[Choker/JeongLee] Đánh dấu ngoài ý muốn

Summary

"Buông đi, đừng giày vò nhau nữa."

Genre
Romance
Author
gmyskra
Status
Complete
Chapters
3
Rating
n/a
Age Rating
18+

1

Trong thế giới mà giới tính thứ hai quyết định tất cả, thì việc mang trong mình dòng máu như thế nào, cũng rất quan trọng.

Enigma, một sự tồn tại vĩ đại bậc nhất, trên vạn người, đứng đầu chuỗi thức ăn, tỉ lệ chỉ chiếm 0,1% dân số thế giới, là giới tính được coi là nắm quyền sinh sát bất cứ ai ngáng đường. Người ta thường nói, giới tính này là một sinh vật máu lạnh được Thượng đế ưu ái về cả ngoại hình lẫn sức mạnh, chẳng một ai có thể đấu lại, thậm chí là alpha trội. Khi enigma nổi điên, điều duy nhất bạn có thể làm là bỏ chạy, càng nhanh càng tốt, và không rõ điều gì sẽ xảy đến nếu bị engima tóm được nếu không chạy kịp thời.

Jeong Jihoon, hắn không muốn bản thân trở thành con người như thế.

Sinh ra là một enigma, mang trong mình thể chất vượt trội, không ít lần hắn đã tự gây hại cho bản thân do không kiềm chế được sự bộc phát của tin tức tố. Đối với chính mình đã như thế, liệu sẽ có ai có thể sống sót nếu thật sự phải đối mặt với hắn? Sau rất nhiều năm cố gắng, cuối cùng hắn cũng có thể tự kiểm soát bản thân, sống như một alpha trội bình thường mà chẳng một ai hay biết.

Cho tới đêm định mệnh ấy.

Jihoon có mặt tại buổi tiệc sinh nhật riêng tư của Kim Hyukkyu, người anh mà hắn vô cùng quý trọng. Hyukkyu là alpha lặn, thể chất không quá nổi trội, mùi tin tức tố cũng thuộc hệ chữa lành, là mùi của nắng, rất nhẹ, gần như là không thể cảm nhận được. Nhưng Hyukkyu có vẻ vô cùng ổn với điều đó, nó khiến anh giảm bớt đi rất nhiều phiền toái trong cuộc sống. Và mặc kệ việc alpha lặn rất khó kiếm bạn đời, Kim Hyukkyu vẫn sống rất vô tư an nhàn, chẳng bận tâm tới những thứ trai gái bên lề.

Jeong Jihoon vốc nước rửa mặt. Tửu lượng của hắn cũng gọi là tốt, nhưng không thể đấu lại nổi rượu pha độc quyền của Kim Hyukkyu. Đầu hắn hơi choáng nhẹ, nhưng ít nhất vẫn giữ được tỉnh táo để phân biệt được mình đang đứng ở đâu. Mái tóc vốn xõa xuống được hắn kéo ngược về sau, nước chảy dọc theo cổ hắn thấm vào sơ mi đen trên mình. Dù đã thanh tỉnh hơn một chút, nhưng có lẽ hắn nên ra ngoài và nói với Hyukkyu rằng mình phải trở về.

Bỗng một mùi hương nhè nhẹ đi ngang qua hắn.

Hương trà nhài dịu dàng thanh mát.

Các giác quan của enigma phát triển hơn ba giới còn lại, đặc biệt là khướu giác. Jihoon đưa mắt tìm kiếm nguồn gốc của mùi hương như thể ai đó đã đi hẳn vào phòng vệ sinh chỉ để hãm một bình trà nhài đầy ắp. Tin tức tố ấy cứ thế len lỏi vào khoang mũi hắn, thơm đến mê mẩn.

Thằng điên nào không dùng miếng dán ngăn mùi vậy?

Không nhận được đáp án mình cần, Jihoon thở hắt, lau tay rồi rời khỏi phòng vệ sinh. Hắn âm thầm đánh giá người đã vô tình để tràn tín hương của mình trong không khí, thật sự rất thiếu chuyên nghiệp.

Hắn đi tới Kim Hyukkyu vẫn đang cười tươi cụng ly với những vị khách quý, định mở lời muốn xin phép trở về trước, thì đột nhiên tim hắn đập một tiếng thịch thật mạnh, rồi kéo theo nhịp độ dồn dập ngay sau đó.

Mắt hắn hoa lên, hô hấp trở nên khó khăn, bụng hắn nhộn nhạo như thể có hàng trăm con bướm đang bay trong đó.

Kỳ mẫn cảm của enigma đã tới.

Hyukkyu cũng để ý tới biểu hiện khác thường của cậu em, liền nhanh chóng đỡ thân hình cao lớn ấy trước khi hắn ngã quỵ.

Jeong Jihoon biết hắn cần phải rời đi ngay lập tức. Kỳ mẫn cảm của enigma vốn là thứ không phải ai cũng có thể chịu đựng được, ngay cả với những alpha to khoẻ nhất.

Hắn cần biến mất trước khi pheromone bạo phát và làm hại tới những người xung quanh.

“Em làm sao thế? Có cần tới bệnh viện không?”

Jihoon lắc đầu, cố gắng để kìm lại cơn đau đang dần một lớn lên.

“Em say rồi, có thể mượn phòng nghỉ khách sạn của anh một đêm không?”

Hắn có lẽ sẽ không kịp chạy xe về nhà để tiêm thuốc ức chế, và hắn không muốn phải đập phá thứ gì đó trên đường đi. Chỉ còn cách tạm thời giam mình trong không gian kín và để kỳ mẫn cảm dần qua đi.

Thang máy chật chội khiến sự bức tức trong hắn tăng lên. Đôi mắt hắn đục ngầu, miếng dán ngăn mùi cũng dần mất đi tác dụng khi hương cam quế cay nồng bắt đầu toả ra.

Cánh cửa phòng được vội vã mở ra và đóng sầm lại ngay sau đó. Jihoon cảm thấy đầu óc quay cuồng, thân nhiệt tăng cao, cả cơ thể trở nên đau nhức không thể chịu đựng nổi. Hắn thấy làm lạ, rằng kỳ mẫn cảm của hắn theo tính toán thì tháng sau mới tới, tại sao đột nhiên bộc phát vào thời điểm hiện tại. Nhưng tất cả những suy nghĩ ấy bị quăng ra sau đầu, khi hắn một lần nữa ngửi thấy hương trà nhài quen thuộc.

Mùi trà đậm vị cứ thế lởn vởn trong tâm trí hắn, khiến hắn say, khiến hắn như muốn chìm đắm.

Và khi thân ảnh thon gầy ấy bước ra từ phòng tắm với mái tóc vẫn còn ướt nước, hắn biết mình đã xong rồi.

Người trước mặt cau mày, hình như đang nói gì đó, hắn cũng chẳng rõ nữa. Tai hắn dần ù đi, toàn thân bị mùi trà nhài tấn công khiến nó phản ứng lại một cách mạnh mẽ.

Có vẻ người kia cũng bị pheromone của hắn tác động, chân bỗng run lên, đôi mắt mở lớn. Giây tiếp theo, Jeong Jihoon nhận ra bản thân đang ấn người nọ lên tường, môi áp môi, triệt để lấy đi từng hơi thở của đối phương.

Cam quế cùng trà nhài quyện vào nhau, đặc quánh trong căn phòng kín.

Hắn biết, bản thân nên dừng lại ngay lập tức, nhưng bản năng của giống loài không cho phép hắn làm điều đó.

Tín hương mạnh mẽ bao trùm lấy cơ thể mảnh khảnh kia, buộc anh phải tiến vào kỳ phát tình cưỡng chế.

Quần áo vướng víu được cởi ra, hắn rải từng nụ hôn vụn vặt trên khắn làn da trắng tới phát sáng. Móng tay người nọ găm vào vai hắn bật máu khi hắn đút hai ngón tay vào hậu huyệt e ấp. Chật như thế này, có lẽ hắn là người đầu tiên khai phá. Hắn thì thầm nói lời xin lỗi tới người mà bản thân thậm chí còn không rõ là ai, ngón tay vẫn không ngừng đâm thọc nới rộng bên dưới, chuẩn bị cho một đợt xâm nhập đau đớn.

Tiếng rên của đối phương cũng thật dễ nghe. Hắn vươn tay tháo cặp kính đen sắp tuột trên sống mũi anh, đặt lên mắt anh một nụ hôn trấn an.

Khoảnh khắc tiến vào, Jihoon cảm nhận được cơ thể đối phương căng cứng, nhịp thở hỗn loạn. Có lẽ anh rất đau, tay anh nắm chặt lấy bắp tay hắn mà cào loạn. Hắn cúi người ôm lấy anh, nhỏ giọng vỗ về, rằng không sao cả, hãy tin tưởng hắn.

Với một người bị ép phát tình, lời của hắn như mật ngọt.

Hai cơ thể trần truồng quấn lấy nhau, hông bắt đầu cử động, đâm rút vào nơi tư mật chật chội. Người kia ôm chặt lấy hắn, nước mắt chảy dài trên gò má gầy, không rõ là vì đau, hay vì sự tủi nhục không tên.

Jihoon tìm tới tuyến thể nhạy cảm sau gáy anh, hít hà mùi hương thơm ngọt ngào, rồi đột nhiên cắn thật mạnh xuống. Pheromone thấm qua da thịt, rót vào trong người. Có chút máu chảy ra, hắn liền liếm sạch, rồi tiếp tục đưa đẩy eo liên tục.

Dòng tinh dịch nóng hổi tràn vào bên trong, đầu dương vật phình thật to, giữ lại toàn bộ thứ dịch trắng đục ấy, không để một giọt được rơi ra.

Quá trình đánh dấu hoàn toàn đã hoàn thành.

Người dưới thân Jihoon, về sau thuộc về một mình hắn.

———

Khặc khặc