[ĐỒ CHƠI] Na Tra x Ngao Bính.
Giới thiệu: Ngao Bính đẻ trứng. H đụ ầm ầm Na Tra bị điên bị khùng. Sinh tử văn bụng bầu play. Na Tra rút gân con vợ xong đi Đông Hải nhặt về thiên cung xin cho con vợ chức quan rồi giam cầm play hiếp vợ mang bầu 🔥
[ĐỒ CHƠI] Na Tra x Ngao Bính.
Huyết mạch rồng vốn lưỡng tính. Tuy nhiên khoang sinh sản của rồng đực vừa nhỏ vừa hẹp, gần như không thể thụ thai. Đó là lý do suốt mấy ngàn năm bị Na Tra sử dụng, Ngao Bính chưa bao giờ ngờ mình sẽ mang thai.
Cho đến đêm hôm đó Na Tra đột nhiên nổi hứng muốn đụ Ngao Bính ở dạng rồng. Ngài nói lỗ đít của nó bị đụ lỏng rồi, muốn chơi thử cái lỗ còn lại.
Lần nào Na Tra muốn đụ khoang sinh sản cũng bị Ngao Bính khóc nức nở cản trở. Nó nói tuy rồng đực cũng có khoang sinh sản như rồng cái nhưng từ lâu đã bị thoái hoá, không phù hợp để giao phối và thụ thai. Mấy lần Na Tra thử đút đầu khấc vào đều làm nó đau đến mức không thở nổi như bị xé làm đôi.
Hôm nay Ngao Bính cũng khóc lóc xin tha. Nhưng Na Tra không nghe lọt tai nữa.
Na Tra đè nó xuống giường sen trắng. Sáu tay hóa ra, hai tay giữ chặt sừng rồng, hai tay nắm đuôi, hai tay còn lại mò mẫm lật lớp vảy mềm ở dưới bụng lên. Hỗn Thiên Lăng phối hợp quấn chặt Ngao Bính tạo thành tư thế nhục nhã cho Na Tra dễ đút vào.
“Chặt quá...” Na Tra liếm môi, ngón tay thô bạo chọc sâu vào khoang sinh sản của Ngao Bính.
Ngao Bính run bần bật, nước mắt lăn dài trên má.
Nó cảm nhận được rõ ràng con cặc của Na Tra đang cọ vào cái lỗ bé xíu kia. Nơi đó vốn chỉ nhỏ như khe suối, nay bị dương vật dữ tợn nóng hừng hực như thanh sắt nóng chảy ép giãn rộng xé toạc từng tấc.
“Đau... Tra Tra... Đừng... Aaaaaaa!”
Na Tra không dừng lại. Ngài hung hăng đâm xuyên qua lớp màng mỏng, địt sâu vào tử cung khô cằn đã thoái hoá của rồng đực.
Dòng máu loãng hoà lẫn với tinh dịch trào khỏi lỗ nhỏ khiến Na Tra nhớ lại lần đầu tiên phá trinh Ngao Bính. Lúc đó nó cũng khóc. Càng khóc Ngài càng hưng phấn. Nhìn con ác long từng ăn thịt vô số đồng nam đồng nữ khóc nghẹt thở dưới thân mình đem lại cho Na Tra khoái cảm tuyệt vời chưa từng có.
“Ngươi là của ta. Hai cái lỗ đều là của ta.”
Ngao Bính không chịu nổi cơn đau, to gan tự ý biến lại hình người mà không xin phép Na Tra.
Na Tra cúi đầu nhìn chiếc gáy trắng mịn của Ngao Bính, thấy dấu răng Ngài cắn hôm qua đã mờ đi.
Lồng ngực Na Tra dậy sóng, đột nhiên phẫn nộ. Chân răng ngứa ngáy, càng nhìn càng muốn cắn nát con rồng này từ đầu đến đuôi.
“Ta cho ngươi biến về chưa?”
Lúc Na Tra làm tình, tính cách vốn khó chịu hung dữ lại càng khủng khiếp gấp trăm lần.
Khi Na Tra ngửi được mùi máu tanh trong miệng, chiếc gáy đáng thương của Ngao Bính đã chi chít dấu răng.
Na Tra liếm gáy Ngao Bính, giọng bỗng dịu dàng: “Nghe nói rồng đực cũng có thể mang thai.”
Ngao Bính im lặng.
Na Tra lật Ngao Bính lại đối mặt với mình. Khuôn mặt ấy đẫm nước mắt, mắt nhắm chặt, đầy khổ sở.
Na Tra nhớ lúc mới nhặt Ngao Bính đang thoi thóp về thiên cung, thanh niên gầy gò đến sợ, mặt mày hốc hác xấu xí như ma. Từ ngày Na Tra xin Ngọc Hoàng ban cho Ngao Bính chức Hoa Cái Tinh Quân, thanh niên được mệnh cách tinh quân nuôi dưỡng ngày càng xinh đẹp. Thời gian như quay ngược trở về lần đầu tiên Ngài gặp nó ở Đông Hải, vị Tam thái tử Đông Hải rẽ biển bước ra, tóc dài tung bay trong gió biển, ngạo mạn dám khiêu chiến với Ngài.
“Nếu Bính Bính có thai... Tra Tra sẽ vui lắm.”
Ngao Bính mở to mắt nhìn Na Tra.
Đôi mắt Na Tra lấp lánh ánh sáng như kỳ vọng được làm cha, đồng thời cũng lập loè như ánh lửa ma trơi rùng rợn.
Ngài là Tam Đàn Hải Hội Đại Thần, là Trung Đàn Nguyên Soái, là Thông Thiên Thái Sư, là Uy Linh Hiển Hách Đại Tướng Quân. Ngài là thân sen hoá sinh, là tín ngưỡng nhân gian. Nhân gian ca tụng Ngài là một vị thần xinh đẹp, từ bi và khoan dung. Mặt khác, Ngài tắm máu yêu quái, là thần chết mặt ngọc đội lớp thần phật từ bi.
Đứa con mang dòng máu của thần và rồng sẽ là loại quái vật gì? Ngài đã giết vô số yêu ma, sao có thể cho phép đứa con lai dòng máu yêu ma chào đời?
Đêm đó, Na Tra xuất tinh trong tử cung Ngao Bính hết lần này đến lần khác.
...
Ba tháng sau.
Ngao Bính ngồi trên xe lăn do Hỗn Thiên Lăng hoá thành, mặt mày lo lắng ôm bụng. Dạo gần đây, nó cảm nhận được càng lúc càng rõ một tia sinh khí yếu ớt đang từ từ lớn lên trong cơ thể mình.
Nó mang thai.
Con của Na Tra.
Khi Na Tra trở về thiên cung, trên người vẫn còn mùi máu của yêu quái. Thai phụ nhạy cảm với mùi máu khiến Ngao Bính nôn khan, ói ra cả mật xanh.
Na Tra phát hiện ra sự khác lạ ngay lập tức.
Đôi mắt đen láy của Na Tra khẽ híp lại. Ngài nắm cằm Ngao Bính, ấn mạnh ngón tay xuống bụng nó.
“Ồ?” Giọng Ngài không mang chút cảm xúc vui mừng gì, thờ ơ đến chạnh lòng: “Mang thai rồi?”
Ngao Bính cất giọng nhỏ như muỗi kêu: “Tra Tra... Cơ thể ta mang thai rất khó... Xin Ngài...”
Na Tra bật cười.
Ngài lại ấn mạnh bàn tay xuống bụng Ngao Bính. Cơ thể mỏng manh liền run lên vì đau đớn.
“Ta ghét con nít.” Na Tra cúi xuống thì thầm vào tai Ngao Bính.
Khuôn mặt Ngài xinh đẹp, giọng ngọt ngào, lời nói cất lên lại như thuốc độc: “Lý Tịnh năm đó cũng ghét ta. Quan hệ cha con làm ta mắc ói. Ngươi nghĩ ta sẽ để một thứ giống hệt ta chui ra từ bụng ngươi sao?”
Ngao Bính nước mắt giàn giụa, tha thiết van xin Na Tra mở lòng từ bi: “Không... Xin Ngài... Đây là huyết mạch long tộc cuối cùng... Là con của chúng ta...”
“Con của chúng ta?” Na Tra như nghe được điều gì rất đỗi buồn cười: “Ngươi cũng xứng?”
Con ác long từng bị Ngài rút gân, súc sinh tội lỗi chồng chất làm sao xứng mang thai con của thần?
Ngài xé nát quần áo Ngao Bính, để lộ thân thể gầy gò xanh xao với cái bụng đã hơi nhô lên một chút.
Nó thật sự mang thai.
Động tác dừng lại một giây, sau đó Na Tra dùng phép cưỡng chế Ngao Bính hoá rồng, rồi đút hai ngón tay vào khoang sinh sản khuấy loạn một cách thô bạo.
“Khóc gì? Không phải Bính Bính rất muốn sinh con cho Tra Tra sao?” Na Tra liếm sạch nước mắt trên mặt Ngao Bính: “Hôm nay Tra Tra sẽ đụ hai cái lỗ của Bính Bính cùng lúc. Nếu cái thai này kiên cường không bị sảy... thì chúng ta từ từ chơi.”
Ngao Bính biết Na Tra nói được làm được. Ngài là vị thần quyền thế ngập trời, tâm tính thất thường. Ngài có thể yêu thương nó hết mực muốn gì được nấy, cũng có thể tra tấn nó chỉ vì cảm thấy chán nản.
Dương vật dữ tợn lại một lần nữa chen vào khoang sinh sản chật chội, va chạm với cửa tử cung yếu ớt.
Ngao Bính khóc đến khản giọng, vừa đau vừa sợ, trong lòng ấp ủ tia hy vọng không nên có. Nó vừa muốn bảo vệ huyết mạch cuối cùng của long tộc, vừa sợ đứa bé chào đời sẽ bị cha ruột ghét bỏ.
Trung Đàn Nguyên Soái Na Tra được điêu khắc từ củ sen. Củ sen không có trái tim, Na Tra không có thất tình lục dục. Năm xưa Ngài lóc xương trả cha, lóc thịt trả mẹ. Mấy ngàn năm trôi qua, đã quên hết tình phụ mẫu, tình cảm gia đình. Vô tình vô nghĩa vô tâm, không hiểu được máu chảy ruột mềm là gì.
Cuộc đời nó đã hết hy vọng, nó không muốn đứa bé giống nó, trở thành món đồ chơi mới của Na Tra.
Na Tra lật ngược chuôi Hoả Tiêm Thương, thấm đầy dịch nhờn từ lỗ đít Ngao Bính rồi đút mạnh vào cùng lúc với cặc đang chiếm lấy khoang sinh sản.
“Aaaaaaaa....” Ngao Bính ngửa mặt lên trời gào to thảm thiết, toàn thân co giật mất kiểm soát.
Hai lỗ cùng bị lấp đầy. Hoả Tiêm Thương là pháp bảo có linh, không cần ai cầm cũng có thể tự chuyển động.
Ngao Bính có ảo giác đang bị hai con cặc cưỡng hiếp luân phiên, mắt trợn trắng, miệng chảy dãi.
Trong đầu nó chỉ còn một ý nghĩ duy nhất phải bảo vệ đứa bé, cố gắng vùng vẫy chống cự: “Tra Tra... Tra Tra...”
Na Tra bóp miệng Ngao Bính, đút ngón tay vào miệng nó chơi đùa đầu lưỡi.
Tiếng khóc của Ngao Bính làm Ngài phiền lòng, tuy nhiên hai lỗ của nó lại hầu hạ Ngài rất sướng. Thế là ban cho nó ân huệ: “Kêu gì?”
Bất chấp sự nổi giận của Na Tra, Ngao Bính lấy hết can đảm để nói: “Nếu... Nếu Ngài dính mạng con... Ngài... Ngài sẽ phải gánh nhân quả của nó...”
“Nhân quả?” Ngài lặp lại hai chữ ấy, tiếng cười khẽ vang lên: “Ngươi dám lấy nhân quả ra dọa ta?”
Ngao Bính biết Na Tra không muốn dính nhân quả với bất kỳ ai. Đó là nguyên nhân năm xưa Ngài lóc xương trả cha lóc thịt trả mẹ.
“Tra Tra... Xin Ngài... Thương con... Nó vô tội...”
Đôi mắt Na Tra híp lại như đang cân nhắc lời Ngao Bính nói.
Hoả Tiêm Thương vẫn xoay tròn chầm chậm cọ xát bên trong lỗ đít, trong khi dương vật Na Tra đang cắm sâu trong khoang sinh sản.
Khuôn mặt Na Tra toát lên vẻ âm u đáng sợ, giọng điệu cũng đầy hung tợn, giật mạnh sừng rồng của Ngao Bính: “Ta giết bao nhiêu yêu ma, tắm bao nhiêu máu quỷ dữ, mang bao nhiêu oán khí. Một cái thai nhỏ nhoi của nghiệt súc như ngươi thì tính là gì?”
Ngao Bính thấy tuyệt vọng. Khoang sinh sản bị xâm phạm thô bạo liên tục. Nó càng hoảng sợ, hai lỗ càng siết chặt lấy Na Tra khiến Ngài sướng tê da đầu.
Na Tra nghiến chặt hàm răng, gân cổ nổi lên, mồ hôi lăn từ trán xuống cằm.
Khoang sinh sản càng bài xích Ngài rời khỏi cơ thể Ngao Bính, con cặc của Ngài lại càng sướng.
Trong mắt Ngài chỉ còn biểu cảm bị địt ngu người của Ngao Bính, hoàn toàn chìm đắm trong khoái cảm.
Con rồng ngu ngốc, vô dụng, dâm đãng. Lỗ sau đã bị Ngài đụ lỏng, giờ lại nằng nặc đòi sinh con, vậy cái lỗ còn lại cũng sẽ biến thành lồn to vô dụng.
Ngắm Ngao Bính nằm sấp như một con chó cái, đuôi rồng lắc lư khiêu gợi, Na Tra thấy hưng phấn tột độ.
Na Tra sướng đến lưng đẫm mồ hôi, yết hầu lăn lên cuộn xuống, cổ họng khát khô.
“Bính Bính... Bính Bính...”
Ngài bắt đầu di chuyển nhanh hơn. Hoả Tiêm Thương và dương vật phối hợp nhịp nhàng, một vào một ra, ra sức địt mở cổ tử cung.
Bông hoa xinh đẹp bị con cặc thô to căng rộng hết cỡ, thịt dâm bị địt lòi ra ngoài trông cực kỳ dâm đãng.
“Ra rồi... Ra rồi... A a...” Ngao Bính bị đụ lên đỉnh liên tục, nước dâm văng tung toé.
Na Tra liếm dọc cổ Ngao Bính, gặm cắn lớp vảy rồng óng ánh rồi đột nhiên tăng tốc điên cuồng.
Trận chạy nước rút cuối cùng, Na Tra nắc mạnh vào khoang sinh sản của Ngao Bính, nằm đè lên người nó vùi cặc vào sâu thật sâu. Dòng tinh đậm đặc bơm đầy tử cung Ngao Bính. Hoả Tiêm Thương cũng phun vào lỗ đít một luồng khí nóng bỏng như lửa.
Toàn thân Ngao Bính co giật, miệng há ra không thành tiếng, nước tiểu và nước dâm phun ào ạt.
Ngao Bính suýt ngất bị Na Tra tát nhẹ vào mặt buộc tỉnh lại. Dương vật đã xuất tinh xong vẫn cắm trong khoang sinh sản chưa rút ra.
Khi dòng nước nóng hổi tưới thẳng lên vách thịt, trái tim Ngao Bính bỗng nhói đau, mếu máo oà khóc. Tử cung đang mang thai huyết mạch long tộc cực kỳ quý giá với nó, đối với Na Tra lại chỉ là chậu tiểu dơ dáy.
Na Tra bóp má Ngao Bính, banh miệng nó ra đổ một lọ nước không rõ nguồn gốc vào.
Ngao Bính không dám hỏi Na Tra đó là nước gì. Nó khóc không thành tiếng nữa, nước mắt lặng lẽ dâng trào. Đau đớn thể xác không bằng nỗi tuyệt vọng trong lòng. Hàng ngàn năm qua, nó đã quen với việc bị coi như đồ chơi. Nhưng lần này... nó đã nuôi hy vọng.
“Đau không?” Na Tra ôm Ngao Bính vào lòng, hôn má Ngao Bính: “Không đau chứ?”
Nghe giọng ân cần của Na Tra, được Ngài nựng má và hôn, Ngao Bính chỉ thấy lòng như tro tàn.
“Nếu Ngài không muốn... Tại sao lại bắn vào trong nhiều lần như vậy?”
Na Tra vuốt ve sừng rồng của Ngao Bính một cách dịu dàng: “Lúc đó ta nghĩ nếu nhìn bụng ngươi ngày càng to lên chắc sẽ rất thú vị.”
Ngao Bính nằm bất động, mắt vô hồn nhìn lên trần thiên cung lộng lẫy: “Nếu đứa bé không còn... Xin Ngài hãy giết cả ta.”
Na Tra im lặng. Kỳ lạ là Ngài không nổi giận vì nó đòi chết như mọi lần. Ngài chỉ im lặng ôm nó.
Ngao Bính không khóc nữa, nằm yên ngoan như búp bê để Na Tra hôn hít sờ soạng.
Ngài hôn dấu răng trên gáy Ngao Bính, cất giọng nhẹ như gió thoảng: “Đó là nước Dao Trì.”
Ngao Bính ngỡ mình đang nằm mơ. Dao Trì của Tây Vương Mẫu ở núi Côn Luân là nước thánh. Nghĩa là Na Tra cho phép nó giữ đứa bé.
Na Tra cong môi, cười vì Ngao Bính vui mừng quá sớm: “Ngươi không phải là rồng cái, Bính Bính. Khoang sinh sản của ngươi quá nhỏ. Sinh trứng sẽ rất vui đấy.”
...
Quả nhiên khi bước vào các tháng thai kỳ tiếp theo là chuỗi ngày địa ngục với Ngao Bính.
Phần bụng của nó bắt đầu nhô to rõ rệt. Trứng rồng đã thành hình, như một cục đá cứng dần lớn lên trong khoang sinh sản đã thoái hoá. Mỗi ngày Ngao Bính đều phải chịu đựng những cơn đau như bị ai đó đấm mạnh vào tử cung. Làn da căng bóng bắt đầu trở nên nứt nẻ vì thai kỳ. Bụng, đùi và mông đều bị rạn da.
Na Tra không chê Ngao Bính xấu xí vì mang thai, vẫn địt nó đều đặn mỗi đêm.
Khoang sinh sản bị ép bởi quả trứng. Con cặc nóng bỏng của Na Tra tiếp xúc với vỏ trứng còn mềm qua màng thịt mỏng khiến Ngao Bính sợ hãi ôm bụng.
“Mạnh... quá... Tra Tra... Trứng... Trứng sẽ vỡ...”
“Không vỡ đâu.” Na Tra cắn gáy Ngao Bính, lè lưỡi mút gáy nó chùn chụt: “Nước Dao Trì sẽ bảo vệ nó. Ngươi chỉ việc banh lồn cho ta đụ.”
Ngao Bính nửa tin nửa ngờ. Nhưng lạ thay, càng bị tưới đẫm tinh dịch, quả trứng càng hấp thụ được tiên khí của Na Tra càng lớn nhanh hơn.
Gần cuối thai kỳ, Ngao Bính không thể ngồi xe lăn làm từ Hỗn Thiên Lăng ra vườn dạo chơi nữa. Nó phải nằm mãi trên giường để Na Tra chăm từng chút, bụng phồng to rất nhiều so với thân hình mảnh mai khiến nó nằm cũng thấy khó chịu. Da bụng bị căng đến mức mỏng tang có thể nhìn thấy từng đường gân máu.
Na Tra nói đúng. Rồng đực đẻ trứng thật sự khó khăn hơn rồng cái gấp trăm ngàn lần. Nó thường xuyên bị sốt, cả ngày mơ mơ màng màng, yếu ớt hơn cả hồi mới được Na Tra nhặt từ Đông Hải lên thiên cung.
Na Tra đôi khi dịu dàng một cách quái dị. Ngài áp tai lên bụng Ngao Bính như muốn lắng nghe thai nhi, như thật sự mong chờ con của hai người chào đời.
“Nó có đạp không?” Giọng Na Tra ngọt như đường, mí mắt cong cong, dịu dàng hôn bụng Ngao Bính.
Trứng làm sao biết đạp. Ngao Bính lén nghĩ trong lòng không dám nói ra.
“Đau... Đau lắm... Tra Tra...” Ngao Bính mếu máo làm nũng: “Nó muốn ra... nhưng ta... quá nhỏ...”
Khoang sinh sản của rồng đực nhỏ quá. Ngao Bính không thể tưởng tượng được sẽ đẻ trứng kiểu gì.
Na Tra mò ngón tay vào khoang sinh sản, sờ thấy cổ tử cung chỉ mới giãn ra được một chút: “Vậy phải tập mở rộng từ bây giờ. Nếu không khi sinh trứng ngươi sẽ bị xé toạc từ trong ra ngoài đấy Bính Bính.”
Từ đó, mỗi ngày Na Tra đều giúp Ngao Bính mở rộng. Dùng ngón tay, dùng cặc, thậm chí dùng chuôi Hoả Tiêm Thương để giãn nở khoang sinh sản. Ngao Bính đau đến mức ngất đi rồi tỉnh lại. Còn quả trứng vẫn ngày một to hơn, chèn ép thành tử cung yếu ớt.
...
Đêm Ngao Bính lâm bồn. Cả người nó đẫm mồ hôi lạnh. Cơn đau đẻ kinh khủng chẳng khác gì cơn đau rút gân năm xưa. Quả trứng lớn cố gắng chui qua cổ tử cung hẹp. Nó gào thét thảm thiết, đuôi rồng quất mạnh vào tường, móng vuốt cào rách chăn gối.
“Tra Tra... Cứu... Cứu ta... Đau quá... Không chịu nổi... Ta không chịu nổi...”
Ngao Bính muốn chết. Đau muốn chết. Nó bắt đầu nói năng loạn xạ, xin Na Tra giết mình.
Na Tra dùng sáu tay mà vẫn khó khống chế con rồng đực đáng thương đang phải chịu nỗi đau sinh đẻ.
Ngao Bính gào khóc, làm loạn, còn muốn dùng móng vuốt rạch bụng.
Na Tra giận dữ tát nó một cái, gằn giọng quát: “Ráng lên. Con của ta không được bỏ cuộc như vậy.”
Bốn tay Na Tra giữ chặt bốn vuốt rồng, hai tay còn lại dịu dàng vuốt ve cái bụng đang co thắt dữ dội.
Ngao Bính cắn môi, dùng hết sức bình sinh để rặn.
Nước mắt lăn dài trên má Ngao Bính. Nó lại ngẩng đầu nhìn Na Tra cầu xin được chết.
Na Tra hôn môi Ngao Bính, truyền tiên khí liên tục để giúp nó không ngất đi.
Khoang sinh sản bị giãn đến mức tối đa, máu tươi trào ra trộn lẫn với dịch nhờn. Sau tiếng gào thét đau đớn của Ngao Bính, cuối cùng quả trứng cũng lọt ra.
Ngao Bính trợn trắng mắt, tiểu ngay tại chỗ.
Na Tra đưa tay đỡ quả trứng còn dính dịch nhờn và máu, đôi mắt đẹp đong đầy cảm xúc khó hiểu.
Quả trứng rồng dài hơn một gang tay, vỏ trứng màu xanh ngọc óng ánh pha hồng quang của hoa sen.
Ngao Bính thở hổn hển nhìn Na Tra ôm quả trứng với biểu cảm kích động: “Tra Tra... Con chúng ta...”
Na Tra cúi đầu hôn Ngao Bính, thì thầm: “Nghỉ ngơi đi. Ta nghĩ chúng ta cần thêm vài quả nữa.”
Ngao Bính cứng người, không biết nên cười hay khóc khi Na Tra thích trứng do nó sinh.
Khoang sinh sản của rồng đực vốn không hợp mang thai. Nhưng... Long tộc Đông Hải đã diệt vong, đây là cơ hội duy nhất để nó vực dậy gia tộc.
Na Tra liếc biểu cảm do dự của Ngao Bính, nghiêng má về phía mặt nó.
Khoé môi Ngao Bính run run, cố rướn người ịn môi lên má Na Tra.
“Vâng... Bính Bính sẽ cố gắng.”
Kết thúc.
******
Khà khà khà hồi sinh gia tộc 😇