Chương 1
Edit: Kidoisme
Lâm Chi Bạn phát hiện Sếp lớn nhà cậu hình như đang giận.
“Chị Du, ông chủ không vui hả?” Sau khi Lâm Chi Bạn phát hiện chuyện này, lặng lẽ đi hỏi tiền bối trong công ty.
Chị Du đang sửa hợp đồng, nghe lời cậu nói xong thì hơi ngạc nhiên ngẩng đầu: “Sao em biết được?”
“Em đoán.” Lâm Chi Bạn trả lời.
“Đoán?” Chị Du nhìn qua phòng ông chủ, cố gắng hạ giọng: “Đoán kiểu gì?”
Sếp lớn nhà bọn họ từ xưa đến nay ra đường đều phô ra gương mặt liệt, tất cả các cảm xúc vui buồn giận dỗi đều lấp dưới vẻ ngoài đẹp trai lai láng, kể cả đối với thư ký thân cận cũng không hoàn toàn có khả năng đoán đúng ý anh.
“À….” Lâm Chi Bạn tùy tiện nói: “Em hỏi bừa thôi.”
Chị Du: “Haiz… Tiểu Lâm này, chị khuyên em đừng đoán tâm trạng của Sếp.
Lâm Chi Bạn ừ một tiếng, lại liếc về phía văn phòng.
Kết quả, câu trả lời của cậu đến sau gần hai mươi phút chờ đợi. Mấy vị giám đốc cấp cao vội vã vào phòng ông chủ, một lúc sau trong đó có tiếng đồ vật rơi vỡ, rồi vài tên giám đốc bình thường vẫn luôn kiêu ngạo lần lượt đi ra. Nhìn vẻ mặt của họ hệt như ngày mai bị sa thải, ỉu xìu cụp đuôi.
“Có chuyện gì vậy?” Có vài tiếng thì thầm vang lên, tất cả các nhân viên đều nhỏ giọng thảo luận không rõ đã có chuyện lớn gì.
Chị Du cũng rất ngạc nhiên, giống như cũng không biết Sếp vì sao sẽ giận lớn đến thế.
Chỉ có Lâm Chi Bạn yên lặng thở dài trong lòng… Tâm trạng của Sếp lớn quả nhiên không ổn. Cậu vừa nghĩ xong đã thấy tiếng cửa mở, phòng làm việc đột nhiên tắt tiếng hẳn, giọng nói trầm thấp truyền đến: “Lâm Chi Bạn, vào đây.”
Lâm Chi Bạn sững sờ thấy Ông chủ nhà cậu mặt vô cảm nhìn cậu chằm chằm bằng đôi mắt đen láy không có cảm xúc.
Chị Du tặng cho cậu ánh mắt đồng tình, Lâm Chi Bạn làm như không thấy đứng dậy đi vào phòng Sếp.
“Ngồi đi.” Sếp lớn họ Hạ, tên đầy đủ là Hạ Yến, mấy người Lâm Chi Bạn đều gọi anh là Hạ tổng. Giờ phút này anh đang ngồi sau một chiếc bàn gỗ rất rộng, mười ngón tay đan nhau đặt lên bàn, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Chi Bạn: “Cậu cũng tham gia dự án của Vương Chí Dương?”
Lâm Chi Bạn nghe được lời anh, theo theo phản xạ có điều kiện nhìn vào tấm kính phía sau chỗ ngồi Hạ Yến. Cậu vốn tưởng rằng tâm trạng ông chủ không tốt nhưng sau khi nhìn thấy ‘thứ đó’ cậu lại có chút mông lung. Lâm Chi Bạn vừa nghĩ vừa gật đầu: “Đúng vậy, có chuyện gì sao Hạ tổng?”
Hạ Yến không trả lời, tùy tiện ném cho cậu cái Folder: “Nhìn thử.”
Lâm Chi Bạn tiến lên một bước, cầm cái folder kia lên ngó qua. Sau khi xem kỹ vài lần vẻ mặt của cậu càng ngày càng ngạc nhiên: “Đây là…”
Hạ Yến gật đầu: “Đúng vậy.”
Văn kiện trong tay Lâm Chi Bạn vậy mà có liên quan đến hạng mục, phân tích kỹ càng nội dung trong đó Lâm Chi Bạn nhận ra cậu không biết bất kỳ một nhân viên nào trong danh sách này. Cộng thêm phản ứng của Hạ Yến, hiển nhiên văn kiện này không phải điều tra từ tổ của bọn họ.
Lâm Chi Bạn dò hỏi: “Để lộ thông tin hạng mục? Ngài tìm được chưa?”
Hạ Yến nhàn nhạt trả lời: “Không khác mấy.”
Nghe anh nói vậy, Lâm Chi Bạn liền yên lòng. Nhưng chưa đợi cậu kịp thở chúc mừng Hạ Yến đã bồi thêm: “Tối có việc gì không?”
Lâm Chi Bạn lắc đầu.
Hạ Yến lại nói: “Thời gian đêm nay để cho tôi.”
Lâm Chi Bạn gật đầu trong lòng thầm nghĩ chắc chỉ có ông chủ nhà cậu mới có thể đạt đến trình độ hẹn người ta mà hung dữ như vậy…
Hạ Yến và Lâm Chi Bạn nói thêm chút chuyện công ty, đa số là về chuyện để lộ bí mật hạng mục. Cuối cùng trước khi Lâm Chi Bạn rời khỏi phòng ông chủ, cậu lại liếc qua tấm kính phía sau chỗ ngồi của anh.
Động tác này bị Hạ Yến phát hiện, anh mở miệng hỏi: “Cậu đang nhìn gì?”
Lâm Chi Bạn rất nhanh không nhìn nữa, vô tội lắc đầu: “Không có.”
Sau đó cúi đầu chạy mất.
Ra khỏi văn phòng Hạ Yến, Lâm Chi Bạn về vị trí của mình.
Chị Du quan tâm hỏi cậu xem có chuyện gì, Lâm Chi Bạn cười trả lời: “Không sao, tâm trạng Sếp lớn khá tốt.”
Chị Du không hiểu, quay sang hỏi cậu sao biết tâm trạng anh tốt. Lâm Chi Bạn lắc đầu, trong lòng lặng lẽ nói một câu… Bởi vì trên đầu ông chủ nở một bông hoa.