Chương 1
1
Nói ra thì hơi xấu hổ, từ lúc bạn xuyên không vào thế giới của “Bungo Stray Dogs” được vài tháng nay, bạn vẫn chưa gặp một nhân vật nguyên tác nào cả.
Không phải là bạn không đủ tư cách để gặp.
Bạn vốn là một người dùng dị năng tự do, nếu cố gắng tiến tới thì chắc cũng chẳng đến mức không có thế lực nào thu nhận.
Nhưng cho đến nay, chưa có bất kỳ thế lực hay nhân vật nào biết đến sự tồn tại của bạn. Nói cách khác, khả năng bạn gây ảnh hưởng hay bị cuốn vào cốt truyện là con số không tròn trĩnh. Đối với tình trạng yên bình hiện tại, bạn vô cùng hài lòng và cũng hy vọng nó có thể duy trì mãi mãi.
2
Quên giới thiệu mất.
Dị năng của bạn là phúc lợi đính kèm khi xuyên không. Nếu Mori Ougai là hiện thân của “giải pháp tối ưu” thì dị năng của bạn chính là hiện thân của “giải pháp tồi tệ nhất” — Khi kích hoạt, dị năng sẽ tìm ra lựa chọn mang lại hậu quả khắc nghiệt và bất lợi nhất trong số các phương án mà bạn đang đối mặt để bạn có thể loại trừ nó.
Lấy một ví dụ.
Nếu như bạn đứng trước ngã ba đường: Con đường thứ nhất là một lộ trình bình an vô sự, con đường thứ hai có chó dữ rình rập, còn con đường thứ ba sắp xảy ra một trận chiến dị năng mưa bom bão đạn, long tranh hổ đấu, người qua đường vô tội bước vào chắc chắn sẽ mất mạng. Khi bạn kích hoạt dị năng, bạn sẽ biết con đường thứ ba mang lại kết quả tồi tệ nhất và tuyệt đối không thể đi, từ đó chuyển sang chọn một trong hai con đường đầu tiên. Một khi đã tránh được nguy hiểm chí mạng từ súng đạn thật thì việc có bị chó cắn hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Đây chắc chắn là một kỹ năng cực kỳ thích hợp để giữ mạng.
Nhờ có dị năng này, bạn đã tránh được vô số vụ thanh toán lẫn nhau của Port Mafia, cũng như các sự kiện tồi tệ như cướp bóc, giết chóc, để rồi thuận buồm xuôi gió sống sót tung tăng cho đến tận bây giờ tại thành phố Yokohama chân chất hiền hòa này.
3
Tất nhiên, một dị năng tiện lợi như vậy không thể không đi kèm cái giá của nó.
Theo cách hiểu của bạn thì điều này đại loại giống như thùng rác đầy thì phải đem đi đổ ấy?
Tùy thuộc vào tần suất sử dụng, cứ cách một khoảng thời gian, bạn lại buộc phải gánh chịu một hậu quả tồi tệ nhất. Nếu ngay lúc dị năng đến kỳ thanh toán, bạn tình cờ phải chọn một trong nhiều đáp án, bạn bắt buộc phải chọn phương án có kết quả thê thảm nhất. Nếu lúc đó bạn đang đối mặt với một sự kiện mang tính ngẫu nhiên như rút thẻ gacha hay tung đồng xu và không có phương án nào để lựa chọn, nó sẽ cưỡng ép bẻ cong kết quả bạn nhận được thành tình huống tồi tệ nhất.
Lần đầu tiên bạn nếm mùi tác dụng phụ này là vào dạo trước, khi bạn vừa nạp tiền chuẩn bị quay gacha. Sau đó rút ra được cái gì thì khỏi phải nói, toàn là nước mắt đau thương thôi.
Về sau bạn rút kinh nghiệm, cứ cẩn thận nhẩm tính ngày tháng, nhắm chừng lúc dị năng sắp sửa giở trò, bạn sẽ chủ động làm nhiều việc vô thưởng vô phạt nhưng mang đầy tính bất định, ví dụ như chơi các trò chơi offline có tính ngẫu nhiên cao, hở chút là mở rương báu hay vòng quay may mắn...
Hay ví dụ như hôm nay, bạn ra khỏi nhà, tìm đến một vùng hoang vu hẻo lánh để câu cá.
4
Câu cá quả thực là một cách hay.
Kết quả không chắc chắn, vừa hay thỏa mãn điều kiện của dị năng, vùng ngoại ô non xanh nước biếc, chim hót hoa thơm, cách xa những vụ tội phạm dị năng trong thành phố, đảm bảo được an toàn tính mạng cho bạn. Quan trọng nhất là, một khi thả câu thì có thể ngồi cả ngày, chẳng sợ bỏ lỡ thời điểm dị năng phát tác.
Bạn vừa câu cá vừa gật gù đắc ý, càng nghĩ càng thấy hài lòng.
5
Thả câu chưa được bao lâu, dị năng đã phát huy tác dụng.
Lưỡi câu đột ngột móc phải thứ gì đó. Bạn bị thao túng, bắt đầu thu dây trong vô thức.
Cảm giác kéo lên rất nặng, dường như là một con cá lớn? Không đúng, đã là câu cá, vậy thì kết quả tồi tệ nhất sẽ chẳng thể nào là cá được, huống hồ dòng sông này cũng chẳng có vẻ gì là sẽ xuất hiện cá lớn. Vậy thì là một mớ rác thải phế liệu khổng lồ chăng?
Trong lúc đang mải mê suy đoán, bạn bị buộc phải nhấc cần câu lên. Vật kia bay vọt ra khỏi mặt nước, đập “bẹp” một tiếng xuống bờ.
Bạn còn đang thắc mắc sao lại nặng đến thế, hóa ra lại là một con người. Nhưng câu được người thì đáng ra phải tính là một việc tốt chứ nhỉ? Rốt cuộc người này phải tồi tệ đến mức nào mới bị dị năng của bạn phán định là “giải pháp tồi tệ nhất” thế?
Bạn định thần nhìn kỹ:
Là Dazai Osamu à, anh quả thực rất tồi tệ, vậy thì bình thường rồi.
— Khoan đã, bình thường cái quái gì chứ, sao bạn lại câu được Dazai Osamu lên thế này?!
6
Bạn thật ngốc, ngốc thật sự.
Bạn chỉ biết rằng khi ra phố phải cố tình đi đường vòng để tránh mặt Công ty Thám tử Vũ trang và Port Mafia, kẻo lại chạm trán mấy tên quái kiệt có chỉ số thông minh cao ngất ngưởng, chỉ dăm ba câu đã bị người ta lột sạch lai lịch. Ấy thế nhưng bạn lại chẳng biết rằng dưới sông cũng có sự hiện diện của bọn họ nữa.
7
Không, nói chính xác hơn, bạn thừa biết tên cuồng nhảy sông Dazai Osamu đương nhiên sẽ có mặt dưới sông.
Thế nhưng bạn đã bị nguyên tác đánh lừa một cách triệt để, trước nay cứ đinh ninh rằng muốn tránh mặt Dazai Osamu thì hễ thấy dưới nước có đôi chân thò lên, hay bên đường có kẻ đang lủng lẳng treo cổ thì cứ giả vờ như không thấy, hóa thân thành một người qua đường lạnh lùng mù dở là xong.
Nhưng bạn ngàn lần không ngờ tới anh lại có thể bị mắc vào lưỡi câu.
Khả năng Dazai Osamu trôi dạt một mạch đến tận nơi cách xa trung tâm thành phố thế này mà không bị bất kỳ một người qua đường tốt bụng nào nhìn thấy hay vớt lên là cực kỳ nhỏ nhoi. Nếu bảo dị năng của bạn không giở trò ở đây thì bạn tuyệt đối chẳng tin đâu. Bởi vì dị năng không trực tiếp tác động lên bản thân Dazai Osamu mà là thao túng xác suất xoay quanh anh, do đó nó có thể hoàn toàn phớt lờ “Nhân gian thất cách”, cưỡng ép kéo anh đến tận đây để trở thành một trong những kết quả của sự kiện ngẫu nhiên mà bạn gặp phải...
Về khoản hãm hại chủ nhân, dị năng của bạn có lẽ đã sánh ngang với vũ khí nhân quả rồi chăng?
8
Bạn bắt đầu cân nhắc tính khả thi của việc tung một cú đá, đạp thẳng “con cá thu” đang mắc cạn trên bờ này trở lại dòng sông.
Mà nói đi cũng phải nói lại, hiện giờ anh có nhận thức không? Nhỡ đâu thả anh xuống nước lại càng khơi dậy sự nghi ngờ của anh thì sao?
Thôi thì cứ quy củ một chút, lúc này đóng giả làm một người đam mê câu cá bình thường vô tình đi ngang qua và có ý tốt nhưng làm hỏng việc, rồi cố gắng đánh thức anh có vẻ là lựa chọn hoàn hảo nhất. Dù vậy, bạn có chút hoài nghi về kỹ năng diễn xuất của bản thân. Bạn hiểu rõ mười mươi rằng Dazai Osamu là một tên cuồng tự tử thích rủ người khác chết chung, nên trước những hành vi quái đản của anh, bạn đã quá quen thuộc và chẳng ngạc nhiên chút nào. Rất khó để tái hiện lại phản ứng tự nhiên của một người qua đường ngây thơ không biết gì, như thế chắc chắn sẽ rất dễ để lộ sơ hở.
Hay là... Cứ chuồn thôi nhỉ?
9
Vừa rảo bước ra ngoài chưa được mấy bước, bạn chợt nghe thấy câu thoại kinh điển: “Vị tiểu thư xinh đẹp này...”
Đợi đã, tỉnh rồi sao? Mới được bao lâu chứ?
Ngâm mình dưới sông lâu như thế, lẽ ra phổi phải tràn trề nước mới phải, vậy mà vẫn có thể nói năng lưu loát thế này, đừng nói tên này là cá thu chuyển thế thật đấy nhé!
Bạn vận dụng toàn bộ kỹ năng diễn xuất tích cóp cả cuộc đời, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra rồi ngoảnh đầu lại:
“May, may quá, thưa anh, nếu anh đã tỉnh rồi thì tôi còn chút việc gấp, xin phép đi trước —”
10
“Có vẻ như cô rất sợ tôi, cô biết tôi sao? Nhưng tôi lại chẳng có chút ấn tượng nào về tiểu thư đây... Thật kỳ lạ, với nét đặc trưng của người ngoại quốc rõ rệt thế này, nếu tôi đã gặp qua một lần thì chắc chắn sẽ không thể nào quên được.”
Dazai Osamu chớp mắt rồi lại nghiêng đầu, làm ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ.
Thật không biết từ đâu chui ra một thiếu nữ manga Nhật Bản vừa đáng yêu vừa duyên dáng cao tận một mét tám thế này, tên này diễn sâu quá rồi đấy.
Ngay lúc bạn đang buông xuôi, trừng mắt nhìn anh mà thầm chửi rủa trong bụng, anh lại cất tiếng: “Đúng rồi, lúc nãy đó, là dị năng nhỉ?”
Bạn trở tay không kịp, toàn thân lập tức giật thót, luống cuống tay chân, chiếc cần câu cũng “rầm” một tiếng rơi phịch xuống đất.
Việc bạn biết anh và bị anh suy luận ra, bạn chẳng hề ngạc nhiên;
Nhưng chuyện bạn câu được anh lên cũng là do dị năng ấy, rốt cuộc thì anh làm sao mà đoán được chuyện đó? Một kẻ sở hữu dị năng như “Nhân gian thất cách” lẽ ra phải hình thành một điểm mù trong tư duy một cách tự nhiên, mỗi khi gặp phải những chuyện thế này thì khả năng cao sẽ trực tiếp gạt bỏ yếu tố dị năng sang một bên mới đúng chứ?
Cái tên nhãi ranh Dazai Osamu này, rốt cuộc anh mọc bao nhiêu cái não vậy hả?!