Mở đầu
“Cứ rúc đầu vào mấy cuốn sách đó miết, có ngày cậu tự kỷ đến già luôn cho xem. Im lặng và xách mông lên, để tôi dẫn cậu đi mở mang tầm mắt, cho cậu thấy thế giới ngoài kia nó tròn méo ra sao!” giọng nhỏ đó vang lên chắc nịch, vừa như thách thức, vừa như ra lệnh.
Tôi toan gắt lên cãi lại, nhưng họng chợt cứng ngắc khi nhận ra... nhỏ nói đúng. Sự thật ấy dội vào đầu khiến tôi điếng người. Trước giờ, tôi cứ đinh ninh rằng thế giới nhỏ bé của mình thế là quá đủ — một góc phòng yên tĩnh, vài ba cuốn tiểu thuyết, một chốn an toàn chẳng ai đòi hỏi tôi phải mở lời hay đáp trách nhiệm với ai. Tâm trí tôi phiêu lưu cùng các nhân vật, khóc cười với những ngã rẽ cuộc đời của họ. Còn bản thân tôi ngoài đời thực? Chỉ là một cái bóng, một kẻ hèn nhát trốn chạy thực tại.
Tôi hay tự lừa dối mình rằng như thế mới bình yên. Việc gì phải chen chúc ngoài dòng đời xô bồ, hít bụi ngoài đường phố, khi mà tôi có thể chìm đắm trong trang sách và thấy an toàn trong cái kén của chính mình? Nhưng giờ phút này, tôi bắt đầu lung lay. Tại sao tôi lại sợ hãi đến thế? Tại sao tôi lại chối bỏ những hỉ nộ ái ố thật sự của con người? Phải chăng những cuốn sách vốn là nơi trú ẩn, giờ đã biến thành cái giếng hẹp giam lỏng con ếch là tôi?
Đó là vỏ bọc hoàn hảo để tôi né tránh việc giao tiếp, né tránh những cảm xúc phức tạp hay rắc rối của người khác mà tôi vốn dĩ lóng ngóng chẳng biết xử lý ra sao. Trong truyện, mọi thứ rành rọt quá — không có những hiểu lầm đời thường, không có những tổn thương vụn vặt hay những cuộc hội thoại đầy hàm ý khiến tôi mệt mỏi.
Nhưng từng lời của nhỏ đã xé toạc cái vỏ bọc ấy, lôi tuột tôi ra ngoài ánh sáng. Ánh mắt nhỏ nhìn tôi chằm chằm, kiên định và thẳng thắn. Chẳng có chút phán xét nào trong đôi mắt ấy, chỉ có sự thật trần trụi. Nghe thì chói tai thật, nhưng thuốc đắng thì giã tật.
Tôi nhận ra mình đã làm mọt sách quá lâu. Tôi lảng tránh cuộc đời thực vì sợ mất kiểm soát. Nhưng biết đâu, đáp án không nằm ở việc cố nắm bắt mọi thứ, mà là ở sự buông bỏ. Là dấn thân, là sống trọn từng khoảnh khắc, là dám cảm nhận và đón nhận sự bất trắc — những thứ mà bấy lâu nay tôi đã vứt xó.
Giây phút ấy thực sự là một cú hích. Tôi bàng hoàng nhận ra, cuộc đời mình đâu thể chỉ là những dòng chữ in trên giấy. Tôi là nhân vật chính của đời mình cơ mà! Nếu cứ mãi thu mình trong góc tối, tôi sẽ chết dần chết mòn trong vai một kẻ qua đường của chính thanh xuân mình.
Nhưng mà, nhỏ này lỳ lợm lắm, tôi biết thừa nếu không ngoan ngoãn nghe lời, nhỏ sẽ hành tôi đến phát điên thì thôi. Chết tiệt, tôi bực bội rủa thầm. Tôi ghét cay ghét đắng việc phải khoác lên người mấy bộ đồ bóng bẩy này, ghét bị lôi xềnh xệch vào thế giới ồn ào của nhỏ. Tôi không muốn bị ai uốn nắn hay thay đổi. Tôi chỉ muốn là tôi, một kẻ vô hình bình lặng như trước khi nhỏ bước vào đời tôi. Nhưng kháng cự bây giờ vô ích quá, lời nói của nhỏ cứ văng vẳng bên tai, và não bộ tôi dường như đã giương cờ trắng đầu hàng rồi.








