Oneshot full
22/07/2025 - 14/09/2025
Summary: Tom Riddle bất ngờ tìm thấy một quyển nhật ký kỳ lạ trên giường của mình. Hắn đã đi tìm nguyên nhân, mà không ngờ rằng hắn tìm được định mệnh của mình.
Warning: OOC, OE/HE, no beta read I dead, unclear story context.
_______________________
Dùng bùa chú im lặng để không phát ra tiếng động, Tom Riddle vừa mới về ký túc xá Slytherin sau một lần đi đêm tìm ra nơi chứa con Tử Xà của Salazar Slytherin, kết quả lại là một lần thất bại nữa, nhưng hắn là một người kiên nhẫn nên chắc chắn sẽ không dễ dàng nhụt chí và chờ đợi vào lần sau.
Mở cửa phòng mình, hắn thấy Nagini vẫn đang ngủ say ở cái ổ hắn lén lút giấu ở gầm tủ quần áo, chuẩn bị nằm ngủ thì lại thấy một cuốn nhật ký màu xanh lá kỳ lạ trên giường mình. Tom nhướng mày rồi lấy đũa phép ra kiểm tra xung quanh, không cảm nhận thấy dấu hiệu của người nào đột nhập, ý thức lãnh thổ của hắn rất mạnh mẽ nên nếu có ai lẻn vào giường của hắn, Tom Riddle sẽ biết ngay lập tức.
Vậy rốt cuộc nó đến từ đâu?
Tom Riddle khẳng định ngay đây không phải là nhật ký của hắn, cầm lên nhìn kỹ nó một chút, vẻ ngoài trông rất cầu kỳ và được bọc bằng lớp da mịn màu xanh lá với đường khâu gọn gàng, không có hoa văn hay tên khắc bên ngoài cùng với một cái dây buộc sơ sài. Hắn chợt đoán hay là một kiểu tỏ tình mới của một Slytherin khoá dưới? Dù sao thì cũng gần đến ngày Valentine rồi, và vào ngày này mỗi năm Tom Riddle đều nhận được rất nhiều chocolate, hoa hồng và một số món đồ khác, nên cũng không ngạc nhiên nếu món quà tỏ tình là một cuốn nhật ký.
Tốt nhất không nên mở nó ra vội. Để mấy ngày này hỏi trước hội mà hắn tạm coi là bạn bè của mình xem sao.
“Nếu đây là một sự thổ lộ, tôi khẳng định chắc chắn là cậu đã lọt vào mắt xanh của một tiểu thư nhà Ravenclaw, thậm chí cô ấy còn chọn đúng tông màu của nhà chúng ta mà.”
Evan Rosier gật gù đoán mò, vì không thấy hắn chủ động mở cuốn nhật ký ra nên gã cũng không táy máy làm gì, còn Nott thì đưa ra khả năng có thể là một người trong nhà Slytherin của họ hơn, dù sao thì viết nhật ký là điều phổ biến với phái nữ của tất cả các nhà, ít nhất thì loại trừ khả năng đầu tiên là nhà Gryffindor vì họ luôn muốn phải nổi bật hơn các nhà khác theo cách khá bỗ bã, điều mà Slytherin với sự quý tộc có sẵn trong dòng Máu Thuần sẽ không chấp nhận được.
“Đơn giản thôi mà. Chỉ cần mở ra xem là biết được ai ngay, đổi lại còn có thể dùng nó làm con tin cho ai dám can đảm đột nhập vào phòng của Huynh trưởng Slytherin - Tom Riddle nổi tiếng nữa chứ.”
Abraxas Malfoy với mái tóc dài bạch kim nổi bật đi ngang qua, tiện thể nghe được một phần cuộc trò chuyện của họ nên thêm vào một câu vô thưởng vô phạt nhưng mang theo sự khôn khéo giá truyền của dòng họ Malfoy, hắn mỉm cười một cách thân thiện và cất cuốn nhật ký vào trong túi áo mình.
“Cảm ơn cậu Malfoy đã đưa ra lời khuyên.”
Xem ra chả tin cậy được vào ai cả, hôm nay vẫn là một ngày bình thường trôi qua ở trường Hogwarts. Một đêm hiếm hoi khi Tom Riddle tạm ngừng lại ý định đi tìm phòng chứa con rắn bí mật mà thay vào đó đi khám phá quyển nhật ký xuất hiện từ hư không. Kéo hết đủ ba phía rèm giường và làm một thần chú để tạo không gian riêng tư cho mình, hắn dẹp bỏ những ý nghĩ khả năng tồi tệ có thể xảy đến và cởi dây buộc bên ngoài rồi mở ra.
Không ngờ rằng bên trong quyển sổ là những trang giấy trống trơn không có một chữ gì cả, nhưng hắn tin rằng nó không đơn giản đến vậy. Sau đó khi Tom nhìn kỹ hơn, tâm trí hắn đã bị kéo vào cuốn nhật ký một cách bất ngờ.
Khi Tom mở mắt ra, khung cảnh xung quanh vẫn là phòng của hắn, những ánh đèn trên trần nhà làm sáng một góc phòng cùng tiếng róc rách nước chảy, hắn không thấy Nagini ở đâu cả nhưng lần này có thêm sự xuất hiện của một người mang mái tóc bạch kim có đôi mắt màu xám tro đứng bên cạnh, ban đầu hắn tưởng là Abraxas nhưng nhìn kỹ lại, ngoại trừ màu tóc, gương mặt có hao hao giống anh và thái độ kiêu ngạo đặc trưng của nhà Malfoy thì vẫn có điểm khác một chút, tóc cắt ngắn gọn gàng chứ không để dài buộc, thật kỳ lạ, chả nhẽ nhà Malfoy có con rơi ư? Hắn đang định mở lời thì giọng nói của thiếu niên ấy vang lên.
“Tom! Anh lại đi đêm hôm qua phải không? Thôi đừng trả lời, đằng nào anh cũng lại trưng ra bản mặt như thể không làm điều gì cả. Nhanh thay quần áo đi, thầy Slughorn không muốn cậu học trò cưng nhất của mình đến muộn đâu.” “Ồ lo lắng cho tôi sao? Đừng sốt ruột thế Draco, chúng ta vẫn đến kịp thôi, chỉ là tôi đành bỏ lỡ bữa sáng vậy.”
Tom định hỏi cậu là ai mà không thể nói ra được, rồi sau đó nghe thấy bản thân mình trả lời như vậy, hắn nhận ra bản thân không thể điều khiển bản thân mình mà giống như một người ngoài cuộc chỉ biết đứng nhìn. Quan sát kỹ hơn hai chàng thiếu niên đang đi qua hành lang để đến lớp Độc Dược, cậu đưa cho hắn một miếng bánh mì chia sẻ từ bữa sáng vừa rồi và hắn nhận lấy cùng lời cảm ơn, hắn bám theo, vừa đi vừa suy nghĩ, cùng họ Malfoy nhưng tên cậu lại là Draco, sau đó cậu bảo hắn ngơ ra làm gì, vào chỗ ngồi nhanh thôi. Tom - dưới dạng một linh hồn chứng kiến những gì vừa rồi - càng thấy khó hiểu hơn, nhưng hắn cũng không thể điều khiển cơ thể của mình theo ý muốn và như thể mọi chuyện đang diễn ra một cách tự nhiên vậy.
Là một thế giới khác, hay là một ký ức nào đó hắn quên mất?
Họ ngồi ngay ngắn ở bàn đầu, hôm nay cả lớp học bài điều chế ra Phúc Lạc Dược và đây sẽ là bài kiểm tra cho họ vào kỳ nghỉ đông, thầy Slughorn lấy ra một lọ làm ví dụ về màu sắc, tác dụng và những điều khuyến cáo cũng như cấm sử dụng vào những cuộc thi như Quiddict nếu lạm dụng quá nhiều với loại độc dược này, rồi dùng phép thuật để ghi những nguyên liệu cần chuẩn bị và các bước điều chế lên trên bảng. Xong xuôi tất cả, thời gian trống còn lại để các học sinh tự luyện tập với nhau.
Dù có đi tìm câu trả lời ngay bây giờ thì chắc hẳn toàn là những giả thuyết không chắc chắn, thế nên Tom im lặng, nhìn bản thân cùng Draco chăm chú điều chế trong chiếc vạc giữa sự ồn ào của nhà Griffindor.
“Tom này, khi Phúc Lạc Dược được nấu xong, anh sẽ muốn sử dụng vào cái gì?”
“Còn chưa chắc chúng ta đã nấu ra thành công đâu, cậu Malfoy. Không nghe thấy mấy đứa áo đỏ vàng đối diện vừa than khó và có đứa mới bị nổ vạc à?”
“Đừng có khích tướng, chắc chắn tôi có thể làm được, xuất sắc là đằng khác. Đây là môn sở trường của tôi mà.”
Tom chuyển tầm nhìn từ cái vạc sang gương mặt quyết tâm của Draco và mỉm cười. Mỗi khi nhìn sự kiêu ngạo cùng tự tin của cậu, hắn cũng cảm thấy thoải mái ở trong lòng. Còn Tom Riddle ở dạng linh hồn thì không chú ý bản thân lắm, thay vào đó hắn thắc mắc tại sao “hội bạn” của mình lại rất tự nhiên với sự tồn tại của cậu, họ buông ra những lời trêu đùa và những lời nói độc địa của cậu với nhà Gryffindor khiến bên đó muốn dùng phép thuật để đánh nhau ngay lập tức.
Nhưng có một điểm chung giữa Tom và phiên bản đang đứng bên cạnh là họ rất chăm chú nhìn Draco cho nguyên liệu vào, điều chỉnh nhiệt độ cho cái vạc đồng thời cũng bảo hắn ghi chép lại công thức vào giấy da, nhìn những ánh vàng nhảy nhót trong lòng vạc, cậu cười tươi quay sang nhìn hắn.
“Thấy chưa? Tôi đã nói là sẽ làm được mà.”
Bắt đầu từ khoảnh khắc ấy, Tom - một người ngoài cuộc - đã dần chú ý đến Draco Malfoy nhiều hơn, hắn thực sự thật sự thưởng thức tài điều chế độc dược của cậu khi còn trong độ tuổi thiếu niên như thế này.
Đoạn ký ức hắn vừa trải qua thật ngắn ngủi, khi Tom tỉnh lại cũng là lúc trời đã sáng, vẫn là những ánh đèn trong căn phòng và tiếng nước chảy giống như giấc mộng của hắn, mà không biết đó có phải là một giấc mơ thật không.
Trong nhà ăn, lần này Tom chủ động hẹn nói chuyện riêng với Abraxas một lúc trước khi cả hai chuẩn bị vào lớp học Lịch sử pháp thuật.
“Draco Malfoy? Thật kỳ lạ, vậy là anh nói rằng trong cuốn nhật ký xuất hiện người này và có ngoại hình gần giống tôi. Anh có thể miêu tả kỹ hơn được không?”
“Cậu ta có mái tóc màu bạch kim, đôi mắt xám, thái độ kiêu ngạo và giỏi làm người khác tổn thương bằng lời nói.”
“Chà, vậy thì đúng là đặc điểm của chúng tôi. Nhưng nhà Malfoy từ trước đến nay đều chỉ có một người thừa kế duy nhất, nếu cha tôi biết thì chắc chắn chuyện sẽ rẽ sang một số hướng đi khác không lường được, tôi sẽ viết thư gửi về hỏi trước.” và tôi chắc chắn là không thể để một sự hiểu nhầm nào ảnh hướng đến nhà Malfoy chúng tôi.”
Những ngày sau đó, Tom đã tìm ra được Căn phòng bí mật chứa ở phía nhà vệ sinh nữ của Hogwarts, tất nhiên đây là một cú sốc tinh thần đối với hắn, nhưng nếu như để không ai phát hiện thì đúng là một sáng kiến tài tình của ngài Slytherin. Vậy là hắn đã đạt được một phần bảy quá trình kế hoạch của bản thân rồi, phủi sạch bụi bẩn bám quanh quần áo, bây giờ Tom mới nhớ ra đã lâu rồi hắn chưa động vào cuốn nhật ký kể từ đêm hôm đấy, ngày mai cũng là chủ nhật nên hắn sẽ tự thưởng cho bản thân một ngày dậy muộn. Mở mắt ra nhìn xung quanh, vẫn là căn phòng trong ký túc xá của nhà Slytherin, hắn không ngờ khi gặp lại thì cậu đang tận hưởng khoảnh khắc yên bình cùng với hắn, một cái ấm trà bằng sứ, hai tách trà cùng đĩa bánh đặt ngay ngắn trên bàn và chiếc lò sưởi đang le lói ánh lửa . “Anh muốn thêm mật ong hay đường vào trà không?”
Draco hỏi anh, trong đôi mắt của cậu lộ rõ sự thoải mái và dáng ngồi vắt chân tựa lưng vào ghế hệt như phong thái của chàng công tử, một lần nữa hắn phải cảm thán cảm giác này vô cùng chân thực, khi toàn bộ căn phòng của hắn có thêm sự xuất hiện của cậu nhưng lại cảm thấy thoải mái và hắn thấy Nagini đang đùa nghịch với món đồ chơi hình con chuột.
“Đường là được rồi. Sao hôm nay cậu Malfoy lại có nhã hứng mời tôi uống trà chiều thế?”
“Không phải lúc nào tôi cũng có nhiều năng lượng cho Quidditch đâu, mặc dù chơi cùng với hội bạn bè của anh rất vui. Với lại thời tiết hôm nay cũng rất đẹp để tận hưởng mà.”
Tom nhấp một ngụm, vị đắng của trà đen hòa quyện cùng đường vani mang đến cảm giác dễ chịu ở cổ họng, còn cậu thì pha cho bản thân một tách hồng trà pha với mật ong.
“Tôi luôn thích cùng mẹ tận hưởng buổi tiệc trà chiều như thế này, bà ấy thường uống trà đen vị nguyên bản, nhưng tôi thấy nó quá đắng nên có mật ong vào để át đi.”
Hai người nói chuyện với nhau những điều vô thưởng vô phạt, hầu hết là Draco và câu chuyện về những lần cậu đố kị với Harry Potter, cố tình gây sự với chàng trai có vết sẹo trên trán đó và chế giễu bộ ba tam giác vàng cùng đồng bọn bằng những hành động lố bịch.
“Nhưng giờ khi đã trải qua một số chuyện, tôi thấy những điều tôi làm với cậu ta thật vô nghĩa, đáng ra tôi nên nghe lời mẹ mà chú tâm vào luyện tập để trở thành một người thừa kế nhiều hơn.”
“Vậy hiện tại thì sao?”
“Nói sao nhỉ…. ban đầu chúng ta ở cùng nhau một cách bất đắc dĩ và cũng luôn không thoải mái về đối phương cho lắm, nhưng bây giờ thì chúng ta đang ngồi đây, cùng tận hưởng trà chiều trước khi giờ ăn tối đến. Nếu anh không ưa tôi thì đã không tham gia cùng rồi nhỉ?”
Hắn không trả lời mà uống nốt tách trà cậu pha, giống như một sự thừa nhận, thay vào đó Tom dùng ngôn ngữ của rắn để gọi Nagini lại gần thử uống trà. Khi hai người bọn họ ngồi vào bàn ăn, Abraxas bất ngờ xuất hiện rồi quàng vai Draco khiến cậu giật mình, dù trách móc nhưng giọng nói của cậu không thể hiện sự gay gắt mà giống như bất đắc dĩ.
“Ôi tất thối của Merlin, Abraxas! Ngài có thể chào hỏi một câu được mà!”
“Thế thì còn gì là niềm vui nữa, Draco bé nhỏ. Chiếc khuy măng sét của cha anh tặng cho cậu đã dùng chưa? Nó có tác dụng gì, nói cho anh biết với?”
Tom ở dạng linh hồn nhìn cuộc nói chuyện của hai Malfoy vui đùa với nhau mà trầm ngâm, thì ra cũng có lúc bản thân hắn sẽ cảm thấy thoải mái như này, không ám ảnh với quyền lực, không toan tính và lợi dụng mà chỉ có niềm vui thuần túy đúng tuổi học sinh. Hắn thoát khỏi luồng suy nghĩ đúng lúc nghe được câu hỏi của Malfoy lớn.
“Thành thật nhé, tôi thấy hai người suốt ngày bám nhau từ trong phòng ký túc cho đến nhà ăn, xong rồi không hề rời nhau khỏi các buổi học và chỉ trừ khi Draco đi chơi Quidditch thì mới tạm thời tách ra. Hai người là một cặp đôi đấy à?”
Tom ở dạng linh hồn mở miệng định bảo không phải, nhưng khi nghe giọng nói của mình thì lại thành kết quả khác.
“Ghen tị sao Abraxas? Nếu muốn giống chúng tôi thì tìm một nàng Slytherin đi, tôi tin chắc chắn với sức hút của anh thì không ai từ chối đâu.”
Và Draco quay mặt đi, có vẻ cậu không khó chịu với lời nói của hắn vì Tom thấy vành tai cậu đỏ ửng lên.
Mặc dù Abraxas nhận định Draco là người nhà Malfoy, nhưng hắn chắc chắn có chuyện gì đó không bình thường ở đây, bởi vì hắn vẫn nhớ phản ứng trái ngược lại khi hắn tiếp xúc với người thừa kế duy nhất và hiện tại của gia tộc này. Nghe thì có vẻ hoang đường, nhưng Tom đoán có vẻ những điều đang diễn ra trong cuốn nhật ký này là một thế giới khác đang tồn tại, rồi hắn đột ngột bị đẩy khỏi cuốn nhật ký để về lại phòng của mình.
Những ngày sau đó công cuộc tìm kiếm thân thế của hắn tạm gác lại, việc vào cuốn nhật ký kỳ lạ này khiến năng lượng của hắn không còn nhiều, nên cứ mỗi buổi tối thứ bảy hàng tuần Tom lại dành thời gian đi vào cuốn nhật ký. Thời gian đi đêm gần đây cũng bị siết chặt lại vì một số tên đần nhà Gryffindor lẻn ra khỏi ký túc xá sau giờ cấm rồi đi đêm và bị bắt bởi giáo viên trong ca trực.
Mở mắt ra sau khi vào lại quyển nhật ký, hắn thấy hai người đang ở khu sân vườn của trường ngồi dưới gốc cây để tránh ánh nắng chiều, Draco mới thay bộ đồ tầm thủ về đồng phục bình thường, mồ hôi vẫn còn ở vầng trán chưa lau đi và nằm bên cạnh hắn nghỉ ngơi, còn Tom đang cầm quyển sách về Lịch sử pháp thuật nhưng trong đầu lại tập trung về thiếu niên đang nằm ngủ.
Hắn suy tư một hồi lâu.
Nhớ lại các buổi gặp gỡ, trò chuyện cùng Draco rồi nhìn cậu với những cảm xúc chân thật nhất trước mặt hắn trong cuốn nhật ký, dần dà khiến Tom có tình cảm với cậu nhiều hơn. Hắn không thể phủ nhận được với lý do ngưỡng mộ tài điều chế độc dược của cậu, cũng không nói ra được lời từ chối khi nhìn gương mặt thanh thú ấy luôn ở trong tầm mắt của mình.
Tom Riddle lợi dụng Draco Malfoy là thật, hắn dùng sự ngây thơ của cậu để làm bàn đạp mà tạo mối quan hệ với những gia tộc Máu Trong và xây dựng uy tín cho mình nhiều hơn, nhưng mà tình yêu của hắn với cậu không phải là sự giả dối.
Chỉ là Tom không muốn để cậu biết bí mật này.
Hắn không biết bản thân sẽ có lúc dính cùng với từ “tình yêu” như thế này, hắn luôn cho rằng quyền lực là thứ tuyệt đối phải có được, và việc có tình cảm là thứ khiến hắn trở nên yếu đuối đi.
Nhưng mỗi khi tỉnh dậy đối mặt với thế giới hiện tại của hắn, ở những nơi mà ký ức hắn cùng Draco trải qua, nhớ các buổi tối họ lén lút lẻn vào thư viện sau giờ quy định để đi tới khu vực sách cấm khi Tom đi tìm hiểu về thông tin bản thân cần, còn Draco, hắn có vẻ không quan tâm đến việc cậu đang tìm điều gì. Hắn cũng thích khoảnh khắc nhìn dáng vẻ sợ nhát chết của cậu khi hắn chơi đùa với một con rắn nhỏ trong phòng ký túc xá chỉ có hai người. Và lúc Tom Riddle tỉnh dậy trong thực tại của mình, hắn thấy chỉ có một mình hắn, với những mối quan hệ hắn đang tận dụng triệt để, phòng ký túc của hắn trống vắng chiếc bàn bày ra để làm buổi tiệc trà, những tiết học nhàm chán trôi qua mỗi ngày, hắn nhớ nụ cười của thanh niên tóc bạch kim có đôi mắt xám ấy mỗi khi đồng hành cùng hắn trong cuốn nhật ký.
“Tom, tôi nhận được thư của cha rồi, nhà Malfoy chúng tôi không có ai tên là Draco cả, kể cả là họ hàng xa của chúng tôi ở Pháp.”
Dù mấy hôm trước gặp nhau, Abraxas đã khẳng định lại một lần nữa nhưng Tom vẫn tin chắc chắn Draco có tồn tại, bởi vì cậu rất quen thuộc với mọi căn phòng, môn học và cả giáo viên của Hogwarts, càu nhàu với hắn về việc mỗi năm lại đến Làng Hogsmeade chán ngắt mà chỉ có cửa hàng Dogweed và Deathcap là nơi duy nhất cậu thường vào mua dược liệu và khá thích trồng một số loại cây nhỏ mà cậu khoe lấy từ trang viên Malfoy để tự chăm sóc.
Tần suất vào nhật ký của Tom ít đi khi hắn đã có câu trả lời mình muốn ở Phòng chứa bí mật sau khi giết chết Myrtle, rằng hắn là hậu duệ của ngài Slytherin, nên đó là lý do vì sao hắn có thể nói chuyện với loài rắn và phát triển tài năng của mình ở môn Nghệ thuật Hắc ám nhiều hơn.
Gấp lại quyển sách nói về Trường sinh linh giá vào một buổi đi đêm quá giờ cấm, trong đầu hắn lóe ra một số kế hoạch để xây dựng một thế lực cho bản thân, nhưng vẫn còn quá sớm và chưa đủ so với điều hắn muốn. Tom Riddle cần phải mạnh mẽ hơn nữa, đến mức độ….
Mọi người sẽ phải sợ hãi khi nhắc đến hắn.
Ở một góc nào đó trong cảm xúc, hắn muốn gặp Draco và kể cho cậu biết chuyện này và muốn nghe những lời chúc mừng từ cậu bé, vậy là một tối thứ bảy như mọi khi, Tom lại bước vào cuốn nhật ký.
Địa điểm gặp lại cậu không còn ở trong trường Hogwarts nữa, mà là ở một nơi khác, cậu bảo rằng nơi này là Trang viên Malfoy. Lâu đài nguy nga cổ kính qua nhiều thế kỷ được bao quanh bởi rất nhiều cây thủy tùng, một cái đài phun nước ở khu vườn, hành lang rộng rãi, ánh sáng lờ mờ được trang trí lộng lẫy với một tấm thảm tuyệt đẹp trải trên sàn đá. Các bức tường của sảnh vào trưng bày những bức chân dung nhợt nhạt mà hắn không để tâm đến cho lắm và ở cuối hành lang là cánh cửa có tay nắm bằng đồng dẫn vào phòng khách, nơi cả hai đang ngồi nói chuyện với nhau. Dù biết rằng Tom chỉ là một linh hồn đứng nghe từ xa, nhưng nếu đây là một vũ trụ khác thì chắc chắn bản thân hắn cũng sẽ chia sẻ với cậu về kế hoạch của hắn.
“Vừa rồi cậu đã mất tập trung.”
Hắn nghe thấy giọng của bản thân, con gia tinh xuất hiện cùng với bộ bình trà và bánh đặt lên bàn rồi biến mất trong một tích tắc, cậu chuyển tầm nhìn từ ngoài cửa sổ về phía hắn.
“Ừm, chỉ là hơi suy tư một chút. Cha tôi rất thích con công trắng, ông ấy thường thả chúng đi chơi quanh khu vườn trong trang viên, mà hiện tại ở nơi này thì không có, vì ngài Abraxas ghét chúng.”
Nghe cậu nhấn mạnh vào từ “hiện tại” như vậy, Tom khựng lại, trong đầu hắn loé lên suy nghĩ có thể là cậu đã vượt qua không thời gian mà xuất hiện ở đây.
Thế nên mỗi khi thoát khỏi nhật ký, hắn không bao giờ tìm ra cậu, vì Draco còn chưa thể xuất hiện ở thời đại của hắn.
“Tom, mọi chuyện chỉ dừng lại ở đây thôi, anh đừng quay lại nơi này nữa.”
Khung cảnh hai người ngồi trong phòng khách của trang viên Malfoy biến mất, và Draco xuất hiện trước mặt hắn. Trong những trang giấy trắng, Tom khó hiểu nhìn Draco, tất cả những chuyện hắn chứng kiến, tình cảm chân thực của hắn dành cho cậu cứ như vậy mà bị bỏ ngỏ?
“Anh chắc chắn đang thắc mắc rằng tại sao mình lại bị cuốn vào những chuyện đã xảy ra này, nó là những ký ức giữa em và anh mà em lưu giữ, thật đấy, chỉ là…..chúng ta không đi chung một con đường, nên không còn gì nữa cả. Em biết anh sẽ trở thành một con người như thế nào và ảnh hướng đến thế giới phù thủy ra sao, nhưng em không thể tiết lộ với anh được, vì em không được phép làm rối loạn dòng thời gian. Em chỉ mong rằng trong hành trình của anh ở một góc nào đó, đừng quên em nhé?”
Rồi cậu mỉm cười, một điệu cười mà cả hai cùng cảm nhận rõ sự đau khổ trong trái tim, cơ thể mảnh khảnh của Draco hóa thành những cánh hoa sơn trà trắng bay đi trong không trung mà hắn không thể lại gần và giữ lấy những gì còn sót lại của cậu.
Hắn không ngờ rằng sau khi biết được chuyện này thì cũng là lúc cuốn nhật ký bị bỏ dở. Nó không còn tiếp tục nữa, những nụ hôn vụng trộm trong thư viện và Rừng Cấm, từng cái nắm tay mỉm cười nói chuyện, những khúc mắc chưa kịp được hoá giải, và Draco Malfoy chỉ như một đoạn ký ức hư cấu trong trí nhớ của Tom.
Sau đó, hắn bị một lực mạnh đẩy ra khỏi cuốn nhật ký, bật tỉnh lại trên chiếc giường trong phòng ký túc xá của mình,quay sang nhìn cuốn nhật ký nằm bên cạnh đã im lặng và không được mở ra nữa. Hắn cầm lấy nó và ôm vào trong lòng mình, giống như đang ôm hình bóng của cậu trong tâm trí hắn.
Một cái ôm muộn màng mang theo nhiều tiếc nuối. Rất nhiều năm sau này, hắn đã trở thành với những gì bản thân muốn, vị chúa tể mà không ai dám nhắc đến tên mình, sự bất tử, quyền lực vô hạn và một đội ngũ Tử thần Thực tử trung thành. Nhưng khi chỉ có một mình, Tom vuốt ve cuốn nhật ký xanh cũ rích, thứ đầu tiên hắn biến thành một món khác với những Trường sinh linh giá cho bản thân rồi lẩm nhẩm một cái tên đã khắc sâu vào một nơi nào đó trong trái tim nhuốm đầy tàn độc, tội ác và đen đặc của hắn.
Draco Lucius Malfoy.
Vào một ngày đẹp trời nọ, trước khi Harry Potter ra đời một tháng và hắn phải đi diệt trừ mầm mống sẽ hủy hoại hắn trong tương lai theo lời tiên tri, Voldemort đã âm thầm đến trang viên Malfoy với một suy nghĩ nực cười nhỡ đâu có thể gặp được cậu.
Và số phận đã sắp đặt đúng.
Đó là con của Lucius Malfoy và là cháu nội của Abraxas Malfoy. Một khoảng cách thế hệ thật dài giữa Tom Riddle và Draco Malfoy.
Dù trái tim hắn đã không còn nhịp đập nữa, nhưng hắn vẫn cảm thấy hơi đau. Đúng là tình yêu khiến hắn trở nên yếu đuối đi. Nhưng hắn có thể bắt đầu lại, Lord Voldemort có rất nhiều sự kiên nhẫn.
Cuốn nhật ký xanh cũ theo năm tháng được mở ra viết thêm những ký ức mới vào, giữa những câu chuyện về con rồng nhỏ của hắn với cuộc sống trong trường Hogwarts đối địch với Harry Potter, khi hắn lén lút điều khiển sức mạnh của mình để ra lệnh cho những Tử thần thực tử vẫn còn kiên trì sau cuộc chiến tranh lần đầu tiên, để tái sinh trong chính thân xác của mình, đồng thời cũng có thể gặp mặt Draco.
Cuộc gặp mặt chính thức giữa hai người khi Draco mười sáu tuổi. Nhìn cậu ý hệt trong cuốn nhật ký, với gương mặt kính sợ và phục tùng hắn, nơi sâu thẳm nhất của Voldemort đã không còn nhói đau nữa.
Dưới những sự dẫn dắt của hắn, Draco đã rơi vào tình yêu với vị chúa tể tàn khốc này, một tình yêu mà Voldemort nắm quyền chủ động, nó méo mó, độc đoán, cưỡng ép và tràn đầy sự lợi dụng khi biến cậu trở thành một Tử thần Thực tử để cậu không thể phản bội hắn, giữ lấy sự tự do của cậu trong tầm mắt mình.
Nhưng hắn cũng đặc cách cậu với những tùy tùng khác, họ âu yếm với nhau trong những buổi trà chiều, cùng đọc sách trong thư viện của trang viên, đêm đến ngắm những vì sao lấp lánh trên bầu trời. Mối quan hệ này vừa khiến Draco căng thẳng, nhưng cũng khác lạ theo một hướng không quá tệ bởi sự bao dung của hắn.
Vì Tom Riddle đã để vụt mất Draco Malfoy, nhưng Voldemort sẽ không để điều đó xảy ra lần nữa.
Nhưng đến cuối cùng dù bằng tất cả sức mạnh và sự ngạo mạn điên cuồng, hắn vẫn bị đánh bại bởi một người trong lời tiên tri. Những Trường sinh linh giá của hắn bị phá hủy, đội quân suy yếu đi, hắn đã mất hết tất cả.
Chiến tranh kết thúc rồi, chúa tể Voldemort đã thua trận trước Harry Potter, nhà Malfoy tuy ban đầu là Tử thần Thực tử nhưng vì xét đến việc họ đổi phe và không tham gia vào trận chiến để giúp đỡ chiến thắng trong cuộc chiến phù thủy vừa qua, nên họ đã thoát khỏi việc bị giam giữ ở Ngục Azkaban và chỉ cần nộp một phần tài sản vào công quỹ khắc phục sau chiến tranh.
Draco đóng cửa phòng mình và dùng đũa phép để làm sáng đèn, bởi vì trường Hogwarts bị hư hại nên học sinh tạm thời được nghỉ học và về nhà cho đến khi quá trình xây sửa hoàn thành, cậu lấy món đồ trong hộc bàn của mình và xé bao bì bên ngoài ra. Khoảnh khắc khi Voldemort bất ngờ ôm lấy cậu trước trận tử chiến, hắn đưa cho cậu thứ này và bảo cậu hãy mở nó ra khi chiến tranh kết thúc. Một quyển nhật ký màu xanh đã cũ và bạc màu trên tay cậu, Draco cảm thấy khó hiểu, hình như đây cũng là một Trường sinh linh giá của hắn, nhưng rõ ràng Voldemort đã chết trước mắt tất cả mọi người ở đó rồi.
Nếu như hắn sống lại….
Cậu rùng mình, dù tình cảm của cậu với hắn là thật và Draco tin hắn sẽ không hại cậu, nhưng cậu không muốn lại có thêm một cuộc chiến tranh xảy ra nữa. Gia đình cậu chỉ vừa mới thoát khỏi diện tình nghi thôi, cậu không thể để chuyện gì xảy ra và ảnh hưởng đến nhà Malfoy thêm nữa.
Thở dài một hơi, Draco tự mắng bản thân là kẻ nhát cáy, rồi cậu quyết định mở ra.
Nó là một chiếc Khóa Cảng, cậu chỉ kịp nhận ra điều đó mấy giây trước khi nhanh như cắt bị kéo vào màn đêm vô định. Draco cảm nhận được đây là loại ma thuật rất mạnh mẽ và có thể bẻ cong được không thời gian nên cậu thấy đầu mình đau nhói khủng khiếp và vô tình thiếp đi ngay trước khi biết bản thân đến nơi nào.
Dường như tâm trí cậu đã lơ lửng trong một giấc ngủ dài, cơn đau đầu dần mất đi và khi Draco mở mắt, trước mặt cậu là trần nhà quen thuộc của phòng ký túc xá thuộc nhà Slytherin của trường Hogwarts, sự lạnh lẽo và tăm tối quen thuộc len lỏi qua bức tường cùng tiếng nước chảy đằng xa và gia huy ánh bạc hình con rắn treo trên đỉnh lò sưởi. Sau đó cậu ngồi dậy nhìn kỹ hơn, hình như có một số sự thay đổi, những tấm vải trải bốn phía góc giường nhìn không quá cũ kỹ như hồi cậu nhập học, và cậu có cảm giác bản thân bị thay đổi theo, hình như là.…cậu trẻ hơn một chút so với tuổi thật của mình.
“Dậy rồi sao? Cậu còn thấy khó chịu ở đâu không?”
Một giọng nói xa lạ vang lên, Draco giật mình ngước nhìn, trước mắt cậu là một người đang ngồi ở ghế, tay cầm quyển nhật ký y hệt cái cậu đã mở ra vừa rồi với gương mặt điển trai cùng đôi mắt màu đá vỏ chai mỉm cười tập trung nhìn cậu. Draco rời giường và đứng dậy, nhìn hắn đang mặc đồng phục của trường với kiểu dáng khá cũ, rồi xuống bản thân vẫn đang mặc bộ đồ chưa kịp thay ra trong lúc ăn tối, cậu giật mình, nhận ra bản thân thực sự bị chiếc Khóa Cảng kéo về một đoạn thời gian nào đó trong quá khứ.
“Tôi không sao, có thể cho tôi biết anh là ai và đây là năm bao nhiêu được không?”
“Xem ra kế hoạch diễn ra thành công rồi. Ta là Tom Riddle, và đây là năm 1943.”
Vậy là cậu bị kéo ngược về hơn năm mươi năm trước, Draco ngạc nhiên đến choáng váng, sau đó còn tiếp đến là thông tin tên của người kia, Tom Riddle….
Là tên thật của Chúa tể.Cậu không biết nên vui mừng hay hoảng loạn nữa, rồi hắn lại gần, bàn tay lạnh lẽo chạm vào gương mặt cậu, trong ánh mắt của Tom không giấu được sự vui mừng.
“Cuối cùng thì ta cũng có thể gặp được em rồi, Draco Malfoy.”
End.