⌜ ChengxiaoshiLuguang ⌟┆Hôn Lễ Của Anh.

Summary

Chuc anh hanh phuc ben nguoi anh yeu!

Status
Complete
Chapters
1
Rating
n/a
Age Rating
16+

os

đích đến của cuộc đời là hạnh phúc. con người chấp nhận bước chân lên những chông gai, quằn mình dưới những bão giông cũng vì cái ánh sáng tỏa ra từ hạnh phúc phía cuối con đường họ đi. và ai cũng hi vọng rằng, không sớm thì muộn, họ cũng sẽ đến được cái đích đó.


trình tiểu thời và lục quang cũng đã đến được cái hạnh phúc đó sau bảy năm yêu nhau. chỉ tiếc là trong dáng dấp của hạnh phúc ấy đã chẳng còn bóng nhau.


dẫu thế nào thì sự cũng đã rồi, mỏ neo cũng đã buông lơi để thuyền được cập bến. người có hoài nghi cũng chỉ là người ở lại, loay hoay trong cái trăn trở ấy và chỉ biết chùng lòng dõi mắt theo con thuyền đã ở phía xa xôi, cùng với ánh nắng hoàng hôn vươn dãi trên bóng con thuyền đã từng rất đỗi quen thuộc.


lục quang tỉnh lại với cơn khô khốc ở cổ họng. đêm qua nó đã khóc như trút hết nước trong người ra chỉ vì nhận được thiệp cưới của người yêu cũ. người yêu cũ đã chia tay được hai năm. đêm ấy lục quang say mèm, cậu nhờ lệ cay cuốn hết những nỗi buồn theo khi nó trôi ra khỏi hốc mắt và vẽ nên một đường cong đẹp đẽ trên má cậu, nhưng nước mắt cũng đã trút hết rồi, mà nỗi buồn vẫn còn chưa thể vơi.


sau ngày đồng thuận chia xa, tiểu thời mất tăm, lục quang cũng như bốc hơi khỏi cuộc đời của anh. người ta nói bảy năm không cưới sẽ chia tay, có lẽ là đúng, ít nhất là đối với chuyện tình của tiểu thời lục quang.


từ ngày đó đến đây đã là hai năm, dẫu đã lâu như vậy, nhưng sao lòng cậu chẳng thể xóa tên anh ra khỏi bia đá trái tim. cậu đã yêu anh như một mối tình cuối cùng, nhưng đau đớn mà mối tình này đem lại cho cậu chưa bao giờ là lần đau cuối cùng.


nhưng cậu biết, cũng đã đến lúc cậu cần phải mỉm cười chung vui cho hạnh phúc của người từng thương. cậu trưởng thành rồi mà, đâu còn là đứa con nít trình tiểu thời yêu thương chiều chuộng, cả hai đã không còn ở vị trí mà anh có thể dung túng cho cậu, và cậu có thể thao túng anh theo ý mình. lục quang biết cậu rồi cũng phải sống cuộc đời cho riêng mình, nỗi đau này cậu không thể mang bên mình lâu dài được.


lục quang chọn cho mình bộ suit chỉnh tề, cậu dùng nốt chai keo còn lại trong tủ để vuốt mái tóc cho thật cong phẳng. lục quang không muốn mang bộ mặt sướt mướt của tối hôm qua để gặp lại anh, cậu muốn anh nhìn thấy một lục quang hạnh phúc nhất trần đời, để dẫu nếu người còn để cậu trong lòng, người vẫn sẽ an tâm và quay bước đi trên con đường người đã chọn, và cũng là cách cậu yêu thương chính mình sau cơn bão vùi dập từ tối qua.


thành phố về đêm thật nhộn nhịp, theo một cách đọa đày và lạc lối của một đêm đầy sao, không như vào thuở ban mai nô nức với tiếng chim chóc reo đùa trong các vòm cây rộ hoa. cậu nhìn thấy căn biệt thự nhà anh hiện ra trước mắt mình, nổi bật giữa đồng cỏ xanh rêu hoang dại. chiếc xe taxi dừng lại, cậu trả tiền cho tài xế rồi sải chân xuống xe, kéo hai mép áo khoác bên ngoài, lục quang hít thở sâu, rồi cậu bước vào trong.


tiếng nhạc xập xình dìu dắt con người qua từng khung bậc cảm xúc thăng trầm, có thể là dịu dàng của một bản sonata êm ái, nhưng cũng có thể là từng nhịp beat thở trên con nhạc quẩy usuk. lục quang chọn cho mình một chỗ ngồi ổn định, bắt đầu hòa nhập với tiệc người.


thật ra trình tiểu thời đã từng nói với cậu rằng anh không thích một đám cưới quá cầu kì, anh chỉ mong một đám cưới giản dị, như cách cả hai đã từng yêu nhau thật êm đềm dưới thời nắng hạ tuổi trẻ, chỉ cần ông trời chứng giám cho, rằng trên thế giới này có hai con người đã không còn cô đơn như cách họ vẫn lẻ bóng trước khi gặp nhau, và họ sẽ cùng nhau ngắm hoàng hôn dẫu có khi đã góa bụi về đất trời. đối với anh, như thế là đủ.


anh thật sự đã làm điều ấy, một đám cưới giản dị, đơn sơ với vài chiếc bàn tiệc lót khăn trắng sạch sẽ, với những món có thể dễ thấy ở các quán ăn bình dân, với những tiết mục ca hát đơn sơ với khách mời là người trình diễn. chỉ là trên sân khấu lúc này, người bên cạnh anh đã không còn là cậu.


lục quang thấy anh rất vui, và cậu cũng rất vui, vì anh đã không hối hận khi cả hai chia tay, cũng là một niềm vui chát chúa, bao biện cho vết thương sâu thẳm trong lòng khi đắng cay là cậu vẫn còn thương anh, vẫn còn đang hoài nghi liệu ngày ấy buông tay anh có phải là điều đúng đắn, khi sau cùng quay đi ngoảnh lại, tình yêu của cậu vẫn giậm chân ở bảy năm trước, khi anh và cậu vẫn còn bên nhau.


"tôi là trình tiểu thời, ngày làm quen được vợ mình, tôi nghĩ cả hai chỉ là bạn tốt. chỉ là có chút khác về sau này, đó là em ấy không chỉ là người bạn tốt, mà còn là người bạn đời của tôi. tôi rất hạnh phúc khi tôi và em có thể đi đến được ngày hôm nay, cuộc tình tôi thế này đã rất viên mãn. ngày hôm nay, xin cảm ơn mọi người đã đến chung vui cùng tôi và em."


sau màn phát biểu đầy xúc động của anh, cả khán đàn đều vỗ tay rầm rập, lục quang cũng vô thức vỗ tay theo. khóe mắt bỗng trực trào lệ hoen, từ khi nào trái tim cậu đã nhói lên theo từng lời anh nói. tưởng đã chết tâm vào ngày hôm qua khi nỗi đau ập đến quá bất ngờ, hóa ra chỉ đang ngủ đông để tạm lánh mà thôi, khi đối mặt với nỗi đau ấy thêm lần nữa, trái tim cậu lại bị đánh thức, và chắc là giờ nó đang bật khóc.

tiệc bắt đầu từ khi nào cậu chẳng nhớ, chỉ biết lục quang đã ngẩn ngơ nhìn anh đi tiếp rượu từ bàn này đến bàn khác. hẵn hôm nay là ngày hạnh phúc nhất của anh, chứ không phải ngày mà cậu đồng ý lời tỏ tình của anh như anh đã nói. cái sự cả đời mà anh đã treo đầu môi cùng đôi ba câu thề cũng đã tan biến theo mảnh tình chết bảy năm. và chắc là giờ đối với anh, bảy năm ấy chưa từng tồn tại.


"chào cậu, lâu rồi không gặp." anh đưa ly rượu ra trước mặt cậu, môi mỉm cười, nhẹ nhàng như cách anh vẫn thường hay đối xử với cậu, kể có khi cả hai đang là mối quan hệ gì.


lục quang nâng ly lên, khẽ cụng nhẹ với ly của anh, phát ra âm thanh keng một cái, "ừm, lâu rồi không gặp."


"dạo này em thế nào? bỏ thuốc lá chưa?" tiểu thờinhìn lục quang nhấp ngụm rượu, anh kìm cái cười khẽ khi thấy cậu nhăn mặt ngay sau đó vì rượu quá đắng, "nhìn em thế này chắc bỏ rồi nhỉ?"


cơn nhăn mặt biến tan, thay vào đó là nụ cười công nghiệp cậu ngặt nghẽo đem ra, "em bỏ thuốc lâu rồi mà, sau khi chúng ta chia tay, em bỏ rồi." nhưng sao em chẳng bỏ được anh.


thế là tiểu thờigật đầu, "thế thì tốt. lúc còn quen anh mắng em cai mãi em có chịu đâu, giờ chia tay đùng phát bỏ thuốc. hóa ra là do em bướng bỉnh không nghe lời anh."


"thất tình nên chẳng có gì là đau đớn hơn cả, anh ạ." lời cậu nói ẩn ý rất rõ, và chắc tiểu thờicũng hiểu, vì thế cậu thoáng thấy đôi mắt nâu sậm của anh dao động như mặt hồ lõm bõm những vòng tròn, nhưng sau đó anh chẳng có biểu hiện gì lạ nữa, cậu chỉ thấy anh cười.


"em sống tốt như thế thì anh cũng cảm thấy hạnh phúc rồi. chúng ta vẫn sẽ hạnh phúc, dẫu có là khi cạnh nhau hay xa nhau. vậy mà anh đã từng nghĩ anh sẽ không thể sống thiếu em." hóa ra trái tim mất đi một nửa vẫn là trái tim.


"anh cứ khéo đùa, anh vẫn sống tốt khi không còn em đấy thôi!"


"anh nhắn nhiều như thế mà em vẫn ngây thơ như vậy sao?" tiểu thời nhíu mày.


"hả? anh nhắn gì."


"những tin nhắn anh gửi cho em sau hai tháng chia tay đấy. chẳng phải em còn giả vờ làm hệ thống bảo anh người dùng này không còn tồn tại để đuổi khéo anh đi sao?" tiểu thờigiải thích, nghe anh nói đến đâu, máu trong người cậu đông cứng đến đó, "anh còn xin quay lại nữa mà, nhưng tin đó đã bị em lơ đi rồi. và đó cũng là tin cuối cùng anh gửi cho em."


xong chỉ thấy khoảng không gian giữa cả hai chìm vào im lặng. được một lúc, tiểu thờimới tặc lưỡi một cái, véo sống mũi, anh đánh một hơi dài thườn thượt.

"ôi chết, anh xin lỗi. đáng lẽ anh không nên nói những lời này với em vào ngày này, chuyện cũ rồi chúng ta nên để i-"


"anh nhắn em vào số cũ sao? nhưng mà số cũ em đâu còn dùng nữa, sau này người ta cũng khóa số mất rồi." lục quang lắp bắp trả lời trong cơn bàng hoàng khi rượu chẳng thể làm đầu óc cậu mê man.


lúc này mới thật sự vỡ lẽ ra chuyện gì đã diễn ra vào mấy năm trước. đúng hơn là hai tháng sau chia tay.

tiểu thờiđã nhắn tin cho lục quang, với rất nhiều tin nhắn một chiều, gửi đi không ngày nhận lại hồi âm từ người từng thương. anh cũng không còn nhớ mình đã nhắn gì, chỉ biết nếu sau ngày anh có vô tình đọc lại, anh sẽ độn thổ mất. vì tuổi trẻ mà, dại dột và xốc nổi. anh đã gửi tin nhắn yêu thương cho cậu hằng ngày mà không mong lời đáp lại, hệt như một kẻ biến thái sau chia tay vẫn làm phiền tình cũ.


nhưng ai cũng có giới hạn, tiểu thời cũng vậy. đến một lúc nào đó, anh đã cất lên tiếng yêu đến khản cổ, nhưng người kia vẫn bặt vô âm tín. không một tia hy vọng nào cho anh rằng khi anh cố gắng níu kéo như vậy, mối tình đã chết này sẽ có ngày ươm mầm trở lại. thế là người cố quá trở thành quá cố, anh chọn rời đi và trả cậu sự yên bình mà cậu đáng lẽ nên được hưởng từ khi cả hai nói lời chia tay - anh đã nghĩ như vậy.


nhưng không, hóa ra lục quang năm nào vẫn không hề hay biết anh đang bi lụy cậu đến đứt ruột nát gan, chính cậu cũng đang chìm trong mớ tuyệt vọng sau cái chết của tình mình, chính cậu cũng đáp lại anh tiếng yêu trong vô vọng hằng chiêm bao, nhưng tiếng yêu ấy quá nhỏ bé, anh chẳng nghe thấy, và cậu cũng chẳng nghe thấy tiếng anh nói vẫn còn yêu cậu rất nhiều.


đến tận sau này khi đã lấy vợ, lục quang đã suy nghĩ rằng nếu khoảng thời gian ấy cậu không chọn xóa số, xóa mạng xã hội để đi chữa lành healing, có lẽ cậu đã nhận được tin anh. và giờ đây kết cục của cả hai có lẽ cũng đã khác.


nhưng muộn rồi, cả hai nhận ra khi chuyện đã rồi, hoa mặt trời ngày nào vẫn hướng về ánh dương cũng đã chuyển mình sang một ánh dương khác. bây giờ có vỡ lẽ, có bẽ bàng, có bất lực cũng chẳng thể níu giữ tay người lại khi người đã trao tay mình cho một người khác. thật sự là họ đã mất nhau rồi.

"tôi là bạn cũ của trình tiểu thời, lục quang."

"dù có hơi muộn, nhưng tôi vẫn muốn gửi lời chúc đến với anh..."

"chúc anh hạnh phúc bên người thương, tiền đồ sau này phải càng thêm rực rỡ, một đời thật sáng lạn, an yên bên gia đình nhỏ."

lục quang hướng đôi mắt từ khi nào đã ngấn lệ về phía trình tiểu thời, hình ảnh người con trai mặc vest chú rể đĩnh đạc từ khi nào đã nhòe đi trong mắt cậu, và lục quang chẳng còn thấy được gì ngoài một màu trong đục, chắc là số phận đang che mắt cậu trước sự thật, để dẫu khi nhận ra thực tại, lục quang sẽ thôi phần đau đớn mà chấp nhận rời đi.

bên tai cậu vang lên tiếng vỗ tay về phía khán đài, cậu cũng hy vọng trong số tiếng vỗ tay đó, có tiếng của trình tiểu thời và vợ, để cậu biết rằng mình đã làm một việc rất cao cả: buông bỏ để cả ba được hạnh phúc, toại tâm cho lựa chọn của chính mình.

ngày hôm nay, có trời chứng giám. cho một mối tình bảy năm đã lụi tàn vào một chớm đông, và một mối tình mới đã nảy mầm từ tàn hoang của tình cũ, ươm thành cây xanh với một kết thúc thật viên mãn. sau cùng, để chúng ta nhận ra được rằng, buông bỏ cũng là một loại của hạnh phúc, và kết thúc cũng là một cánh cửa mới của mở đầu. chuyện của tiểu thờivà lục quang đã kết thúc tại đây, nhưng chuyện của tiểu thờivẫn sẽ tiếp tục, và chuyện của lục quang thì vẫn còn triển vọng để viết tiếp một chương mới của cuộc đời.

tiểu thời ơi, anh phải thật hạnh phúc nhé. từ đây, em sẽ không còn dõi theo anh nữa, lục quang phải sống cho cuộc đời của nó rồi...


end.