1
Tuý Nghiên Các âm nhạc linh đình, nơi hoa rượu và tiếng nhạc phường phiêu lãng quyện lấy nhau thành tầng tầng lớp lớp mê dụ không lối thoát.
Khói hương vấn vít trong không gian, len lỏi theo từng thớ gỗ đàn hương chạm trổ. Phía sau bình phong thêu mẫu đơn, bóng dáng mỹ nhân diễm sắc lả lơi trong hoa phục đỏ thẫm như cánh bướm, từng động tác xoay người, vung tay, vòng eo thắt đáy đẫy đà, ánh mắt say men ý mật tình nồng, tất cả đều hướng về một người.
Lục Dữ Phong tựa nửa người vào bàn, chén rượu trong tay sóng sánh. Hắn lơ đãng liếc qua giường trướng buông lơi. Trong ánh đèn lờ mờ, thiếu niên nằm trên chiếc giường quý phí, lưng mềm như rắn nước, mê mê tỉnh tỉnh.
Áo gấm thêu mây khoác hững hờ, tóc dài rối buông bên gối lụa.
Một ca thiếp cúi người kề sát, ân cần nâng một trái nho đã lột vỏ lên môi cậu. Người nọ chẳng chối từ, môi châu tròn trịa ngậm lấy thịt nho, đầu lưỡi hồng hồng vô tình lướt qua, hơi nóng lan tràn từ nơi da thịt cận kề như nhiễm một tầng hương khiến người ta khao khát khó nhịn.
Lục Dữ Phong nuốt một ngụm rượu đắng, hầu họng nóng rực khô khốc. Ánh mắt vội vã dời đi, không dám nhìn lâu.
Dưới lầu, trống nổi lên dã từ uyên ương biệt khúc. Mỹ nhân oanh yến quy tụ như hoa sớm đua nở đón xuân xanh, bao kẻ phong lưu không tiếc đốt tiền như lửa chỉ để mua lấy nụ cười giai nhân tri kỷ. Nhưng càng nhìn lâu, khuôn mặt của những "mỹ nhân" bên dưới càng kì lạ, Lục Dữ Phong nhíu mày.
Mỹ nhân đâu không thấy, chỉ thấy một đám phấn son nhơ nhuốc. Lưng không đủ thẳng, eo không đủ thon, kĩ nam y phục rách trên hở dưới và kĩ nữ múa may quay cuồng. Khiến người ta nhìn vào mà hoa mắt chóng mặt, tâm thần bất ổn, cũng không biết đám này lấy tư cách gì mà hầu hạ thiếu niên?
Ánh mắt Lục Dữ Phong vô thức quay về phía nguời nọ, như bao lần vẫn vậy.
Nhị công tử Tiêu gia tuấn tú phong lưu, gò má trắng tuyết nhuộm lên màu hồng khả ái, dáng dấp cậu cao gầy, da trắng như bạch ngọc. Khoé mắt lúc nào cũng như vừa mới uống rượu, giọng nói vừa mềm vừa lạnh, cần khôn khéo thì khôn khéo, cần ngay thẳng thì ngay thẳng.
Cậu ta mẫn cảm một cách khốn nạn. Mỗi cái nhíu mày, mỗi lần vuốt tóc, mỗi hơi thở đều được rèm mi dài mỏng buông xuống hoà thành diễm sắc dụ hoặc. Đôi môi mỹ nhân bị rượu nồng tưới cho đỏ tươi như trái chín, chỉ một cái liếc mắt lơ đãng cũng khiến tâm trí bao kẻ bối rối không yên, nhất diện kinh hồng*
Không ít người chính là bị bộ dạng này của Tiêu Tuế Miên dụ dỗ.
Vạt áo Lục Dữ Phong bị một bàn tay e lệ níu lấy, hắn bực bội vung tay đẩy người. Thiếu nữ yêu kiều bị đẩy cho chếch choáng, sức lực to lớn khiến nàng ngã sõng soài ra đất. Tuế Miên giật mình, chầm chậm chống người ngồi dậy, do còn hơi men rượu nên hơi thở cũng có chút rã rời.
Cậu khó hiểu nhìn Lục Dữ Phong đang sa sầm mặt mày: "Làm sao thế?"
Lục Dữ Phong không đáp, chỉ bước tới giật cổ áo nữ nhân đang sà vào lòng Tuế Miên, khiến đĩa nho trên tay nàng rơi xuống đất, lăn lóc tán loạn.
Tuế Miên cau mày: "...Này."
"Ngươi phát điên gì thế?"
Lục Dữ Phong cười lạnh, lời nói như rượu để lâu ngày, vừa nồng vừa hắc: "Nhị công tử thật là mau quên. Mấy hôm trước là ai nói sẽ cùng ta đi săn, kết quả bỏ hẹn không một lời nhắn. Hôm nay bảo sẽ đền bù cho ta, đền bù của cậu là như thế này à?"
Ánh mắt hắn trượt qua nữ nhân quỳ dưới đất.
"Đi thanh lâu, chơi nữ nhân?"
Tuế Miên nhất thời câm nín, mình lỡ hẹn với hắn là thật, nhưng cũng đâu đến nỗi để hắn giận cá chém thớt lên thân nữ nhi chân yếu tay mềm? Huống chi kĩ viện có gì không tốt? Có rượu ngon, có mỹ nhân, có hoan ca, có thịnh yến. Đúng là chỉ có tên ngốc Lục Dữ Phong mới chê bai cực lạc nhân gian cỡ này.
Tuế Miên không có hứng trò chuyện với hắn: "Ta thích nơi này."
Cậu vươn tay tháo trâm cài, tóc xõa dài rơi xuống, tử y hoa phục càng khiến da dẻ thêm nổi bật, ngọc lưu ly đính trên vạt áo lấp loáng ánh sáng mỹ lệ. Cả người Nhị thiếu gia lúc này giống một bức hoạ cổ, vẽ thiếu niên ngạo nghễ đang ngồi trên giường, vừa tuỳ tiện vừa xa cách.
Lục Dữ Phong đanh mặt.
"Chỉ có thế?"
Tuế Miên nhướng mày: "Chứ ngươi còn đòi gì?"
Trong mắt Lục Dữ Phong, hay giả là trong mắt rất nhiều người. Tuế Miên lớn lên như người trời, khuôn mặt mỹ nhân tuyệt diễm vô song được cẩm y ngọc thực nuôi nấng hun đúc, sớm trở thành tiêu điểm trong hầu hết cuộc nói chuyện của đám thiếu niên trạc tuổi. Chỉ tiếc tính tình người nọ xấu xa kiêu ngạo, không chịu cho ai có tâm tư tiếp cận, ngoại trừ nữ nhân xinh đẹp, người bình thường đều không dám đến gần nửa bước.
Lục Dữ Phong hừ lạnh, cũng chỉ có hắn chịu bảo vệ cậu, nếu không Tuế Miên sớm bị người ta ăn không còn một mảnh xương: "Chỉ thế là thế nào? Nhị công tử nói lời phải giữ lấy lời. Chính miệng cậu nói muốn bồi thường cho ta, nhưng phần thành ý này ta không nhận."
"Quá dơ bẩn."
Lục Dữ Phong liếc nữ nhân đang quỳ dưới đất, nữ nhân cảm nhận được ánh mắt của hắn, run rẩy cúi gằm mặt không dám ngẩng đầu. Hắn vừa nghe Tuế Miên gọi tên nàng ta là Thuỷ Linh... người xấu, tên cũng xấu nốt.
Tuế Miên không nhận ra ánh mắt của hắn, nhưng cậu không điếc, lời hắn ta nói cậu có thể nghe rõ: "Ngươi nói xằng bậy gì đấy? Đạo nghĩa quân tử thầy dạy ngươi vứt hết cho chó nhai rồi à."
Tuế Miên không biết trong đầu Lục Dữ Khanh nghĩ cái gì, mà thiếu niên cũng chẳng quan tâm. Cậu tự sửa lại áo mũ chỉnh tề, sơ ý đá ngã một chiếc hài lăn lông lốc.
Câu này như tát vào mặt.
Lục Dữ Phong cứng người, rồi cúi đầu im lặng. Chiếc hài rơi bên chân hắn, Lục Dữ Phong theo bản năng nhặt về, đi sát tới bên giường. Tiểu hầu gia quỳ một chân trên đất, phủ lên cổ chân tuyết trắng của Tuế Miên là bàn tay ấm nóng như thiêu.
Cổ chân thiếu niên không nhỏ nhắn như nữ nhi, nhưng làn da ấy dẻo dai và trơn mượt, ngón chân mịn màng được tất trắng bao bọc, vòng cung mỹ lệ bị giấu trong mũi Hài đính ngọc lục bảo sáng loáng. Nâng trong lòng bàn tay gót sen tròn trịa kia, hắn không nhịn được siết nhẹ một cái.
Tuế Miên hơi giãy, dễ dàng thoát khỏi bàn tay hắn. Nhưng đợi khi cậu kịp phản ứng thì chiếc giày kia đã được đeo vào chân.
Lúc ngẩng lên, hai mắt Lục Dữ Phong thấp thoáng lửa giận: "Hôm nay... ta muốn đến nhà cậu làm khách."
Nhị thiếu gia cho rằng Lục Dữ Phong đang nhăm nhe kiều nữ nhà mình. Tiêu Nguyệt xinh đẹp yêu kiều biết bao, là hòn ngọc quý của cả Tiêu gia, làm sao có thể để con heo béo Lục Dữ Phong ủn đi được?
Tuế Miên không vui, cậu đá lên ngực hắn một cái, dứt khoát từ chối: "Không được."
Lục Dữ Phong cau mày: "Vì sao?"
"Vì đêm nay ta ngủ lại đây rồi."
Lục Dữ Phong đứng bật dậy, hắn thoáng mất bình tĩnh. Nam nhân cao lớn như bức tường thành đứng chắn ngay tầm mắt cậu, hai bàn tay giữ vai cậu hơi siết chặt. "Không thể!"
"Vì sao không thể?" Tuế Miên sai người kêu Tú bà vào đây, không thèm nhìn cái bản mặt đen thui của hắn.
Lục Dữ Phong nghiến chặt răng: "Ca ca ngươi..." không thể sao, đúng thế, vì sao không thể?
Cổ họng hắn đắng ngắt. Gương mặt Tuế Miên giống hệt Tiêu Nguyệt, ánh mắt, giọng nói, cái nhướn mày cũng như một. Nhìn cậu ôm người khác, đâu khác gì hắn lấy dao tự khoét vào tim mình?
Tuế Miên khinh khỉnh: "Ca ca ta? Ca ca ta đến đây thì thế nào? Huynh ấy đang điều binh ở phương bắc, chẳng lẽ còn có thể cưỡi gió đạp mây đến đây để xách ta về à?"
Dù vậy, lòng Tuế Miên cũng thoáng chột dạ. Nếu thật để huynh trưởng biết, e rằng nửa tháng sau cái mông bị đánh nát không phải mông ngựa mà là mông cậu. Nhưng giờ cũng không thể để tên nhóc Lục Dữ Phong này như ý được.
Lục Dữ Phong trầm giọng: "Ngươi chưa thành niên... !"
Tuế Miên cười mỉa: "Ngốc, ta vừa qua sinh thần tháng trước rồi."
Không để hắn phản ứng, thiếu niên bỗng vươn tay, cái hông Lục Dữ Phong bị bàn tay thanh mảnh của thiếu niên giữ chặt, đai lưng lỏng ra, hơi thở phả bên tai vừa thơm vừa nóng, dùng giọng điệu thỏ thẻ mà hắn chưa từng nghĩ là sẽ phát ra từ trên người như Tuế Miên, là giọng điệu mà hắn chưa từng nghe thấy trước giờ.
"Hay là... ở lại đây với ta một đêm?"
Giọng cậu rất nhẹ, thổi qua như gió xuân. Một câu ấy rơi xuống, trong phòng bỗng yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng lụa khẽ động cùng hương rượu thoảng bay.
Tuế Miên hơi nghiêng người, ánh mắt thoáng lướt qua yết hầu của Lục Dữ Phong: "Cùng ta... ngay tại gian phòng này... "
Tuế Miên nghĩ rằng có thể dùng giọng điệu này làm ghê tởm chết Lục Dữ Phong, sẽ thấy hắn nổi đóa bỏ đi. Nhưng Tuế Miên còn chưa kịp lui, đã bị hắn nắm tay giữ lại.
Tay Lục Dữ Phong nóng bỏng như lửa, hơi run run, nóng chết! Tuế Miên ngẩng đầu lên thấy hai thuỳ tai Lục Dữ Phong đỏ rực, cúi gằm mặt, lí nhí đáp.
"...Được."
Tuế Miên hơi sững sốt, rồi chậm rãi thu tay lại, mặt không đổi sắc. "Vậy được."
Cậu gọi lớn: "Tú bà bà?"
Giọng đáp từ ngoài cửa vọng vào: "Có nô~"
"Sắp xếp lại gian phòng này cho Lục công tử qua đêm. Ta và Thuỷ Linh cô nương sẽ ở lại gian bên cạnh."
"... Chăm sóc Lục công tử chu đáo, bổn đại gia đây ắt có thưởng."
Tiếng người nói cười ngày càng đi xa, Lục Dữ Phong buông bàn tay xuống. Hắn không còn nghe thấy gì nữa, cả không gian tĩnh lặng như chết. Trong bóng đêm của Tuý Nghiên Các, tấm gương phản chiếc bóng dáng nam nhân lưng thẳng như tùng. Đầu hắn đội ngọc quan, dáng vẻ đại quý nhân đoan chính thanh nhã, nhưng giữa mi mục lại ẩn ẩn hiện hiện từng tia lệ khí ám trầm, hốc mắt giam hãm dục niệm đen kịt. Vì thuở thiếu thời gặp người quá tốt đẹp, Lục Dữ Phong giống như con dã thú bị luân thường đạo lí vây khốn tàn tạ. Hắn càng vùng vẫy, sợi xích quấn lại càng chặt, cho đến khi chính nó nát tan.
Người đàn bà mặt hoa da phấn quỳ rạp dưới chân hắn, trong lòng sợ hãi, không dám ngóc đầu dậy: "Tiểu công tử hồ đồ non dại, mong... mong chủ tử bớt giận..."
Lục Dữ Phong không đề ý đến bà, tầm mắt hắn nhẹ liếc qua đoá hoa nở rộ trong tây đình, những cánh hoa mỏng manh bị ánh đèn khuya nhập nhèm nhuộm đỏ. Người đàn bà thức thời không nói gì nữa, thay hắn vén khăn nâng kiếm. Bàn tay Lục Dữ Phong chạm vào lưỡi kiếm, ánh sáng kim loại lạnh lẽo hắt lên gương mặt hắn, con mắt tối đen như vực thẳm Vô Gián.
Hắn không còn biết mình là ai nữa.
Lục Dữ Phong khàn giọng: "Làm đi."
"Khiến hắn thuần phục ta."
Trở thành của ta.
-
Tuế Miên gặp ác mộng.
Cậu bị nhốt trong một không gian đặc quánh của đầm lầy, xung quanh địa ngục bủa vây. Dây leo ác độc vươn ra từ bóng tối siết chặt đến nỗi muốn gãy cả xương, mỗi lần cậu vẫy vùng, lại có thứ gì đó mềm nhũn, ẩm ướt, xúc cảm như đôi môi, như đầu lưỡi, thi nhau áp vào da thịt.
Có thứ gì đó dùng sức bóp cằm cậu, rót vào miệng chất lỏng lạ thường. Đợi khi huyết khí nghịch dòng. Cả thân thể nóng bừng như bị thiêu sống trong luyện ngục, từng tấc da tấc thịt vã đầy mồ hôi. Có kẻ thì thầm bên tai, cắn môi, liếm cổ, dùng những nụ hôn nhớp nhúa như loài sâu bọ gặm nhấm cánh hoa, xé toác khoang miệng như thể muốn ăn tươi nuốt sống.
Cậu giãy dụa, không thoát ra được, chỉ biết thở hổn hển như cá mắc cạn, vô thanh hét lớn: "A... a...!"
Tuế Miên giật mình, choàng tỉnh.
Canh ba.
Phường hoa ngập mùi u hương ngọt nị, ánh đèn lồng đỏ quạch lay động theo gió đêm. Ngoài song là tiếng ve rền rĩ, trong mộng còn vang vảng tiếng nhai nuốt thịt sống.
Trên giường, trướng buông thấp thoáng bóng dáng mỹ nhân. Cánh hoa lả lơi đậu trên thềm gỗ, Tuế Miên vén màn để ánh trăng tràn qua gối thêu từng dải như tơ lụa, cô nương trên giường đôi mắt hen đỏ, gấm khoác trên da trắng nõn nà, mỹ nhân hoạt sắc sinh hương.
"Nhị lang, chàng sao thế?" Nàng thấp giọng hỏi.
Tuế Miên thở hổn hển, mồ hôi rịn ra khắp trán được khăn tay mềm mại thấm khô. Trong đêm tối, không hiểu sao gương mặt mỹ nhân bỗng có chút kì lạ.
Tuế Miên thoáng sửng sốt, cậu đẩy tay Thuỷ Linh ra: "Ta không sao, nàng ngủ tiếp đi."
"Chàng không thoải mái sao?"
"Ừ."
Thấy thiếu niên chuẩn bị rời đi, Thuỷ Linh hoảng hốt kéo tay cậu lại. Bàn tay nàng lạnh buốt, mềm nhỏ, nhưng sức lực lại lớn đến mức có thể kéo Tuế Miên ngã ngược về giường. Nữ nhân ngồi trên eo cậu, vai trần mỏng manh có lực, nàng nở nụ cười dịu dàng khiến trái tim Tuế Miên thoáng bình tĩnh lại.
Cậu nhẹ giọng an ủi: "Thuỷ Linh, đừng cố chấp nữa."
"Nhị Lang, ít nhất hãy để thiếp hầu hạ chàng lần cuối."
Nói rồi nụ hôn mỹ nhân rơi xuống, từ cần cổ trơn mịn, lan dần lên gò má tuyết trắng và môi châu nhuộm đỏ phù dung. Tuế Miên rốt cuộc mềm lòng, cậu hơi thả lỏng, tay buông bên gối, nhưng lẫn trong môi lưỡi ngát hương có thứ gì đó tràn vào.
Nhỏ bé, tròn trịa.
Tuế Miên giật mình, cậu đẩy Thuỷ Linh ra nhưng đã muộn, bị ép nuốt nó trọn vẹn mà không kịp phản ứng. Thứ đó không mùi, không vị, vừa vào cổ họng đã tan, Tuế Miên chỉ thấy dưới bụng một trận nóng buốt.
"Ngươi cho ta ăn cái gì?"
Trong lúc giãy dụa, phấn trên mặt Thuỷ Linh bắt đầu nhoè đi. Môi son vạch ra một đường đỏ rực như máu, lớp da trên mặt bị xé ra một mảng trắng tươi, ánh mắt xa lạ, giọng nói xa lạ, gương mặt giả dối xa lạ.
Tuế Miên hoảng hốt run rẩy: "Ngươi... ngươi là ai?"
...
"Thuỷ Linh đâu?! Ngươi là ai!"
"Nhị lang của em, Thuỷ Linh chết rồi. Con đĩ cái đó chết rồi! Chàng đừng quan tâm nó nữa... "
Một ánh dao lạnh lẽo loé lên, cắm phập xuống gối sát mang tai, cắt đứt một lọn tóc rơi rụng trên chăn.
Tuế Miên bật dậy, bàn tay theo phản xạ siết lấy cổ tay kẻ đó. Nhưng cơ thể cậu rệu rã, không còn sức. Bị đè xuống, ép sâu vào giường, cậu run rẩy tái mét, từng khớp ngón tay căng cứng chống đỡ.
"Ngươi... ngươi điên rồi...!"
Dưới màn tóc xõa, đôi mắt ám đỏ ánh lên vẻ điên rồ, nữ nhân tươi cười khúc khích. "Nhị lang chết rồi thì sẽ là của em, ngài là của em!"
Dao trên tay nàng run lên vì kích động, mũi dao bén nhọn chĩa thẳng vào ngực cậu mà đâm!
"Sau khi ngài chết, thiếp xin bồi táng cùng Nhị lang!"
"Phập——"
Thanh gương lóe sáng cắt xuyên cổ họng, máu tươi phụt ra tưới đẫm người. Tuế Miên hé mắt nhìn, chỉ thấy "Thủy Linh" đổ gục xuống, cổ nàng bị cắt một đường máu toang hoác, máu tuôn ra không ngừng, thấm đỏ đệm gấm như hoa anh túc nử rộ, nhuộm sắc con ngươi oán hận trợn trừng.
Tuế Miên thở dốc, bụng dạ sôi sục vì kinh tởm.
"—— hộc..hộc..."
Lục Dữ Phong không nói một lời, dễ dàng bế cậu lên, bước ra khỏi căn phòng tanh tưởi rợn ngợp. Hắn ôm thiếu niên nhẹ bẫng, nhìn vào người trong lòng đổ mồ hôi lạnh, sợ đến nỗi cả người phát run, bụng dưới đột nhiên nóng bừng.
Chân bước càng nhanh, đặt người trong lòng ngã xuống giường. Tuế Miên túm chặt lấy mền Cẩm Tú, cậu sợ chết khiếp, mãi mà vẫn chưa hồi thần.
Lục Dữ Phong: "Sợ đến vậy à?"
Lục Dữ Phong xoa xoa cái trán đổ đầy mồ hôi của cậu, giọng nói ôn hoà kì lạ: "May quá, ta còn tưởng mình không đến kịp."
Hắn ở trong phòng đợi thật lâu. Nữ nhân kia có vấn đề, hắn biết, nàng ta không phải người hắn cố tình sắp xếp đến bên người thiếu niên, nhưng dù vậy, hắn vẫn mặc nhiên đẩy cậu vào nguy hiểm.
Lục Dữ Phong nhắm tới Tiêu gia, chỉ cần hạ được Tiêu gia, thế lực trong triều mới càng được giữ vững. Hắn không nỡ ra tay giết cậu, nên đã chuốc thuốc để Tuế Miên có con với kĩ nữ. Sau đó dùng đứa con đó để khiến Tiêu gia danh bại thân liệt. Hắn muốn Tuế Miên trở thành con cờ trong tay hắn, mọi đường đi nước bước của Nhị công tử đều được hắn tính toán rõ ràng.
Lục Dữ Phong đoán không sai, Tuế Miên nhanh chóng mắc bẫy.
Đợi đến nửa đêm. Tiểu trúc mã của hắn cùng nữ nhân khác đang ở chung phòng, này điên loan đảo phượng, này ý mật tình nồng. Còn hắn ở ngay phòng bên cạnh giường đơn gối chiếc, ôm nỗi chua xót không sao nguôi ngoai được.
Hắn cho rằng mình thích Tiêu nguyệt, nhưng với Tuế Miên có gương mặt tương tự, thứ tình cảm đó thậm chí không thể gọi tên.
Làm sao có thể chịu được?
Hắn chịu không nỗi.
Nghe tiếng hét thất thanh của Tuế Miên, hắn bất giác xách kiếm xông vào.
Sớm biết thiếu niên lâu nay sống trong cẩm y ngọc thực, được cha mẹ thương yêu nâng trong lòng bàn tay như châu báu.
Dù có ăn chơi lêu lổng thì cuộc sống vẫn bình yên đến mức chưa thấy máu đổ bao giờ, hiện tại có người chết ngay trên giường cậu. Như con thỏ bị mũi tên bắn xuyên qua, âm thanh lúc chết ngắc ngứ, đôi con ngươi mở lớn, thảm thiết trông mong, máu bắn lên tung tóe.
Tuế Miên sợ máu, sợ chết, càng sợ lúc con dao sắp cắm thẳng vào ngực mà cậu lại không phản kháng được, thân là nam nhi cao lớn mà không cự lại được một nữ tử mỏng manh yếu đuối. Nếu không phải Lục Dữ Phong đến đúng lúc, tính mạng của cậu e là---
Tuế Miên sụt sịt: "Đa... đa tạ."
Lục Dữ Phong từ trên cao nhìn xuống. Thiếu niên vô lực nằm trên giường, áo lụa mỏng manh loạn trên hở dưới, nhuốm máu đỏ tươi một bãi, tóc mai ruối bời dính sát hai bên má lạnh buốt. Đôi mắt cậu ướt sũng, đến môi cũng nhiễu nước căng mọng.
Hắn lau nước mắt cho cậu, bàn tay năm ngón có lực kéo áo thiếu niên. Cổ áo trượt khỏi đầu vai trắng nõn, không có dấu vết, chứng tỏ nữ nhân vẫn chưa đụng vào cậu.
Tuế Miên bối rối kéo áo lại.
"Ngươi... ngươi làm cái gì?"
Lục Dữ Phong không mặn không nhạt liếc cậu một cái.
"Thay áo."
"..không cần... không cần đâu..." Tuế Miên lúng túng nắm chặt lấy áo, kéo áo mình khỏi tay hắn. Lục Dữ Phong âm trầm nheo mắt, nhìn cậu chăm chú. "Chẳng lẽ cậu muốn cứ vậy mà ngủ?"
Trải qua sự việc như vậy, cho cậu tám lá gan cậu cũng không dám ngủ. Tuế Miên rũ mắt, không quá chấp thuận: "Đa tạ, đa tạ, ta tự làm được."
Lục Dữ Phong nghi ngờ nhìn cậu, lại nhìn đôi tay vẫn còn đang run rẩy của tiểu trúc mã, ngón tay mảnh dẻ khoát lên tay hắn, dáng vẻ dục cự còn nghênh:"Thật sao?"
Tuế Miên câm nín.
Đối với ân nhân ân trọng như núi, cậu thật sự không nên từ chối hắn. Huống chi tình hình hiện tại của cậu... quả thật không ổn.
Tuế Miên thở hắt một hơi, bàn tay to nóng dán lên lưng như đốt lửa. Vải mỏng tuột ra khỏi người, mé đùi mát lạnh. Cậu ngại ngùng khép chân lại, trong không khí thoang thoảng thôi tình hương thơm ngây ngất.
Vải vóc nhuốm máu bị vứt ra khỏi giường, Tuế Miên trần trụi dưới coi mắt hắn như khoát thêm một lớp sáng. Cậu vẫn còn sợ không dám nhìn thẳng, tóc dài buông lơi thả xuống vai trần, từng sợi tóc vểnh lên như lông chim cọ nhẹ vào nơi mềm mại nhất trong tim hắn.
Lục Dữ Phong không còn kiểm soát được hơi thở của mình, dần dà, hắn ngày càng muốn đến gần Tuế Miên hơn, ngửi mùi điêu hương quyện với mùi lan trên người cậu, như thấm vào cốt tủy, làm linh hồn người ta run rẩy vì sung sướng ngất trời.
Tuế Miên bị lạnh, rụt người vào chăn: "Lúc nãy... đa tạ ngươi... "
Lục Dữ Phong cười nhẹ: "Cậu đã nói rồi mà." hắn hỏi: "Sao lại chọc phải kẻ như thế?"
Tuế Miên còn hoang mang hơn: "Ta... ta không biết...?". Nhưng nữ nhân điên cuồng thật đáng sợ, cậu còn không dám nhớ lại khuôn mặt ấy.
"... Nàng ta giả trang thành Thuỷ Linh, thật quá giống... ta... ta không phân biệt được... "
"Chẳng phải cậu thích Thuỷ Linh sao?" Sao lại không phân biệt được?
Đến Tuý Nghiên các chỉ gọi Thuỷ Linh, Thuỷ Linh xinh đẹp, Thuỷ Linh dịu dàng, Thuỷ Linh là tri âm tri kỷ của ta. Giờ lại kêu không phân biệt được, há trước giờ đều là hư tâm giả ý?
Đồ dối trá.
Lục Dữ Phong liếc nhìn tiểu trúc mã đang ôm chăn. Khi vấn tóc y trang chỉnh tề, vẻ đẹp quân tử đoan trang, khi cậu thả tóc, trần truồng, da thịt nõn nà, dáng vẻ ngoan ngoãn nằm trên giường lại là một loại tư vị khác. Dụ lệ, mê người, tràn ngập ái muội.
Thủy Linh và bao kẻ ngoài kia chắc chắn là bị dáng vẻ này của cậu mê hoặc.
Tuế Miên bần thần hồi lâu: "Đúng thế... nhưng... "
"Thuỷ Linh chết rồi à?"
Tuế Miên nuốt một ngụm nước bọt: "Chắc thế...?" Có lẽ là chết thật rồi, cậu chẳng còn dám nghĩ đến nữa. Nhưng xác kẻ kia vẫn đang ở trong phòng...
Sợ hãi trút đi, Tuế Miên dường như cảm nhận được thứ gì đó đang trào lên ở bụng dưới, cảm giác nhộn nhạo như đốt lửa. Nóng đến mức Tuế Miên muốn lôi chăn ra khỏi người, mặc cho toàn thân cậu đang không một mảnh vải.
Bóng dáng Lục Dữ Phong bỗng trở nên mơ mơ hồ hồ, giọng nói hắn mông lung như từ xa vọng lại: "Cậu đừng lo, ta đã sai người xử lí rồi."
"Nóng quá..."
Lục Dữ Phong sờ trán cậu, mát lạnh: "Làm sao thế?"
Tuế Miên há miệng thở dốc.
"Dữ Phong...Dữ Phong... ta đột nhiên, đột nhiên thấy nóng quá..."
... Là viên thuốc lúc nãy...!
Lục Dữ Phong đỡ cậu nằm xuống giường, còn bản thân thì đi rót một chén nước, đút đến bên môi Tuế Miên, "Đỡ nóng không?"
"Không...không... khó chịu..."