Cô Gái Nổi Loạn. Phần 1: Khát Khao by OpheliaWriter at Inkitt
Customize readability
Aa

Cô Gái Nổi Loạn. Phần 1: Khát Khao

All Rights Reserved ©

Summary

Maxim - một sinh viên năm nhất trầm lặng và kín đáo, luôn quen với việc sống theo những quy tắc. Katrin - một cô gái nổi loạn táo bạo và khó đoán, luôn thách thức xã hội và những luật lệ xung quanh mình. Cuộc chạm trán đầu tiên của họ đầy bùng nổ, nhưng không ai có thể ngờ rằng số phận sẽ liên tục khiến họ gặp lại nhau hết lần này đến lần khác. Cô - một cô gái vô cùng thông minh, che giấu tài năng thiên bẩm của mình sau lớp mặt nạ thờ ơ và sự vui vẻ không bao giờ dứt. Anh - một học sinh xuất sắc, người tin vào kỷ luật và sự nỗ lực không ngừng. Họ trở thành đối thủ của nhau và đặt ra một thử thách: người chiến thắng trong cuộc thi Olympic sẽ được quyền đưa ra một điều ước mà người kia không thể từ chối. Nhưng trò chơi dần đi quá xa, và càng hiểu nhau hơn, họ càng nhận ra rằng thử thách này sẽ thay đổi cuộc đời của cả hai. Kẻ thù hay bạn bè? Tình yêu hay sự căm ghét? Ai sẽ là người chiến thắng trong trò chơi này, và ai sẽ trở thành tù nhân của chính cảm xúc của mình? Nhưng chỉ một điều ước có thể thay đổi tất cả - và có lẽ sẽ hủy hoại cả hai... bởi thế giới của họ sẽ không bao giờ còn như trước nữa.

Status
Complete
Chapters
62
Rating
n/a
Age Rating
18+

Mở đầu

“Cứ rúc đầu vào mấy cuốn sách đó miết, có ngày cậu tự kỷ đến già luôn cho xem. Im lặng và xách mông lên, để tôi dẫn cậu đi mở mang tầm mắt, cho cậu thấy thế giới ngoài kia nó tròn méo ra sao!” giọng nhỏ đó vang lên chắc nịch, vừa như thách thức, vừa như ra lệnh.

Tôi toan gắt lên cãi lại, nhưng họng chợt cứng ngắc khi nhận ra... nhỏ nói đúng. Sự thật ấy dội vào đầu khiến tôi điếng người. Trước giờ, tôi cứ đinh ninh rằng thế giới nhỏ bé của mình thế là quá đủ — một góc phòng yên tĩnh, vài ba cuốn tiểu thuyết, một chốn an toàn chẳng ai đòi hỏi tôi phải mở lời hay đáp trách nhiệm với ai. Tâm trí tôi phiêu lưu cùng các nhân vật, khóc cười với những ngã rẽ cuộc đời của họ. Còn bản thân tôi ngoài đời thực? Chỉ là một cái bóng, một kẻ hèn nhát trốn chạy thực tại.

Tôi hay tự lừa dối mình rằng như thế mới bình yên. Việc gì phải chen chúc ngoài dòng đời xô bồ, hít bụi ngoài đường phố, khi mà tôi có thể chìm đắm trong trang sách và thấy an toàn trong cái kén của chính mình? Nhưng giờ phút này, tôi bắt đầu lung lay. Tại sao tôi lại sợ hãi đến thế? Tại sao tôi lại chối bỏ những hỉ nộ ái ố thật sự của con người? Phải chăng những cuốn sách vốn là nơi trú ẩn, giờ đã biến thành cái giếng hẹp giam lỏng con ếch là tôi?

Đó là vỏ bọc hoàn hảo để tôi né tránh việc giao tiếp, né tránh những cảm xúc phức tạp hay rắc rối của người khác mà tôi vốn dĩ lóng ngóng chẳng biết xử lý ra sao. Trong truyện, mọi thứ rành rọt quá — không có những hiểu lầm đời thường, không có những tổn thương vụn vặt hay những cuộc hội thoại đầy hàm ý khiến tôi mệt mỏi.

Nhưng từng lời của nhỏ đã xé toạc cái vỏ bọc ấy, lôi tuột tôi ra ngoài ánh sáng. Ánh mắt nhỏ nhìn tôi chằm chằm, kiên định và thẳng thắn. Chẳng có chút phán xét nào trong đôi mắt ấy, chỉ có sự thật trần trụi. Nghe thì chói tai thật, nhưng thuốc đắng thì giã tật.

Tôi nhận ra mình đã làm mọt sách quá lâu. Tôi lảng tránh cuộc đời thực vì sợ mất kiểm soát. Nhưng biết đâu, đáp án không nằm ở việc cố nắm bắt mọi thứ, mà là ở sự buông bỏ. Là dấn thân, là sống trọn từng khoảnh khắc, là dám cảm nhận và đón nhận sự bất trắc — những thứ mà bấy lâu nay tôi đã vứt xó.

Giây phút ấy thực sự là một cú hích. Tôi bàng hoàng nhận ra, cuộc đời mình đâu thể chỉ là những dòng chữ in trên giấy. Tôi là nhân vật chính của đời mình cơ mà! Nếu cứ mãi thu mình trong góc tối, tôi sẽ chết dần chết mòn trong vai một kẻ qua đường của chính thanh xuân mình.

Nhưng mà, nhỏ này lỳ lợm lắm, tôi biết thừa nếu không ngoan ngoãn nghe lời, nhỏ sẽ hành tôi đến phát điên thì thôi. Chết tiệt, tôi bực bội rủa thầm. Tôi ghét cay ghét đắng việc phải khoác lên người mấy bộ đồ bóng bẩy này, ghét bị lôi xềnh xệch vào thế giới ồn ào của nhỏ. Tôi không muốn bị ai uốn nắn hay thay đổi. Tôi chỉ muốn là tôi, một kẻ vô hình bình lặng như trước khi nhỏ bước vào đời tôi. Nhưng kháng cự bây giờ vô ích quá, lời nói của nhỏ cứ văng vẳng bên tai, và não bộ tôi dường như đã giương cờ trắng đầu hàng rồi.

Let OpheliaWriter know what you thought about this chapter!
Love this

0

Love this

Funny

0

Funny

Spicy

0

Spicy

Suspenseful

0

Suspenseful

Emotional

0

Emotional

Profound

0

Profound

Heartwarming

0

Heartwarming

Shocking

0

Shocking

Good Writing

0

Good Writing

Compelling Plot

0

Compelling Plot

Great Character

0

Great Character

Strong Dialog

0

Strong Dialog

Further Recommendations

The Easter Bunny

Lynne: Beautiful short story with a happy ending.luved it.

Read Now
An Irish Match

Elisa_sims: I really appreciate the creativity in your story. I'd love to discuss it with you sometime

Read Now
Earning His Love

Joyce: A romantic feel good story with enough angst to get your emotions in a wad.

Read Now
Bloodlines

Ku_Rolet: The novel was good, and I really enjoyed reading it. I love the leads and their bond, but I have one question that confused me. How could Tristan have been dreaming about his mate since he was a child if Omara was already mated to someone else before him? If Kyle had accepted Omara, would Tristan ne...

Read Now
Ruthless Lord

Bethel Stephanie: This was a beautiful story I can't believe I finished book 1, I cant wait for book 2, it's beautiful. The story abd characters are beautiful 💕💕💕

Read Now
A Blessing in Disguise

Ingibabes511: Beautiful storytelling, too short but crafted wonderfully, your ability to draw us in with just a few short descriptive nuances and I for one would not be unhappy if you decided to make this into a series following their lives, where we learn more about her goddess given talents and if they have pup...

Read Now
Crowned in Blood: Fated to the enemy

Historical Writer : This is the kind of story you recommend without caveat. No 'it gets better after chapter five' or 'just push through the slow parts.' It's good from the first page and stays that way.

Read Now
Half-Claimed

Kimberly: This book moved me in ways most books don't. It's well written and I could feel everything the MFC was going through. I really have no words that really encompass my thoughts and feelings other than, well done author and I now need to read all of your books.

Read Now
Alpha’s Claim

Dawn Singleton: What a wonderful book! I loved the characters & the plot. Captivating from start to finish!

Read Now