[ Story OC Mashel ] Smogi Sacrifice

Summary

Có ship cp với Renatus 👉👈

Status
Ongoing
Chapters
6
Rating
n/a
Age Rating
16+

Vị Khách Của Nghĩa Địa

Ánh đèn ma thuật trong quán bar sầm uất tại khu phố cứ liên tục chập chờn, tỏa ra sắc tím lờ mờ quyện trong làn khói thuốc nống nặc của những vị khách gần đây. Smogi Sacrifice, ca nào có mặt cậu là y như rằng hôm đó quán rất đông khách... Cậu đang đặt chiếc ly thủy tinh vừa lau lên kệ một bóng người từ phía sau lách qua với vẻ vội vàng đầy ác ý. Đó là Lucifer, một đồng nghiệp nam ở quán bar, kẻ vốn luôn ngứa mặt với việc Smogi luôn trông như một "xác sống" nhưng lại luôn được khách hàng ưu ái và chủ quán tin tưởng, hắn cố tình thúc mạnh khuỷu tay vào mạn sườn gầy gộc của Smogi.

Xoảng!

Chiếc ly pha lê cao cấp – loại đắt tiền nhất dùng để phục vụ các quý tộc – trượt khỏi kệ, rơi xuống sàn và tan tành thành hàng nghìn mảnh vụn sắc lẹm. Tiếng động chói tai khiến vài vị khách gần đó quay lại nhìn.

- Ôi chao, Smogi! Lại ngủ gật khi đang làm việc đấy à? - Lucifer lên giọng giả tạo, cố tình nói thật to để cho những vị khách nghe thấy - Tôi biết cậu mệt, nhưng hậu đậu làm vỡ đồ của chủ quán thế này thì thật khó coi. Là chiếc ly thứ mấy rồi nhỉ?

Smogi đứng chôn chân tại chỗ, cơn đau nhói từ cú thúc mạnh khiến lồng ngực cậu thắt lại, phổi như thiếu dưỡng khí. Cậu nhìn đống đổ nát dưới chân, rồi nhìn sang gương mặt đang đắc ý của Lucifer.

- Tôi không... - Smogi định lên tiếng, nhưng cổ họng khô khốc vì mệt mỏi, cậu biết giải thích lúc này chỉ khiến mọi chuyện thêm rắc rối.

- Nhìn cậu kìa, tay chân run rẩy thế kia thì làm sao mà phục vụ khách được chứ? - Lucifer tặc lưỡi, đá một mảnh vỡ về phía chân Smogi - Hay là để tôi nói với chủ quán cho cậu nghỉ việc sớm nhé? Coi như giữ lại chút thể diện cuối cùng đi.

Cậu không trả lời mà quỳ xuống sàn thu dọn những mảnh vỡ bằng đôi bàn tay trần, Smogi không muốn dùng phép thuật sương mù lúc này, vì nó sẽ chỉ khiến quán thêm hỗn loạn. Một mảnh thủy tinh sắc lẹm cứa vào ngón tay nhợt nhạt của cậu, một giọt máu đỏ tươi rỉ ra, nổi bật trên làn da trắng bệch.

- Tôi sẽ đền tiền chiếc ly này - Smogi nói khẽ, giọng điệu vẫn bình thản đến đáng sợ dù đôi mắt cậu trĩu nặng - Bây giờ, làm ơn tránh ra để tôi làm sạch chỗ này. Khách hàng đang đợi.

Cái nhìn lạnh lẽo, vô hồn từ quầng thâm sâu hoắm của Smogi khiến Kael bất giác rùng mình, hắn mong chờ gì khi gây sự với người như cậu chứ? Một cuộc cãi vả vô nghĩa sao... gã hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi, nhưng trong lòng Smogi. Đêm nay, cậu lại phải tăng ca để làm bù cho sự cố này rồi.

Anh chàng bartender nhanh chóng vào vị trí khi nghe tiếng chuông cửa, một vị khách đặt biệt bước vào hắn là Renatus Revol - một Thánh nhân và là thành viên của Ban quản lý Nghĩa địa ma thuật. Hắn bước vào, không gian bỗng chốc lại in bặt trong tiếng bước chân đang từ từ tới quầy, một sự thờ ơ đầy ngạo nghễ của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực. Hắn bước đi thong dong tiến thẳng về phía trung tâm quầy bar.

Lucifer lúc này thấy cơ hội lấy lòng một Thánh nhân đã đến hắn lập tức gạt phắt đi vẻ mặt hằn học khi nãy, vội vã chỉnh trang lại, nở một nụ cười nịnh bợ nhất có thể và lao ra chắn trước mặt Renatus:

- Thật là vinh dự cho chúng tôi khi được đón tiếp ngài, ngài Renatus! Để tôi sắp xếp cho một vị trí yên tĩnh nhất và đích thân pha chế món đặc biệt nhất của-

Bỏ qua lời chào mời của hắn, Renatus thậm chí không thèm chớp mắt, bước chân của vẫn giữ nguyên nhịp độ, cứ thế lướt qua như thể gã kia chỉ là không khí vô hình. Lucifer đứng sững lại, nụ cười trên môi méo xệch đi trong sự bẽ bàng trước bao nhiêu ánh mắt. Renatus dừng lại ngay trước vị trí của Smogi, hắn đặt tay lên mặt quầy bar, đôi mắt sắc sảo liếc xuống ngón tay đang rỉ máu của cậu thiếu niên, rồi mới chậm rãi ngước lên nhìn vào gương mặt hốc hác trước mặt.

- Ta đã nói rồi - Giọng Renatus vang lên, không quá lớn - Làm việc với những kẻ rác rưởi chỉ khiến đôi tay của ngươi thêm bẩn thỉu.

Hắn gõ ngón tay xuống mặt bàn, lờ đi sự hiện diện của tất cả những người xung quanh, Renatus lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn ném lên quầy về phía Smogi.

- Lau sạch cái ngón tay đáng thương đó đi. Kẻo máu của ngươi chảy ra lại rơi vào đồ uống của ta...

Tên Lucifer đứng phía sau, mặt hết đỏ rồi lại tái mét vì vừa nhục nhã, hắn không ngờ rằng kẻ mà hắn coi là "xác sống" hèn mọn lại là người duy nhất lọt vào mắt xanh của vị Thánh nhân khó lường này.

- Vẫn là loại cà phê đắng ngắt như lần trước – Renatus nói, giọng điệu trở lại vẻ thong thả thường nhày – Ta có một đêm dài cần phải thức để “dọn dẹp” vài thứ.

Smogi nhìn chiếc khăn, rồi lại nhìn vào đôi mắt sâu hoắm của Renatus mà không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhận lấy chiếc khăn rồi bắt đầu pha chế, điểm đặt biệt ở đây là không dùng phép thuật, mà dùng chính đôi tay của một Barista lành nghề để làm nên những thức uống thơm ngon. Tiếng hạt cà phê được nghiềng nhỏ làm mùi hương đắng ngắt bắt đầu lan tỏa.

Renatus chống cằm, quan sát thấy quần thâm trên mặt Smogi...

- Người là học sinh nhà Orca, đúng chứ! Đáng ra giờ này phải nên chôn mình trong đống sách vở hay chăn ấm mệm êm ở kí túc xá rồi, chứ không phải đứng đây phục vụ lũ say xỉn này.

Smogi khẽ nghiêng bình cổ ngỗng, dòng nước nóng đều đặn rót xuống phễu lọc, đánh thức làm lớp bột cà phê nở phồng, tỏa hương thơm nồng nàn. Nghe câu hỏi của Renatus, khóe môi nhợt nhạt của Smogi khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ, một nụ cười hiếm hoi phảng phất sự châm biếm nhưng không hề có chút ác ý nào. Cậu vừa chậm rãi khuấy nhẹ lớp bọt cà phê, vừa đáp lời:

- Ngài nói 'lũ say xỉn'... - Smogi ngước mắt lên, quầng thâm càng làm nổi bật vẻ uể oải nhưng đầy tinh quái - Vậy là bao gồm luôn cả bản thân ngài sao? Hay ngài định nói với tôi rằng, ngài đến quán bar vào giờ này chỉ để tìm một không gian 'thanh tịnh' để đọc kinh siêu độ?

Câu hỏi ngược lại của cậu khiến bầu không khí xung quanh quầy bar như đông cứng lại trong giây lát. Tên đồng nghiệp đứng phía sau và gã quản lý suýt chút nữa thì ngã quỵ vì kinh hãi. Trong mắt họ, việc một người nghèo nàn dám trêu chọc một Thánh nhân chẳng khác nào đang tự đặt một chân vào quan tài.

Thế nhưng, Renatus không nổi giận, hắn bật cười, một tiếng cười ngắn gọn và đầy thú vị, hắn điều chỉnh lại tư thế ngồi, đôi mắt sắc sảo nheo lại nhìn Smogi như đang đánh giá một sinh vật lạ lùng:

- Ngươi có lá gan lớn hơn vẻ ngoài đó. Ta say, nhưng không phải say rượu, mà là say cái vị đắng mà chỉ đôi tay của một kẻ đang cận kề cái chết mới pha ra được.

Smogi đặt ly cà phê đen sánh đặc xuống trước mặt Renatus, làn khói trắng bốc lên che mờ gương mặt nhợt nhạt của cậu.

- Vậy thì chúc ngài không bị cái sự 'say' ấy làm phiền khi đi dọn dẹp nghĩa địa - Smogi thu lại chiếc khăn tay đã thấm máu, lùi lại một bước và cúi đầu nhẹ - Cà phê của ngài đây, đủ đắng để ngài nhớ rằng mình vẫn còn đang thức.

Cậu quay đi, tiếp tục dọn dẹp những mảnh vỡ còn sót lại trên sàn, bỏ lại sau lưng ánh nhìn đầy suy tư của vị Thánh nhân đang nhấp một ngụm đắng ngắt từ chiếc ly. Cơn đau từ ngón tay bị cứa dường như dịu đi đôi chút. Renatus đặt ly cà phê xuống, âm thanh của gốm chạm vào mặt gỗ vang lên khô khốc giữa sự tĩnh lặng bao trùm. Hắn xoay nhẹ chiếc ly, nhìn những vòng xoáy đen đặc sóng sánh bên trong rồi bất chợt lên tiếng, giọng hắn không còn vẻ bông đùa khi nãy mà trở nên sắc lạnh như một lưỡi dao mổ xẻ vào thực tại:

- Cậu nói ta say vị đắng, nhưng có vẻ chính ngươi mới là kẻ đang chìm đắm trong nó. Học viện Easton không thiếu học bổng, và với vạch phép trên mặt, ngươi có thể chọn một con đường dễ dàng hơn. Tại sao lại phải khổ sở đến mức này?

Smogi dừng lại cậu không ngước lên, mái tóc xanh nhạt rũ xuống che khuất tầm mắt, chỉ có bờ vai gầy guộc khẽ run lên vì một cơn ho khan kìm nén. Cậu đứng dậy, đặt những mảnh thủy tinh vỡ vào khay một cách cẩn thận như đang nâng niu những mảnh đời vụn vỡ của chính mình. Smogi nhìn vào đôi bàn tay đầy vết chai sần và vết cắt mới còn rỉ máu, rồi quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt mang quyền năng của vị Thánh nhân:

- Ngài nhìn thấy vạch phép thuật, ngài nhìn thấy tiềm năng... nhưng ngài không nhìn thấy cái bụng rỗng của những đứa trẻ mỗi khi đông về.

Cậu tiến lại gần quầy bar, đôi mắt lờ đờ bỗng rực lên một vẻ kiên định cực đoan, thứ ánh sáng mà ngay cả một kẻ đối mặt với cái chết hằng ngày như Renatus cũng phải nheo mắt lại. Smogi hạ thấp giọng, từng chữ thốt ra nặng nề.

- Phép thuật hiện tại của tôi không đủ để nuôi sống hai đứa trẻ đang đợi ở nhà, thưa ngài. Có thể với các ngài, phép thuật là vinh quang, là quyền lực. Nhưng với tôi, nó không thể tạo ra hơi ấm thực sự cho căn nhà dột nát, cũng không thể lấp đầy dạ dày như những đồng xu lẻ này.

Cậu chỉ tay vào đống mảnh vỡ thủy tinh vừa thu dọn:

- Trong thế giới của tôi, nếu không đứng đây để lau từng chiếc ly, không đứng để nghe từng yêu cầu của khách hàng thì các em tôi sẽ không có tương lai tốt đẹp được. Công lý hay phép thuật... chúng quá xa xỉ so với những người như tôi.

Renatus im lặng, Hắn nhìn chằm chằm vào chàng trai nhà Orca, cảm nhận được một loại sức mạnh khác không xuất phát từ lõi phép thuật, mà từ sự tàn khốc của tình yêu thương. Hắn nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng giờ đây dường như còn đậm đặc hơn gấp bội.

- Cà phê ngon đấy, nhưng ngươi biết không! Ta tự hỏi liệu ngươi có trụ nổi qua mùa đông này không, khi cứ hằng ngày dồn hết “nhựa sống” cuối cùng của mình để nuôi nấng 2 đứa trẻ.

Smogi khựng lại khi đang lau quầy, cậu liếc qua nơi cậu đặt tấm ảnh của mình chụp cùng hai đứa em nhỏ đang cười vô cùng rạng rỡ. Cậu hít một hơi thật sâu lấy lại sự bình tĩnh, đôi mắt vốn lờ đờ bỗng lóe lên một tia kiên định.

- Ngài có công lý của ngài, tôi cũng có thế giới riêng của tôi. Thế giới của tôi nhỏ bé lắm, chỉ cần hai đứa nhỏ lớn lên trong an toàn thì dù tôi có biến thành tro cũng chằng sao cả.

Renatus lặng im trước câu trả lời này, trong mắt thoáng lên một cái nhìn dò xét, hắn đặt tiền lên bàn, số tiền lớn hơn so với giá của ly cà phê vừa gọi.

- Giữ lấy, còn dư thì xem như quà ta tặng cho bọn trẻ - Renatus đứng dậy – Đừng chết sớm quá, những kẻ dám hy sinh vì người khác thường rất đặt biệt khi số mệnh gọi tên....