Chương 1 Lần đầu gặp mặt
Từ thuở sơ khai, con người luôn phải sống trong sự lo sợ vì sự bào mòn của thế giới. Thế giới ngày đó như một quả cầu pha lê mỏng manh, dễ vỡ. Những thế lực tà ác từ bên ngoài vũ trụ thì nhăm nhe xâm chiếm. Con người ngày ấy như được định sẵn về cái chết.
Rồi một ngày nọ, có hai vị thần Mặt Trời và Mặt Trăng xuống để cứu giúp nhân loại. Họ ban cho con người chu kỳ ngày đêm. Họ ban cho sức mạnh để sinh tồn. Họ tạo ra quy luật cho thế giới. Họ ban cho con người mọi thứ...
Nhưng, họ có điều kiện rằng "Thế giới phải luôn hòa bình". Bằng không, họ sẽ tự tay hủy diệt thế giới này.
Không ai biết rõ họ nói như vậy là có ý gì nhưng từ đó đến nay, con người vẫn luôn chung sống hòa thuận với nhau và tồn tại đến tận bây giờ. Con người ngày một phát triển, thế giới đã được chính con người thiết lập một lớp rào chắn nhằm bảo hiệu cho họ biết nếu có hiểm hoạ. Sự sống của con người ngày một bảo đảm hơn.
Cho đến khi, có một lời tiên tri bất chợt được lan truyền. . .
____________
Tại một bữa tiệc lớn được tổ chức ở đại sảnh của gia tộc ma cà rồng họ Dạ.
Bước vào đại sảnh, người ta như lạc giữa một cung điện dát vàng của ánh sáng và âm nhạc. Trần nhà vòm cao vút chạm khắc hoa văn cầu kỳ, từng đường nét uốn lượn tinh xảo như sóng gợn bằng đá cẩm thạch. Những chùm đèn pha lê khổng lồ thả mình từ độ cao choáng ngợp, tỏa ánh sáng ấm áp xuống sàn gỗ bóng loáng phản chiếu hình người qua lại. Hai cầu thang uốn cong đối xứng ôm lấy trung tâm đại sảnh, bậc thang trắng sáng như dẫn thẳng lên một tầng trời khác.
Bên dưới, những bàn tiệc tròn phủ khăn trắng tinh khôi xếp thành từng cụm trang nhã, nến lung linh cháy thành hàng dài như những vì sao nhỏ giữa mặt đất. Khách mời trong trang phục lịch lãm đứng trò chuyện, nâng ly, tiếng cười và tiếng pha lê chạm nhau khẽ vang lên giữa không gian sang trọng. Tất cả hòa quyện tạo nên một khung cảnh xa hoa, trang nghiêm mà vẫn đầy sức sống - như một đêm vũ hội dành cho những người bước ra từ cổ tích.

Quả không hổ danh là một gia tộc ma cà rồng quyền quý. Họ Dạ mang dòng máu ma cà rồng thuần chủng và là một gia tộc có sức ảnh hưởng lớn tới Đế quốc Ma cà rồng - Huyết Đế Vespera.
Và hôm nay là buổi tiệc sinh nhật thứ tám của cô con gái trong gia đình là nhánh nhỏ của họ Dạ.
"Haizz, chán như con gián. Mắc gì ông già lại bắt tôi tới đây"
Đứng ở một bên bàn tiệc, Lam Lệ Hoa vừa thở dài vừa than vãn với cô bạn thân hồ ly chí cốt bên cạnh là Hồ Tuyết Ninh. Nhìn bạn mình như con cá ăn phải đồ thiu, Ninh nhăn mặt không nói lên lời. Nhưng cô vẫn nói.
"Tôi nhớ là cậu tự nguyện đi mà"
"Không phải, là trưởng lão bắt đi. Mới tuần trước là đám tang cho mẹ tôi, chưa đủ 49 ngày mà đã bắt tôi tham gia tiệc tùng. Ông già chết tiệt!"
"... Tôi cũng bị bắt đi đấy thôi"
"Cha cậu hả?"
"Ừ, mẹ tôi thì chẳng quan tâm gì đến việc tôi đi đâu hay làm gì đâu"
"Thế hả? Vậy cậu có định làm gì sau này không?"
"Chả biết. Chắc tôi tham gia giải đấu kiếm ở Đế Hoa Chensu"
"Ồ thế thì hay. Cậu tham gia câu lạc bộ đấu kiếm ở trên trường rồi đi đánh hội thao suốt mà. Đó cũng là một tài năng"
"Ừm, thế còn cậu?"
Tuyết Ninh ậm ừ cho qua xong quay sang hỏi người nhân ngư bên cạnh. Lúc này, đôi mắt tinh nghịch của Lệ Hoa đã đổi sắc, một màu u tối như vực sâu đáy đại dương. Giống như một người đang chìm vào vòng xoáy của sự hổn loạn.
"... Cái đó thì gia đình tôi sẽ quyết định"
"Cậu không có ước mơ à?"
"Nếu có, tôi muốn thoát khỏi cái chốn tù đại ấy..."
"... Phải rồi, cậu có biết con tàu Serpent's Grace không?"
"Con tàu lớn nhất thế giới của tộc Thiết Cơ, dự kiến ra khơi vào ngày 10 tháng 4 năm 2000 chứ gì?"
"Ờ đúng rồi"
"Thủy Đế Minaros được dự kiến là điểm cập bến của con tàu mà"
"Thế là sẽ đi khoảng ba ngày nhỉ?"
"Ừ tất nhiên. Sao? Cậu muốn đi à?"
"Không phải muốn. Mà là bị bắt đi. Trên đấy nghe bảo diễn ra cuộc giao lưu kiếm thuật nên cha bắt tôi đi"
"Ừm, còn tôi chắc sẽ trở thành người dẫn đầu nhân dân đi chào đón. Mong rằng lúc đó gặp được nhau ha"
"Chắc vậy. Mà nhỏ Yên Dao đâu?"
"Không biết. Thất cậu ta vừa đến xong đã bị gia đình lôi đi rồi. Hình như bị bắt đi gặp hôn phối"
". . . Bó tay!"
Cả hai thở dài rồi nhìn dòng người qua lại. Những thú nhân nam cao lớn thì khoe múi với nhau. Nhưng elf thì bay qua bay lại. Tộc Băng Linh lạnh lùng ngồi trò chuyện với nhau. Còn có những Tinh Linh Sử Ký vui đùa với nhau qua các dãy bàn ăn nữa.
Nhìn một hồi lâu, Lệ Hoa quay sang nói với Tuyết Ninh.
"Tôi đi ra hồ nước trong vườn đây"
"Sao đấy? Khó chịu hả?"
"Không, tôi chỉ muốn ngâm trong nước chút thôi"
Nói rồi, Lệ Hoa quay gót rời đi khỏi sảnh tiệc. Bị bỏ lại một mình, Tuyết Ninh thở dài không biết nên làm gì thì cứ theo thói quen là đi sang trái xong đi thẳng.
"Ô kìa, Tuyết Ninh phải không?"
"Phong Lang đấy à?"
Người bước đến chỗ cô là một nữ nhân tộc sói. Khí chất anh tú và khuôn mặt sắc xảo của một nàng sói Alpha tỏa ra mãnh liệt. Là bạn học cùng lớp của Tuyết Ninh, cô ấy tên là Ôn Mỹ Tịch.
Mỹ Tịch là một nữ nhân tộc sói và đã phân hóa thành một Alpha nên khỏi cần nói cũng biết cô ấy là lớp trưởng của tập thể lớp của Tuyết Ninh. ("Alpha" có thể hiểu là "con đầu đàn" của đàn sói)
Vốn dĩ sói và hồ ly là hai loài động vật tương khắc, là kẻ thù không đội trời chung. Nhưng sau một khoảng thời gian tiếp xúc, cả hai lại trở thành bạn học tốt của nhau.
"Cậu đang định đi đâu thế?"
"À, tôi đi tham quan biệt thự một chút"
"Vậy hả? Với một người hứng thú với kiếm thuật như Tuyết Ninh thì tôi nghĩ cậu nên thử đi qua khu hành lang kia đi. Nghe bảo vừa rồi có nhiều qua đấy để xem những chiến tích của gia tộc Dạ đấy"
"Thật sao? Để tôi qua xem thử. À mà cậu hình như cũng đang bận gì nhỉ"
"Tôi ấy hả? À không, tôi đi gặp một cô đàn em cũ thôi"
"Ồ, vậy tôi không làm phiền nữa."
"Được, đi thong thả nhé"
Nghe theo lời của Phong Lang thì Tuyết Ninh cũng háo hức chạy qua đó xem thử.
Đúng là một gia tộc giàu có, danh tiếng lẫy lừng. Đâu đâu cũng là những bức ảnh, chân dung, tượng điêu khắc các thành viên trong gia đình. Đã vậy, dưới mỗi bức ảnh, pho tượng đều là bảng tên khắc chữ bằng vàng và vô số bằng khen, chiến tích được đóng khung.
Không phải quá đề cao hay gì nhưng thực tế. Ma cà rồng hay còn gọi là huyết tộc sở hữu rất nhiều khả năng đặc biệt. Các chủng tộc đều sở hữu những nội tại đặc trủng. Bao gồm:
- Huyết Đế - Vespera : Ma cà rồng có [Máu]
- Đế Hoa - Chensu: Thú nhân có [Thể Chất].
- Thủy Đế - Minaros: Nhân ngư có [Bất Tử].
- Thần Quốc - Elvar: Elf có [Hư Vô].
- Cơ Quốc - Mechar: Thiết Cơ có [Máy Móc].
- Băng Quốc - Glacia: Băng Linh có [Băng Thể]
- Tinh Linh Sử Ký (gọi tắt là Sử Ký) có [Trường Sinh - Tiến Hóa]
- Tinh Linh có [Biến Hóa - Tiến Hóa]
- Vũ Linh có [Nhập Hồn - Thừa Hưởng]
- Thần Thú có [Bắt chước - Tiến Hóa]
Ngoài ra vẫn còn một số sinh vật quái dị và tà ác khác như ma thú, thủy quái nhân, thây ma, người xương,...
Quay lại với huyết tộc. Đây bộ tộc sử dụng [Máu] để chiến đấu. Là bộ tộc tương đối toàn năng về cả thể chất lẫn ma pháp. Đồng thời còn là bộ tộc pháp triển vũ khí và có quân sự mạnh nhất.
Trong đó thì Thú nhân như Tuyết Ninh thường lại mạnh về thể chất chứ ma pháp thì chỉ thành thạo những cái cơ bản chứ không quá thông dụng. Ngược lại thì Elf rất yếu thể chất nhưng lại cực mạnh về ma pháp.
Đi mãi thì cuối cùng Tuyết Ninh đã ra được hành lang bên ngoài. Hành lang dài mở ra như một khúc nhạc chiều tà, những mái vòm cao vút nối tiếp nhau thành nhịp điệu đều đặn, thanh thoát. Hàng cột trắng ngà đứng song song, vững chãi mà mềm mại dưới ánh hoàng hôn rót xuống từng dải sáng vàng ấm. Những tấm rèm lụa mỏng buông hờ, khẽ lay theo gió, ánh nắng xuyên qua tạo thành lớp sáng dịu như mật ong, trải dài trên nền đá mịn màng thành những vệt bóng đổ thướt tha.
Bên ngoài lan can là khoảng không mờ sương, núi non xa xa chìm trong sắc tím hồng của buổi chiều đang tắt. Vài nhành dây leo buông mình từ mái vòm, điểm xuyết chút xanh mềm giữa gam màu vàng cam êm ái. Cả không gian tĩnh lặng, trang nhã, như một góc ban công của cung điện cổ tích - nơi thời gian dường như chậm lại để giữ trọn khoảnh khắc giao thoa giữa ngày và đêm.

Đúng là không gian dừng trôi thật. Tuyết Ninh cảm nhận được hai bầu không khí đan xen giữa cái thiện và ác ở trong ngôi biệt thự lớn này. Nên không khí tràn vào đây mang cảm giác thật mới lạ.
Bỗng ánh mắt cô va phải một hình bóng nhỏ đang đứng ở cuối lan can. Đó là một bé gái chắc phải dưới tuổi cô đang giơ tay khỏi lan can, vươn tới cành cây bên ngoài kia. Thấy vậy nên Tuyết Ninh hốt hoảng chạy lại.
"Kìa, cẩn thận!"
Tuyết Ninh ôm cô bé vào lòng rồi đỡ cô bé xuống khỏi lan can. Bốn mắt chạm nhau. Bé gái xinh xắn đến mức khiến cô rùng mình. Mái tóc đen được buộc gọn sau gáy cùng bộ đồ ngủ màu vàng. Đôi mắt tím lấp lánh như màn đêm. Mắt chính là điểm nổi bật nhất của ma cà rồng khi chúng có thể phát sáng như ánh trăng.
Phải mất một lúc Tuyết Ninh mới nhận ra mình đã ngây ngốc nhìn một cô bé mới gặp nên ho khan một cái cho đỡ ngượng rồi mở miệng hỏi.
"... Nhóc đang làm gì ở đây thế?"
Cô bé nọ có vẻ cũng vừa cứng đơ người nên khi bị Tuyết Ninh hỏi thì bé giật mình rồi nhìn lên trên cành cây bên ngoài hành lang. Thấy vậy, cô cũng nhìn theo.
Trên cành cây là... một con mèo đen.
Mà có phải mèo thường đâu.
Chú mèo đen ấy mang dáng vẻ vừa đáng yêu vừa đậm chất quý tộc. Bộ lông đen tuyền mịn như nhung ôm lấy thân hình thanh thoát, khiến từng cái nghiêng đầu hay vẫy đuôi đều trông mềm mại, duyên dáng. Đôi mắt vàng sáng long lanh ánh lên vẻ kiêu kỳ rất "hoàng gia", nhưng lại phảng phất nét tò mò ngây thơ. Quanh cổ là chiếc vòng nạm đá xanh hồng lấp lánh cùng những sợi dây chuyền nhỏ xíu rung nhẹ theo từng cử động, phía sau còn thắt chiếc nơ đen xinh xắn như áo choàng mini. Nhìn nó trông chả khác gì một "tiểu vương tử".

Chỉ cần nhìn sơ qua thôi Tuyết Ninh cũng đoán được sinh vật này. Là một Á Thần tên "Linh Miêu Thần Tài". Như cái tên thì nó mang đến tiền tài cho chủ nhân.
Thấy nó đang bám vào cành cây và loay hoay không biết cách xuống như thế nào xong Ninh lại quay sang nhìn cục bông nhỏ trong lòng rồi dùng ma pháp gió đưa nó về lại tay cô bé.
Đón được con mèo về, cô bé nhanh chóng ôm nó vào lòng. Thấy nụ cười nở rộ trên gương mặt xinh xắn, Tuyết Ninh không kiềm được mà giơ tay lên nhéo một bên má khiến cô bé bất ngờ nhìn.
"Mềm ghê! Như mochi vậy"
"!!!"
Bị bóp bóp một bên má khiến cô bé ngượng chín mặt. Chẳng lẽ Tuyết Ninh đã vô tình ăn hiếp người ta mất rồi sao? Nhưng thôi mà, Tuyết Ninh hôm nay cũng mới qua tuổi 10 thôi nên có thể xem đây là trò đùa trẻ con được mà.
Tuyết Ninh đặt cô bé xuống, toan định hỏi tên nhưng chỉ vừa mới chân chạm đất thì cục bông trong lòng đã ôm chặt con mèo rồi nhảy ra xa khỏi cô. Song, vừa định chạy thì cô bé lại quay đầu lại rồi nhìn cô một lúc...
"... Cảm ơn chị"
Cô bé cúi đầu xuống, miệng mấp mé từng chữ nói ra câu cảm ơn. Nói xong thì em nó cũng chạy thẳng đi và mất hút sau câu thang đi lên tầng trên.
Lại bị bỏ lại một mình, Tuyết Ninh cũng đành gãi đầu. Thôi, mình bắt nạt con nhà người ta như vậy là đủ rồi. Cuộc gặp với cô bé chưa biết tên ấy cũng khiến cô không còn hứng tham quan nữa nên cô thân hành xuống lại sảnh tiệc.
Sảnh vẫn rất đông. Có lẽ vừa mới có một màn bắn pháo giấy nên sàn nhà mới sặc sỡ màu sắc của những mảnh giấy xanh đỏ. Vừa mới cắt được một miếng thịt bỏ vào miệng nhai thì có tiếng gọi vọng ra trong đám đông.
"Kìa kìa, Tuyết Ninh, ai lại ăn bít tết một mình như thế"
Ninh quay sang và nheo mắt khi thấy gương mặt tươi cười ấy. Miệng nhai miếng thịt (thật ra thịt đã tan trong miệng từ lâu) để tránh phải bắt lời. Nhưng người kia thì cứ thích tiến đến, quàng tay quanh cổ cô.
"Sao đấy? Mới bị người thương từ chối à?"
". . . Ờ nói vậy cũng đúng"
"Thật luôn. Cái đồ mặt lạnh như c*t ngâm như bà cũng biết yêu á"
"Ý bà bảo tôi là. . ."
"( ^ω^ )"
Thề luôn. Nếu mà có một cây gươm nào ở đây thì cô sẽ cầm nó và phang thẳng vào Long Yên Dao đang ôm vai bá cổ miệng nói tục nói điêu mấy điều xấu xa bên cạnh cô. Nhưng thôi vậy, dù sao cũng là bạn học từ bé tới giờ nên cô sẽ mủi lòng và tha cho...
"Đúng rồi, tôi bảo bà lạnh như c*t đấy"
KHÔNG THỂ THA CHO NHỎ NÀY ĐƯỢC!!!
Thâm tâm thầm nhủ là đem cô bạn khổng tước này lên lò nướng cho quay cháy khét ấy đi nhưng khi nhìn thấy gia đình Yên Dao đang ở gần nên Tuyết Ninh vẫn phải gồng mình mà nuốt cục tức trong bụng xuống. Sau đó như vừa nhớ ra điều gì mà cô mới bỏ nĩa xuống.
"Phải rồi, có phải bà đang bận gì không? Thấy mới đến mà đã bị gia đình lôi đi rồi"
"À, họ bắt tôi đi gặp hôn thê tương lai ấy mà. Nhưng tôi không để tâm mấy đến nàng ấy"
"Nhưng bà nhất định bị bắt tìm hiểu rồi chứ nhỉ"
"Biết tên rồi. Là Mộc Lan Tâm. Khả năng là Omega đấy"
"Bà chắc cũng định sẵn là Alpha rồi nhỉ"
"Tất nhiên. Cỡ tôi như này mà không phải Alpha thì là cái gì"
"... Hừm. Mà nhỏ Lệ Hoa quay về chưa?"
"Lệ Hoa hả? Tôi còn chưa gặp kể từ khi tới đây"
Rồi không cần ai đề nghị, cả hai cùng đồng loạt tiến ra ngoài vườn.
______ (Quay ngược thời gian một chút)
Xung quanh là biển hoa tím nở rộ, cánh hoa và những đốm sáng li ti bay lơ lửng trong không khí như bụi sao. Những dây leo và đóa hồng quấn quanh cột đá, mềm mại mà bí ẩn. Vài cánh bướm phát sáng chao lượn giữa khoảng không tĩnh lặng, khiến nơi đây vừa linh thiêng, vừa mộng mị - như một khu vườn bí mật ẩn mình giữa ranh giới của ánh sáng và bóng đêm.
Lệ Hoa tiến ra ngoài vườn hoa lấp lánh ánh trăng của biệt thự. Đúng là một đại gia tộc giàu có, ngay cả khu vườn cũng chăm chút rất cẩn thận. Dựa vào thính giác nhạy bén với tiếng nước chảy mà cô đã thành công mò đến được một hồ nước.
Hồ nước nhỏ nằm yên giữa khu vườn như một viên ngọc phát sáng trong đêm, mặt nước trong veo ánh lên sắc lam dịu, phản chiếu những đốm sáng lấp lánh từ dây leo rủ xuống quanh bờ. Từng gợn sóng khẽ lan khi cánh hoa rơi chạm mặt nước, tạo nên những vòng tròn ánh sáng mềm mại như đang thở. Hơi sương mỏng bảng lảng trên mặt hồ khiến làn nước trông càng huyền ảo, vừa tĩnh lặng vừa ẩn chứa một điều gì đó linh thiêng và bí mật.
Quả là một hồ nước trong mộng của bao nhiêu nhân ngư. Chỉ là... có một thứ thu hút Lệ Hoa hơn cả hồ tiên. Một cô gái nhỏ đang ngồi chơi với mấy bông hoa đỗ quyên gần hồ.
Bỗng chốc, cô bé trượt chân và ngã thẳng xuống hồ nước. Rõ là hồ sâu mà lại không có lan can chắn thì đúng là...
MÀ GIỜ ĐÂU PHẢI LÚC TÒ MÒ CÁI ĐẤY!!!
Ngay lập tức, Lệ Hoa nhảy thẳng xuống hồ. Thấy cô gái nhỏ đang dần chìm xuống thì cô liền tăng tốc bơi xuống và ôm cơ thể mềm mại ấy vào lòng rồi lội lên. Nhưng bỗng dưng, cơ thể nhỏ lại nhẹ bất thường. Nhìn cô bé cũng phải tầm gần 25kg nhưng nhẹ đến mức này...
Giống như....
... Cô đang ôm một cái xác vậy!
Nhận thấy hơi thở cô bé yếu dần, Lệ Hoa hoảng hốt không biết làm sao. Cô mới chỉ là một nhân ngư mới lớn, việc vác thêm một cơ thể khác mà bơi nên thật nhanh là điều thật sự rất khó,
Cuối cùng, Lệ Hoa cũng hạ quyết tâm. Cô sẽ giúp cô bé giữ hơi thở. Nhìn gương mặt đang nhắm nghiền trong lòng, cô khẽ nuốt nước bọt. Rồi từ từ cúi đầu xuống, hôn lên đôi môi anh đào nhỏ nhắn kia.
Thời gian dừng lại một khắc. Mặt nước yên tĩnh đến lạ. Cho đến khi cô bé nhỏ khẽ ho một cái thì Lệ Hoa mới giật mình rời môi. Thấy đối phương có lại hơi thở thì liền nhanh chóng bơi khỏi mặt nước.
"Ha!"
Sau khi cẩn thận dìu cô bé ngồi lên trên gạch đá, Lệ Hoa thở hổn hển đầy mệt mỏi. Chân cô vẫn để dưới hồ để lấy tí thể lực. Việc bơi nhanh dưới nước cũng như việc chủng tộc khác chạy nhanh trên mặt đất, thật sự rất mệt.
Song song với việc đó, cô bé nhỏ được cô vớt lên lại chẳng có sự hoảng loạn như những đứa trẻ đuối nước khác. Đôi mắt có chút ngỡ ngàng nhưng theo quan sát biểu cảm, cá nhân Hoa cảm thấy đó chỉ giống như phản ứng của việc đã trải qua nhiều lần.
"... Không sao chứ?"
Lệ Hoa đưa tay xoa lưng đối phương khiến cô bé giật mình quay sang, đồng thời cô cũng bất giác thu tay lại.
Cả hai nhìn nhau. Chạm phải đôi mắt đỏ máu pha lê đó, tim cô bỗng lệch một nhịp. Huyết tộc nổi tiếng xinh đẹp với vẻ ngoài có phần ma mị và quyết rũ chết người.
Hoa vốn không tin điều đó, thậm chí cô còn nói sẽ chẳng thể nào bị hạ gục bởi vẻ đẹp kỳ dị của một bộ tộc hút máu. Nhưng ngay khoảnh khắc này đây, Hoa thật muốn dùng nước tẩy xóa hết những câu chữ ấy đi.
Tính theo độ tuổi thì Hoa với cô bé chắc chỉ kém nhau hai tuổi là nhiều nên chắc cô gọi là "nàng" được rồi nhỉ.
Nàng ma cà rồng nhỏ trước mặt xinh đẹp đến nghẹt thở. Dù là một đứa bé nhỏ nhưng nét mặt lại sắc xảo, hai má hồng hào đầy đặn. Đặc biệt nhất vẫn là đôi mắt đỏ nổi bật của chủng huyết tộc, ẩn dưới hàng mi cong đậm nét quý tộc. Đã vậy, do nước trên người làm mái tóc vàng kim càng lấp lánh ánh sáng của trăng, giống như cả bầu trời sao rải rắc trên dải ngân hà hoàng kim.
Rồi Lệ Hoa nhận ra mặt mình đã nóng lên. Mới lần đầu gặp đã thích nàng tới vậy có phải háo sắc quá không?
Nhưng chắc không chỉ mình cô. Nàng cũng đỏ mặt, mắt rưng rưng nhìn cô nhân ngư đắm đuối. Phải chăng đây là tiếng sét ái tính trong sách truyện?
Không gian xung quanh như ngừng lại để cho hai người tận hưởng vẻ đẹp của nhau. Gió bay qua chỉ dám lay khẽ những cánh bướm đang hút mật hoa. Nước cũng chỉ nhẹ lay động mái tóc dài của nhân ngư chứ nào dám làm xao nhãng cảm xúc của ai đâu.
...
...
"Ê Lệ Hoa!"
Giọng nói vang vọng từ sau cánh cổng lưới dừa đối diện, hai bóng hình quen thuộc chạy vào với khuôn mặt lấm tấm mồ hôi.
"Ủa, Tuyết Ninh, Yên Dao, hai bà tìm tôi đó hả?"
"Chứ gì nữa. Bà đi lâu thấy bà nội luôn"
"Đâu tới mức đó..."
Tuyết Ninh và Yên Dao chạy đến bắt bẻ với khuôn mặt bất mãn. Rồi cả hai đánh mắt sang người đang ngồi bên cạnh Lệ Hoa và...
"Gì đây? Bọn tôi thì khổ cực tìm bà khắp khu vườn. Còn bà ở đây hẹn hò bí mật với người tình bé nhỏ này à?" - Yên Dao tối sầm mặt rồi chỉ xuống nàng huyết rộc.
"Cái gì mà người tình! Em ấy bị trượt chân rớt xuống hồ, tôi vớt em ấy nên thôi. Bộ bà không thấy người cả hai chúng tôi đều ướt à!" - Lệ Hoa đỏ mặt phản bác ngay lập tức. Mặc dù gọi là "người tình" thì cũng cũng đi, tại vừa rồi cô đã...
... cướp nụ hôn đầu của nàng mất rồi còn đâu!
"Vậy hỏ? Oke, bà tốt đấy!" - Yên Dao vừa xua tay vừa nói, cô nhìn cô bạn nhân ngư mà đầy ẩn ý.
"Cô bé này, chắc là con của chủ nhà đấy"
"Ơ, thật à?"
"Ừ, tôi nghe Vân Trang bảo vậy. Nhà này có hai đứa con gái song sinh. Vừa rồi Tuyết Ninh gặp một bé, giờ Lệ Hoa gặp một bé. Hai bà chắc có duyên với ma cà rồng nhà này rồi"
Nghe vậy thì đôi tai cáo của Tuyết Ninh khẽ giật giật, còn Lệ Hoa thì nheo mắt nhìn cô bé huyết tộc bên cạnh. Đúng là với nhan sắc xinh xắn và những nét đặc điểm nổi bật của nàng thì nàng thật sự khác biệt đối với những ma cà rồng khác.
Đúng thật là do góc nhìn hạn hẹp của mình. Trước giờ Lệ Hoa không đánh giá được đâu là đẹp đâu là xấu nên Lệ Hoa không nhận ra rằng giới thượng lưu sở hữu nhan sắc khác thường từ nhỏ.
". . . Thôi không dám đâu"
Nói rồi, Lệ Hoa đứng dậy khỏi hồ nước và nhìn cô bé bên cạnh. Cô cúi xuống, nắm lấy bàn tay búp măng mềm mại của nàng. Đối phương bị Lệ Hoa kéo tay thì liến ngước lên nhìn cô, giống như muốn hỏi cô muốn làm gì.
"Chị đưa em về lại chỗ cha em nhé"
"Hí hí, gì đấy? Hỏi cưới hả?"
"Không! Tôi đi giải thích với người nhà về vụ vừa rồi. Người bọn tôi ướt như này mà."
Rồi, cô mặc kệ hai người bạn đang hí hử đoán già đoán non mà dắt tay nàng ma cà rồng nhỏ về lại sảnh tiệc. Sau khi giải thích về sự việc nhỏ xảy ra (tất nhiên là bỏ qua đoạn chạm môi) thì cô đành nhanh chóng chuồn đi trước. Vì Lệ Hoa cảm giác, cho dù có "thêm mắm dặm muối" hay "bỏ đường" đi thì cha cô bé vẫn nhìn thấu được mọi chuyện vậy.
Nhưng chỉ vừa mới gần bước chân khỏi cửa lớn thì vạt váy Lệ Hoa bất ngờ bị kéo mạnh khiến cô phải dừng bước. Thủ phạm là gương mặt mà cô mới gặp đây.
"Em sao thế? Có chuyện gì muốn nói với chị à?"
Lệ Hoa cúi người xuống cố gắng lựa lời cẩn thận để hỏi nàng huyết tộc nhỏ. Thề luôn, xin em đừng bám tôi nữa. Em dễ thương thật nhưng cha em đúng trái ngược hoàn toàn luôn ấy. Nội tâm thì gào thét nhưng bên ngoài thì mặt cười.
"C-Chị ơi, cảm ơn chị... vì đã cứu em"
"À ừ, không sao đâu"
Đừng cảm ơn, chị là người đã cướp nụ hôn đầu của một đứa trẻ ngây ngô đấy.
Nhưng đúng là, đây là lần đầu mà Lệ Hoa nghe giọng nàng. Mềm mại mà có chút thẹn thùng. Gương mặt đỏ hồng nhè nhẹ và đôi mắt cũng có thêm biểu cảm hơn.
"Chị phải về ạ?"
"Ừ, giờ chị đây"
Chứ chẳng lẽ ở lại đối mặt với cha em sao?
"Chị ơi, cho em biết tên chị được không?"
Lúc này, cô bé từ nắm váy chuyển sang nắm một bên tay của Lệ Hoa. Chứng kiến ánh mắt long lanh của cô bé, Lệ Hoa mủi lòng mà gật đầu đồng ý.
"Chị là Lam Lệ Hoa. Còn em thì sao?"
"Em... là Dạ Huyết Nguyệt. Hoa tiểu thư, em rất muốn gặp lại chị. Ta còn có thể gặp nhau được nữa không chị?"
Có vẻ là lần đầu bắt chuyện với người khác mà còn nói câu dài như vậy nên Huyết Nguyệt đã dừng lại để thở. Thấy cô bé cố gắng hỏi Lệ Hoa như vậy vừa dễ thương vừa buồn cười nên cô cũng cười cười nói qua.
"Ừ, có lẽ ta sẽ còn gặp lại nhau"
Bỗng chốc, Lệ Hoa dừng lại để quan sát cô gái nhỏ. Đến giờ cô vẫn chưa hết rung động. Mà giờ nghĩ lại, giữa chốn đông đúc người như này, nàng lại chẳng có lấy một người bạn nào xung quanh. Bằng chứng là nàng chơi bên hồ một mình trong khi ở đây cũng có vô số đứa trẻ cùng tuổi.
Trông nàng thật cô đơn... có gì đó giống với Lệ Hoa, bị cô lập.
Nhưng nếu sau này nàng vô tình gặp một ai đó có thể che chở, bảo vệ nàng càng đời. Rồi khung cảnh nàng bước trên con đường rải đầy hoa, tay trong tay với một người khác lại khiến Hoa có chút không đành lòng. Chưa gì cô đã lo rằng, liệu nàng có gặp được một người tốt không? Có thể cứu nàng lúc nàng gặp nguy hiểm như vừa rồi không?
Nghĩ đến đây, Lệ Hoa tiến lại gần hơn để nhìn thấy được hình ảnh bản thân được phản chiếu qua đôi mắt của người khác một cách rõ ràng. Không phải ai cũng nhìn cô chăm chú và chân thành như vậy. Cũng không phải lúc nào Hoa cũng được nhìn thấy bản thân được hiện hữu trong mắt người khác rõ ràng như vậy.
Nuốt nước bọt xuống rồi Lệ Hoa nắm lấy lại bàn tay đang nắm tay mình.
"Nếu chúng ta còn gặp lại nhau... chị hỏi cưới em lần nữa nhé"
Huyết Nguyệt mở to mắt nhìn nữ nhân ngư đang lấy tay mình. Bàn tay mềm mại và ấm áp đã ôm lấy nàng lúc cơ thể cảm thấy lạnh lẽo dưới làn nước.
"... Vậy em sẽ nhớ câu đó"
Nghe vậy, Lệ Hoa gật đầu rồi cô từ từ bỏ bàn tay nhỏ xuống rồi đứng dậy. Ánh mắt đầy lưu luyến nhìn cô gái bé nhỏ lần nữa rồi quay người bước chân ra khỏi sảnh, qua cánh cửa lớn. Cứ thế đi một mạch về phía chiếc xe đã đỗ sẵn ở cổng lớn, người của cô đã tới đón cô về.
Hình ảnh của nàng ma cà rồng nhỏ vẫn luôn hiện lên trong tâm trí Lệ Hoa. Thật sự thì bản thân cô cũng không biết liệu mình còn gặp lại em ấy nữa không?
Điều duy nhất bây giờ cô có thể biết trước, rằng nơi giam cầm mình hiện tại... rất khó để thoát ra.
"Mong em ấy sống tốt"
Lệ Hoa nhắm mắt, để lại câu nói không ai nghe thấy ấy.
Nhưng vì sau khi trở về, Lệ Hoa đã không còn được tiếp xúc quá nhiều với bên ngoài nên cô không hề hay biết rằng lời chúc phúc ấy đã chẳng thành hiện thực.
Chỉ sau ba ngày kể từ buổi tiệc sinh nhật ấy, gia tộc Dạ đã bị khủng hoảng.