[QUÂN TIÊU] HẬN SINH KHÔNG GẶP THỜI -DỊCH: TẢN NHU

Summary

Tên truyện: Hận sinh không gặp thời. Tác giả: 隐公子. Dịch: Tản Nhu. Thể loại: Hiện đại, nông thôn, bách hợp, niên hạ. Nhân vật: Trần Lệ Quân - Lý Vân Tiêu. Bản dịch nhằm tặng cho người hâm mộ cặp đôi Trần Lệ Quân - Lý Vân Tiêu. Không dùng cho bất kỳ mục đích thương mại nào. Vui lòng không sao chép.

Status
Complete
Chapters
12
Rating
n/a
Age Rating
16+

Chương 1


Năm mười hai tuổi, Trần Lệ Quân đạt giải nhất toàn huyện trong cuộc thi văn, nhờ vậy được lên thành phố tham gia một buổi giao lưu học tập dành cho học sinh tiểu học và trung học.


Sau khi kết thúc hoạt động, giáo viên dẫn nhóm học sinh từ trường làng đi tham quan thư viện.


Sách vở bày kín khắp nơi, từ cổ chí kim, trong nước ngoài nước, thứ gì cũng có. Trong sách còn in cả tranh minh họa. Với Trần Lệ Quân, người đến cả cuốn Từ điển Tân Hoa lúc đi học cũng phải đi mượn, nơi này chẳng khác nào chuột rơi vào chum gạo.


Những bạn học khác đều tò mò ngắm nghía thư viện tráng lệ, chỉ riêng Trần Lệ Quân là đứng rồi lại ngồi lì dưới từng dãy kệ sách.


"Đứa nhỏ này, cô gọi bao nhiêu lần rồi? Các bạn đều đang đợi, chúng ta phải đi ăn cơm thôi."


Trước quầy thủ thư, một hàng học sinh đứng chen chúc, lúc này đều ngóng cổ nhìn Trần Lệ Quân cùng cô giáo.


Quyển sách trên tay bị giáo viên nhẹ nhàng rút mất, Trần Lệ Quân lập tức đứng bật dậy, cúi đầu lí nhí: "Xin lỗi cô."


Con nhà nghèo đa phần đều sợ giáo viên.


Chủ nhiệm Diệp Vân tìm mấy vòng mới thấy Trần Lệ Quân đang say mê đọc sách ở góc khuất.


Đứa trẻ ấy co người ôm đầu gối trong góc, đôi mắt chăm chú không chớp nhìn trang sách trong tay. Số mệnh đứa nhỏ này quá khổ. Đến huyện rồi mà quần áo vẫn lấm lem bẩn thỉu. Đôi giày bata trắng không vừa chân đã sớm đen sì.


Mấy đường nứt toác trên thân giày giống như đang gào lên hai chữ, nghèo khó.


Dáng vẻ khúm núm của cô bé khiến người khác không khỏi xót lòng. Lại thêm hoàn cảnh gia đình đặc biệt, nên cô chủ nhiệm càng dành cho Trần Lệ Quân nhiều sự quan tâm hơn vài phần. Cô dịu dàng nói: "Em thích đọc sách là chuyện tốt. Sau này cô lên thành phố sẽ giúp em mượn sách về đọc. Nhưng bây giờ chúng ta phải ăn cơm rồi, còn phải trở về nữa."


Nghe cô khuyên nhủ, Trần Lệ Quân gầy gò nhỏ bé lúc này mới thả lỏng đôi chút, khẽ đáp một tiếng: "Vâng."


Đúng lúc tan học, nhà ăn chật kín học sinh. Những món ăn đủ màu đủ dạng khiến Trần Lệ Quân nuốt nước bọt hết lần này đến lần khác. Cầm khay cơm đi theo sau giáo viên, cô đã thèm đến mức không chịu nổi.


Cho đến khi lấy xong thức ăn, ngồi xuống dãy bàn dài trong căng tin, Trần Lệ Quân vẫn còn ngỡ ngàng trước khung cảnh trước mắt. Chỉ là một bữa cơm trưa bình thường thôi, nhưng đối với Trần Lệ Quân quanh năm hiếm khi được thấy chút thức ăn có thịt, lại khiến khẩu vị mở rộng hẳn ra.


Giống như những đứa trẻ khác từ quê lên, đám trẻ ngồi cùng bàn ai nấy đều ăn như hổ đói. Có đứa còn uống liền mấy bát canh rau miễn phí.


Xoa cái bụng tròn vo của mình, lần đầu tiên Trần Lệ Quân có một nhận thức mơ hồ về hai chữ "tiền bạc".


Một thứ xa vời đến mức không thể với tới ấy, lại lặng lẽ bén rễ trong trái tim non nớt của cô.


Lúc trở về nhà, bầu trời đang yên bỗng lất phất đổ mưa. Chiếc xe tải nhỏ lắc lư trên con đường lầy lội, Trần Lệ Quân nhìn ô cửa kính liên tục bị nước mưa xối qua, trong lòng dần dấy lên nỗi lo nặng nề.


Mẹ cô vì quanh năm lao lực mà sức khỏe cạn kiệt. Sau khi sinh Trần Kiến Quân, còn bị cha cô kéo ra đồng gieo hạt. Một trận sốt cao qua đêm đã cướp đi mạng sống của bà.


Trong nhà, ngoài Trần Lệ Quân và em trai ra...chỉ còn người cha lúc nào cũng lạnh tanh vô cảm của họ.


Đến thị trấn, xe không thể đi tiếp nữa, bởi phía trước toàn là đường bùn nhão nhoét. Mưa dần nặng hạt, đám trẻ dùng những chiếc áo khoác cũ rách che lên đầu rồi cắm đầu chạy về phía trước. Mặt đất lúc này đã nhão đến không ra hình dạng.


Từng bóng dáng lớn nhỏ chạy vụt qua, để lại vô số dấu chân lộn xộn trên nền bùn đất.


Khi Trần Lệ Quân về đến nhà, Trần Trung đang cùng Trần Kiến Quân cuống cuồng che chắn đống hạt bắp vừa phơi ngoài sân. Mưa lớn đổ xuống ào ào, hòa lẫn với bắp trên mặt đất thành một mớ hỗn độn. Tiếng mở cổng sắt của Trần Lệ Quân khiến hai cha con đang bận rộn kia khựng lại trong chốc lát.


"Còn không mau cút vào thu dọn! Đứng đó chờ tao đi mời mày à?!"


Tiếng quát giận dữ của Trần Trung khiến Trần Lệ Quân toàn thân ướt sũng bỗng run lên.


Không biết là vì cái lạnh trên người, hay vì nỗi sợ ăn sâu đối với cha mình.


Quần áo dính chặt vào lưng Trần Lệ Quân. Cô chạy vội tới dưới mái hiên, cầm lấy bao phân cùng cây chổi, ra sức quét đống bắp vào trong bao. Lúc này những hạt bắp đã ướt nhẹp đến biến dạng, sắc mặt Trần Trung cũng âm trầm chẳng khác gì bầu trời ngoài kia.


Mái hiên dột nước quanh năm giờ như nối hẳn một ống nước lớn, dòng nước chảy ào ào men theo mái ngói, đổ xuống lớp rêu xanh bên dưới.


"Chị, để em giúp chị!"


Trần Kiến Quân vừa thu dọn xong chỗ bắp bên phía Trần Trung liền lon ton chạy sang, kéo miệng bao phân ra để tiện cho Trần Lệ Quân quét bắp vào.


"Cẩn thận đừng ngã! Rêu trơn lắm!"


Mưa lớn không ngừng xối lên mặt Trần Lệ Quân. Chạy tới chạy lui hồi lâu, trên người cô sớm đã phủ đầy mồ hôi nhớp nháp, lúc này ngay cả nước mưa cũng không thể cuốn đi cảm giác dính rít ấy.


Trần Kiến Quân chạy tới mép mái hiên, từng mảng rêu bám trên nền xi măng suýt nữa làm cậu bé trượt chân ngã nhào. Lời nhắc của Trần Lệ Quân khiến gương mặt nhỏ nhắn lập tức nở nụ cười, hai lúm đồng tiền sâu hoắm như thể có thể hứng trọn cả nước mưa từ trên trời rơi xuống.


Dù sắc mặt vẫn lạnh lùng khó coi, nhưng Trần Trung làm việc quả thật rất nhanh nhẹn. Cả nhà ba người chẳng mấy chốc đã gom hết số bắp lại.


Chỉ là trận mưa lớn hôm nay xối xuống dữ dội như vậy, không biết đống bắp này có bị mốc hay không nữa.


Trần Lệ Quân vốn định đi đun ít nước để tắm rửa, nhưng Trần Trung lại gọi giật cô đang định vào nhà: "Không đi nấu cơm, chờ tao làm cho mày ăn à?"


"Chị, em đi với chị!"


Trần Kiến Quân bé xíu chạy tới nắm tay Trần Lệ Quân, nhưng còn chưa kịp đứng gần đã bị Trần Trung bước tới gạt mạnh ra: "Cút đi thay quần áo."


Nói xong liền sải bước vào nhà.


Trần Kiến Quân vốn còn muốn đi cùng chị gái, nhưng lại bị Trần Lệ Quân nhẹ đẩy ra: "Đi thay đồ của em đi."


Nói xong, cô lạnh mặt đi thẳng về phía gian bếp.


Đống củi nhỏ chất trong góc là do Trần Lệ Quân tự mình nhặt về. Hôm nay đám củi ấy cũng khá nể mặt, lửa vừa bén đã bùng lên ngay.


Ánh lửa bếp chập chờn từng đợt, xua tan cái lạnh mà cơn mưa mang tới. Trần Lệ Quân ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, đưa đôi bàn tay đang run rẩy ra hơ lửa, lật qua lật lại mấy lần mới đứng dậy đi đong gạo.


Trần Kiến Quân thay quần áo xong mới lạch bạch chạy tới, còn chủ động giúp Trần Lệ Quân nhặt cà tím vừa hái ngoài vườn hôm nay.


Hai món một canh.


Chút thức ăn mặn duy nhất là phần thịt mỡ thừa từ hôm qua đem xào cùng bắp cải.


Khi thức ăn được bưng lên bàn, Trần Trung liền rót rượu trắng cho mình. Trần Lệ Quân còn chưa kịp ngồi xuống đã bị sai đi giặt quần áo cho Trần Kiến Quân.


"Ba, quần áo con tự giặt được, không cần chị giặt đâu."


Nói xong, Trần Kiến Quân hí hửng chạy đi xới cho Trần Lệ Quân một bát cơm đầy, còn kéo chị ngồi xuống cạnh bàn.


Thế nhưng chẳng biết Trần Trung nổi điên gì, ông ta đập mạnh xuống mặt bàn một cái: "Không nghe thấy à?! Tao bảo mày đi giặt quần áo của tao với em mày thay ra! Ham ăn thế này, sau này gả đi thì làm sao hầu hạ nhà chồng?!"


Trần Lệ Quân không nói gì. Từ sau khi mẹ mất, những chuyện thế này đã thành cơm bữa. Cô cũng chẳng muốn phản kháng nữa, chỉ lặng lẽ xoay người bỏ đi. Mặc cho Trần Kiến Quân kéo thế nào cũng không giữ lại được.


Gương mặt nhỏ của cậu bé đầy vẻ không vui, nhưng lại không dám nhìn sắc mặt Trần Trung, đành cúi đầu gắp thức ăn vào chiếc bát nhỏ của Trần Lệ Quân, định mang qua cho chị.


Thế nhưng đôi đũa còn chưa gắp được mấy miếng đã bị Trần Trung giật lấy, ném mạnh xuống đất.


Cơm trắng cùng thức ăn văng tung tóe khắp nơi. Trần Kiến Quân sợ đến run cả người, hoảng hốt nhìn cha mình.


Trần Trung nhấp một ngụm rượu, quát lớn: "Không ăn thì mày cũng cút luôn đi!"


Lúc này, Trần Lệ Quân đang ngồi bên cạnh chuồng heo giặt quần áo, lạnh đến phát run. Trên gương mặt nhỏ nhắn đọng đầy nước, không biết là nước mưa hay nước mắt. Một giọt lệ chẳng thể kìm được lăn xuống.


Gia đình như thế này, cô cảm thấy nghẹt thở. Rõ ràng cô đã làm hết mọi việc, vậy mà ngay cả một miếng cơm cũng không được phép ăn. Rõ ràng cô đã ngoan ngoãn nghe lời, nhưng vẫn bị người gọi là cha kia động một chút là quát "cút".


Nếu đã không thích cô đến vậy, tại sao còn sinh cô ra?


Nếu đã thấy cô là gánh nặng, sao không tự hỏi bản thân có đủ khả năng nuôi nổi hay không?