Chapter 1
“Giữa thế giới rộng lớn này, có bao nhiêu đôi người được định mệnh sắp đặt để gặp nhau?”
Bầu không khí trước rạp chiếu phim sau khi bộ phim kết thúc tràn ngập tiếng trò chuyện sôi nổi về những tình tiết trong phim. Mọi người bước ra với vẻ mặt đầy cảm xúc, trong khi tôi chỉ lặng lẽ bước đi, gạt nước mắt một mình. (Bộ phim gì mà khiến tôi nghẹn ngào từ giữa chừng như vậy chứ?) Đã thế, đi xem phim một mình thì chẳng biết chia sẻ cảm xúc với ai nữa chứ.
“Gale!”
Tôi khựng lại, cứ nghĩ mình nghe nhầm vì dường như có ai đó đã gọi tên mình.
“Em Gale!”
Lần này, tôi quay đầu lại về hướng phát ra giọng nói. Và đúng như tôi nghĩ, tôi không hề nghe nhầm. Nhưng trái ngược với sự nhẹ nhõm, trước mắt tôi là người mà tôi không muốn gặp nhất.
“Anh Bee… Chào anh ạ.” Tôi chào kèm theo động tác chắp tay cúi đầu kính trọng. Đó là một tiền bối trong trường – người mà tôi tình cờ gặp giữa một thế giới rộng lớn và một trung tâm thương mại đầy người.
“Đi xem phim à?”
“Vâng…”
“Đi một mình hả?”
“…”
“Vâng.”
“Đang định về trường phải không? Vậy về cùng anh đi.”
“…”
“Gent không có ở đây mà đúng không? Về cùng anh cũng được, anh cũng đang định về trường.”
“Không sao đâu ạ, em có hẹn với Take và Night rồi, họ sắp đến nơi rồi.”
“Vậy gọi điện bảo họ không cần đến nữa đi.” Anh Bee nói, giọng có chút không vui.
Rrrrrr
Trước khi tôi kịp nghĩ ra lý do nào khác thì tiếng chuông điện thoại vang lên như cứu tinh. May mắn là tôi vừa mở máy sau khi rời khỏi rạp chiếu phim.
“Night hả? Mày đến đâu rồi?” Tôi vừa nghe điện thoại, vừa liếc nhìn người đứng trước mặt mình. Nhưng khi thấy ánh mắt của anh Bee đang chăm chú nhìn thì tôi lập tức quay đi chỗ khác.
(….)
“Hả? Chúng mày đến lâu rồi á? Tao vừa mới nghe điện thoại.”
(….)
“Được rồi, mày đang ở bãi đỗ xe tầng 3 đúng không? Tao sẽ chạy đến ngay. Ừ, biết rồi, biết rồi.” Tôi vội vàng nói liến thoắng vào điện thoại và gần như không để bên kia có cơ hội đáp lại. Tôi đoán tụi nó chắc đang bối rối không hiểu gì.
“Anh Bee, mấy đứa Night đến rồi, em xin phép đi trước nhé. Chào anh.” Tôi chắp tay chào và nhanh chóng quay lưng bước đi thật nhanh.
“Gale!” Anh Bee gọi tôi nhưng tôi giả vờ không nghe thấy mà tăng tốc độ bước chân và gần như đang chạy. Khi nghĩ rằng đã đi đủ xa để anh Bee không còn thấy mình nữa thì tôi liền lấy điện thoại ra gọi lại cho Night.
(Gale, 5 phút nữa tao tới trước trung tâm thương mại. Nhưng khi nãy mày làm gì vậy? Tao còn chưa kịp nói gì mà mày đã cúp máy rồi đấy.)
“Vậy tao ra trước cổng trung tâm đợi mày nhé.”
(Hả? Ê khoan, tụi tao đang đói bụng, định ăn gì đó trước khi về mà.)
“Không cần ăn đâu, về trường rồi ăn.”
(Có chuyện gì vậy?)
“Đợi tao về rồi kể sau. Mày nhanh đến đón tao trước trung tâm đi.”
Kéttt
Ngay khi xe dừng lại trước mặt, tôi lập tức mở cửa lên xe và thở phào nhẹ nhõm. Ba đứa bạn trong xe đều quay qua nhìn tôi đầy tò mò.
“Mày kể đi, có chuyện gì vậy?” Zen ngồi ghế sau cạnh tôi liền hỏi ngay lập tức.
“Ừ, nói nhanh đi, lý do gì mà khiến tụi tao phải nhịn đói đây?” Night, người cầm lái hôm nay, tiếp lời.
“Tao gặp anh Bee.” Câu trả lời của tôi khiến cả xe rơi vào im lặng.
“Rồi anh ta làm gì mày?” Take ngồi ghế trước, phá vỡ sự im lặng bằng câu hỏi.
“Không có gì.”
“Nhưng mắt mày đỏ kìa, giống như vừa khóc… rất nhiều.” Take quay lại nhìn chằm chằm vào tôi.
“À, tao vừa đi xem phim. Bộ phim mà tao rủ tụi mày đi coi nhưng chẳng ai chịu đi với tao ấy.”
“Thế mày định sao? Lần này cắt đứt thật chứ?” Zen nghiêng đầu nhìn tôi dò xét.
“Ừ… lần này tao thật sự sẽ dứt.” Tôi đáp, dù giọng không được chắc chắn lắm.
“Mày cũng nói câu này cả triệu lần rồi, khóc cả triệu lần nhưng rồi lại quay lại nói chuyện với anh ta như không có gì.” Night chen ngang ngay khi tôi vừa dứt lời.
“Tụi mày đừng trách nó nữa.” Take mỉm cười, quay lại vỗ vai tôi, “Nhờ nó mà tụi mày được uống rượu miễn phí cả triệu lần, không tốt à?”
Ba đứa bạn cười phá lên và đồng tình với Take. Thật là… tôi vừa định cảm động thì lại bị trêu.
“Được rồi, đến trường thì ăn cơm luôn nhé. Tao đảm bảo chưa tới 2 tiếng nữa, tụi mình sẽ ngồi ăn ở quán anh Noi.” Knight nói rồi nhấn ga tăng tốc.
Trên đường, tôi kể lại nội dung bộ phim cho tụi nó nghe, kèm theo một chút cảm xúc bức bối. Sau đó, tụi tôi nói mấy chuyện linh tinh rồi bật nhạc nghe. Tôi ngồi yên, để đầu óc trôi lơ đãng… và nhớ lại ngày hôm đó.
#BeeGale