VĂN ÁN
Có một lời nguyền còn tàn khốc hơn cả việc bị lãng quên.
Đó là khi tôi nhìn vào gương và không thể chắc rằng người trong gương có thật sự là mình hay không.
Trình Ký An từng yêu thầm Tạ Cửu Thâm suốt những năm đại học. Một tình cảm lặng lẽ, vô vọng và chưa từng được đáp lại. Nhưng đó là chuyện của quá khứ. Hiện tại, khi gặp lại vị bác sĩ tâm lý ấy trong bệnh viện, Ký An thậm chí không dám chắc mình đã từng có một "quá khứ" thật sự.
Ký ức của cậu đầy những khoảng trống. Cảm xúc bị tê liệt một cách bất thường. Có những đêm, cậu tỉnh dậy với vệt máu khô dưới móng tay mà không biết nó đến từ đâu. Có những ngày, một câu nói vô tình của người lạ lại khiến cậu gục xuống như bị ai đó bóp nghẹt trái tim.
Tạ Cửu Thâm tiếp nhận ca bệnh này với lý trí lạnh lùng của một chuyên gia thần kinh học. Anh không nhận ra chàng trai năm xưa từng lặng lẽ ngồi cuối giảng đường nhìn theo bóng mình. Anh chỉ thấy một bệnh nhân có dấu hiệu PTSD phức tạp, những cơn ảo giác chồng chéo và những triệu chứng không khớp với bất kỳ chẩn đoán nào.
Nhưng khi những chi tiết kỳ lạ bắt đầu xuất hiện, người đàn ông lảng vảng trước phòng bệnh lúc nửa đêm, hồ sơ cũ bị ai đó rút khỏi kho lưu trữ và những vết kim tiêm mờ trên cánh tay Ký An mà cậu không thể giải thích. Tạ Cửu Thâm buộc phải đối mặt với một sự thật đen tối hơn nhiều.
Có ai đó đã ở bên trong tâm trí Ký An trước anh.
Có ai đó đã viết lại ký ức của cậu, xóa đi những điều họ không muốn cậu nhớ và cấy vào đó những mệnh lệnh mà chính cậu cũng không biết mình đang tuân theo.
Và tệ hơn nữa, có vẻ như bất cứ ai cố gắng cứu Ký An cũng sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.
----
"Tạ Cửu Thâm, nếu không có tất cả những chuyện đã xảy ra… em vẫn sẽ chọn anh chứ?"
Một kẻ mang trong mình ký ức không thuộc về mình.
Một bác sĩ dấn thân vào cuộc điều tra mà mỗi bước tiến gần sự thật, lại là một bước tiến gần nguy hiểm hơn.
Và một dự án tưởng như đã bị hủy bỏ từ nhiều năm trước, hóa ra chưa từng thực sự kết thúc.
Khi những mảnh vỡ ký ức của Ký An dần khớp lại, chúng không chỉ phơi bày sự thật về những thí nghiệm vô nhân tính mà còn về một cái chết đã bị chôn vùi, một tội ác mà chính cậu có thể đã gây ra trong trạng thái bị kiểm soát và một tổ chức sẵn sàng làm bất cứ điều gì để lấy lại "vật thử nghiệm sống" quý giá nhất của chúng.
Vì trong tâm trí cậu không chỉ chứa ký ức.
Nó còn chứa chìa khóa.
----
"Anh sẽ cứu em."
"Nhưng nếu sự thật khiến em đau thì sao?"
"Vậy thì em sẽ đau. Nhưng ít nhất, đó sẽ là nỗi đau của chính em."