Chapter 1
ẨN LÂM LANG
@别开枪我真的是个小号
===
Nguyên tác: Ma Đạo Tổ Sư
Tác Giả: Mặc Hương Đồng Khứu
[Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư]
Tác giả đồng nhân: 别开枪我真的是个小号
Trans & Edit: Yuurei Mei
Beta: Tiêu Dao 1314
CP: Lam Hi Thần x Giang Trừng
Cảnh báo: Truyện lấy bối cảnh ABO, bạn nào không thích xin đừng dẫm hố
Đồng nhân có 85 chương đã hoàn, PN vẫn đang viết.
Tình trạng bản edit: ….. rùa bò.
===
*Tác giả có lời muốn nói*
Hi Trừng, nguyên tác lấy bối cảnh ABO!!! Chú ý tránh thiên lôi!!!
【Lời trước khi viết】
Như tiêu đề đã đề cập trên kia… Nguyên tác văn lấy bối cảnh theo hướng ABO! ABO! ABO!
【Hơn nữa còn là ABO được tự thiết lập lại】
Việc quan trọng phải nói ba lần, nếu không thích đề tài này ngàn vạn lần không nên đạp phải thiên lôi…
CP Hi Trừng, giai đoạn sau sẽ có một chút theo đuổi.
Hẳn là trung thiên văn, mặc dù là một thiên ABO nhưng dường như sẽ không nhanh như vậy có thịt để ăn… Thật xin lỗi mọi người.
Trở lại vấn đề… Nếu như mọi người nguyện ý ở chỗ này nhẫn nại xem xong thiên văn của tác giả vô dụng này, ta tự mình trước tiên ở nơi này cảm tạ.
Ẩn Lâm Lang
(Một)
Sau khi đại tang của Xích Phong Tôn kết thúc, Nhiếp gia mượn danh nghĩa thăm hỏi, chuẩn bị dạ tiệc long trọng, mở tiệc chiêu đãi các vị tiên môn gia chủ.
Lam Hi Thần không có tham dự.
Nghe nói ngay sau khi tang lễ kết thúc, hắn liền lập tức trở về Vân Thâm Bất Tri Xứ, Lam Khải Nhân bất đắc dĩ đành lưu lại thay mặt Lam gia tham dự. Những Huyền môn thế gia đang ngồi tại nơi này không khỏi ở sau lưng bàn luận sôi nổi.
Bất quá, những việc này cùng Giang Trừng cũng không có quan hệ.
Bây giờ đối với hắn mà nói, quan trọng nhất chính là như thế nào nâng đỡ Kim Lăng ngồi vững vàng chức gia chủ Kim gia. Kim gia nhà lớn nghiệp lớn, nhân khẩu đông đúc, lúc này lại bởi vì chuyện của Kim Quang Dao mà thanh danh liền tuột dốc ngàn trượng. Rất nhiều nguyên lão lại vọng tưởng có thể nhân cơ hội này bỏ đá xuống giếng, lợi dụng Kim Quang Thiện cùng Kim Quang Dao tới công kích Kim Lăng, cho rằng mạch huyết thống này không còn thích hợp đảm nhiệm vị trí gia chủ. Ngoài ra cũng có một số ít tuy không có chủ ý đó, nhưng nhìn thấy Kim Lăng tuổi còn nhỏ, liền nổi lên tâm tư muốn khống chế, hòng để bản thân buông rèm chấp chính….
Nghĩ đến đây, Giang Trừng không nhịn được cười lạnh một tiếng.
“Cữu… Cữu cữu?”
Kim Lăng ngồi bên cạnh bị nụ cười này của hắn dọa sợ, trong lòng căng thẳng.
Giang Trừng liếc mắt nhìn hắn một cái. Đứa nhỏ không may mắn này, lại gặp phải đám Kim gia sài lang hổ báo. Hiện tại cũng không biết là nên ghen tị Lam gia kia cả nhà trên dưới đoàn kết một lòng, hay là dứt khoát hâm mộ chính mình toàn gia đều bị diệt không chừa một mống lại thành ra bớt việc.
Đang suy nghĩ, Nhiếp Hoài Tang đã nâng ly rượu hướng chỗ ngồi của bọn họ đi tới.
“Giang tông chủ, lần này vất vả rồi.”
Giang Trừng đứng dậy đáp lễ lại, uống một ly. Nhiếp Hoài Tang chờ thị nữ châm thêm rượu cho mình, liền cười tủm tỉm hướng Kim Lăng mời rượu.
Giang Trừng cau mày nhìn Nhiếp Hoài Tang, từ đầu đến cuối một chút cũng tìm không ra cái bộ dạng kinh sợ hỏi một không biết ba trước kia.
Đáng sợ… Người này, không thể không đề phòng.
Sau khi rượu quá ba tuần, bầu không khí yến hội cũng sôi động một chút. Các vị tông chủ cũng bắt đầu nhắc tới việc nhà. Có người hỏi đến: “Như thế nào lại không thấy Diêu tông chủ?”
“Hả? Trước buổi lễ ta còn thấy hắn cùng Lam tông chủ và Lam tiên sinh đang nói chuyện a.”
Lam Khải Nhân gật đầu một cái: “Trong đạo gia của hắn có chuyện, đi trước một bước.”
Lúc này một vị tông chủ khác nói: “Hắn cũng thực đáng thương, đứa con độc nhất lại dính phải hoa Già Phù Dung”
Nhất thời yến tiệc rộn lên một mảnh âm thanh kinh ngạc.
“Hoa Già Phù Dung kia, đã sớm tại lúc Ôn gia bị diệt khi đó, liền bị cho là tà ma yêu hoa mà diệt trừ tận gốc…”
“Ài, nhiễm phải ma hoa kia, đừng nói bản thân mình đời này bị hủy, thường thường còn sẽ liên lụy đến toàn tộc, ta thấy Diêu thị hay là mau sớm diệt cỏ tận gốc đi thì hơn ….”
“Ài, làm sao có thể như thế, nếu không phải Diêu gia cả nhà trên dưới quá mức nuông chiều dung túng, thì tại sao đường đường một tiên môn công tử tốt đẹp là thế lại có thể biến thành như vậy…”
“Khụ khụ…” Dường như có chút nghe không nổi nữa, Lam Khải Nhân ho khan mấy tiếng. Mấy vị tông chủ kia biết Lam gia xưa nay vốn có gia quy không được bàn chuyện thị phi ở sau lưng người khác, liền cũng dần dần lắng xuống. Cũng không biết có phải vì muốn nói sang chuyện khác hay không, Lam Khải Nhân hướng một vị lão tông chủ rất có danh tiếng đang ngồi ở bàn tiệc hỏi: “Xin hỏi, Tả tông chủ gần đây có nghe ngóng được hài tử nhà ai có biểu hiện ra dấu hiệu Địa Khôn không?”
Vốn dĩ đối với những loại chuyện phiếm này không hề có hứng thú, Giang Trừng trước giờ chỉ là yên lặng lắng nghe, hiện tại yết hầu lại bất chợt căng thẳng.
Tả tông chủ lắc đầu một cái: “Chưa từng nghe nói.”
Tu tiên thế gia, từ xưa tới nay, liền đem người tu tiên phân làm ba loại.
Thiên Càn, Cùng Nghi, Địa Khôn.
Chúng sinh đông đảo, đa số là Cùng Nghi. Số Thiên Càn được sinh ra vốn đã hết sức ít ỏi, mà Địa Khôn so với Thiên Càn, lại còn ít hơn một nửa.
Chỉ có những người tu đạo ở trước năm 15 tuổi kết xuất được Kim Đan, mới có thể vào lúc 15 – 16 tuổi hiển lộ ra dấu hiệu. Nhưng mà trên thực tế, hầu như tất cả người tu đạo đều không trải qua cái giai đoạn này, bởi vì chỉ có huyết thống của Thiên Càn cùng Địa Khôn kết hợp, mới có cơ hội sinh hạ được Thiên Càn. Nếu như trong phụ mẫu có một bên là Cùng Nghi, dù cho bên kia có là Thiên Càn, đứa trẻ được sinh ra kia cũng chỉ có thể là Cùng Nghi.
Là Thiên Càn, bất kể là nam hay nữ thì tu vi, linh lực, tư chất, sức khỏe, dung mạo,… tất cả so với Cùng Nghi đều cao hơn không biết bao nhiêu lần. Trong một gia tộc nếu như có được một vị Thiên Càn thì gia tộc đó liền rất nhanh có thể bước lên hàng ngũ cao trong các tu tiên thế gia, nổi danh thiên hạ.
Còn như Cùng Nghi, đó chính là lớp người tu tiên phổ biến. Người tu tiên sau 16 tuổi không có hiển lộ dấu hiệu, liền tự biết mình chính là Cùng Nghi. Trong Cùng Nghi chỉ có phái nữ có thể mang thai, vì thế nên một số Thiên Càn không có Địa Khôn kết duyên, sau cùng sẽ kết hợp với Cùng Nghi, sinh hạ hài tử. Tuy thế, cho dù đều là Cùng Nghi thì tư chất cũng phân chia thành dăm bảy kiểu người, người có thiên tư cao mặc dù không so được với Thiên Càn, nhưng cũng có thể tự mình xông ra một mảnh thiên địa, trong đó nổi danh nhất, không ai vượt qua được Di Lăng lão tổ Ngụy Vô Tiện, tuy chỉ là Cùng Nghi thế nhưng danh hiệu so với đại đa số Thiên Càn còn vang dội hơn.
Mà Địa Khôn, có thể nói là trân bảo trong trân bảo.
Người trở thành Địa Khôn, vô luận nam hay nữ đều có thể mang thai, nếu cùng Thiên Càn kết hợp, khả năng sinh hạ được Thiên Càn sẽ là mười phần chắc năm. Cho dù có sinh hạ ra Cùng Nghi, tư chất cũng sẽ cao hơn nhiều so với những Cùng Nghi khác. Địa Khôn số lượng rất hiếm, cũng không biết rốt cuộc như thế nào mới có thể sinh hạ Địa Khôn. Thiên Càn cùng Cùng Nghi, Cùng Nghi với Cùng nghi, Cùng Nghi và Địa Khôn, đều có thể sinh hạ Địa Khôn. Cho dù chỉ là một kẻ nhỏ bé vô danh, một khi đã hiển lộ ra Địa Khôn dấu hiệu, cũng có thể làm cho những Thiên Càn gia tộc cao cao tại thượng kia tranh nhau tới bể đầu chảy máu. Cuối cùng thường là gia tộc cường đại nhất, có thế lực nhất tranh đoạt được vị Địa Khôn kia, liền rầm rầm rộ rộ, phong phong quang quang đón về, từ nay về sau vị đó sẽ giống như bảo bối được cất giấu ở nơi thâm sâu nhất trong Tiên phủ, cả đời chỉ cần sinh con dưỡng cái, không cần lo lắng cái ăn cái mặc, mà toàn gia của vị Địa Khôn này cũng nhờ vậy mà có thể chiếm một ghế khách quý của các đại tiên gia.
Nhưng mà Địa Khôn số lượng rất hiếm, là hiếm tới mức nào kia chứ?
Hiếm đến độ thế hệ này, lại ngay cả một Địa Khôn cũng không có.
Đúng vậy, hiếm đến nỗi trong cả tam đại gia tộc bên trên lẫn đám tán tu lang thang bên dưới, trong suốt hai mươi mấy năm qua, đến một mống dấu hiệu Địa Khôn hiển lộ cũng không thấy đâu.
Đây chính là nỗi ưu lo của các tiên môn thế gia có Thiên Càn.
Các vị Thiên Càn chưa có hôn phối này, mặc dù không nhiều, nhưng tính ra cũng có tới bảy vị.
Trong đó nổi danh nhất ba vị, chính là Nhiếp Minh Quyết hôm nay đã triệt để bị phong nhập quan tài, cùng hai vị công tử Lam gia bên kia được hậu thế xưng tụng song bích.
Tạm thời không nói đến Nhiếp Minh Quyết đã trở thành một cỗ hung thi, chỉ nói Lam gia song bích kia, vốn dĩ được các gia tộc khác hâm mộ không thôi, ai dè Lam Vong Cơ một trong song bích lại cùng Ngụy Vô Tiện rời đi làm đoạn tụ, đến hài tử còn chẳng thể sinh chứ đừng mơ tới khả năng sinh hạ Thiên Càn.
Cũng khó trách Lam Khải Nhân gấp đến độ tóc đều bạc trắng.
Không riêng gì Lam gia, các Thiên Càn gia tộc khác cũng đều nóng lòng gấp gáp như kiến bò trên chảo nóng, thật vất vả mới sinh hạ được một Thiên Càn, nếu như không thể cưới được một Địa Khôn kéo dài huyết mạch thượng đẳng, lại chẳng phải là thẹn với tổ tiên!
“Lam tiên sinh không cần lo lắng, nói không chừng là duyên phận chưa tới mà thôi?” Nhiếp Hoài Tang vội vàng an ủi.
Các tông chủ khác cũng liên tục hô đúng, một vị trong đó nói: “Ta nói a, giữ lại Di Lăng lão tổ kia làm cái quỷ gì.” Ngay lập tức bị Giang Trừng cùng Kim Lăng đồng thời trừng mắt nhìn một cái, liền vội vàng sửa lại lời nói, “Bất quá bây giờ hắn trở lại, ta thấy không giống trước kia…”
Một vị trong đó cũng nói: “Nhất định là bởi vì trước kia Ôn gia ngang ngược cường đoạt, chọc giận Ông Trời…”
Lại có một vị nói: “Ai, bây giờ Trạch Vu Quân bị Kim Quang Dao làm hại, thảm đủ đường, nếu như tìm được một vị Địa Khôn đến xung hỷ thì thật là tốt.”
Nghe đến Kim Quang Dao, Kim Lăng mím chặt môi. Lam Khải Nhân thở dài một cái, chắp tay hướng các vị tông chủ đang ngồi ở nơi này hành lễ: “Nếu như các vị đang ngồi ở đây có tin tức của Địa Khôn, bất luận tài sản căn cơ, thỉnh nhất định đến báo một tiếng. Ta ở nơi này, trước cảm tạ các vị.”
Mọi người vội vàng đáp lễ: “Lam tiên sinh khách khí.” “Việc nên làm, việc nên làm.” “Nghĩa bất dung từ.”
Giang Trừng lẳng lặng nghe bọn họ đối thoại. Hắn xưa nay không thích gia nhập vào trong những cuộc nói chuyện phiếm như vậy, thế nên cũng không có người đối với sự an tĩnh của hắn cảm thấy kỳ quái. Hắn chỉ là lạnh nhạt nhìn các tiên môn thế gia lần lượt nâng ly biểu đạt, cùng nhau dâng trà kính rượu, vô cùng náo nhiệt.
Hắn cũng cầm lên ly rượu của mình, uống một hơi cạn sạch, nhưng trong lòng im lặng bật cười thật to.
Nếu như bọn họ biết, ngồi ở nơi này, ngay trước mặt bọn họ, thực sự có một vị Địa Khôn, bọn họ sẽ lộ ra biểu tình như thế nào đây?
TBC
============================================
Tác giả: Già Phù Dung là một loại hoa do ta nghĩ ra… Rất nhiều người chắc hẳn cũng đoán ra được nguyên hình của nó là cái gì?