1
Tác giả truyện ma ngày ngày bị "quỷ" giục đăng chương
*
Đi làm về, Quý Hàng ngồi vào bàn máy tính sau khi úp một bát mì không người lái, chính xác là loại chỉ có nước và mì cho xong bữa tối. Hắn đã bị cảm một thời gian dài, cũng tại mùa đông ở Hàng Châu quá khắc nghiệt, lạnh hơn cả Phúc Kiến quê hắn, chẳng những thế còn có tuyết rơi!
Chỗ Quý Hàng thuê cách Tây Hồ không xa, thuộc một khu chung cư ba tầng nho nhỏ, hơi cũ nhưng sạch sẽ, lại tương đối gần công ti hắn, chỉ có điều không lắp điều hòa mà vị trí cũng âm u, cho nên lúc nào trong nhà cũng lạnh hơn bình thường.
Quý Hàng sụt sịt một hồi lại há mồm hắt hơi, nhìn mặt bàn vừa lãnh đủ nước miếng của mình mà nhăn mặt ghét bỏ, chỉ dịch qua sát góc bên trái rồi cũng mặc kệ. Màn hình vi tính đang mở ra một tệp văn bản—đây là tiểu thuyết của Quý Hàng, chủ đề ma quái viết ở ngôi thứ nhất.
Sau khi đọc lại nội dung chương trước một lượt, Quý Hàng mới kéo văn bản xuống chương 44—Hắn không hề hay biết thứ gì đó đang nhìn mình chằm chằm từ phía sau.
Truyện viết ở ngôi một, nhưng tiêu đề lại dùng góc nhìn của thượng đế để tiết lộ sự kiện mà nhân vật chính sẽ gặp phải trong chương này. Quý Hàng như hòa mình vào diễn biến truyện, chăm chú viết hết cả chương 5000 chữ, ngẩng lên mới phát hiện ra đã gần 12 giờ.
Hắn nhanh chóng đọc lại soát lỗi, sửa ít typo và bug rồi copy lên web đăng truyện, thiết lập đăng tự động vào lúc 0h.
Xong xuôi hết, Quý Hàng mới nhận ra tay mình đã lạnh như băng từ bao giờ. Hắn vén tấm chăn len trên đùi, đứng dậy cử động bả vai cứng ngắc một chút, ra bếp rót cho mình cốc nước nóng rồi bưng bằng cả hai tay về bàn vi tính. Lúc này đã qua 0h—thời điểm truyện được đăng.
Quý Hàng nhấn vào đường link chương mới, vừa uống nước vừa thong thả đọc lại những gì mình viết, ngặt nỗi cơn ho khù khụ lại khiến hắn không khỏi nghĩ ngợi vẩn vơ.
Ngày mai... hẳn là nên đi khám xem sao, cảm gì mà mãi không khỏi.
Lại nói cũng sắp Tết rồi, chẳng biết năm nay có thể về nhà không đây, khả năng cao là ba mẹ còn chưa chịu tha thứ cho hắn đâu.
Sếp ở chỗ làm rất tốt, thế nhưng không phải mẫu hình của hắn, chẳng lẽ lại phải nhảy việc? Từ chối đối phương xong vẫn cố sống cố chết bám trụ lại công ti người ta thì hình như không hay cho lắm?
Thế nhưng nghỉ thì lấy đâu ra tiền mua điều hòa đây? Hắn đã xem mãi rồi, chỉ chờ đến ngày 12/12 để giá hạ nữa thôi mà.
Kéo đến cuối chương, Quý Hàng vặn vẹo chỉnh lại chỗ ngồi trên ghế, hào hứng suy đoán số bình luận của hôm nay. Hắn cảm thấy mình viết chương này không tồi, thậm chí còn kèm cả chút cao trào nhẹ, hẳn là sẽ thôi thúc độc giả để lại comment hơn bình thường.
Yêu nhất đại thần của em, muah muah - Bạch Bạch
"..." Một lần nữa chỉ nhìn thấy độc chiếc comment quen thuộc kia, Quý Hàng không thể đè xuống nỗi thất vọng trong lòng. Hắn lại ho lên khùng khục, mạnh tay đặt cốc nước lên mặt bàn, đến khi mãi mới ngừng được thì đột nhiên nảy ra hứng thú trò chuyện với bạn đọc đã theo hắn từ những chương đầu tiên này.
Quý Hàng đặt hai tay lên bàn phím, [Xin chào, rất hân hạnh được biết bạn. Chẳng hay bạn có nhận xét hay đề xuất gì cho truyện không? Chúng ta có thể trao đổi một chút.]
Không nên, đối phương lúc nào để lại đúng một lời kia, có khi vốn chả thích thú gì truyện của hắn mà đơn giản chỉ... lịch sự thôi?
[Xin chào, tôi cũng yêu đằng ấy, hay là chúng ta kết bạn đi?"
Ặc... Nghe sao mà kì?
[Xin chào, chúng ta có thể kết bạn chứ?]
...
Làm ơn nói gì khác được không? Cớ gì lần nào cũng chỉ để lại bình luận ấy? Chẳng lẽ truyện của tôi tệ đến vậy?
Đây mới là những gì Quý Hàng thật sự muốn hỏi mà không thể. Hắn là người viết chứ không phải oán phụ, dẫu biết mình chưa đủ tư cách nhưng Quý Hàng cảm thấy văn nhân cần phải có ngạo khí, hắn đã vào đường viết lách thì cũng nên như vậy.
Hắn nghĩ nghĩ, quyết định xóa hết những câu từ kia rồi viết lại một lời đáp khác, sau đó tắt máy bò lên giường đi ngủ.
Cảm ơn vì đã ủng hộ, muah muah, rất muốn làm quen với bạn, hi vọng đằng ấy có thể để lại phương thức liên lạc, cảm ơn—Chuyên đào hố Tô Hàng.
Hôm sau đúng giờ Quý Hàng lại ngồi vào bàn vi tính, gõ chữ theo thường lệ rội đăng chương, khu bình luận vẫn chỉ có mình người kia, viết y xì như cũ, cũng không hề đáp lại phản hồi trước đó của hắn. Quý Hàng nhíu mày, chẳng lẽ đối phương là bot re-up truyện? Trộm xong một chương sẽ tự động để lại một bình luận?
Quý Hàng quyết định lên mạng tìm kiếm về truyện của mình, nếu ở web re-up có người bình luận thì... cũng còn hơn?
Thế nhưng nhận lại chỉ có thất vọng tột cùng—trên thanh tìm kiếm không cho ra bất kì kết quả nào. Nói cách khác, truyện của hắn flop đến nỗi ngay cả trang re-up cũng không thèm rờ tới?
Quý Hàng với hộp giấy rút ra một tờ, lấy hết sức bình sinh ra xì mũi cho đỡ nghẹt. Hôm nay hắn vẫn chưa đi bệnh viện, phần vì bận rộn ở chỗ làm, phần vì Quý Hàng là mẫu người chây ì điển hình. Chuyện từ chức hắn còn chưa nói với sếp, cứ thế trì hoãn, thành ra ngày nào gặp mặt cũng gượng gạo lúng túng. Chắc vì sợ Quý Hàng làm lộ ra việc mình là đồng tính luyến ái, người kia cũng đã nhanh chóng tìm về một người bạn gái.
Đến khi tắt máy nằm trên giường, Quý Hàng mới nghĩ—vì cớ gì mình phải sống khổ sở như vậy? Chẳng bằng bắt chước ông chủ kiếm một người bạn gái, đưa về ra mắt để ba mẹ tha thứ, có lại một ngôi "nhà" đúng nghĩa, nóng lạnh bệnh tật còn có người quan tâm thăm hỏi—tội gì cứ vắt kiệt sức mình, cả ngày làm lụng đêm về lại cặm cụi gõ chữ.
Thôi thì ngày mai... không cập nhật vậy, đằng nào cũng chẳng có ai đọc.
Hôm sau, Quý Hàng chui vào ổ chăn ấm cúng từ sớm, rốt cục cũng có thời gian nấu cho mình một bát súp gừng, còn thư thái ngâm chân bằng nước nóng. Tuy đã thấy cảm mạo đỡ hơn trước, hắn vẫn lôi ra thêm một cái chăn, tính toán ép cho đổ mồ hôi để mai là đỡ hẳn.
Qua thêm một ngày, Quý Hàng đã khỏi ốm, nằm trên giường mở web đăng truyện trên điện thoại.
Đã hai ngày không cập nhật, hẳn là phải có người giục đăng chương rồi chứ, dù sao tình tiết cũng căng thẳng như vậy. Cuối đoạn đăng từ ba ngày trước, nhân vật chính vừa gặp được một vai phụ rất quan trọng, thế nhưng đang nói chuyện dở thì bị tác giả cho ngừng—đây chính là nghệ thuật ngắt chương để buộc độc giả phải theo đọc tiếp.
Quý Hàng lật mình chống hai khuỷu tay lên gối, chùm chăn qua đầu cười nhẹ một tiếng. Vừa vào truyện hắn lập tức kéo xuống khu bình luận, cái mới nhất vẫn đến từ tài khoản Bạch Bạch kia—Yêu nhất đại thần của em muah muah.
Quý Hàng kéo tới kéo lui cũng không tìm được thêm bình luận nào khác, tâm trạng hào hứng nãy giờ cũng như bị giội nước lạnh. Hắn vứt điện thoại sang một bên, vùi mặt vào gối hồi lâu mới lật người nằm ngửa, mở mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà.
Đèn phòng còn chưa tắt nhưng Quý Hàng không muốn cử động thêm chút nào, cảm giác toàn thân mệt bã. Hồi đại học khi phát hiện ra mình là gay, hắn thấp thỏm về thẳng thắn với ba mẹ, để rồi bị ba mắng là thằng biến thái, đuổi ra khỏi nhà coi như chưa từng sinh ra thằng con như hắn.
Quý Hàng học đại học dưới quê, vốn có suất ở lại trường làm nghiên cứu sinh nhưng hắn từ bỏ, tay trắng xách theo một va li hành lí lên Hàng Châu.
Sau vài năm đi làm đổi mấy công việc, cuộc sống của hắn bây giờ cũng coi như ổn định. Từ nhỏ Quý Hàng đã thích viết lách, chỉ vì ba mẹ nên mới theo chuyên ngành kĩ sư-khoa học mà mình chẳng hề hứng thú.
Đến khi đã đủ trang trải cho cuộc sống, hắn bắt đầu manh nha ý định viết văn, hắn muốn đạt được thành tựu để chứng minh cho ba mẹ thấy—theo đuổi cái mình thích không có gì sai
Dẫu biết là rất khó, nhưng chỉ cần được đón nhận một chút thôi hắn cũng sẽ kiên trì tiếp, thế mà hiện tại... chẳng nhẽ cứ thế chấm dứt thôi sao?
Đêm ấy Quý Hàng cũng không biết mình chìm vào giấc ngủ thế nào, chỉ nhớ trong mơ có nghe thấy người kêu tên mình, mãnh liệt mà gấp gáp, như thể không gọi được hắn dậy thì Quý Hàng sẽ biến mất không bằng.
Tuyệt đối đừng trả lời nếu có người gọi tên mình trong mơ, bằng không sẽ gặp phải chuyện chẳng lành. Nhớ kĩ lời dặn này, Quý Hàng tuyệt nhiên không phản ứng, đến lúc mơ màng tỉnh lại mới phát hiện ra đầu nặng trĩu, cả người rã rời như cả đêm không ngủ, vừa dậy đã lập tức thấy choáng.
Hắn ngồi tại mép giường, ngẩng lên mới phát hiện ra bóng chồng trước mắt, tựa như khung cảnh của một căn phòng khác—bài trí khác, nội thất khác, bên tai thì ong ong, mãi cho đến khi hắn trông thấy máy vi tính trên bàn.
Ấy là thứ quý giá nhất trong tất cả đồ đạc hắn sở hữu—MacBook Apple đi kèm với bàn phím rời dòng blue switch của Logitech, là phần thưởng hắn tự dành cho bản thân sau khi giành được một dự án lớn, cũng là khởi đầu cho sự nghiệp viết lách của Quý Hàng.
Nghỉ ngơi một hồi, Quý Hàng quyết định gọi đến công ti xin nghỉ phép, mệt mỏi đứng dậy rửa mặt rồi đi nấu cháo ăn, xong xuôi quay về lại sinh ra sợ hãi với giường ngủ của mình. Hắn không nhớ tối qua mình mơ thấy gì, chỉ biết cứ có một người gọi tên hắn suốt, âm thanh xa lạ như thể đến từ một thế giới khác.
Quỳ Hàng nhìn nhìn giường chiếu xộc xệch, gấp lại cái chăn hôm qua vừa lôi ra làm đệm tựa, với một cuốn sách từ trên giá rồi chui vào chăn ngồi đọc.
Có điều chỉ mới đọc được một chút, Quý Hàng đã thiếp đi, lại lần nữa nằm mơ.
Hắn lờ mờ thấy ai đó cứ đi lại bên giường, vì góc độ mà không thể nhìn rõ mặt mũi, chỉ biết đối phương là nam, mét tám trở lên, mặc đồ ở nhà, chân xỏ dép nhung màu trắng.
Người kia đi tới đi lui trong phòng, thỉnh thoảng lại tới bên giường gọi tên hắn. Quý Hàng nhận ra âm giọng này, là âm giọng đã xuất hiện trong giấc mơ của hắn đêm qua.
Trong mơ Quý Hàng ngủ rất ngon, bị người kia gọi thế nào vẫn im lìm tựa vào đầu giường, hai mắt nhắm chặt, trên tay là cuốn sách lấy xuống từ trên giá trước khi hắn thiếp đi.
"Bộp", tiếng sách rơi xuống đất đột ngột đánh thức Quý Hàng. Hắn nhanh chóng ngồi dậy bật công tắc đèn bên tay phải, gian phòng lập tức sáng trưng. Nhìn đến cuốn sách nằm trên đất lúc này, kinh hoảng trong lòng lại bắt đầu trỗi dậy.
Không ngờ hắn đã ngủ nguyên một ngày, bỏ cả bữa nhẹ lẫn bữa trưa, quá sức không bình thường. Chưa kể giấc mơ kia còn chân thực đến thế, giống như trong lúc hắn ngủ đã thật sự có người xuất hiện ở đây. Quý Hàng nhìn quanh nhà một lượt, cả căn chỉ chừng hai mấy mét vuông nên đảo mắt đã có thể quan sát được hết.
Bên phải là cửa sổ, trước cửa sổ có bàn làm việc, trên bàn có giá sách và máy tính, tấm throw hắn dùng để đắp chân vẫn vắt trên ghế ngồi. Đối diện giường là hai cánh cửa, một dẫn vào phòng bếp nho nhỏ, một dẫn vào phòng vệ sinh, ở giữa treo một cuốn lịch tường. Ngày cuối cùng được gạch là 10/12/2015, chỉ hai hôm nữa là 12/12, điều hòa được ao ước bấy lâu đã ở sẵn trong giỏ hàng, chỉ cần thanh toán nữa là xong.
Phía bên trái là cửa ra vào và tủ quần áo, cửa vào đóng kín khóa nguyên, cửa tủ khép hờ... Quý Hàng nhớ rõ mình đã đóng nó lại cẩn thận trước đó.
Hắn cứ thế nhìn chằm chằm vào tủ quần áo, nhìn đến khô cả mắt cũng không bắt gặp bất cứ thứ gì kì quái. Quý Hàng nhếch miệng tự cười mình nghĩ nhiều, nhưng đúng lúc này chiếc ghế trước bàn vi tính bỗng truyền đến tiếng động.
"Kéttt"—Quý Hàng lập tức nhìn sang, chỉ thấy chiếc ghế đột nhiên đổi hướng, chỗ đệm hơi lún dù không có bất cứ vật gì đè lên, như thể có ai đó vừa ngồi xuống đối diện với hắn.
Quý Hàng tái mặt trợn mắt, hô hấp hỗn loạn hai tay luống cuống quờ quạng ở đầu giường, điện thoại và túi xách đều đã bị hắn quét xuống đất, chật vật một hồi mới nắm được cây đèn ngủ trong tay.
"... Ai? Là ai đang ở đây?!" Quý Hàng run rẩy cất giọng, nghe tiếng trống ngực dồn dập vang dội bên tai rõ mồn một. Mới đầu hắn còn tưởng là nhịp đập của mình, sau mới tá hỏa nhận ra, âm thanh ấy thuộc về chủ nhân "trong suốt" đang ngồi trên chiếc ghế kia.
"Rốt cục là ai?!" Nhìn sức nặng biến mất khỏi ghế, Quý Hàng còn tưởng thứ kia đã rời đi, không ngờ ngay sau đó cái bóng lại tiến về phía giường, thẳng đến trước mặt hắn mới dừng.
Quý Hàng cảm giác được ai đó đang đứng trước mắt, nhưng tuyệt nhiên không thể thấy gì. Hắn sợ đến nỗi bất động, chỉ thấy trên mặt đang có người chạm vào, động tác cẩn thận như sợ hắn sẽ biến mất bất kì lúc nào.
"Quý Hàng." Giọng nói rất quen thuộc, cũng chính là âm giọng đã xuất hiện trong giấc mơ của hắn.
Lúc này hắn đã hoảng đến độ răng va lập cập, không nói nổi lời nào, chỉ có thể để mặc đối phương nhẹ tay vuốt ve, nỉ non gọi mình.
"Quý Hàng."
"Quý Hàng."
"Quý Hàng."
"Im... Im đi! Đừng có gọi nữa!" Quý Hàng phát hoảng ném văng đèn bàn trong tay, hiển nhiên không đụng phải thứ gì, vậy mà khi quờ quạng về phía trước lại như đụng phải một vật thể hữu hình.
Trước mắt hắn mơ hồ hiện ra hình bóng ai đó, là một người con trai trẻ tuổi, cao chừng mét tám, mặc đồ ở nhà. Còn chưa nhìn rõ mặt đối phương, Quý Hàng đã bị ôm chầm lấy.
Không giống như tưởng tượng, thân thể người kia rất ấm áp, trái ngược hoàn toàn với hơi lạnh bao lấy toàn thân Quý Hàng. Đối phương vừa ôm vừa rải rác môi hôn mềm mại từ sau tai xuống cổ rồi cuối cùng lên môi hắn, sự ái muội mơ hồ như chất chứa những xúc động mà Quý Hàng cũng không hiểu rõ.
Đến khi buông Quý Hàng ra, đối phương đã không còn trong suốt, mà hiện ra như một người bình thường.
Quý Hàng không khỏi hoảng hốt nghĩ bụng, hôn xong biến liền thành thực thể—chẳng lẽ đây chính là diễm quỷ chuyên đi hút tinh khí trong truyền thuyết?
"Cậu... cậu đến hút tinh khí của tôi đấy à?" Quý Hàng vội vàng lùi ra giữa giường, nhưng "quỷ" ta cũng lập tức bò lên theo. Giường vốn không lớn, chẳng bao lâu sau hắn đã bị vây giữa quỷ và tường, hết đường thoái lui.
"Ha ha Quý Hàng, anh đáng yêu thật đấy." Người kia mỉm cười, khóe mắt vẫn còn loang loáng ánh nước, lại nói với hắn, "Em Bạch Bạch đây, đừng sợ, em sẽ cứu được anh. Em là Bạch Hựu Lâm."
"Hả?" Quý Hàng chưa kịp nhớ ra Bạch Bạch là ai, chỉ biết trân trân nhìn người kia cứ vừa khóc vừa cười đầy kì quặc.
"Mấy ngày rồi anh không cập nhật gì cả, làm em lo lắm biết không." Bạch Hựu Lâm cầm tay hắn áp lên môi. Những giọt nước mắt nóng rực cứ thế lã chã xuống tay Quý Hàng, nóng đến tim hắn cũng không khỏi run lên.
"Bạch Bạch! Là độc giả kia sao?!" Nói đến cập nhật, Quý Hàng mới ngộ ra đây chính là vị độc giả duy nhất của mình. Ánh mắt dành cho Bạch Hựu Lâm vì thế mà lập tức thay đổi—quỷ gì thì cũng là tiểu thiên sứ nhà mình, là độc nhất vô nhị của mình, có sao mà phải sợ!
"À... vậy, vậy là cậu đến giục tôi đăng chương à?" Quý Hàng không hiểu ý "cứu" mà Bạch Hựu Lâm vừa nói, chỉ nghĩ là mình ngừng update mấy ngày khiến quỷ đu truyện không vui, phải đích thân hiện hình đến thúc hắn viết tiếp.
"Nói vậy cũng không sai." Bạch Hựu Lâm ngẩng đầu hôn lên trán Quý Hàng, nhìn hắn lúc này đã trong suốt đến gần như biến mất mới xụ mặt nói, "Ngày mai anh nhất định phải cập nhất đấy, có phát sinh chuyện gì đi chăng nữa cũng không được từ bỏ hiểu chưa?"
"Hiểu, hiểu." Lần đầu tiên bị quỷ giục đăng chương đã đủ sợ mất mật, Quý Hàng còn biết làm gì hơn ngoài gật đầu đáp ứng lia lịa, thiếu chút nữa cũng thề độc với trời.
"Vậy thì tốt rồi." Nghe được lời khẳng định từ hắn, Bạch Hựu Lâm mới có lại hi vọng. Chỉ cần Quý Hàng không từ bỏ chấp niệm thì mọi chuyện vẫn còn khả năng vãn hồi, "Giờ chúng ta làm chút chuyện thể hiện tình cảm đi."
Có lẽ do cách thể hiện quá đứng đắn nên Quý Hàng cũng không đoán ra Bạch Hựu Lâm muốn làm gì, còn ngờ nghệch hỏi lại: "Thể hiện tình cảm thế nào cơ?"
"Đương nhiên là làm tình rồi." Bạch Hựu Lâm ngồi thẳng dậy, thuần thục cởi sạch quần áo trên người, sau đó làm y hệt cho Quý Hàng trong lúc hắn chỉ biết ngẩn người ra nhìn. Chẳng mất bao lâu, hai cơ thể trần trụi đã cuốn chặt lấy nhau.
Cả hai cao tương đương, nhưng nhìn Bạch Hựu Lâm có phần khỏe mạnh hơn, chưa kể cơn cảm mấy nay còn khiến Quý Hàng trở nên ốm yếu, khả năng phản kháng gần như là số không.
Bạch Hựu Lâm nhanh nhẹn dang chân ngồi lên người Quý Hàng, dùng tay giúp hắn cương rồi lại từng chút một nuốt nơi ấy vào bên dưới.
"Quý Hàng... Em thích anh nhiều lắm... Từ khi chuyển vào căn phòng này và tìm được bản thảo trong máy anh, em đã rất thích truyện của anh. Em quyết định đăng chúng lên mạng dưới tên của anh, chỉ mong chúng sẽ không bị mai một, nhưng không ngờ nhờ vậy mà lại thấy được anh..." Làm xong, Bạch Hựu Lâm ôm lấy Quý Hàng, dụi đầu vào ngực hắn, từng chút từng chút nói ra những lời đứt quãng.
"Cứ tối đến anh mới hiện ra, an vị trên chiếc ghế kia gõ chữ. Ban đầu em còn tưởng mình mê sảng, từ thích truyện thành yêu anh quá đỗi, nên mới tưởng tượng ra anh vẫn còn ở trong căn phòng này, một điều vốn không thể nào là thật... Truyện của anh nhận được phản hồi tốt lắm, ngày nào cũng có rất nhiều bạn đọc để lại bình luận, nhưng em phát hiện ra anh chỉ thấy được mỗi lời nhắn của em... Em vui lắm, vì anh là của một mình em thôi... Thế nhưng anh lại nghĩ mình không được đón nhận, càng lúc cơ thể càng mờ đi, em bắt đầu sợ hãi, ngày nào cũng hô hoán gọi tên anh... Vậy mà anh chẳng hề nghe được... Quý Hàng... Em sợ lắm..." Đến khi nước mắt bắt đầu lã chã xuống ngực Quý Hàng, Bạch Hựu Lâm mới ngẩng lên, đưa ngón tay thon dài quệt đi sạch sẽ.
"Anh biết, Tiểu Bạch, anh nhớ ra hết rồi." Quý Hàng cúi xuống hôn lên khóe mắt đối phương, "Cực cho em quá, năm nào cũng phải giải thích lại cho anh."
"Không cực... Chỉ cần anh không rời đi, có phải làm gì em cũng không thấy mệt." Bạch Hựu Lâm siết chặt vòng ôm, giọng nói đầy hào hứng, "Lần này thể trạng của anh rắn chắc hơn năm ngoái nhiều, có khi chắng mấy chốc là anh sẽ hiện hữu được quanh năm chứ không chỉ vào ngày tháng 12 nữa rồi!"
"Hmm, nhất định là như vậy." Quý Hàng gật đầu, lại đảo mắt một vòng, lặng lẽ ghi nhớ căn phòng đã hoàn toàn khác nguyên bản, "Sang năm sẽ không quên em đâu."
"Ừm..." Bạch Hựu Lâm lại không cầm được nước mắt, đồng hồ rơi dưới đất vừa vang lên chuông báo—12 giờ đêm, ngày 12/12 đã tới.
"Hẹn em năm sau." Quý Hàng mỉm cười nhìn Bạch Hựu Lâm, sau đó hai mắt dần nhắm lại, chìm vào bóng tối vô tận.
Người trong lòng cứ thế tan biến khi Bạch Hựu Lâm vẫn còn giữ nguyên vòng ôm, mãi hồi lâu sau mới nghẹn ngào nên lời: "... Hẹn anh năm sau, linh hồn em yêu."
Hết.
-
vtrans by xiandzg