi, khóa chặt nàng lại, không gian có thể cử động hầu như bằng không. Ánh mắt cô gắt gao khóa lấy người dưới thân, không còn chút nào dáng vẻ đáng thương khi nãy. Chóp mũi khẽ cọ vào chóp mũi Lý Vân Tiêu, hơi thở nóng hổi phả lên gương mặt nàng, giọng trầm thấp: "Chơi đủ chưa? Giờ đến lượt chị rồi, Tiêu Tiêu."
Lý Vân Tiêu hoàn toàn mềm nhũn trong vòng tay cô, ngoan ngoãn như chú mèo nhỏ. Mỗi khi Trần Lệ Quân đặt môi hôn lên vùng da lưng trơn láng, nàng lại khẽ run lên một cái.
Cúi đầu nhìn mèo con trong ngực đã chẳng còn chút kiêu ngạo nào, Trần Lệ Quân rốt cuộc cũng tìm được lối xả cho cảm xúc. Trong mắt cô, sự thỏa mãn dần dần lan tỏa, khóe môi cũng không kìm được nhếch lên.
Cánh tay Trần Lệ Quân vòng qua eo Lý Vân Tiêu, xoay nàng trở lại. Bàn tay đặt bên hông ấn một cái, Lý Vân Tiêu liền khuỵu eo xuống, phủ phục trên lớp chăn nệm mềm mại. Mép gỗ nơi đầu giường chạm vào tay, lạnh buốt, nàng đưa tay chống lấy.
Thân thể Trần Lệ Quân lập tức áp lên, chặt chẽ dán hợp. Một bàn tay vừa vặn nắm trọn đường cong eo đang trũng xuống của Lý Vân Tiêu.
Thời gian trong những va chạm không lời cứ thế bị kéo dài, nén chặt. Hơi thở của Lý Vân Tiêu dần trở nên gấp gáp, xen lẫn cả sự mệt mỏi không sao che giấu. Cánh tay chống đỡ cơ thể bắt đầu run nhẹ, đến cả khớp ngón đang bám lấy thành giường cũng vô thức căng duỗi.
Một tiếng rên trầm thấp bật ra từ cổ họng, như tiếng mèo con rên rỉ, thân thể nàng dần mất lực, muốn trượt xuống dưới.
"Ngoan.." Giọng Trần Lệ Quân khuếch trương sát bên tai, hơi nóng hổi luồn vào trong, mang theo dụ dỗ ngọt ngào: "Tiêu Tiêu làm được mà..." Cô cúi người, môi rơi lên cần cổ ướt mồ hôi và xương bả vai đang căng cứng của Lý Vân Tiêu. Nhưng động tác thì không dừng lại, trái lại càng hòa nhịp sâu hơn vào cơ thể nàng.
"Tiêu Tiêu giỏi nhất..." Những lời thì thầm ấy khe khẽ vang lên, lặp đi lặp lại giữa từng nhịp dồn dập mạnh mẽ.
Vành tai Lý Vân Tiêu nóng bừng, cảm giác nhức mỏi cùng mệt lả bị từng đợt sóng mãnh liệt dâng trào bao trùm, nhấn chìm. Nàng cắn chặt môi dưới, chặn lại những tiếng rên rỉ vụn vặt, eo dưới bàn tay siết chặt của Trần Lệ Quân theo nhịp phập phồng, như một sợi dây cung bị kéo căng rồi thả lỏng, mỗi lần căng lên đều run rẩy khẽ khàng.
Ánh đèn nơi khóe mắt mơ hồ lay động, cái lạnh từ gỗ đầu giường cùng hơi nóng hừng hực từ phía sau đan xen, tạo thành cảm giác choáng ngợp, mê loạn. Thẳng đến khi toàn thân nàng triệt để thoát lực, mềm nhũn trên giường, chỉ còn đủ sức kéo lấy cổ Trần Lệ Quân, thì thầm cầu xin một nụ hôn an ủi.
Trần Lệ Quân xưa nay luôn biết nghe lời, đã hôn phải hôn cho đủ. Không để Lý Vân Tiêu có quá nhiều khoảng nghỉ liền ôm trọn cả người nàng bế lên.
"Một lát là ổn." Hơi thở khàn khàn trượt bên vành tai, giọng trầm thấp pha chút mơ hồ.
Bàn tay cô men dọc theo tấm lưng mịn màng, chậm rãi trượt xuống, đầu ngón tay vẽ nhè nhẹ theo đường lõm cong của sống lưng. Lý Vân Tiêu đưa tay đẩy vai cô, cả nói chuyện cũng không còn sức, thì thào: "Đừng..."
Nhưng Trần Lệ Quân mắt điếc tai ngơ, cô chỉ chọn lọc những điều muốn nghe. Cô cúi xuống, giọng trầm khẽ, mang theo dỗ dành kiên định: "Chị sẽ nhẹ nhàng."
Lý Vân Tiêu cố sức ngăn cản, nhưng cổ tay đã nhanh chóng bị Trần Lệ Quân dễ dàng chế trụ, ép trở lại bên hông.
"Vừa rồi chơi có vui không?" Hơi thở Trần Lệ Quân phả qua mai tóc ướt mồ hôi của nàng, mang theo theo ý cười.
Sự dò dẫm trong bàn tay lập tức biến mất, thay vào đó là sự chiếm hữu thẳng thắn, mạnh mẽ, tiết tấu gấp gáp đến mức không cho nàng kịp thở. Trần Lệ Quân cười khẽ, cẩn thận rút cánh tay ra, bàn tay áp xuống vùng bụng dưới của Lý Vân Tiêu, nhẹ nhàng xoa nắn làm dịu những cơ bắp đang căng tức.
Lý Vân Tiêu nổi giận, đẩy cô một cái, nói: "Tất cả đều tại chị."
Trần Lệ Quân ngoan ngoãn dán sát mặt nàng, dỗ dành: "Đúng, đúng, đều tại chị, tại chị cả. Giờ chúng ta đi ngủ ngay nhé." Nói xong, liền dùng chút sức, vững vàng bế bổng Lý Vân Tiêu lên. Nàng mềm nhũn tựa trong lòng Trần Lệ Quân, gối đầu vào hõm vai cô.
Trần Lệ Quân ôm nàng, bước chân vững chãi đi qua phòng ngủ, tiến vào phòng tắm vẫn còn phảng phất hơi nước. Cô mở nước nóng, thử nhiệt độ, rồi cầm lấy vòi sen.
Dòng nước ấm áp nhẹ nhàng tuôn xuống, gột rửa làn da mệt mỏi ướt đẫm mồ hôi của Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu nhắm mắt, lặng lẽ dựa vào vòng tay Trần Lệ Quân, mặc cho dòng nước ấm bao phủ cọ rửa. Trong phòng tắm, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách, ánh đèn vàng dịu tỏa thành một mảnh yên tĩnh, bầu không khí tràn ngập sự thân mật lặng thầm sau cơn mệt mỏi.