[TOBIIZU] [18+] TỔNG HỢP SHORTFIC

Summary

Tổng hợp shortfic của Phi Tuyền chuyên hardcore

Status
Ongoing
Chapters
1
Rating
n/a
Age Rating
18+

Hình phạt

Tên gốc: 打屁股

Edit: Jane

Nguồn A03: Ivluoluo

Tiếng đóng cửa không lớn, nhưng Izuna vẫn khẽ giật mình. Izuna đứng chôn chân ở huyền quan khoảng hai giây, động tác thay giày chậm hơn hẳn thường lệ.

"Qua đây."

Tobirama không cao giọng, nhưng chính giọng điệu bình tĩnh, đều đều ấy khiến trái tim Izuna thắt lại. Cậu ngồi thẳng dậy và thấy Tobirama đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, tay áo sơ mi xắn lên đến tận cẳng tay, để lộ bắp tay săn chắc và chiếc đồng hồ trên cổ tay.

Khi Izuna bước tới, chân cậu hơi run. Cậu dừng lại trước mặt Tobirama, cúi đầu lắng nghe tiếng tim mình đập thình thịch.

"Cởi quần ra."

Izuna cắn môi. Cậu muốn nói điều gì đó, kiểu như, "Tobirama, nghe em giải thích," hoặc "Em không liên quan gì đến người đó," nhưng cậu nuốt ngược những lời đó lại. Cậu từ từ cởi cúc quần Jeans, kéo quần xuống đến đầu gối cùng với quần lót, rồi cúi xuống nằm lên đùi Tobirama.

Cậu bị giữ chặt phần lưng dưới, mông nhấc lên, mặt úp xuống sàn. Tobirama nhét một quả trứng rung vào hậu môn của Izuna, mở chế độ thấp nhất. Bàn tay của Tobirama che lấy nó. Lòng bàn tay anh to và nóng, đặt lên mông trái của Izuna, không di chuyển, chỉ che phủ lấy nó. Izuna nín thở, chờ vài giây, rồi cú tát đầu tiên giáng xuống.

Một âm thanh sắc bén, chói tai. Không đau lắm, nhưng cú va chạm đột ngột, không được kiểm soát khiến Izuna giật mình. Cậu cắn môi, không dám phát ra tiếng động, ngón tay nắm chặt vào lòng bàn tay. Rồi cú đánh thứ hai giáng xuống bên phải. Cú thứ ba, thứ tư, thứ năm—Tobirama liên tục giáng những cú tát. Từ cú tát đầu tiên đến cú tát thứ hai mươi, Izuna hầu như không nhúc nhích, chỉ khẽ "ừm" mỗi khi bàn tay chạm vào mông cậu. Mông cậu bắt đầu nóng rát. Đến cú tát thứ ba mươi, Izuna không thể cắn môi được nữa. Cậu thả môi, thở hổn hển, rồi cú tát thứ bốn mươi ập đến. Cậu nghe thấy mình khẽ phát ra tiếng "ưm" nghẹn ngào, âm tiết cuối cùng cao dần lên. Cậu vẫn cố gắng kìm nén, nhưng cậu bắt đầu cảm thấy căng thẳng.

Bốn mươi lăm. Bốn mươi sáu. Chân Izuna bắt đầu run rẩy, một cơn run không kiểm soát lan từ đùi xuống bắp chân.Sau cú đánh thứ năm mươi, Tobirama dừng lại.Izuna nằm bất động, hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra. Mông cậu đau như bị nướng trên lửa; từng tấc da thịt đều nóng rát. Cậu chưa đến mức khóc nức nở, nhưng cũng sắp không chịu được nữa. Mũi cậu cay xè và nước mắt đã từ từ dâng lên. Bàn tay của Tobirama lại bắt đầu chuyển động. Đầu ngón tay anh từ từ lướt xuống mông Izuna, dọc theo làn da ửng đỏ, một cách chậm rãi. Izuna cố gắng né tránh, mông cậu khẽ co giật, nhưng eo cậu bị một bàn tay khác giữ chặt, khiến cậu không thể cử động. Bàn tay đó di chuyển từ trái sang phải, đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn vào điểm nóng nhất trên mông Izuna.

"Em có đếm chúng không?"

Cổ họng Izuna khẽ rung lên, giọng nói cũng nhỏ nhẹ.

"...Năm mươi."

"Bao nhiêu?"

"Năm mươi nhát đánh."

"Ừm,"

Tobirama nói, những ngón tay anh nhẹ nhàng và chậm rãi lướt dọc theo mép mông của Izuna.

Izuna úp mặt vào hai cánh tay, tai cậu đỏ bừng.

Cậu nghe thấy một tiếng tách—Tobirama đã rút thắt lưng. Cơ thể Izuna phản ứng nhanh hơn cả não bộ; đùi cậu lập tức căng cứng, mông co rúm lại, và lực tác động lên vùng da vừa bị đánh khiến cậu rên lên đau đớn.

Cú tát chỉ là màn khởi động. Có một tiếng vù vù trước khi chiếc thắt lưng giáng xuống, một âm thanh rất mỏng, thoáng qua, tiếp theo là tiếng thịch trầm đục.

Tách!

Izuna không kìm được mà phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cú đánh thứ hai vẫn trúng vào chỗ cũ. Lần này cậu cựa quậy, đùi đá vào ghế sofa, đầu ngửa ra sau, cắn vào mu bàn tay. Cậu không muốn hét lên. Cậu không muốn Tobirama nghe thấy, không muốn thừa nhận rằng cơn đau thực sự không thể chịu đựng được. Nhưng khi cú đánh thứ ba của chiếc thắt lưng giáng xuống gần chỗ giao nhau giữa hông và đùi, miệng cậu tự động mở ra, và một tiếng "Ah!" ngắn, sắc bén thoát ra từ môi cậu.

Tobirama không dừng lại. Cú đánh thứ tư và thứ năm, mỗi cú cách nhau hai đến ba giây, không quá dài, không quá ngắn, vừa đủ để Izuna nuốt trọn cơn đau của cú đánh trước đó, trước khi cú đánh mới ập đến. Hơi thở của cậu trở nên ngày càng gấp gáp, từ tiếng "ừm" nhẹ nhàng sau mỗi cú đánh chuyển thành những tiếng thở hổn hển ngắt quãng.

Lần thứ mười bốn chiếc thắt lưng giáng xuống, Izuna đã khóc.

"Sao em lại khóc? Có đau lắm không?" Tobirama hỏi.

Izuna lắc đầu một cách hỗn loạn. Cậu bị đánh vào chỗ đau nhất ở đùi, khiến cậu bật dậy, rồi lại bị đẩy ngã xuống. Ngón tay cậu cào cấu sàn nhà khi cậu phát ra một tiếng kêu dài, méo mó.

"Đừng mà—!"

Thắt lưng vẫn không hề dừng lại. Cái thứ mười sáu, mười bảy, mười tám. Izuna bật khóc thành tiếng, tiếng khóc nghẹn ngào, hai vai cũng run lên bần bật theo từng nhịp nấc. Cậu bắt đầu nói, lời nói lộn xộn chẳng thành câu, lúc thì 'Tobirama, em sai rồi', lúc thì 'xin anh đấy', lúc lại chỉ là một chuỗi 'không muốn, không muốn, không muốn' liên tục.

Cú đánh thứ hai mươi tư trúng vào phần nổi bật nhất của mông cậu. Quả trứng rung bên trong trượt vào một chút do sự co thắt đột ngột, chạm vào đúng điểm đó. Cơ thể Izuna cong lên không tự chủ, và tiếng kêu của cậu đột nhiên vang lên dữ dội.

Tobirama dừng lại một lát.

"Bên trong đang kẹp thứ đó, chẳng phải rất sướng sao? Em có nhận ra nó co giật nhiều thế nào lúc bị đánh không?"

Izuna lắc đầu tuyệt vọng, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt. Cậu không biết gì cả, hoàn toàn không biết gì, chỉ biết là mông cậu đang rất đau. Mỗi lần dây thắt lưng quất vào mông, thứ bên trong lại rung lên, hai cảm giác hòa quyện vào nhau, khiến cậu không thể chịu đựng được. Cậu khóc nức nở đến nỗi gần như không thở nổi, lời nói chỉ thốt ra những tiếng nức nở nghẹn ngào.

Cú đánh thứ ba mươi mốt. Izuna hét lên. Không hề phóng đại; cậu thực sự không thể kìm nén được nữa. Âm thanh quá lớn đến nỗi chính cậu cũng giật mình, và cậu nhanh chóng cắn vào ngón tay, để lại một vết hằn sâu. Chiếc thắt lưng giáng xuống với độ chính xác tuyệt vời, mỗi cú đánh đều chồng lên cú trước đó một cách chính xác, và mông của Izuna ngày càng đỏ ửng.

Tobirama đánh cậu ta năm mươi cái. Khoảng thời gian giữa những cú đánh cuối cùng kéo dài hơn, cho phép Izuna khóc thỏa thích trước khi cú đánh tiếp theo giáng xuống. Khuôn mặt Izuna đẫm nước mắt, miệng há hốc thở hổn hển, phát ra âm thanh nghẹn ngào. Cậu nằm trên đùi Tobirama, run rẩy toàn thân, mông đỏ ửng và hằn những vết lằn do đòn roi gây ra.

Tobirama ném chiếc thắt lưng sang một bên. Vài giây im lặng trôi qua. Izuna vẫn đang khóc, nức nở khe khẽ, mũi nhỏ giật giật.

Tobirama chìa bàn tay nắm lấy tay Izuna. Anh xoa bóp. Các ngón tay anh ấn mạnh, sâu xuống từ lưng dưới của Izuna, vòng quanh xương cụt, rồi toàn bộ lòng bàn tay anh ấn mạnh vào mông sưng tấy của Izuna, xoa bóp mạnh. Izuna hét lên, toàn thân giật mạnh.

"A!!! Đau quá, đau quá, đau quá!!!"

Tobirama không dừng lại. Anh ta lại xoa bóp, những ngón tay ấn sâu vào phần thịt sưng tấy, đỏ ửng ở mông Izuna, véo những đường gờ hơi tím giữa các đầu ngón tay. Izuna khóc to hơn, đá chân và vặn người, cố gắng trượt khỏi chân Tobirama, nhưng eo cậu bị giữ chặt. Cậu không thể thoát ra; bàn tay của Tobirama đuổi theo mông cậu, ngón cái miết lên từng vết xước.

“Đừng… đừng ấn nữa mà… xin anh đấy Tobirama… đau chết mất thôi…….”

Izuna khóc lóc van xin, giọng cậu nhỏ xíu và khản đặc, run rẩy không ra hơi.

“Không xoa cho tan máu bầm thì ngày mai em sẽ không đi lại được đâu.”

“Em không đi được thì…… Á!! Anh nhẹ tay chút đi!! Không đi được thì không đi nữa là được chứ gì……”

Tobirama không đồng ý và tiếp tục xoa bóp. Ngón tay anh trượt xuống từ giữa, chạm vào vật nhỏ vẫn còn nằm bên trong—nó vẫn đang rung, tiếng vo ve nhỏ bị át đi bởi tiếng khóc của Izuna, nhưng sự rung động tinh tế vẫn có thể cảm nhận được bằng đầu ngón tay. Anh móc ngón tay và từ từ kéo nó ra. Cơ thể Izuna lập tức căng cứng, mông cậu siết chặt, tiếng rên rỉ nhỏ dần biến thành tiếng thở hổn hển.

Ngay khi rút ra, toàn thân Izuna mềm nhũn.

Tobirama nhấc cậu ra khỏi lòng mình. Động tác vô cùng dứt khoát và dễ dàng, anh luồn tay xuống dưới nách Izuna và kéo cậu lên, đặt Izuna ngồi dạng chân lên đùi mình. Hai chân bị tách quá rộng, toàn bộ trọng lượng của mông trực tiếp đổ dồn xuống, ngay khoảnh khắc chạm vào đùi Tobirama, Izuna thét lên một tiếng. Quá đau đớn, bờ mông sưng đỏ bỗng nhiên phải gánh chịu sức nặng của cả cơ thể. Theo bản năng, cậu muốn nhấc người lên, nhưng cơ thể đã quá rã rời, vừa chống đỡ được một chút liền sụp đổ trở lại, nước mắt lại trào ra, từng giọt lớn rơi xuống, làm ướt đẫm chiếc áo sơ mi của Tobirama.

Tobirama không cho cậu thời gian để suy nghĩ thấu đáo.

Một tay anh nắm chặt lưng dưới, tay kia cởi cúc quần. Tiếng khóa kim loại vang lên rất gần, gần đến nỗi như ngay trước bụng Izuna. Tiếng khóc của cậu ngừng lại một lát, rồi lại tiếp tục. Cậu cảm thấy có thứ gì đó đang ấn vào đùi trong, nóng và cứng, chạm vào da nơi chiếc thắt lưng đã đánh vào, khiến cậu rùng mình.

Tobirama nắm lấy eo cậu và nhấc cậu lên một chút.

“Tự mình ngồi xuống đi.”

Izuna khóc đến mức lắc đầu quầy quậy, những giọt nước mắt bắn cả vào cằm Tobirama. Cậu không muốn động đậy, mông đau chết đi được. Nhưng Tobirama đã giữ chặt lấy eo cậu và nhấn xuống.Khoảnh khắc thứ đó trượt vào trong, tiếng khóc của Izuna hoàn toàn thay đổi.Cậu ngửa cổ lên, khuôn miệng mở ra rồi lại ngậm vào, âm thanh phát ra lấp lửng giữa tiếng khóc và tiếng hét—— “A…… a hức……” Bị nong rộng ra, bị lấp đầy hoàn toàn. Nỗi đau rát bên ngoài và cảm giác căng đầy bên trong trộn lẫn vào nhau, bờ mông cậu siết chặt, kẹp lấy thứ đó một cái thật mạnh, rồi cả người cậu cũng vì động tác ấy mà co rút, bắp đùi run rẩy kịch liệt.

Cậu nghe thấy tiếng Tobirama thở hắt ra một hơi trầm đục ngay trên đỉnh đầu mình.

Ngay sau đó, đôi môi của Tobirama áp sát bên tai cậu, thốt ra một câu nói khiến toàn bộ máu trong người cậu như dồn hết lên mặt.

"Em cứ nấc lên một tiếng, là mông lại kẹp chặt lấy một cái."

Izuna khóc càng dữ dội hơn, câu nói này khiến cả người cậu như bị thiêu đốt từ trong ra ngoài.Cậu càng khóc bên trong lại càng bóp chặt.Bàn tay của Tobirama ấn lên mông cậu.

"Đau"

Izuna khàn giọng nói.

"Đau ở đâu?"

"Bên ngoài đau…… bên trong cũng đau……"

Nói xong câu này, cậu mới nhận ra mình nói quá thẳng thừng, bèn vội giấu mặt vào hõm cổ của Tobirama, những giọt nước mắt nóng hổi men theo cổ áo trượt dài xuống. Cậu vừa khóc vừa nấc lên từng hồi, bờ mông cũng theo từng nhịp nấc ấy mà siết chặt rồi lại thả lỏng.

Tobirama dùng tay bóp mạnh vào mông cậu một cái.

Izuna lại bật ra một tiếng khóc.