[LZMQ]|ABO| Truy Đuổi

Summary

Lâm Mặc là hoa hồng, tay toả ra hương thơm. Lưu Chương là hương khói súng, tay toả ra mùi máu tanh...

Genre
Drama
Author
Sarah
Status
Ongoing
Chapters
21
Rating
n/a
Age Rating
18+

Chapter 1


Welcome to Lam Tran Ma Thuong!


' Đừng tin bất kì một ai, tin vào lập luận của chính mình đy:)) '

______________________________________


Lâm Mặc vào cục cảnh sát được một năm, nhưng công việc có vẻ như chưa bao giờ thuận lợi. Lâm Mặc dậm chân tại chỗ một năm trời, bởi vì phân hoá của Lâm Mặc là Omega nên không được coi trọng trong việc phá án hay làm nhiệm vụ. Bất quá Lâm Mặc thật sự muốn làm cảnh sát, đối với nghề này chính là chung thủy không rời.

Mỗi ngày đều nỗ lực cố gắng, bởi vì phân hoá O là tầng đáy, Lâm Mặc lại muốn vùng lên. Một ngọn nến nhỏ cháy giữa một cơn gió to.


___


Lâm Mặc vẫn đến cục cảnh sát thường trực đúng giờ. Vì gần đây cục phát lệnh truy nã khẩn cấp đối với một tổ chức buôn thuốc cấm số lượng lớn, hơn nữa lại là làm ăn quy mô lớn, xuyên quốc gia nên hầu hết các thanh tra, cảnh sát trưởng đều chạy tới chạy lui truy tìm đường dây manh mối nên dường như trong cục rất ít người.


Sau một khoảng thời gian dài cuối cùng cũng có được manh mối của việc tổ chức này vận chuyển hàng. Vì là lệnh khẩn cấp, Lâm Mặc cũng bị triệu tập vào phòng họp các phương án ngăn chặn, phá hỏng hành trình vận chuyển.


"Địa điểm được xác định là khu vui chơi gần núi Thiên Hoa, phương thức di chuyển là bằng thuyền, cụ thể sẽ đi qua cầu Trắng." Oscar đưa bản vẽ ra giữa sau đó lại nói tiếp


"Khu vui chơi rất đông người và sẽ không ai để ý đến chiếc thuyền đi ngang qua này, cho nên cần một người đứng tại hiện trường quan sát."


"Cũng không thể nổ súng ngăn chặn vì khu vui chơi rất nhiều trẻ em và phụ nữ, điều này là cấm kị."


"Xuống dưới nước đặt mai phục ?"


"Vô dụng thôi, bây giờ là sáu giờ sáng, hai tiếng nữa là khu vui chơi sẽ đông nghẹt, chúng ta lại không thể đến nhanh trong vòng một phút. Cũng không thể dừng hoạt động khu vui chơi vì làm vậy sẽ đánh rắn động cỏ.."


"Vậy ai là người quan sát hướng đi?"


Phút chốc căn phòng trở lên im lặng lạ thường. Hầu hết mọi người đều không muốn đứng gần nơi có thể xảy ra nguy hiểm nhất. Lâm Mặc thấy cả căn phòng lặng ngắt đành lên tiếng phá vỡ bầu không khí "Để tôi đi."


Dường như Lâm Mặc nghe thấy cả căn phòng thở nhẹ một hơi, lại có vài tiếng khinh thường như có như không phát ra. Oscar ném bộ đàm cùng thiết bị định vị cho Lâm Mặc "Được, trông cậy vào cậu."


"Tất cả mọi người thay trang phục bình thường đứng tại vị trí đã chỉ định, nếu trên thuyền có bom Lâm Mặc cậu là người chủ chốt phải thông báo với mọi người để cùng sơ tán."


"Rõ."


Tất cả mọi người đồng loạt kéo ghế đứng dậy, Lâm Mặc gắn thiết bị định vị lên bắp tay ghim vào da thịt, nhanh chóng thay trang phục thường ngày rồi đến địa điểm.


Mới hơn bảy giờ khu vui chơi đã đông nghẹt người, Lâm Mặc xếp hàng để mua một vé dành cho người lớn, nhìn đồng hồ đã hơn bảy giờ ba mươi liền sốt ruột không thôi. Tiếng Oscar từ trong bộ đàm phát ra, Lâm Mặc vội kết nối với tai nghe rồi nhận khẩu lệnh. Đợi Lâm Mặc lấy được vé cũng chỉ còn mười năm phút, Lâm Mặc vẫn rất điềm tĩnh như khách đến chơi, xong cẩn thận nhìn ra thì có hai ba người không bình thường.


Lâm Mặc đến cầu, trên cầu rất nhiều người qua lại, chụp hình, ngắm cá. Lâm Mặc tùy tiện chọn một chỗ nhiều người hoà mình vào.


Phía xa có một người thông qua ống nhòm nhìn đến Lâm Mặc.

______


Oscar đứng trên lan can sát vách núi xem xét lại định vị, thấy tất cả mọi người đều trong tư thế chuẩn bị liền yên tâm một phần.


Hơn tám giờ, như dự kiến Lâm Mặc thấy một con thuyền đi tới, cách thức trang trí rất bắt mắt, rất thu hút trẻ em. Trên thuyền treo rất nhiều bóng bay màu nổi che đi phân nửa tầm nhìn.


"Báo, đã nhìn thấy mục tiêu."

Lâm Mặc vừa di chuyển vừa báo qua bộ đàm với Oscar, mọi người trên cầu nhất là trẻ em đã ồn ào tới mức Lâm Mặc sợ bản thân không nghe thấy khẩu lệnh.


"Lâm Mặc, chú ý chuẩn bị nhảy xuống phía dưới, tôi sẽ đánh lạc hướng mọi người." Oscar chỉnh lại tai nghe, sau đó chuyển bộ đàm sang người khác

"Phòng điều khiển, kích hoạt vòi phun nước."


Cùng ở trên một cây cầu lại có hai tâm trạng khác nhau, Lâm Mặc dường như nghe thấy tiếng tim đập của mình.


Cùng lúc đó tiếng hét từ phía núi Thiên Hoa vang lên, Lâm Mặc bị giật mình, thuyền qua được một nửa chưa đợi vòi phun nước bật lên Lâm Mặc đã bị đẩy xuống.


Tình trạng trên cầu rất hỗn loạn, không ai chú ý đến Lâm Mặc đã rơi xuống khoang thuyền.


Tiếng hét vừa rồi chính là có người leo núi bị trượt chân ngã xuống. Oscar đứng gần hiện trường nhất, thân là cảnh sát liền điều động trực thăng đến cứu hộ. Đợi khi trực thăng đến cũng đã qua hai mươi phút, liền nhận ra trong khoảng thời gian này Lâm Mặc không có thông tin hay báo cáo.


"Lâm Mặc, 006 nghe rõ trả lời? Lâm Mặc cậu có ổn không? Mau trả lời."


Lâm Mặc lúc ngã xuống bộ đàm bị đập mạnh vỡ ra, tai nghe cũng văng ra xa. Khoang thuyền rất vắng, cũng cách cầu một đoạn. Oscar kiểm tra định vị, xác định được Lâm Mặc vẫn đang di chuyển liền an tâm hơn một chút.


Lâm Mặc vội điều chỉnh trạng thái của mình, sau đó rất nhanh liền nhận ra trên thuyền hình như không có người. Là loại thuyền tự lái theo lộ trình, hàng bọc ở đây không phải chất cấm mà là loại bột làm bánh, hình dạng giống nhưng lại không phải.


Nặc Ngôn mai phục ở phía đối diện nơi cách cầu khá xa, Lâm Mặc vừa nhìn thấy Nặc Ngôn cũng là lúc nhìn thấy trên thuyền quả thật có bom. Lâm Mặc chỉ có thể chửi thầm, bị chơi một vố rồi.


"Nặc Ngôn, đừng bắn." Lâm Mặc đứng ở đầu thuyền dùng sức hét thật lớn. Bom đếm ngược còn ba phút, mà Lâm Mặc lại không nằm trong nghiệp vụ cắt bom, ném xuống nước cũng không phải hiệu quả. Không có cách nào liên lạc với Oscar, trên thuyền nghiêng đi một chút, Lưu Chương trên phao cứu hộ nhảy lên thuyền ôm theo dụng cụ cắt bom chạy tới. Lâm Mặc thấy Lưu Chương đến liền đứng hình một lúc, chân tay luống cuống. Lưu Chương ném bộ đàm qua cho Lâm Mặc "Nói Nặc Ngôn không phát súng đi, mau lên."


Lâm Mặc luống cuống bắt lấy bộ đàm Lưu Chương ném cho mình, dùng hết sức hét sang bên kia. Nặc Ngôn sợ nghe xong sẽ hỏng một tai liền hạ súng xuống, ra hiệu đã nhận lệnh.


Vốn Lâm Mặc luống cuống như vậy là vì Lưu Chương là Nguyên Soái, quân hàm rất cao. Việc cắt bom này lại để Nguyên Soái làm sao? Lâm Mặc đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật vô dụng.


Còn đang tự trách, Lưu Chương đã lao tới ôm Lâm Mặc xô người ngã xuống nước. Lâm Mặc bất ngờ bị xô xuống liền bị sặc nước, Lưu Chương đành ôm lấy Lâm Mặc để giữ thăng bằng cho cả hai. Sau khi cả hai chìm xuống một đoạn sâu, thuyền trên nước cách một đoạn phát nổ. Bởi vì Lưu Chương sau khi cắt xong một bom liền nhìn đến không phải chỉ gắn một chỗ mà là gắn đến ba chỗ, thời gian không còn nhiều chỉ đành ôm người nhảy xuống.


Lâm Mặc vừa rồi bị đẩy xuống khoang thuyền, chân không gãy nhưng lại căng cơ, bơi được một đoạn liền bị đuối. Lưu Chương quay lại thấy Lâm Mặc đang chìm dần vội kéo Lâm Mặc ôm lên, giữ lấy gáy Lâm Mặc hôn lên, muốn truyền hô hấp để điều hoà khí tức cho Lâm Mặc.


Lưu Chương hôn được một lúc liền cảm thấy nghiện, nguyên lai miếng dán ức chế trên cổ Lâm Mặc theo nước rơi ra lúc nào không hay. Sau đó chỉ đành nhịn lại, ôm Lâm Mặc bơi lên, Nặc Ngôn ở trên thuyền bị sặc khói do thuốc nổ, thấy Lưu Chương kéo Lâm Mặc nên đành nhịn lại cảm giác khó thở đỡ Lâm Mặc lên.


"Cậu có cầm thuốc không? Thuốc ức chế?"


"Có miếng dán." Nặc Ngôn mở túi áo lấy ra đưa cho Lưu Chương, Lưu Chương đỡ gáy Lâm Mặc dậy dán cẩn thận lên cho Lâm Mặc.


"Bên kia xong chưa?"


"Đã ổn."


Lưu Chương vuốt tóc ướt lên trên, Nặc Ngôn rút định vị trên tay Lâm Mặc ném xuống dưới nước.


.

.